Ánh Trăng Lay Động

Chương 4

Tôi… bỗng nhiên mềm lòng.

 

Tôi lại nhớ đến lần trước vô tình nghe được cuộc điện thoại từ gia đình anh. Đại khái là họ yêu cầu anh nghỉ học về nhà — có lẽ hoàn cảnh gia đình anh cũng không khá giả lắm.

 

Giống như tôi.

 

Vì thế, chỉ cần có một chút cơ hội là phải nắm thật chặt, cho dù thủ đoạn có hèn kém, xấu xí đến đâu.

 

Giống như việc tôi và anh giả làm cặp đôi để làm blogger tình yêu, thực ra cũng chẳng phải chuyện quang minh chính đại gì.

 

Cơn oán giận trong lòng tôi dần tan đi. Tôi nói:
“Không sao đâu, tôi sẽ không bỏ anh.”

 

“Thật sao?”
Mắt anh bỗng sáng lên như một con thú nhỏ:
“Vậy em hôn anh đi.”

 

Tôi khẽ hôn lên giọt nước mắt sắp rơi trên má anh.

 

Thời Đường ngơ ngác nhìn tôi. Tim tôi đập thình thịch, cảm thấy hình như mình không nên làm vậy.

 

Anh chỉ vào môi mình, giống như đứa trẻ đòi kẹo:
“Còn muốn hôn ở đây.”

 

Tôi nghiêm túc từ chối (trời ơi tôi thật chính trực):
“Không được, chúng ta là cặp đôi hợp đồng.”

 

Thời Đường nói:
“Không hiểu, đầu choáng quá.”

 

Ai bảo anh uống nhiều như vậy, đáng đời!

 

Tôi vốn không thích người say rượu, nhưng cuối cùng vẫn đứng dậy đi nấu canh giải rượu cho anh. Có lẽ vì trên người anh không có mùi rượu khó chịu.

 

Chỉ là tôi chưa bao giờ vào bếp, nên cứ một lúc lại gọi:

“Thời Đường, dùng cái nồi này à?”
“Thời Đường, cái nào là thớt cắt rau?”
“Thời Đường…”

 

Chưa tới mười giây tôi đã gọi anh một lần, đến bản thân tôi cũng thấy hơi áy náy. Thời Đường nằm trên sofa cũng không yên.

 

Đột nhiên anh đứng dậy, nhanh chóng bước về phía tôi.

Lúc đó trong đầu tôi chỉ muốn chạy, tưởng rằng anh bực mình muốn tới đánh tôi.

 

Nhưng anh chỉ ôm tôi, hơi cúi người, cọ vào hõm cổ tôi rồi thở dài thỏa mãn:

“Anh hạnh phúc quá.”

 

Thực ra trong lòng tôi cũng rộn ràng như nai con chạy loạn, chỉ là mỗi khi căng thẳng tôi lại hay nói mấy câu kỳ quặc.

 

Tôi nhìn nồi canh giải rượu đang sôi ục ục như thuốc phép của phù thủy, nói:

“Anh đừng vội hạnh phúc.”

“Biết đâu uống xong cái này lại xuống địa ngục.”

 

Thời Đường khẽ cười:

“Em lúc nào cũng chuyển chủ đề. Em viết nhiều kịch bản tình yêu như vậy mà thật sự không nhận ra sao? Anh không tin.”

 

“Anh thích em.”

 

Tim tôi hụt mất một nhịp. Nhưng nhìn mắt anh đỏ nhẹ, ánh mắt mơ màng của kẻ say…

Tôi nghĩ: … lời người say không tính.

 

Thời Đường nói:

“Nếu anh không say, em sẽ đồng ý chứ?”

 

“…Ừ.”

 

Nói vậy thật không có đạo đức nghề nghiệp của một cặp đôi hợp đồng.

Nhưng vì bản thân tôi vốn cũng chẳng có đạo đức gì, nên tôi thừa nhận rất trơn tru.

 

Chỉ là sự e thẹn của con gái khiến tôi không muốn anh biết.

 

Nói xong lại hơi hối hận, âm thầm cầu nguyện rằng khi tỉnh dậy Thời Đường sẽ quên hết.

Nhưng ngay giây tiếp theo—

 

Thời Đường, vốn đang lười biếng nằm trên sofa, lập tức ngồi thẳng dậy. Ánh mắt cũng không còn mơ màng nữa.

