CUỘC ĐỜI THỨ HAI
1
Ở chỗ chúng tôi, vào dịp trước và sau Tết, đã xảy ra một vụ án gizc người hàng loạt.
Những nạn nhân đều là phụ nữ trẻ.
Trước khi chzc, họ không chỉ bị t ra t ấ n d ã m a n, mà sau khi chzc, thithe còn bị h u n g t h ủ x â m p h ạ m.
Và lúc này, kẻ sát x đó… đang nằm ngay bên cạnh tôi.
1
Chồng tôi – An Đồng – đang quay lưng về phía tôi, hơi thở vẫn đều đặn như mọi khi.
Ánh trăng len qua khe rèm, nhẹ nhàng chiếu lên khuôn mặt nghiêng của anh.
Đó không phải là một gương mặt quá đẹp trai, nhưng lại luôn khiến tôi cảm thấy yên tâm và được an ủi.
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng không thể liên hệ gương mặt này với hungthu của ba vụ án mạng kia.
Trong lời đồn đại ngoài phố, hung thu là một kẻ đ i ê n, là một bái thiến mà người dân của thị trấn nhỏ bảo thủ này hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Ba nạn nhân không chỉ bị hắn h à n h h ạ trong thời gian dài khi còn sống, mà sau khi chzc, thi the còn bị l à m n h ụ c.
Nghe nói, hắn còn cố tình đợi đến khi nạn nhân chzc hẳn rồi mới làm những việc đó.
Một kẻ gizc người hàng loạt như vậy… rốt cuộc là một con quỷ đáng sợ đến mức nào?
Và con quỷ mà ngay cả cảnh sát cũng bó tay đó… chẳng lẽ thật sự là An Đồng sao?
Chúng tôi đã ở bên nhau bốn năm rồi, tôi hiểu con người anh hơn bất kỳ ai.
Anh có thể nóng nảy, có thể nổi giận.
Nhưng sâu trong lòng, anh là một người đàn ông hiền lành và ấm áp.
Nếu An Đồng thực sự là một tên sát x bái thiến như vậy, sống bên nhau lâu thế, chẳng lẽ tôi không nhận ra sao?
Nhưng… phải giải thích thế nào về những thứ trong kho chứa?
Trong vụ án thứ ba xảy ra ở vùng hoang vắng, khi hung thu gizc người và l à m n h ụ c thithe, đã bị một tài xế xe tải đi ngang qua nhìn thấy.
Theo lời mô tả, hung thu khi đó đeo một chiếc mặt nạ Mickey Mouse, cao khoảng 1m75.
Chiều cao này… hoàn toàn trùng khớp với An Đồng.
Quan trọng hơn là, ngay chiều nay, trong kho chứa, tôi đã tìm thấy một chiếc mặt nạ Mickey giống hệt… và một con d a o dính máo.
2
Không… An Đồng không thể là hung thu.
Bởi vì khi vụ án đầu tiên xảy ra, anh đang cùng em họ tôi đi nhập hàng ở nơi khác.
Ban ngày, sau khi phát hiện ra mặt nạ và con d a o, tôi lập tức gọi điện cho em họ, hỏi xem trong những ngày đó An Đồng có từng rời đi một mình không.
Em họ tôi khẳng định chắc nịch rằng trong thời gian đó, An Đồng gần như không rời em ấy nửa bước.
Cậu ấy còn tưởng tôi nghi ngờ An Đồng ngoại tình, nên còn quả quyết nói rằng, cậu tin vào nhân phẩm của anh rể mình — dù cả thế giới đàn ông có ngoại tình, An Đồng cũng sẽ không.
Đúng vậy, tôi tin anh sẽ không phản bội.
Tình cảm anh dành cho tôi những năm qua, tôi hiểu rõ — đó không phải thứ có thể giả vờ.
Mà một người có tình yêu mãnh liệt như vậy… sao có thể là một kẻ sát x bái thiến?
Trong sự giằng xé tâm lý ấy, tôi không biết từ lúc nào… đã ngủ thiếp đi.
Đêm đó, tôi dường như đã mơ một giấc mơ.
Trong mơ, là một đêm tuyết rơi.
Tuyết vừa mới bắt đầu rơi, mặt đất chỉ phủ một lớp trắng mỏng.
Còn tôi… dường như đang lén đi theo ai đó.
Đêm khuya trong thị trấn, không một bóng người.
Trong những con ngõ thấp xây từ thập niên 80–90, tôi và người đó một trước một sau, không biết đang đi đâu.
