Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CUỘC ĐỜI THỨ HAI
3
14
“Tô Khương… sao cậu biết chuyện đó?”
“Còn giả vờ à? Chính tớ đã đứng sau tất cả.”
Tôi chết lặng.
“Đúng vậy, tớ làm đấy! Tớ ghét cậu—ghét cậu giỏi hơn tớ, được mọi người yêu thích, ghét cậu yêu Chu Bằng. Nên tớ phá hủy cậu!”
“…Cậu đã biết hết từ lâu đúng không? Nên mới lảng vảng quanh nhà tớ ban đêm? Cậu định giết họ rồi… đến lượt tớ?”
Tôi hoàn toàn không hiểu cô ta nói gì.
“Đừng chối!”
Cô ta tát tôi.
“La Mai trước khi chết đã nhắn rằng—cậu đến tìm cô ta! Không phải cậu thì ai?”
“Tớ sẽ không giao cậu cho cảnh sát…Vì tớ không muốn Chu Bằng biết những gì tớ đã làm. Nhưng… cậu cũng không thể sống.”
Cô ta giơ dao… đâm thẳng vào người tôi.
15
Đau quá… đây là đâu?
Bóng tối. Một màn bóng tối vô biên vô tận.
Tôi cứ rơi mãi trong đó.
Đây… là cảm giác sau khi chết sao?
Cuộc đời tồi tệ của tôi… vậy là kết thúc rồi.
An Đồng… liệu anh ấy có biết ai đã giết tôi không?
Anh… sẽ báo thù cho tôi chứ?
Ngay khi tôi tưởng như mình sẽ rơi mãi không điểm dừng, dường như có thứ gì đó… bất chợt đỡ lấy tôi.
16 – Góc nhìn của Tô Khương
Máu… là máu chảy ra từ cơ thể Chu Vân.
Tay cầm dao của tôi vẫn run không ngừng, trong lòng trào lên nỗi sợ hãi, mà trong nỗi sợ ấy… lại xen lẫn một chút hưng phấn.
Tôi đã giết người. Tôi đã giết Chu Vân.
Nhưng tôi không sai.
Cô ta vốn là kẻ giết người mà, đúng không?
“Ha ha…”
Đột nhiên, từ cái đầu đang cúi xuống của Chu Vân phát ra tiếng cười chói tai.
Cô ta… chưa chết?
“Ha ha ha ha…”
Chu Vân ngẩng đầu lên, nhìn tôi với vẻ chế nhạo.
“Lần đầu giết người, căng thẳng vậy à? Đâm lệch rồi, đồ ngu.”
Ánh mắt đó… lạnh lùng, khinh miệt, như biến thành một người khác.
Chính là ánh mắt này…
Tôi bắt đầu run rẩy.
Năm đó, cũng trong căn phòng phía trên cái hầm này…
Tôi từng áy náy vì đã xúi Mạnh Tịch Tịch đi gây chuyện với Chu Vân, nên mới mời cô ta về quê.
Nhưng đêm đó, Chu Vân bỗng ngồi dậy trong giấc ngủ.
Tôi hỏi cô ta sao vậy.
Cô ta không nói gì—chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt này.
Như thể nói rằng…
Cô ta đã biết hết mọi chuyện.
Nhưng… lại hoàn toàn không coi tôi ra gì.
Ngày hôm sau, cô ta lại giả vờ như không có chuyện gì xảy ra!
Con nhỏ giả tạo đó… vậy thì tôi sẽ hủy hoại cô ta triệt để!
Tuần sau, tôi đưa thêm tiền cho Mạnh Tịch Tịch… để chúng xé nát cô ta!
…Bây giờ, cô ta lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó à?
Được thôi.
Dù lần đầu đâm lệch…lần thứ hai sẽ không lệch nữa!
Hôm nay… cô ta nhất định phải chết!
“Chính cậu làm đấy! Người là cậu giết, giờ lại đổ lên đầu tôi!” Chu Vân đột nhiên hét lên.
Tôi giết? Ha, điên rồi à?
“Cậu nói nhảm gì vậy.”
Giọng tôi… sao lại run thế này?
“Người điên là cậu, Tô Khương. Con trai cậu—Bân Bân—đã chết từ nửa năm trước rồi!”
“Im đi!”
“Cậu dám bỏ con mà về quê một mình… vì cậu biết nó đã chết!”
“Không! Vì tôi sợ sát nhân hại nó!”
“Vậy sao không sợ hắn bắt nó để uy hiếp cậu?”
“…”
“Thừa nhận đi. Sau khi mất con, cậu sợ mất luôn Chu Bằng. Nên cậu giết tất cả những người biết chuyện năm đó!”
“Câm miệng!”
Tôi giận đến run người.
Tôi sẽ giết cô ta!
Tôi giơ dao…
Nhưng ngay lúc đó….
Cửa hầm bật tung.
Hai người lao xuống.
An Đồng… và Chu Bằng?!
“Vợ à, em bắt được hung thủ rồi!”
“Chu Vân không phải hung thủ.” Chu Bằng chĩa súng vào tôi.
“Anh, cô ta nói Bân Bân chết rồi…”
Chu Bằng không nói… mắt đỏ lên.
“Tô Khương… bỏ dao xuống. Bân Bân… thật sự không còn nữa.”
…Các người đều điên rồi!
Tôi chỉ còn Bân Bân!
Tôi lao về phía Chu Vân….
Một tiếng súng vang lên.
Ngực tôi đau nhói.
