Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Ánh Trăng Lay Động
Chương 2
Sao tôi có cảm giác anh trả lời nhanh quá vậy?
Giống như sợ tôi nghĩ ra cách khác vậy.
Đối với việc anti-fan gây sự, Thời Đường rất bình thản.
Nhưng đối với giải pháp, anh lại cực kỳ tích cực.
Anh nói:
“Cầu thủ NBA ăn cơm cũng ôm bóng, ngủ cũng ôm bóng. Chỉ như vậy mới tạo cảm giác hòa làm một.”
Thế là…
Chúng tôi lúc nào cũng nắm tay.
Đi bộ nắm tay.
Lên lớp cũng nắm tay.
Một lần bạn tôi tới chơi, thấy Thời Đường bóc tôm cho tôi, liền khen:
“Đúng là người đàn ông tốt.”
Thời Đường đưa tôm đến miệng tôi.
Bạn tôi trợn mắt kinh ngạc.
Thời Đường tiện tay lau khóe miệng cho tôi.
Bạn tôi:
“…Hello? Thái hậu nương nương à?”
Tôi giải thích lý do.
Bạn tôi nói:
“Nghe cũng có lý.”
Tôi đắc ý:
“Đúng không!”
“Đúng cái đầu cậu! Tôi mỉa mai đấy mà cậu cũng không nghe ra?”
Bạn tôi gào lên:
“Cậu nghiêm túc à? Trong nhà còn chẳng có ai ngoài hai người, diễn cho ai xem?!”
“Yêu thì cứ yêu đi! Còn để anti-fan trở thành một phần của trò chơi!”
Tôi trầm ngâm:
“…Đừng nói nhảm nữa, mau tìm anti-fan.”
Tôi gọi cô ấy đến vì sau khi bị bạn trai cũ phản bội, cô ấy đã chuyển nghề thành Sherlock Holmes.
Cô ấy xem bình luận một lúc rồi bình tĩnh kết luận:
“Anti-fan này là nam, khoảng 21–22 tuổi, chắc năm hai hoặc năm ba. Học ở trường mình.”
Tôi: ???
Không chỉ tôi sốc, Thời Đường cũng tỏ vẻ bất ngờ, sắc mặt nghiêm túc:
“…Cậu phát hiện ra bằng cách nào?”
Cô ấy nói phần lớn là từ bình luận, rồi chuyển qua lại giữa các nền tảng khác nhau.
Còn việc xác định là sinh viên trường tôi…
Cô ấy đưa tài khoản “Công nghiệp đường tinh” cho tôi xem.
Do bị tôi chặn và báo cáo quá nhiều lần, nên điểm tín dụng tài khoản rất thấp.
Trang cá nhân toàn mấy câu châm ngôn tâm hồn hài hước, còn đăng vài bức ảnh.
Trong đó có một tấm là bánh scone vị hạt dẻ cười.
Bạn tôi nói:
“Cái scone này ấy, chuỗi cửa hàng này do người sáng lập trường mình lập ra, nên tiệm bánh trong trường có phiên bản đặc biệt. Cả nước chỉ có một.”
“Lật Tử, cậu từng ăn rồi mà. Chính Thời Đường mua cho cậu đó.”
Tôi đột ngột đứng bật dậy.
Thời Đường đang nắm tay tôi cũng suýt bị kéo đứng theo:
“…Sao thế?”
Tôi nghiến răng:
“Tôi phải kiểm tra camera giám sát! Tôi nhất định phải biết tên khốn nào dám hãm hại trẫm!”
Đúng lúc quan trọng, Thời Đường thể hiện trách nhiệm của một người đàn ông.
Anh nói:
“Đừng để tay em bẩn, để anh.”
— Cũng khá cảm động.
Nếu sau này tôi không biết “Công nghiệp đường tinh” chính là tài khoản phụ của anh...
Tôi ngày nào cũng hối Thời Đường ba lần, hỏi anh đã tìm ra anti-fan chưa.
Thời Đường nhìn tôi:
“Em hận hắn đến vậy sao?”
“Cũng không hẳn.”
Tôi suy nghĩ rồi nói rất khách quan:
“Thật ra hắn cũng gián tiếp giúp em tăng độ nổi tiếng…”
Thời Đường còn chưa kịp thở phào thì đã nghe nửa câu sau của tôi:
“Cho nên không cần đánh ch/ết, chỉ cần trùm bao tải đánh ba bốn năm sáu bảy tám lần là được.”
Thời Đường:
“…Được.”
Tôi thấy anh có vẻ rất khó xử, cũng hiểu.
Dù sao anh tính tình dịu dàng, lại khá nhút nhát.
