Bông Tuyết Cuối Cùng

1

Mẹ tôi nói, muốn nắm được trái tim của một người đàn ông thì trước tiên phải nắm được dạ dày của anh ta.

Thế nhưng, nhìn cái dạ dày đang nằm trong tay, tôi thực sự có hơi buồn nôn.

Cái dạ dày vừa mới được lấy ra khỏi cơ thể chồng tôi vẫn còn nóng hổi.

Tôi dùng sức bóp mạnh một cái, thức ăn chưa kịp tiêu hóa bên trong lập tức trộn lẫn với máu chảy ra ngoài.

Cố nhịn cảm giác buồn nôn vì mùi vị kinh tởm, tôi dùng tay moi những thứ còn sót lại trong dạ dày ra.

Có thịt tôm chưa tiêu hóa hết, có cả cà chua đã bị nghiền thành một đống nhão nhoét...

Quả nhiên, anh ta đã lén ăn vụng bên ngoài.

1.

Tôi moi sạch toàn bộ thức ăn trong dạ dày anh ta, sau đó nhét những món tôi đã nấu sẵn vào.

Có đậu phụ Ma Bà mà anh ta thích ăn, thịt dê xào thì là, cà tím xào thịt băm.

Đáng tiếc, món canh cá diếc mà anh ta thích uống nhất, vừa cho vào đã bị rò ra ngoài.

Sau khi nhét hết những thứ đó vào, tôi đặt dạ dày trở lại cơ thể anh ta.

Sau đó khâu kín cơ thể lại.

Thật ra tôi rất vụng về chuyện kim chỉ. Sau khi khâu xong,

tay tôi đã bị kim đâm không biết bao nhiêu lần.

Trong lòng tôi tủi thân vô cùng. Tôi nhào lên người ông chồng đã chết của mình mà khóc:

“Em nghe lời mẹ, ngày nào cũng nấu cơm chờ anh về nhà. Vậy mà anh không chỉ lén ăn cơm bên ngoài, còn lén lút qua lại với người phụ nữ khác.”

Khóc một lúc, tôi lau nước mắt, chỉnh trang lại bản thân.

Thôi vậy.

Cóc ba chân thì khó tìm, chứ đàn ông hai chân chẳng lẽ lại khó tìm?

Dọn dẹp xong tên đàn ông thối tha này, tôi đổi sang một nơi khác, tìm một người đàn ông khác là được.

Dù sao đây cũng đâu phải lần đầu tôi làm chuyện này.

2.

Sau bao ngày không ngừng tìm kiếm, cuối cùng tôi cũng tìm được một tổ chức buôn người.

Tôi có thể lợi dụng tổ chức này để dễ dàng thoát khỏi sự truy bắt của cảnh sát, đồng thời còn có thể tìm được một người đàn ông chung thủy.

Vì vậy, tôi giả vờ lảng vảng trước mặt bọn chúng, thể hiện dáng vẻ ngây thơ, lương thiện.

Hê hê, quả nhiên bọn chúng đã mắc bẫy.

Tôi bị bọn buôn người bắt cóc, vui quá đi mất.

Nhưng để khiến bọn buôn người mất cảnh giác, tôi cố tình tỏ ra khúm núm, ngoan ngoãn chịu đựng, bảo gì nghe nấy.

Cuối cùng, tôi thành công bị bán đến một ngôi làng miền núi vô cùng hẻo lánh.

Tôi âm thầm quan sát một lượt.

Trong ngôi làng này không có mạng internet.

Tốt lắm, tôi rất hài lòng.

Người đàn ông mua tôi khoảng bốn mươi tuổi, làn da ngăm đen, cơ thể trông vô cùng cường tráng.

Tôi cũng rất hài lòng.

Điều duy nhất khiến tôi không hài lòng là giá của tôi hơi thấp, vậy mà chỉ bán được có 20.000 tệ.

Thôi kệ.

Tìm được một người đàn ông chung thủy vốn chẳng dễ dàng gì, dù thế nào thì tôi vẫn lời.

3.

Người đàn ông mua tôi tên là Trương Bảo Tử, một gã độc thân lớn tuổi.

Trong nhà ngoài hắn ra thì cũng chẳng còn người thân nào khác.

Trên đường đi, hắn nói với tôi rằng phụ nữ trong làng bọn họ đều là mua về.