Không phải Chu Bằng.
Là… An Đồng.
Tại sao… lại bắn tôi?
Tôi không sai…
…Chu Vân… vừa cười?
17 – Góc nhìn của An Đồng
Cảnh sát kéo đến.
Chó nghiệp vụ đào được một cái túi trong sân—bên trong là dao và mặt nạ Mickey.
Tô Khương bị xác định là nghi phạm chính của toàn bộ vụ án.
Chu Bằng nói tôi bắn cô ta là phòng vệ chính đáng.
Việc tôi cần làm… là chăm sóc Chu Vân.
Tôi nhìn cô ấy—đang co ro run rẩy ở góc sân.
Nếu chúng tôi đến muộn một chút… cô ấy đã chết.
Nhưng dù sao… kế hoạch đã thành công.
Tô Khương trở thành kẻ chịu tội hoàn hảo.
Còn kẻ đứng sau… là nhân cách thứ hai trong cơ thể vợ tôi.
Chu Vân bị mộng du.
Nhân cách kia… sẽ xuất hiện khi cô ấy phát bệnh.
Tôi chỉ biết sự thật sau vụ án thứ hai…Đêm đó, tôi theo dõi cô ấy… và chứng kiến cô ấy giết La Mai.
Tôi sợ hãi… nhưng vẫn chọn giúp cô ấy che giấu.
Tôi làm nhục thi thể… để đánh lạc hướng điều tra.
Sau đó, tôi biết hết quá khứ của cô ấy.
Và hiểu rằng… chỉ khi những kẻ đó bị trừng phạt, cô ấy mới được giải thoát.
Nhân cách kia không yêu tôi.
Cô ấy chỉ cảnh cáo tôi đừng cản trở.
Nhưng tôi… sẽ giúp cô ấy.
Tôi thậm chí ra tay trước, giết người thứ ba, giả thành cùng một hung thủ.
Tôi còn cố tình để người khác nhìn thấy, để cảnh sát tin hung thủ là đàn ông.
Đêm tuyết đó, khi tôi định vứt hung khí, “Chu Vân” xuất hiện.
Cô ấy nói… còn một người phải chết.
Tô Khương.
Cô ấy chôn hung khí trong sân này…và giăng bẫy.
Những lời cô ấy nói trong hầm… là để Chu Bằng nghe thấy.
Sau đó… tôi bắn chết Tô Khương.
Mọi chuyện… khép lại.
Nhưng vẫn chưa xong.
Muốn Chu Vân thực sự bắt đầu lại… còn một người… phải biến mất.
18 – Góc nhìn của An Đồng
“Thuốc anh cho cô ấy không phải thuốc trầm cảm… mà là thuốc trị đa nhân cách đúng không?”
Nhân cách thứ hai hỏi tôi.
“Cô đoán được rồi à?”
“Tôi là phần bóng tối của cô ấy. Tôi biến mất… cô ấy mới sống lại được.”
“Không chỉ cô… mà cả tôi cũng phải biến mất.”
“Anh quyết định rồi?”
“Dù tôi không thông minh… cũng biết kế hoạch của cô không loại bỏ được tôi.”
Đúng vậy… vẫn còn nhân chứng là “người đàn ông”.
Cô ấy nhìn tôi…
“Đáng không?”
…Đáng chứ.
Tôi vốn không xứng với cô ấy.
Nhưng ít nhất… đã được ở bên cô ấy lâu như vậy.
Chu Vân… hãy sống tốt.
19 – Góc nhìn của Chu Vân
Ký ức của tôi… dừng lại ở lúc bị Tô Khương đâm.
Một tháng sau…
An Đồng nhìn tôi uống viên thuốc cuối cùng.
Anh nói… mọi thứ sẽ tốt lên.
Quả thật… tôi thấy mình đã khá hơn.
Những bóng tối trong lòng… biến mất cùng cái chết của Tô Khương.
Nhưng… dường như tôi cũng mất đi thứ gì đó.
Hôm đó, tôi ngủ rất sâu.
Tỉnh dậy, ăn sáng…Chu Bằng gọi điện.
Anh nói… An Đồng đã tự thú.
Anh nhận mình và Tô Khương là hung thủ.
…Không thể nào.
“Tất cả các điểm nghi vấn… đều khớp.” Chu Bằng nói.
“Anh ấy còn nói gì không?”
“Anh ấy nói… nhờ tôi chăm sóc em.”
Tôi bật khóc.
Tôi biết… anh đang nói dối.
Tôi đến đồn cảnh sát… nhưng anh không gặp tôi.
Một tháng sau - An Đồng bị tử hình.
20 – Góc nhìn của Chu Vân
Tôi không đến với Chu Bằng.
Tôi rời đi, đến một thành phố khác.
Nửa năm sau….
Sinh nhật tôi.
Tôi nhận được một bưu kiện hẹn giờ.
Bên trong là một đĩa CD - album “Second Life” của Mayday.
Tôi nhớ lại An Đồng…
Ngày đó, anh ôm cây guitar cũ… đứng dưới nhà tôi hát:
“Tôi không muốn em một mình…”
Tôi bật nhạc.
Đến đoạn cuối…
Giọng hát… dường như biến thành giọng của anh.
Như thể anh đang ở bên tôi, khẽ hát:
“Chỉ mong em có một cuộc đời hạnh phúc,
Chỉ mong số phận đưa em đến một hành trình mới,
Hãy bay về phía hạnh phúc…
Đừng ngoảnh lại.”
(Hết)