Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
KINH HỒN SĂN SẮC
2
Mẹ và em trai nghe được, lập tức căng thẳng.
Mẹ thậm chí cầm d a o.
Tôi vội giải thích:
“Ở đây ẩm thấp, phải ăn để bổ dương khí.”
Mẹ lúc này mới cất dao, cười.
6
Sau bữa ăn, mẹ đưa tôi một bát thuốc đen.
“Cho nó uống.”
Sắc mặt tôi trắng bệch.
Tôi lập tức hiểu ý của mẹ.
Ngày mai là phải “giao người”, bà đang định tối nay kiểm tra hàng trước.
Tôi vốn định nói với bà rằng tôi đã thử rồi, “hàng” tốt, chắc đủ dùng cho cả làng vài năm.
Nhưng lời đến miệng lại nuốt xuống.
Tôi không muốn kể chuyện trước đây cho mẹ nghe, nếu không e là Quý Kiêu sẽ chịu khổ.
Hồ thôn giống như một xã hội mẫu hệ thời xưa, ở đây phụ nữ là trời, vợ là trời.
Người đàn ông ngoan ngoãn sẽ được phụ nữ tôn trọng, sống yên ổn đến lúc chết già.
Còn kẻ dám bất kính với phụ nữ thì sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc, sống không bằng chết.
Tôi nằm trên giường giả vờ ngủ, không lâu sau liền nghe thấy động tĩnh.
Mẹ đã ra ngoài.
Tối nay bà đặc biệt trang điểm, mặc một chiếc váy ngủ lụa rất ngắn, mái tóc dài chấm eo, trông thật quyến rũ và mê người.
Việc “kiểm hàng” thường diễn ra rất nhanh, nhưng tôi đợi nửa tiếng rồi mà mẹ vẫn chưa quay lại.
Tôi không nhịn được nữa, bèn xuống giường, đi đến cửa phòng mình.
Cửa đóng, đèn cũng tắt.
Nhưng người bên trong chưa ngủ.
Tiếng thở dốc của đàn ông và tiếng rên của phụ nữ xuyên qua cánh cửa, dội thẳng vào tai tôi.
Mơ hồ, tôi nghe thấy giọng của mẹ:
“Ta tốt hay con bé Nhuyễn Nhuyễn tốt hơn?”
“Đều tốt, hai người đều tốt.”
Khoảnh khắc ấy, tim tôi như bị kim đâm, đau nhói từng cơn.
Đứng một lúc, tôi chuẩn bị rời đi thì chợt phát hiện em trai không biết từ lúc nào đã đến trước cửa, ngồi trên xe lăn lặng lẽ nhìn tôi.
Trong bóng tối, đôi mắt nó sáng lên.
Trong chớp mắt, khiến tôi nhớ đến người cha đã biến mất từ lâu trong ký ức.
Cửa gỗ cách âm không tốt, nó đương nhiên cũng nghe thấy âm thanh trong phòng.
Nó nhìn tôi với ánh mắt thương hại, khẽ nói:
“Chị à, người đàn ông này không được.”
Tôi cười nhạt:
“Chị biết rồi.”
7
Mãi đến ba giờ sáng mẹ tôi mới quay về.
Sáng hôm sau, chưa đến sáu giờ bà đã dậy rồi.
Hôm nay trông bà rạng rỡ hẳn, có vẻ tâm trạng rất tốt.
Người có tâm trạng tốt giống vậy, còn có Quý Kiêu.
Khi nói chuyện với tôi, ánh mắt anh ta luôn như có như không liếc về phía mẹ tôi đang bận rộn.
Tôi nhìn thấy hết, nhưng không nói gì.
Ăn sáng xong, mẹ hỏi Quý Kiêu có mệt không, có muốn đi chơi với tôi không.
“Không mệt đâu ạ, cháu còn rất khỏe.”
Nghe vậy, mẹ tôi bật cười, trên mặt hiện lên hai vệt ửng hồng.
“Không mệt là tốt, tôi đã nói rồi mà, vẫn là người trẻ thì tốt hơn.”
Đúng vậy, trẻ thì tất nhiên là tốt.
Trẻ thì sức khỏe tốt, “chất lượng” cũng cao, sinh con ra cũng sẽ khỏe mạnh hơn.
Tôi đưa Quý Kiêu lên núi sau.
Ở đó có một khu suối nước nóng rất lâu đời, phụ nữ trong làng rất thích đến đây tắm.
Nếu nhà nào mang về một người đàn ông mới từ bên ngoài, cũng thường dẫn đến đây.
Một là để tham quan ngắm cảnh, hai là để tắm rửa sạch sẽ, trở thành một “giống” sạch sẽ.
Khi chúng tôi đến, đã có người ở đó rồi.