Rẽ qua một con hẻm, rồi lại một con hẻm.
Người phía trước xách theo thứ gì đó, chỉ cúi đầu đi nhanh.
Gió tuyết che khuất tầm nhìn, nhưng cũng che đi tiếng bước chân của tôi.
Trong màn đêm bị tuyết khuấy đục, bóng người phía trước giống như một hồn ma.
Tôi biết đây là đâu rồi.
Và cũng mơ hồ nhận ra… người đó đang đi đâu.
Qua khúc rẽ phía trước, sẽ ra khỏi khu nhà thấp này.
Anh ta muốn đến con sông trong thành phố.
Con sông mà sau trận tuyết lớn, chắc chắn sẽ đóng băng.
Anh ta muốn ném những thứ kia xuống trước khi nước sông đóng băng.
Tôi nép vào góc tường, thò đầu ra, đứng bất động trong gió tuyết nhìn người phía trước.
Nhìn hắn lén lút đến bờ sông, quan sát xung quanh… rồi lộ ra một khuôn mặt mà tôi vô cùng quen thuộc.
Là anh.
Là An Đồng.
3
Khi tỉnh dậy, tôi đang nằm yên ổn trên giường ở nhà.
Cầm điện thoại lên, đã là tám rưỡi sáng.
An Đồng mở một cửa hàng kim khí, giờ này chắc anh đã đến tiệm rồi.
Những ký ức rời rạc của giấc mơ đêm qua vẫn còn lởn vởn trong đầu tôi.
Tôi vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài… trắng xóa tuyết!
Những cảnh trong mơ như tua lại trong đầu, tôi ngồi bật dậy, đi đến cửa sổ, sững sờ nhìn khung cảnh trắng xóa.
Sao lại trùng hợp như vậy?
Hay là… hôm qua tôi xem dự báo thời tiết nói đêm sẽ có tuyết nên mới mơ như thế?
Tôi hít sâu một hơi, khoác áo ngủ, đi ra phòng khách.
Trên bàn ăn bên cạnh đã có sẵn bữa sáng An Đồng chuẩn bị cho tôi:
Một cốc nước nóng trong bình giữ nhiệt, và một viên omeprazole…
Dạ dày tôi không tốt, nhất là mùa đông, nên anh luôn dặn tôi uống thuốc để giảm đau.
Đây mới là An Đồng mà tôi biết.
Chu đáo, hiền lành, dịu dàng.
Chứ không phải một tên sát x bái thiếnn chzc tiệt nào cả.
Nhưng rồi, ánh mắt tôi lại vô thức nhìn về căn phòng chứa đồ bên cạnh.
Chiếc mặt nạ… và con d a o… vẫn đang được giấu trong góc sâu nhất, trong đống quần áo cũ mà tôi định đem đi quyên góp.
Chắc vẫn ở đó.
Tôi bước vào, bật đèn, đưa tay cẩn thận thò vào giỏ đồ, từ từ lục tìm.
Không thấy.
Chúng… đều biến mất rồi.
4
Tôi ngồi một mình trong phòng khách, bữa sáng trên bàn ăn đã dần nguội lạnh.
Trận tuyết lớn ngoài cửa sổ, những chứng cứ đã biến mất—tất cả như đang ám chỉ tôi:
Giấc mơ khác thường tối qua… dường như là thật.
Ngay lúc tôi đang thất thần, chiếc điện thoại bên cạnh bỗng reo lên.
Tôi cầm lên nhìn.
Tô Khương.
Người bạn thân nhất của tôi từ nhỏ đến lớn.
Chỉ là… dường như chúng tôi đã rất lâu không liên lạc.
Cô ấy tìm tôi, có chuyện gì nhỉ?
Tôi nhấn nút nghe.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi vang lên tiếng thở dồn dập.
Một giọng nói từng vô cùng quen thuộc cất lên:
“Chu… Chu Vân, hình như tớ bị tên sát nhân biến thái đó để mắt tới rồi.”
5
Đã lâu rồi tôi không ra ngoài, nhưng trước lời cầu xin của Tô Khương, tôi vẫn như bị ma xui quỷ khiến mà đồng ý.
Chúng tôi hẹn gặp ở Starbucks. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác Max Mara, đến muộn hơn mười phút.
Thấy cô ấy bước vào, tôi không nhịn được mà kéo lại chiếc áo phao đã mặc mấy năm nay, cố nhét gọn ra sau lưng.
Sau khi ngồi xuống, cô ấy cười gượng:
“Chu Vân, ngại quá, dạo này sức khỏe cậu khá hơn chưa?”