Tôi nói:
“Hay để em tự làm vậy.”
Nghĩ kỹ lại, tôi cũng thấy để Thời Đường đi tìm anti-fan không hợp lắm.
Anh hiền như vậy, tìm được chắc cũng không nỡ mắng người ta.
Thời Đường lập tức nói:
“Thật ra anh đã tìm hắn rồi.”
Tôi hỏi:
“Hắn nói gì? Có phải rất sốc không? Có phải khóc lóc xin lỗi không?”
“Anh…”
Thời Đường dừng một chút.
Lại dừng một chút nữa.
Như thể đang cố nhớ lại.
Dưới ánh mắt nghi ngờ của tôi, anh buột miệng:
“Anh không nhớ hắn nói gì nữa. Chỉ nhớ đánh nhau thôi.”
Tôi hít một hơi lạnh:
“Hắn còn dám đánh anh?”
Tôi vội hỏi:
“Anh bị thương nặng không? Em phải xử hắn…”
Không kịp để Thời Đường ngăn lại, tôi vén áo sơ mi anh lên.
— Tám múi cơ bụng hoàn hảo.
Da dẻ mịn màng, không có vết bầm nào, nhìn rất khỏe mạnh.
Tôi:
“…Anh bị thương ở đâu?”
Thời Đường khẽ “ừ” một tiếng:
“Nhìn thì vẫn là thịt lành, nhưng chạm vào rất đau. Không tin em sờ thử.”
Anh nắm tay tôi ấn xuống.
Trong lòng tôi gào thét: Đừng mà đừng mà, thế này không ổn…
Nhưng khi ngón tay chạm vào da anh, tôi không nhịn được sờ thêm vài cái.
Cơ bụng rất cứng, nhưng bên ngoài lại có lớp da mềm mềm, theo nhịp thở của anh khẽ nhấp nhô.
Chạm vào khiến người ta không muốn buông ra.
Tên anti-fan đó chắc chắn đã đánh Thời Đường rất đau, khiến anh bị thương nặng.
Nếu không thì sao Thời Đường lại phát ra âm thanh khó chịu đựng, hơi thở run rẩy như vậy?
Tên anti-fan đáng ghét! Tôi lên án ngươi!
Thời Đường chợt cảm thấy bụng dưới hơi lạnh, sững lại hỏi:
“Em… khóc à?”
Tôi vội lau nước dãi, trầm giọng đáp:
“Ừ, em đau lòng cho anh — cần em bôi thuốc giúp không?”
Sau đó anti-fan cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi bắt đầu lên kế hoạch chủ đề quay mới.
Gần đây có vụ một ngôi sao yêu tám năm nhưng lại ngoại tình nhiều người gây xôn xao.
Trên mạng còn nói:
“Không có ai có thể sống sót sau khi kiểm tra điện thoại của đàn ông.”
Tôi quyết định bắt trend quay một video.
Trong kịch bản, tôi sẽ tranh thủ lúc Thời Đường đi tắm để xem điện thoại anh.
Nhưng khi quay thật, Thời Đường đứng ngay phía sau máy quay.
Tôi nói:
“Sao anh căng thẳng thế? Không phải thật sự có chuyện giấu em chứ?”
Thời Đường cười:
“Sợ em phát hiện anh cất mấy chục GB video bí mật.”
Tôi trừng anh một cái, lẩm bẩm nói bậy bạ, nhưng tim đập cực nhanh.
Cũng vì thế mà không nhận ra…
Từ đầu đến cuối anh chưa từng phủ nhận mình có chuyện giấu tôi.
Kịch bản video trên mạng thường là phát hiện bạn trai ghi chú chu kỳ kinh nguyệt, món ăn yêu thích của bạn gái.
Tôi còn thêm một cú twist: Trong album ảnh của anh còn có một đống ảnh xấu của tôi.
Quay đủ góc máy, quay gần hai tiếng.
Đúng lúc đó Thời Đường đi tham gia hoạt động câu lạc bộ.
Tôi mệt lả nằm trên sofa, tiện tay cầm điện thoại lên định lướt video.
Nhưng sau khi nhập mật khẩu xong…
Tôi bỗng khựng lại.
— Đây không phải điện thoại của tôi.
Đây là điện thoại của Thời Đường.
Nhưng tôi đăng nhập được.
Tính năng mới của hãng điện thoại: cùng một chiếc điện thoại nhưng nhập mật khẩu khác sẽ vào được không gian ẩn.
— Đây cũng là thứ tôi học được khi xem mấy bài “làm sao phát hiện bạn trai ngoại tình”.