Hắn bảo tôi phải ngoan ngoãn nghe lời, đừng có nghĩ đến chuyện bỏ trốn, nếu không chắc chắn sẽ bị đánh một trận.

Tôi vội vàng gật đầu đồng ý.

Dù sao, lúc vừa đi ngang qua sân nhà bên cạnh nhà hắn, tôi đã nhìn thấy một người phụ nữ bị xích như một con chó.

Vừa bước vào sân nhà Trương Bảo Tử, tôi lập tức bóp chân, cởi giày cho hắn, bày ra vẻ ngoan ngoãn nói:

“Phụ nữ thì phải lấy đàn ông làm chủ. Em đã theo anh thì chính là người của anh.”

Hắn hài lòng vỗ mông tôi, nóng lòng muốn kéo tôi lên giường đất.

Tôi giả vờ ngượng ngùng từ chối hắn.

Không đợi hắn nổi giận, tôi đã ôm bụng, cười nhẹ một tiếng.

“Anh Bảo Tử, bụng em đói lắm rồi, bây giờ chẳng còn sức làm chuyện đó đâu. Hay là chúng ta ăn cơm xong rồi nói tiếp? Với lại, tay nghề nấu ăn của em giỏi lắm đấy, chắc chắn anh sẽ thích.”

Trương Bảo Tử nghi ngờ nhìn tôi một lúc, sau đó gật đầu.

Trong bếp có trứng gà ta. Ngoài sân trồng cà chua, dưa chuột, còn có một ít đậu que.

Tôi liếc nhìn đống khoai tây chất bên cạnh bếp, trong lòng lập tức nảy ra một ý tưởng.

Tôi đưa tay lau mồ hôi cho Trương Bảo Tử đang nhóm lửa bên cạnh, thăm dò hỏi hắn:

“Anh Bảo Tử, nhà mình có thịt không? Em muốn làm món mì om thịt kho tàu cho anh ăn.”

Hắn cau mày nhìn tôi:

“Cô đúng là đàn bà tham ăn, miệng thèm thịt đến thế à?”

4.

Trong lòng tôi thầm nghĩ:

Nếu không phải vì muốn dùng món ăn của mình chinh phục anh, tôi có cần phải tốn nhiều công sức như vậy không?

Nhưng ngoài mặt, tôi lại cố làm cho khóe mắt đỏ lên, giọng nói cũng trở nên nũng nịu:

“Hôm nay cũng được xem là ngày vui lớn của chúng ta mà. Ăn chút thịt đi, tối nay anh chẳng phải cũng có thêm sức sao?”

Trương Bảo Tử vừa thấy một người đẹp như tôi bày ra vẻ mặt này, lập tức dẫn tôi sang sân nhà bên cạnh để mượn thịt.

Vừa bước vào sân, Trương Bảo Tử đã đi theo chủ nhà bên đó lấy thịt.

Loáng thoáng, tôi nghe thấy cuộc trò chuyện của họ.

Người đàn ông xa lạ kia nói rằng cho những người phụ nữ chưa được “dạy dỗ” tử tế ăn thịt là một sự lãng phí.

Trương Bảo Tử thì kiêu ngạo trả lời rằng người phụ nữ như tôi rất biết điều, vừa xinh đẹp lại vừa ngoan ngoãn.

Sau đó, giọng nói của hai người dần nhỏ đi.

Tôi cũng chuyển sự chú ý sang người phụ nữ đang nằm sấp trong sân.

Tóc cô ta rối bù, người thì bẩn thỉu, quần áo rách nát tả tơi.

Thế nhưng ánh mắt cô ta nhìn tôi lại vô cùng tỉnh táo, hoàn toàn không giống dáng vẻ ngơ ngẩn mà tôi nhìn thấy lúc vừa đi ngang qua.

Cô ta nhìn xung quanh.

Trong sân lúc này chỉ có hai chúng tôi.

Cô ta ngoắc ngoắc ngón tay với tôi.

Tôi bước đến bên cạnh cô ta.

Cô ta lén nhét một cục giấy vào tay tôi, ra hiệu bảo tôi giấu đi.

Trong lòng tôi cười lạnh, đồng cảm với người phụ nữ này đúng một giây.

Một người tự nguyện đưa mình vào tay bọn buôn người, sao lại còn muốn tìm cách chạy trốn chứ?