 

Anh nói:

“Anh không uống rượu.”

 

Tôi: ???

 

Tôi trừng mắt kinh ngạc:
“Thế mấy ly rượu trắng anh vừa uống…”

 

Anh cúi xuống hôn tôi. Trong miệng ngọt ngọt, giọng nói mơ hồ pha chút cười:

“Bảo bối, đó là Sprite.”

 

Đêm đó tôi bị hôn đến mơ mơ màng màng, đêm tối đầy mê hoặc.

Sáng hôm sau tỉnh dậy tôi mới nhận ra — lại bị anh gài bẫy!

 

Tôi tức giận ném gối vào người anh:

“Trong miệng anh có câu nào là thật không?”

 

“Bây giờ đã là cặp đôi thật rồi, anh không thể để em thấy con người thật của anh sao?”

 

Thời Đường dừng động tác mặc quần áo, ánh mắt trầm xuống.

 

Anh nâng mặt tôi lên, cười:

“Bảo bối, nếu anh lộ ra con người thật, em sẽ không nói như vậy đâu.”

 

Thật kỳ lạ, rõ ràng gương mặt không hề thay đổi, nhưng nụ cười của anh bỗng mang theo một sự xấu xa nguy hiểm.

 

Tôi: …

Có cảm giác như viên linh châu sắp biến thành ma hoàn.

 

Tôi và Thời Đường từ giả thành thật, trở thành cặp đôi thật. Tôi còn chưa nghĩ ra phải nói với gia đình thế nào thì em họ đã hỏi:

“Hai người thật sự quen nhau rồi à?”

 

Tôi: ???

 

Rồi nó gửi cho tôi một ảnh chụp màn hình.

 

Đêm qua khi chúng tôi đang hôn nhau đến mất hồn, tên này vậy mà còn chụp ảnh gửi cho antifan để khiêu khích!

 

Tôi: …

 

Sau khi chính thức trở thành cặp đôi, Thời Đường nói phải bù lại những buổi hẹn hò.

Thế là vào một đêm xuân, chúng tôi đi xem suất chiếu lại của Titanic.

 

Dưới tán cây anh đào rợp bóng, chúng tôi hôn nhau.

Cùng đi học, đôi khi nắm tay đi trên con đường nhỏ trong trường.

 

Những ngày tháng rất bình thường, kém xa kịch bản được thiết kế trong video.

Nhưng lại khiến tôi cảm thấy hạnh phúc.

 

Chỉ là em họ tôi phản đối dữ dội:

“Giờ hai người yêu nhau rồi, tôi có thể công thành thân thoái không?”

 

Bởi vì Thời Đường vẫn không quên gửi ảnh để kích thích “tình địch tiềm năng” dám giả làm antifan kia.

 

Vé xem phim chồng lên nhau.
Chiếc nhẫn làm bằng cành liễu.
Những lần nắm tay đi dạo.

 

Em họ gửi tất cả ảnh chụp màn hình đó cho tôi, khiến tôi cười khúc khích.

 

Thời Đường vừa tắm xong đi ra, thấy cảnh này.

 

Anh cũng cười theo tôi:
“Cười gì vậy?”

 

Tôi không đề phòng nên để anh nhìn thấy.

 

Nụ cười của Thời Đường chậm rãi biến mất. Anh nhẹ giọng hỏi:

“Bảo bối, ai gửi cho em vậy?”

“Là tên antifan đó sao?”

“Chẳng phải đã xóa hắn rồi sao, bảo bối?”

 

“Hắn là kẻ nói dối, sao em lại không tin anh?”

 

Anh lấy điện thoại ra, đăng nhập tài khoản phụ rồi gửi tin nhắn.

Điện thoại tôi vang lên “ting”.

 

Công Nghiệp Đường Hóa:
“Ngẩng đầu lên.”

 

Thời Đường từng bước tiến về phía tôi.

 

Ting —
“Là anh.”

 

Ting ting —
“Bảo bối.”

 

Ting ting ting —
“Đừng nhìn người khác.”

 

“Hãy luôn nhìn anh nhìn anh nhìn anh thích anh thích anh thích anh.”

 

Áp lực từ anh quá mạnh khiến tôi vô thức ngả người ra sau.

Trước đây tôi luôn nghĩ Thời Đường giấu tôi rất nhiều chuyện, và tự hỏi con người thật của anh là thế nào.