Tôi cầm ly sữa lên, cẩn thận nhấp một ngụm, rồi khẽ gật đầu.
Khi nhìn lại Tô Khương, tôi thấy cô ấy đã cau chặt mày.
“Tên sát nhân đó mấy hôm trước chắc đã đến trước nhà tớ rình rồi, tớ phát hiện ra.”
“Hắn cũng biết tớ phát hiện rồi, nên sáng nay… hắn… hắn còn gọi điện cho tớ.”
“Trong điện thoại, người đàn ông đó nói, đừng hành động bừa bãi, nếu không… hắn sẽ ra tay với con trai tớ.”
Nói đến đây, giọng Tô Khương run rẩy, yếu dần.
Con trai cô ấy… tôi nhớ tên thân mật là Bân Bân.
Lần cuối chúng tôi liên lạc là khi con cô ấy đầy tháng.
“Hắn… còn gọi điện cho cậu?”
“Ừ.”
“Vậy… cậu có nhận ra hắn là ai không?”
“Không, chưa từng nghe giọng đó.”
Nghe vậy, không hiểu sao trong lòng tôi lại nhẹ nhõm đi phần nào.
Tô Khương biết An Đồng… cô ấy hẳn sẽ nhận ra giọng anh ta nếu là anh ta.
Ý nghĩ đó vừa thoáng qua, tôi mới nhớ ra việc quan trọng lúc này là lo cho sự an toàn của Tô Khương.
“Sao hắn lại nhắm vào cậu? Là vì… Chu Bằng sao?”
Chồng của Tô Khương, Chu Bằng, là phó đội trưởng đội hình sự huyện, cũng chính là người đang phụ trách vụ án này.
Anh ấy cũng từng là bạn học cấp ba của tôi, Tô Khương và An Đồng.
“Tớ không biết… có lẽ là…”
Trên mặt Tô Khương lộ ra vẻ đau đớn.
“Tô Khương, chuyện này… cậu chưa nói với lão Chu à?”
“Không thể nói! Tính anh ấy cậu không biết sao? Nóng nảy, không kiềm chế được. Nếu tên biến thái đó đang theo dõi cả nhà tớ, hắn chắc chắn sẽ đoán ra tớ đã nói cho anh ấy biết. Vậy Bân Bân…”
“Cậu có thể bảo lão Chu cho cảnh sát bảo vệ Bân Bân trước mà.”
“Bảo vệ được bao lâu? Hắn ở trong bóng tối, chúng ta ở ngoài sáng. Nếu hắn không ra tay thì sao? Chẳng lẽ cảnh sát cứ trông Bân Bân mãi?”
Tôi không biết phải nói gì.
“Không giấu cậu, phía lão Chu gần như không có manh mối gì về vụ án này. Muốn bắt được hung thủ… không biết phải chờ đến bao giờ.”
“Tớ hiểu rồi…” tôi thở dài.
Tôi không hiểu vì sao cô ấy không báo cảnh sát, thậm chí không muốn nói với chồng.
Là vì tôi chưa từng làm mẹ sao?
Cũng không biết đời này tôi còn có cơ hội làm mẹ không nữa…
“Tiểu Vân, tớ… tớ hơi kích động rồi.”
“Không sao, tớ hiểu. Vậy… cậu muốn tớ giúp gì?”
“Tớ cũng không biết…” Tô Khương chán nản. “Chỉ là… không biết tâm sự với ai.”
“Cậu sẽ không sao đâu.”
Cô ấy cười khổ:
“Cậu vẫn vậy, người khác nghe chắc sợ chết khiếp rồi, còn cậu như đang nghe một câu chuyện xa lạ.”
…Đúng vậy sao?
Phản ứng của tôi… đúng là quá bình tĩnh.
“Xin lỗi…”
“Cậu xin lỗi cái gì chứ, chính vì cậu như vậy nên tớ mới tìm cậu tâm sự.”
“Vậy cậu định làm gì?”
“Có lẽ mấy ngày nữa tớ sẽ về quê sống. Nếu tên đó dám đến… tớ sẽ liều mạng với hắn. Dù sao cũng không thể liên lụy đến Bân Bân.”
“Ở quê cũng an toàn hơn, người lạ vào là bị chú ý ngay.”
“…Ừ.”
“Cẩn thận nhé.”
“Ừ.”
Còn nửa ly sữa, tôi lấy thuốc omeprazole từ túi ra, chuẩn bị uống.