DÀN XẾP RIÊNG

1

Một ông lão đã trở nên biến chất.

Batcoc một bé gái bốn tuổi.


L ô i cô bé tới một con đường nhỏ lúc đêm khuya.

Dùng c ơ t h ể của cô bé đ ể “ă n v ạ” những chiếc xe đi ngang qua.


Khiến cô bé bị xe t ô n g liên tiếp sáu lần.

Cuối cùng bị l i ệ t nửa người.


1.

Tôi là một cảnh sát mới vào nghề năm nay, ngày nào cũng quay cuồng xử lý mấy vụ đ á n h n h a u g â y r ố i.


Hôm kia vừa bắt được một tên bái thiến lấy cớ xếp hàng để c h ụ p l é n d ư ớ i v á y cô gái đứng trước.


Hôm qua lại gặp một màn kịch cha lôi cậu con trai n g h i ệ n g a m e tới đồn cảnh sát để đoạn tuyệt quan hệ cha con.


Ngày nào cũng chứng kiến đủ kiểu trò hề, hoàn toàn không phải lý do ban đầu khiến tôi muốn trở thành cảnh sát.


Tôi vẫn luôn nghĩ cảnh sát là những người xử lý đại án, làm nên những chuyện oanh liệt long trời lở đất.


Chứ không phải trở thành kiểu người như đội trưởng Vương của chúng tôi, ngày nào cũng canh giờ tan làm như một kẻ lười biếng.

...


Hôm nay, tôi cùng đội trưởng Vương đi xử lý một vụ tài xế cố tình tăng giá, hành khách từ chối trả tiền xe nên hai bên lao vào đ á n h n h a u ngay trên phố.


Tôi định đưa họ về đội để lấy lời khai.

Đội trưởng Vương nhìn họ một cái rồi kéo tôi sang bên nói:

“Không gây cản trở giao thông, đ á n h n h a u cũng không nghiêm trọng, giáo dục phê bình một chút là được rồi.”


Nói xong liền thả người.

Đây cũng chẳng phải lần đầu ông ấy làm như vậy.


Theo cách nói của ông ấy, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện, gặp mấy việc thế này thì giáo dục vài câu là xong. Nếu bắt về đồn, cả hai đều phải bị tạm giữ, còn để lại án tích.

Tôi thấy như vậy không ổn, nhưng dù sao ông ấy cũng là đội trưởng, tôi phải nghe theo.


...


Trên đường quay về đội, đội trưởng Vương ngồi ghế phụ, tôi lái xe.

Nhìn đồng hồ, lát nữa về tới đồn, ngồi vài phút là tan làm rồi.


Tôi vừa lái xe ra khỏi ngã tư thì điện thoại của đội trưởng Vương bỗng reo lên. Sau khi nghe máy, sắc mặt ông ấy lập tức thay đổi, giọng có phần tức giận nói với tôi:

“Quay đầu, tới cổng nam công viên giải trí thành phố.”


“Tôi có cần bật còi ưu tiên không?”


“Bật cái gì mà bật? Mau qua đó!”


Hiếm lắm đội trưởng Vương mới nổi nóng như vậy, tôi biết vì sao.

Bởi vì phải tăng ca rồi.

...


Khi tới công viên giải trí thì đã 5 giờ 35 chiều.

Theo phía tổng đội nói, người báo án đang đợi chúng tôi trong phòng giám sát của công viên.

Nhìn qua cửa kính xe, những đứa trẻ bị cha mẹ lôi đi trong nước mắt, tôi mơ hồ đoán ra vụ án lần này là gì.

...


Ở cổng công viên, người báo án đã đứng chờ chúng tôi.

Vừa thấy đồng phục cảnh sát, ông ta lập tức chạy tới.

“Đồng chí cảnh sát, tôi là người báo án, con gái tôi bị mất tích rồi.”


Đội trưởng Vương hỏi:

“Anh tên gì?”


“Tôi tên Ngô Chí Cường.”


“Anh Ngô, trước tiên xem camera giám sát.”