 

Bây giờ tôi biết rồi.

 

Lớp vỏ dịu dàng thanh nhã bị xé toạc — bên dưới là sự chiếm hữu cháy bỏng như lửa.

“Antifan là anh. Dù là ghét hay không thích, em cũng không được đưa cho người khác.”

 

Thời Đường nửa quỳ trên sofa. Khoảng cách cực kỳ gần, gần như tôi bị anh vây trong vòng tay.

Khó thở.

 

Những nụ hôn của anh dữ dội, giống lần quay video hôm đó — từ trán đến môi, từ sau tai đến bên cổ.

 

Mỗi tấc da thịt dường như anh đều muốn cắn xé, nuốt vào bụng, để không ai có thể cướp đi nữa.

 

Ban đầu tôi còn định giải thích, nhưng bị hôn đến không thể suy nghĩ, chỉ còn lại nhịp tim dồn dập.

 

Thời Đường rút điện thoại của tôi, mở cuộc gọi thoại.

 

Giọng anh trầm thấp, cười lạnh:

“Tên giả mạo này dám quyến rũ…”

 

Tôi vội hét lên:

“— Đợi đã!”

 

Cuộc gọi được kết nối.

 

Em họ tôi vui vẻ nói:
“Chị! Khi nào dẫn anh rể về nhà cho tụi em xem vậy?!”

 

Thời Đường: 0.0

 

Tôi: …

Xong rồi, lộ tẩy.

 

Đầu óc Thời Đường quay nhanh thế nào chứ. Tôi vừa cúp máy còn chưa kịp giải thích, anh đã hiểu hết.

 

Anh cười như không cười:
“Vậy ra em đã sớm phát hiện tài khoản phụ của anh, cố tình chọc tức anh?”

 

Tôi: “…Hai ta hòa nhau rồi, một một!”

 

“Lần sau nếu anh còn lừa em, em sẽ không dễ dàng tha cho anh như vậy đâu!”

 

Biểu cảm của Thời Đường cứng lại trong một khoảnh khắc.

 

Tôi hỏi:
“…Anh không phải còn chuyện gì giấu em nữa chứ?”

 

“Có một chút.”

 

Tôi còn chưa kịp thở phào thì đã nghe anh nói:

“Em muốn anh bắt đầu kể từ chuyện anh cố ý tiếp cận em, hay từ chuyện gia thế của anh thực ra cũng khá tốt?”

 

Tôi: ???

 

Lượng thông tin này quá lớn rồi!

 

Tôi nhớ lại lúc đầu khi muốn tìm người giả làm người yêu, vốn dĩ không định chọn Thời Đường. Bởi vì anh quá đẹp trai, hoàn toàn có thể tự làm blogger nhan sắc. Nhưng người tôi định tìm ban đầu lại bất ngờ tham gia dự án của một đạo diễn lớn, bận đến ch/ết.

 

Tôi còn nhớ lúc đó Thời Đường hơi ngượng ngùng nói với tôi rằng nhà anh không có nhiều tiền, nên quay gì anh cũng sẽ phối hợp…

 

Khiến tôi phải đầy đầu vạch đen nói với anh rằng chúng ta làm video nghiêm túc!

 

Kết quả bây giờ anh hỏi tôi: muốn nghe từ đâu trước?

 

Tôi hít sâu một hơi:
“Có cái nào bình thường hơn không? Nói từ cái ít biến thái hơn trước đi.”

 

Anh ôm tôi vào lòng, cọ nhẹ vào hõm cổ tôi:
“Có.”

 

Tôi từng quay rất nhiều video đạt hàng trăm nghìn lượt thích, ghi lại những khoảnh khắc gọi là “lãng mạn”.

 

Nhưng chính vì mỗi lần đều viết kịch bản dày cộp, trong máy quay có hàng chục hàng trăm video bị bỏ đi, nên tôi càng hiểu rõ hơn—

 

Những khoảnh khắc rung động thật sự thì căn bản không kịp ghi lại.

Giống như lúc này.

 

Thời Đường nói:

“Anh thích em, từ cái nhìn đầu tiên.”

 

Ánh trăng lay động, đèn nhà muôn nơi sáng rực.

 

Tôi nghe thấy giọng mình trong trẻo đáp lại:

“Ừ.”

 

Ngoại truyện

 

Kể từ khi thân phận antifan của Thời Đường hoàn toàn bị lộ, “Công nghiệp đường hóa” biến mất khỏi khu bình luận.

