DẤU VẾT KHÔNG NHÌN THẤY

4

11


Trong khoảnh khắc, ánh mắt của tất cả mọi người trong xe đều dồn về phía tôi.

Toàn thân tôi run rẩy, máu dồn lên não.


Điều này… đã nằm trong tính toán của tên đàn ông.

Hắn đã nói trước cho tôi biết tên của hắn.


Chỉ cần tôi cố ý trả lời sai, nữ cảnh sát trước mặt chắc chắn sẽ nghi ngờ, và bọn chúng sẽ không thể rời đi.

Như nhận ra sự do dự của tôi, tên đàn ông liếc tôi một cái.


Người phụ nữ phía sau cũng vòng tay ôm chặt vai chị tôi.

Tôi hít sâu một hơi… cuối cùng vẫn gõ đúng tên hắn.


Nữ cảnh sát mở rào chắn, hắn đạp ga, xe vọt ra khỏi chốt kiểm tra.

Ra khỏi thành phố, tôi cảm nhận rõ ràng hai người đó đã thả lỏng.


Tên đàn ông cười hề hề, bóp má tôi:

“Ngoan lắm.”


Tôi gõ chữ hỏi hắn:

“Đã ra khỏi thành phố rồi, anh nói sẽ thả chúng tôi.”


Hắn và người phụ nữ nhìn nhau, vẻ dữ tợn không còn che giấu.

Hắn không trả lời, mà rẽ xe vào một con đường nhỏ - đường vào núi.

Xung quanh tối đen, chỉ có tiếng xe.


Hắn phanh gấp, tháo dây an toàn của tôi, thô bạo kéo tôi xuống xe.

Chị lao tới bảo vệ tôi, nhưng bị đá ngã.


Hắn đưa súng cho người phụ nữ, giơ tay lên:

“Tôi giữ lời, tôi không giết hai người.”


Người phụ nữ cười, chĩa súng vào chúng tôi:

“Nhưng tôi thì không.”


“Yên tâm, tôi sẽ cho hai người chết không đau.”

Nòng súng chĩa vào tôi.

“Mày sống thế này… khác gì chết?”


“Để tao tiễn mày.”

ĐOÀNG!

Tiếng súng nổ.


Một lỗ máu xuất hiện trên trán người phụ nữ—cô ta ngã xuống.

Phía sau cô ta - là viên cảnh sát râu quai nón.

“Giơ tay lên!”


ĐOÀNG!


Tên đàn ông bị bắn vào chân, gào thét.

Hắn bị còng tay.


Viên cảnh sát nhìn tôi, vẫn còn sợ hãi:

“Tôi nhận ra lời em có vấn đề…”


“Tôi ghi nhớ biển số xe…”


“Đến chốt kiểm tra, phát hiện tài xế đổi thành nam…”


“Tôi thấy bất thường nên đuổi theo.”


“May mà kịp cứu hai người.”


Chị ôm lấy tôi, bật khóc.

Mọi chuyện… kết thúc rồi.


Nhưng đúng lúc đó—

Một xe cảnh sát khác tới.


Một cảnh sát trẻ xuống xe:

“Đội trưởng Lưu, tôi đến hỗ trợ!”

Anh ta đi ngang qua tôi—

Máu trong người tôi đông cứng lại.


Vì tôi ngửi thấy…mùi giống hệt hung thủ.

 

 
 

12


Chưa bao giờ tôi khao khát được nói đến vậy.

Số phận quá tàn nhẫn.

Tôi không thể động, không thể hét - chỉ có thể nhìn hắn giơ súng bắn Đội trưởng Lưu.

Tiếng súng vang lên.

Tôi nhắm mắt, nước mắt trào ra.

Chị nhặt súng, đứng chắn trước tôi.

“Chỉ cần em còn thở… chị sẽ không bỏ em.”


Tôi muốn hét lên:

Chị ơi… em không đáng…


Tên cảnh sát giả cười gằn:

“Mày dám chĩa súng?”


“Mày bắn trúng tao nổi không?”


Chị run rẩy… nhưng vẫn đứng đó.

ĐOÀNG! ĐOÀNG!

Chị ngã xuống.

Không có phép màu.

Máu nhuộm đỏ ngực chị.


Viên đạn của chị… bay lệch.

Tôi như phát điên.


Chị bò vào lòng tôi, nói:

“Viên Viên… phải mạnh mẽ…”


“Lại móc tay nhé…”

Nói xong… chị gục xuống.


Tên giả cảnh sát bước tới, chĩa súng vào tôi:

“Đi theo chị mày đi.”

ĐOÀNG!


Máu nóng bắn lên người tôi.

Hắn ngã xuống.

 

 
 


13


Viên đạn xuyên qua cơ thể chị…găm vào ngực hắn.

Hóa ra - chị bò tới không phải để từ biệt.

Mà để giấu khẩu súng vào tay tôi.

Để nhét ngón tay duy nhất của tôi vào cò súng.

Chị… đến chết vẫn không khuất phục.


Và kỳ tích đã xảy ra.

Hắn bước đúng vị trí.

Góc súng vừa khít.


Và tôi… bóp cò.

Như một lần “móc tay” cuối cùng.

 

 
 


14

Sau đó, cảnh sát đến cứu tôi.

Trong bệnh viện, tôi nhận được hai tin tốt:

Chị không bị trúng tim—được cứu sống.


Đội trưởng Lưu cũng qua khỏi.

Ba kẻ đó thuộc một tổ chức khủng bố.

Chúng tin rằng máu trinh nữ 18 tuổi có thể chế nước hoa trường sinh.


Mùi tôi ngửi thấy… chính là mùi đó.

Cảnh sát đã lấy được mẫu, đang truy quét toàn quốc.


Sau khi nữ cảnh sát kể xong,tôi thấy tay chị… khẽ động.

Nước mắt lặng lẽ rơi.

Tôi biết - tất cả… cuối cùng cũng qua rồi.

-HẾT-

 

Chương trước
Loading...