Tôi sẽ không để bất kỳ ai phá hỏng cuộc sống của mình.

Vì vậy, chuyện tôi sắp làm tiếp theo...e rằng sẽ có lỗi với cô ta.

5.

Nhìn người phụ nữ với vẻ mặt cầu xin, trong lòng tôi chẳng có chút dao động nào.

Dù sao tôi cũng không muốn vô duyên vô cớ bị người khác gài bẫy.

Chỉ đi mượn một miếng thịt thôi mà, cần nhiều thời gian đến thế sao?

Để tôi ở riêng với người phụ nữ này trong sân, chẳng lẽ hắn không sợ tôi nảy sinh ý đồ khác sao?

Thật ra diễn xuất của người phụ nữ này quả thực rất tốt, nhưng những toan tính ẩn sâu trong đáy mắt cô ta không thể qua được sự quan sát của tôi.

Quan trọng nhất là, một người phụ nữ bị trói quanh năm như cô ta, trong tay làm sao có thể có một cục giấy còn khá mới như vậy?

Không phải ai cũng là kẻ ngốc.

Rõ ràng đây là một cái bẫy dành cho những người phụ nữ mới bị đưa đến đây.

Tôi lạnh lùng liếc cô ta một cái.

Hại người mà lại hại đến tận đầu tôi sao?

Không lâu sau, Trương Bảo Tử bước ra, trên tay xách một miếng thịt.

Sắc mặt hắn âm trầm, kéo tôi về nhà.

Sau khi trở về sân nhà mình, hắn còn đóng sầm cửa lại.

Nhưng tôi không đợi hắn tiếp tục nổi giận, chủ động đưa cục giấy trong tay cho hắn.

Dù sao, việc tôi cần làm lúc này chính là khiến hắn tin tưởng tôi.

Trương Bảo Tử nhận lấy cục giấy, sắc mặt cuối cùng cũng dịu xuống. Hắn kéo tay tôi, từ từ ngồi xuống giường đất:

“Anh Tử, quả nhiên em là một người phụ nữ tốt. Cứ yên tâm đi theo anh, cố gắng sinh cho anh một thằng con trai mập mạp.”

Tôi thuận thế ngã vào lòng hắn, giả vờ khó hiểu hỏi:

“Anh Bảo Tử, người phụ nữ nhà bên có cuộc sống tốt đẹp như vậy không chịu sống, tại sao còn muốn bỏ trốn?”

Hắn khẽ cười, không trả lời mà quay người đi sang nhà hàng xóm.

Buổi tối sau khi ăn cơm xong, Trương Bảo Tử bế tôi lên giường đất.

Còn tôi cũng nghe thấy tiếng khóc lóc, van xin của người phụ nữ nhà bên, cùng tiếng chửi rủa thô tục của người đàn ông.

6.

Sau khi tôi và Trương Bảo Tử xong chuyện, tiếng động từ nhà bên vẫn liên tục truyền sang đây.

Trong lòng tôi cũng bắt đầu nghi hoặc.

Chẳng lẽ tôi thực sự đã hiểu lầm người phụ nữ kia?

Nhìn Trương Bảo Tử đang nằm bên cạnh với vẻ mặt mãn nguyện, tôi giả vờ oán trách:

“Anh Bảo Tử, đều tại em không tốt, làm nhà bên cứ ồn ào mãi, khiến anh cũng không ngủ ngon được.”

Trương Bảo Tử trở mình, buồn bực nói:

“Không liên quan đến em. Người phụ nữ nhà bên đó không phải thứ tốt đẹp gì. Em ít tiếp xúc với cô ta thôi.”

Tôi vội vàng gật đầu:

“Đúng vậy. Có đàn ông rồi mà không chịu sống cho tử tế, ngày nào cũng chỉ nghĩ đến chuyện bỏ trốn.”

Trương Bảo Tử cười khẩy:

“Cô ta đâu có thật sự muốn bỏ trốn. Hôm nay cô ta bị đánh là vì không lừa được em mắc bẫy, khiến chồng cô ta chẳng kiếm được lợi lộc gì.”

Sau đó, nghe Trương Bảo Tử kể lại, tôi xác định phán đoán của mình quả nhiên là chính xác.

Người phụ nữ điên rồ nhà bên tên là Trương Hà, bị bắt cóc đến đây từ năm năm trước.