 

Cùng lúc đó, fan cũng phát hiện tài khoản couple “Đường xào hạt dẻ” đã thay đổi phong cách quay video.

 

Dường như không còn những tình tiết kịch tính, cũng không còn những cú twist cố ý.

 

Chỉ là những cảnh sinh hoạt thường ngày: đi học, đi dạo.

 

Có vẻ không thân mật hơn trước, nhưng ai cũng nhận ra sự ăn ý và gần gũi của hai người đã tăng lên một bậc.

 

Cho đến gần lúc tốt nghiệp, Thời Đường bỗng nghiêm túc nói:

“Anh thiếu tín chỉ.”

 

Tôi lo lắng:
“Thiếu thì không tốt nghiệp được.”

 

Tôi đang lục lọi xem còn dự án nào có thể cộng tín chỉ không thì Thời Đường nghiêm túc nói:

“Nghe nói đăng ký kết hôn có thể cộng tín chỉ.”

 

Tôi: …Tôi tin anh mới là lạ!

 

Thời Đường nói:
“Được rồi, vậy anh nói thật lòng—”

 

Lúc đó chúng tôi đang ăn trong căn tin. Tôi nhìn quanh mấy sinh viên đang ăn uống vô tội xung quanh, vội vàng bịt miệng anh lại.

 

Sau khi bị Thời Đường lừa quá nhiều lần, chúng tôi thêm một “quy tắc nói thật”.

 

Tức là trong lòng nghĩ gì phải nói thẳng ra, cấm vòng vo gài bẫy tôi.

Tôi tưởng điều này sẽ giúp hai đứa giao tiếp tốt hơn.

 

Kết quả lại giúp “giao tiếp trên giường” tốt hơn.

 

Thời Đường thường rất chân thành nói những câu kiểu như:
“Dễ thương quá, anh có thể liếm không?”
“Giọng của bảo bối nghe hay thật.”

 

Bây giờ cứ nghe anh nói muốn “nói thật lòng”, tôi lại thấy tay chân mềm nhũn, da đầu tê dại.

 

May mà lần này Thời Đường nói được một câu giống tiếng người:

“Anh muốn kết hôn, đăng ký kết hôn.”

 

Tôi: Khoan đã! Đây thật sự là tiếng người sao?!

 

Kỳ nghỉ đông năm cuối đến sớm. Tôi ở nhà viết luận văn, còn Thời Đường chạy đến thành phố của tôi.

 

Tôi lén trốn ra ngoài gặp anh sau khi bố mẹ đã ngủ.

Chúng tôi trèo tường vào lại trường cũ của tôi trong đêm.

 

Cũng từng cùng nhau ăn sáng lúc năm giờ sáng.

Trên chiếc bàn ăn hoa văn quê mùa, trong quán ăn sáng không mấy sạch sẽ, cậu thiếu gia Thời trông có vẻ lạc lõng.

 

Nhưng anh không hề để ý, còn ăn hết bát đậu phụ não tôi ăn thừa.

Hơi nước trắng mờ phủ lên hàng lông mày của anh.

 

Lần đầu tiên tôi cảm thấy—

Nếu cả đời cứ sống như vậy, cũng không tệ.

 

Vì thế vào một ngày nọ, khi Thời Đường đang chuẩn bị cầu hôn, tôi ra tay trước.

 

Tôi giơ điện thoại lên hét:

“Anh xem đi, antifan lại xuất hiện rồi!”

 

Thời Đường nhíu mày, nhận lấy điện thoại.

Tài khoản antifan đã biến mất từ lâu “Công nghiệp đường hóa” lại xuất hiện.

 

“Yêu nhau lâu vậy mà vẫn chưa kết hôn, chắc chắn là cặp đôi giả.”

 

Mật khẩu của tài khoản này, chỉ có hai người biết.

Mà Thời Đường đã rất lâu không đăng nhập.

 

Tôi giả vờ buồn rầu nhưng không nhịn được cười:

“Làm sao đây, chồng ơi? Chắc chỉ còn cách kết hôn thôi nhỉ?”

 

Thời Đường cũng cười:

“Vậy thì hết cách rồi.”

 

Haiz.

 

Để antifan không nghi ngờ—

Chỉ còn cách kết hôn thôi!

 

【Hết truyện】

 

Chương trước
Loading...