Ngô Chí Cường gật đầu như gà mổ thóc, dẫn chúng tôi về phía phòng giám sát.

Trên đường đi, ông ta kể lại tình hình.

“Đồng chí cảnh sát, tôi đưa con gái tới công viên chơi, khoảng năm giờ định dẫn con về thì tới cổng, quả bóng bay của con bé bị bay mất.”


“Con bé nói không có bóng thì không chịu về, tôi chỉ đành quay lại mua cho nó cái khác. Chỉ trong lúc quay người thôi mà con gái tôi đã biến mất.”


Những vụ liên quan tới trẻ con, đội trưởng Vương luôn rất nghiêm túc.

“Mất tích lúc nào?”


“Khoảng 5 giờ 10.”

Đội trưởng Vương nhìn đồng hồ.


“Gần nửa tiếng rồi, phải nhanh lên.”

Sau đó ông quay sang tôi.

“Xác nhận thông tin đứa bé với anh Ngô.”


Tôi gật đầu, lấy giấy bút ra ghi chép khi đang đi.

“Anh Ngô, con gái anh tên gì?”


“Ngô Vũ Huệ.”


“Bao nhiêu tuổi?”


“Bốn tuổi.”


“Anh có ảnh gần đây và ảnh chân dung của bé không?”


“Trong điện thoại có.”


“Vậy anh gửi cho tôi.”

Nói rồi tôi kết bạn với ông ta.


Sau khi nhận được ảnh, tôi cất điện thoại đi rồi tiếp tục hỏi:

“Bé có biết địa chỉ nhà không?”


“Biết.”


“Tình cảm giữa bé và anh thế nào?”


“Rất tốt, sao lại hỏi vậy?”


“...”


Tôi không dám nói thật.

Thực ra bình thường sẽ không hỏi câu này.

Đây là câu hỏi đội trưởng Vương từng dặn tôi nhất định phải hỏi khi huấn luyện.


Bởi vì nếu một đứa trẻ biết địa chỉ nhà mình, lại có quan hệ tốt với cha mẹ, vậy sau khi bị batcoc, lúc lớn lên nó vẫn sẽ tìm cách quay về bên gia đình. Nhưng nếu quan hệ cha mẹ con cái không tốt thì lại là chuyện khác...

Bây giờ đứa bé mới mất tích, tôi đã hỏi câu này, rõ ràng rất không tôn trọng tâm trạng phụ huynh.


Cho nên tôi chỉ có thể trả lời:

“Thủ tục thông thường thôi.”


2.

Khi tới phòng giám sát của công viên, Ngô Chí Cường nói với chúng tôi rằng nhân viên không cho ông ta xem camera, nhất quyết phải đợi cảnh sát tới mới cho xem.

Đội trưởng Vương cũng không nói gì, chỉ bảo nhân viên mau mở camera.


...


Trên màn hình, lúc 5 giờ 09, Ngô Chí Cường và Ngô Vũ Huệ đi ra khỏi công viên.

5 giờ 10, Ngô Chí Cường quay người đi mua bóng bay, ngay sau đó một ông lão xuất hiện trong khung hình, nhanh chóng bế Ngô Vũ Huệ đi.

...


Nhìn tới đây, Ngô Chí Cường chỉ vào ông lão trên màn hình mà gào lên:

“Đồng chí cảnh sát, lão này là b u ô n n g ư ờ i! Mau bắt hắn!”


Tôi vội trấn an anh ta:

“Anh Ngô, trước tiên chúng tôi cần xác nhận hướng bỏ trốn của nghi phạm.”


Nhưng Ngô Chí Cường rất sốt ruột.

“Đồng chí cảnh sát, nửa tiếng rồi, đủ để hắn đưa con bé ra khỏi thành phố!”


“Chúng tôi nhất định sẽ cố hết sức, xin hãy tin cảnh sát.”

Ngô Chí Cường lúc này mới miễn cưỡng im lặng.

Đội trưởng Vương chụp lại gương mặt ông lão trên màn hình, rồi ném cho nhân viên phòng giám sát một chiếc USB.