Ban đầu cô ta thực sự không chịu yên phận, luôn tìm cách bỏ trốn, nhưng sau đó bị đánh đến mức sợ hãi.

Để tránh bị đánh thêm, cô ta bắt đầu cố tình phối hợp với những người trong làng, lừa những người phụ nữ mới bị đưa đến đây.

Chỉ cần cô ta dò xét được ai có ý định bỏ trốn, cô ta sẽ lập tức báo cho chồng mình.

Nếu chồng cô ta đem tin này báo cho trưởng làng, hắn sẽ nhận được phần thưởng.

Mà khoản tiền thưởng đó đương nhiên do chính gia đình mua người phụ nữ kia trả.

Nói đến đây, Trương Bảo Tử hài lòng vỗ nhẹ lên người tôi:

“Anh Tử, trước đây người phụ nữ nào cũng bị lừa. Hôm nay em đã giúp anh tiết kiệm được một khoản tiền. Sau này chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ đối xử tốt với em.”

Trong bóng tối, âm thanh từ nhà bên dần biến mất.

Thay vào đó, bên cạnh tôi vang lên tiếng ngáy của Trương Bảo Tử.

Tôi ngồi dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh trăng nơi miền sơn thôn thật trong trẻo.

Tôi có thể nhìn rõ khuôn mặt đang say ngủ của Trương Bảo Tử.

Tôi nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve khuôn mặt hắn.

“Anh cũng phải ngoan ngoãn nghe lời nhé!”

7.

Vài ngày sau, lúc tôi đang dọn dẹp sân nhà, người phụ nữ nhà bên đến tìm tôi.

Cô ta đã thay một bộ quần áo trông sạch sẽ hơn, nhưng vẫn không thể che giấu những dấu vết bị đánh trên người.

Cô ta kéo khóe miệng tím bầm lên, mỉm cười:

“Em gái, chị tên Trương Hà. Chúng ta đều là người từ bên ngoài đến đây. Chị có vài lời thật lòng muốn nói với em.”

Tôi dẫn cô ta vào trong nhà.

Tôi cũng muốn xem rốt cuộc người phụ nữ này còn định giở trò gì nữa.

Khóe miệng cô ta vẫn đang cười, nhưng sự căm hận trong ánh mắt thì không thể nào che giấu được.

Chỉ là tôi không biết cô ta hận người đàn ông đã đánh mình hôm đó, hay hận tôi vì đã không mắc bẫy.

Nhưng ngay khi nghe câu đầu tiên cô ta nói, tôi đã biết.

Người cô ta hận chính là tôi.

Cô ta nói với tôi rằng chỉ cần tôi phối hợp với cô ta, cô ta có cách để trốn thoát.

Tôi không lập tức từ chối mà chỉ mỉm cười, tiếp tục nghe cô ta lừa tôi.

Giọng cô ta vô cùng chân thành:

“Anh Tử, em tin chị không?”

Trong lòng tôi:

Ha ha.

Nhưng ngoài mặt, tôi vẫn gật đầu.

Trên khuôn mặt cô ta lập tức hiện lên vẻ vui mừng, giọng nói cũng trở nên kích động:

“Tối nay, em đến bờ sông ở đầu làng đợi chị. Chúng ta sẽ chạy trốn từ đó. Khả năng thành công rất cao.”

Tôi giả vờ suy nghĩ một lúc, vẻ mặt đầy do dự:

“Chị Hà, hay là chúng ta cứ ở lại trong làng đi. Lỡ như bị bắt lại thì...”

Cô ta cắt ngang lời tôi, giọng nghiêm túc:

“Lần này chị thật sự muốn rời khỏi đây. Dù sao tối nay chị cũng sẽ đi. Nếu em vẫn muốn tiếp tục chịu khổ thì cứ ở lại đây.”

Nhìn Trương Hà với vẻ mặt chính nghĩa, tôi phải cố gắng lắm mới nhịn được cười.

Tôi cảm thấy nơi này khá tốt mà.

Thấy tôi im lặng không nói gì, Trương Hà lại tung ra một quả bom khác:

“Lần này không chỉ có mình chị đi, mà còn có những người khác nữa.”

Cô ta còn định tiếp tục thuyết phục tôi thì người đàn ông nhà bên đã gọi cô ta về nấu cơm.

 

Chương tiếp
Loading...