“Chép lại camera của một tuần gần đây.”


Nhân viên có vẻ rất khó xử, cầm USB mà không tình nguyện, chần chừ mãi không động đậy.

Thấy họ không phản ứng, đội trưởng Vương trừng mắt hỏi:

“Hay là các cậu có chuyện gì không thể để người khác biết?”


Nhân viên vội lắc đầu.

Đội trưởng Vương thúc giục:

“Vậy thì mau chép đi.”

“Vâng...”

...


Đội trưởng Vương gửi ảnh ông lão vừa chụp cho đội cảnh sát, đồng thời gửi một đoạn tin nhắn thoại:

“Kiểm tra camera giám sát gần cổng nam công viên lúc 17 giờ 10. Nghi phạm là ông lão trong ảnh, nam giới, dẫn theo một bé gái khoảng bốn tuổi mặc đồ màu hồng. Nhanh chóng xác định lộ trình bỏ trốn của hắn.”


Nói xong, đội trưởng Vương quay đầu nhìn nhân viên phòng giám sát.

Người kia hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt ông ấy, chỉ liếc một cái cũng sợ.

Thấy đội trưởng Vương lúc này không có động tĩnh gì thêm, Ngô Chí Cường hỏi:

“Đồng chí cảnh sát, lão già kia là b u ô n n g ư ờ i sao?”


Đội trưởng Vương không vội kết luận, chỉ trấn an:

“Tôi làm việc với bọn b u ô n n g ư ờ i bảy tám năm rồi. Bọn chúng thường bắt trẻ ở những góc phố hẻm nhỏ ít camera. Đây là trung tâm thành phố, camera dày đặc như vậy, cho dù là b u ô n n g ư ờ i thì cũng là tay mới không chuyên, rất nhanh sẽ bắt được.”

Ngô Chí Cường nghe vậy mới yên tâm hơn một chút.


Bên phía nhân viên cũng đã chép xong dữ liệu camera.

Tôi nhận USB rồi cùng đội trưởng Vương và Ngô Chí Cường lên xe cảnh sát.

Phía đội cảnh sát cũng nhanh chóng gửi tới hướng đi của ông lão.

“17 giờ 15, ông lão ôm Ngô Vũ Huệ xuất hiện tại trạm xe buýt. 17 giờ 16 lên tuyến xe số 242, giữa đường không xuống xe.”


Tôi nhìn tin nhắn, hỏi đội trưởng Vương:

“Đội trưởng Vương, anh hỏi bên kia xem xe 242 hiện chạy tới đâu rồi, để tôi lái xe đuổi theo.”

Tôi vừa nói xong, phía đội cảnh sát lại gửi tới thêm một tin.


“Vừa xác nhận được, hắn xuống xe tại bến khu phố cũ. Chúng tôi đã liên hệ với cảnh sát khu vực đó, các anh mau tới.”


Đội trưởng Vương xem xong liền nói với tôi:

“Đi khu phố cũ.”

Tôi gật đầu, nhìn đồng hồ, bây giờ là 17 giờ 58, lái qua đó ít nhất cũng mất hai mươi phút.

Hai mươi phút đủ để ông lão kia làm rất nhiều chuyện.


Nghĩ tới đó, tôi lo lắng hỏi đội trưởng Vương đang ngồi ghế phụ:

“Đội trưởng Vương, anh nói xem lão già đó dẫn đứa bé tới khu phố cũ có phải vì ở đó có xe chờ đưa họ ra ngoại tỉnh không?”

Vừa nói xong tôi đã thấy đội trưởng Vương trừng mắt nhìn mình, dọa tôi lập tức im bặt.


Ngô Chí Cường ngồi phía sau nghe xong liền cuống lên.

“Đồng chí cảnh sát! Xin các anh nhất định phải tìm được con gái tôi! Vợ tôi mất do khó sinh, chỉ để lại cho tôi một đứa con gái này thôi!”


Đội trưởng Vương lại tiếp tục trấn an:

“Xin anh yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ đưa bé trở về.”


3.

Khi chúng tôi tới thị trấn thì đồng chí bên đồn công an địa phương đã xác định được thân phận và nơi ở của ông lão liên quan.


Khi chúng tôi tới nơi, một cảnh sát địa phương đi phía trước dẫn đường, vừa đi vừa nói:

“Nghi phạm là một ông lão 73 tuổi mất con một, tên Chu Điền Sinh. Bình thường sống bằng nghề nhặt rác. Theo lời người dân trong trấn, dạo gần đây ông ta luôn than đau t!m, ai cũng nói chắc chẳng sống được bao lâu nữa.”


“Chúng tôi tìm tới chỗ ở của ông ta, phá cửa xông vào thì phát hiện bên trong không có ai, chỉ toàn phế liệu và đầy áp phích k h i ê u da^m.”


Nghe tới đó, mặt đội trưởng Vương lập tức tối sầm.

Ban đầu tôi còn chưa hiểu, mãi tới khi tới hiện trường, nhìn thấy đầy áp phích g ợ i d*c dưới đất, tôi mới hiểu vì sao đội trưởng Vương lo lắng.


Ông ấy chửi lớn:

“Mẹ kiếp! Đúng là lão già bienthai! Toàn ảnh phụ nữ dưới đất! Hắn thèm đàn bà tới phát đ i ê n rồi! Lại còn batcoc trẻ con! Tất cả mở rộng phạm vi tìm kiếm! Đi ngay!”


Trạng thái của Ngô Chí Cường rõ ràng không ổn. Anh ta hỏi tôi:

“Đồng chí cảnh sát, ý họ là gì? Người bắt con gái tôi không phải b u ô n n g ư ờ i sao?”


“Chắc là không phải.”

Tôi chưa từng nghĩ việc phủ nhận thân phận b u ô n n g ư ờ i của ai đó lại là một chuyện tệ hại như vậy.


Trái tim Ngô Chí Cường như lạnh đi một nửa.

“Nếu không phải b u ô n n g ư ờ i, vậy hắn b ắ t con gái tôi làm gì... Con bé mới có bốn tuổi.”


Tôi không thể nói ra được.

Ngô Chí Cường đợi vài giây, rồi đột nhiên quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

“Đồng chí cảnh sát! Xin các anh! Nhất định phải tìm được con gái tôi trước khi con bé bị tên s ú c s i n h đó làm hại! Xin các anh! Tôi lạy các anh!”


Tôi vội đỡ anh ta dậy.

“Anh Ngô, chúng tôi đang tìm rồi! Toàn bộ lực lượng đã được điều động, mới chỉ mười mấy phút thôi, Chu Điền Sinh không thể chạy xa được, hắn còn mang theo một đứa bé nữa, chắc chắn vẫn ở gần đây!”


Nghe lời tôi nói, sắc mặt đội trưởng Vương càng khó coi hơn.

Tôi khó hiểu nhìn ông ấy.


Đội trưởng Vương nháy mắt ra hiệu cho tôi, lúc này tôi mới nhận ra vấn đề.

Đúng vậy, nếu Chu Điền Sinh thật sự muốn làm chuyện đó, thì căn bản hắn không cần chạy xa, tùy tiện tìm bụi cây nào cũng có thể p h ạ m t ộ i.


Theo cách nói của tôi, rất có khả năng Ngô Vũ Huệ đã bị h ạ i rồi.


Chúng tôi chia lực lượng thành ba tổ. Một tổ ở lại kiểm tra camera của thị trấn, tổ đông người phụ trách tìm kiếm diện rộng, tổ ít người thì đi hỏi từng nhà.


Tôi và Ngô Chí Cường thuộc tổ đi từng nhà.

Mỗi khi hỏi thêm một hộ dân mới, chúng tôi lại biết thêm chút chuyện về Chu Điền Sinh.


Sau vài lượt tìm kiếm, tôi dần hiểu rõ hơn về con người này.

Vào những năm bảy mươi, vợ Chu Điền Sinh đã bỏ theo người khác. Mấy đứa con do vợ ông ta sinh ra cũng chẳng giữ được đứa nào, cuối cùng ông ta phát đ i ê n, còn có cả giấy chứng nhận bệnh t â m t h ầ n, ngày ngày sống bằng nghề nhặt rác.


Ông ta được trợ cấp hộ nghèo và tiền hỗ trợ người t à n t ậ t. Theo lý mà nói, sống một mình thì số tiền đó cũng đủ tiêu.


Giờ đây ông ta lại batcoc một bé gái, cộng thêm đống áp phích g ợ i d*c tìm thấy trong nhà, rất khó để chúng tôi không nghĩ theo hướng kia.


4.

Chúng tôi tìm mãi tới hơn chín giờ tối. Tất cả nhà dân trong trấn đều đã kiểm tra xong nhưng vẫn không tìm thấy tung tích Chu Điền Sinh.

Tôi có thể cảm nhận được Ngô Chí Cường đang dần sụp đổ.

Anh ta ngồi xổm dưới ánh đèn đường vàng úa, ôm mặt khóc.

“Lâu như vậy rồi vẫn chưa tìm thấy... Có phải con gái tôi đã...”


Tôi cố gắng trấn an, nhưng đổi lại chỉ là sự bi quan tuyệt vọng của anh ta.

“Anh Ngô, xin hãy tin tưởng cảnh sát, rất nhanh sẽ có kết quả.”


“Kết quả gì? Thấy con gái bốn tuổi của tôi bị h ủ y h o ạ i sự trong trắng sao?”


Tôi nghẹn lời.

Không biết phải nói gì.

Cảnh sát vẫn chưa tìm được người.

Đó là sự thật.


Tôi im lặng chưa được mấy giây thì đội cảnh sát gửi tin nhắn tới.

“Mau đưa Ngô Chí Cường tới bệnh viện thành phố, Ngô Vũ Huệ đang ở đó.”


Khi nhìn thấy tin nhắn này, tôi kinh ngạc tới mức lập tức gõ trả lời.

“Chu Điền Sinh đã ra tay rồi sao!?”


Bên kia nhanh chóng đáp lại.

“Không, Ngô Vũ Huệ bị xe t ô n g rồi, mau đưa người tới đây!”


Tôi nhìn tin nhắn rồi nhìn sang Ngô Chí Cường.

“Anh Ngô, tìm thấy con gái anh rồi, con bé đang ở bệnh viện.”


Tôi lái xe, Ngô Chí Cường ngồi ghế phụ.

Suốt dọc đường anh ta bồn chồn không yên, lúc thì c ắ n ngón tay, lúc nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc lau nước mắt.


Ánh đèn neon xuyên qua lớp kính, soi rõ những nếp nhăn đầy mặt của anh ta.

Trước khi lên xe, anh ta đã gọi điện cho đội trưởng Vương một lần.


Nội dung cuộc nói chuyện như sau:

Ngô Chí Cường: “Sao đội trưởng Vương lại ở bệnh viện? Tên khốn đó đã ra tay rồi sao!?”


Đội trưởng Vương: “Không, Ngô Vũ Huệ bị x e t ô n g, đang cấp cứu.”


“Cấp cứu? Sao con gái tôi lại phải cấp cứu? Không phải con bé bị Chu Điền Sinh b ắ t đi sao?”


“Tình hình rất phức tạp, cần điều tra thêm mới có thể kết luận.”


“Chu Điền Sinh đâu?”


“Vẫn chưa b ắ t được.”


“Vậy... người tông con gái tôi đã bị b ắ t chưa?”


“Có vài người đã bị k h ố  n g c h ế, còn vài người nữa đang truy tìm.”


“Cái gì gọi là... còn vài người nữa đang truy tìm?”


“Anh Ngô, tổng cộng có sáu chiếc xe đã t ô n g con gái anh.”


“...”


“Tóm lại, anh cứ tới đây rồi nói.”


Sau đó Ngô Chí Cường trở nên im lặng, suốt dọc đường đều chìm trong hối hận.

...

 

Chương tiếp
Loading...