Nhìn qua một lượt, đều là những người bạn lớn lên cùng tôi từ nhỏ.
Họ không thích ra ngoài, học vài năm rồi ở lại trong làng.
Thấy tôi, ai cũng rất vui.
Người dẫn đầu là Hồ Hương gọi lớn:
“Nhuyễn Nhuyễn, cậu về rồi à? Nhớ cậu chết mất!”
“Xuống đây đi!”
Chào hỏi xong, ánh mắt họ lại chuyển sang Quý Kiêu đang nắm tay tôi.
“Người này là ai?”
“Đây là Quý Kiêu, bạn trai tôi.”
“À, thì ra là em rể à, em rể chào nhé, mau cởi đồ xuống tắm đi.”
Trong hồ, hơi nước mờ ảo, trên người mọi người chỉ có một lớp vải mỏng, những đường cong quyến rũ lúc ẩn lúc hiện dưới nước.
Quý Kiêu đã nhìn đến đờ người, chỉ vì tôi đứng bên cạnh nên mới cố kìm lại.
Anh ta giả vờ bình tĩnh hỏi:
“Nhuyễn Nhuyễn, những cô gái này đều là người làng em à?”
“Ừ, đẹp không?” tôi gật đầu, mỉm cười hỏi.
Tôi đã nói rồi, phong thủy làng Hồ nuôi người, phụ nữ trong làng ai cũng xinh đẹp, không hề nói quá.
Quý Kiêu không trả lời, nhưng biểu cảm của anh ta đã nói lên tất cả.
Thấy anh ta cứ nhìn chằm chằm xuống hồ mà không dám hành động, tôi dứt khoát giúp một tay, trực tiếp đẩy anh ta xuống nước.
Vừa rơi xuống, anh ta lập tức bị đám phụ nữ vây quanh.
“Em rể, nóng không, để chị giúp em cởi đồ nhé?”
“Ôi, em còn có cả cơ bụng nữa, cho chị sờ chút được không?”
“Sao mà ngại thế, nhìn kìa, tai đỏ hết rồi.”
Tôi không xuống nước, chỉ đứng trên bờ mỉm cười lặng lẽ quan sát.
Quý Kiêu tuy giả vờ từ chối, nhưng ánh mắt vẫn luôn nhìn về phía tôi.
Thế nhưng khóe miệng anh ta đã gần như kéo tới tận mang tai.
Nếu không phải không mang điện thoại, e rằng anh ta đã không nhịn được mà khoe với đám bạn rồi.
Dù sao, đây đúng là “diễm phúc từ trên trời rơi xuống”.
Đứng một lúc, chỉ thấy anh ta nửa đẩy nửa thuận mà cởi áo và quần, chỉ còn thiếu bước cuối cùng.
Tôi đúng lúc nói:
“Các cậu cứ chơi đi, tôi về lấy chút đồ.”
8
Chiều anh mới về, người đầy dấu vết.
Tôi đưa quần áo mới cho anh:
“Tối nay có hoạt động.”
Anh hỏi:
“Hoạt động gì?”
Đến trung tâm làng, toàn bộ đều là phụ nữ.
Không có đàn ông.
Mẹ kéo anh ra giữa, giới thiệu:
“Đây là Quý Kiêu, 21 tuổi, Nhuyễn Nhuyễn mới đưa về. Mọi người thấy sao?”
Cả đám phụ nữ cười đầy ẩn ý.
Ánh mắt họ như xuyên qua quần áo anh.
Quý Kiêu bắt đầu sợ hãi:
“Nhuyễn Nhuyễn, chuyện gì vậy?”
Tôi cười nhẹ:
“Anh đã nghe câu này chưa - Những thợ săn cao cấp, thường xuất hiện dưới thân phận con mồi.”
9
Sau khi tôi nói xong, Quý Kiêu cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn.
Anh ta hất mạnh tay mẹ tôi ra, liều mạng chạy ra ngoài.
Đáng tiếc…
Uống canh nhũn xương suốt hai ngày, ban ngày lại bị “hành” cả ngày, anh ta còn đâu sức lực?
Huống hồ phụ nữ trong làng, ngay cả hươu rừng hay sói cũng dám bắt.
Huống chi một kẻ yếu ớt như anh ta.
Quý Kiêu mới chạy được mấy chục mét đã bị mẹ tôi và những người khác bắt lại.
Họ túm cổ áo sau lưng anh ta, kéo về như đại bàng bắt gà con.
Nhìn Quý Kiêu nằm bệt dưới đất, dân làng có chút không hài lòng.
“Tam Nương, giống nhà bà có vẻ không ổn lắm nhỉ.”
“Ôi dào, chắc chắn ổn mà. Tối qua tôi đích thân kiểm tra rồi. Hương Hương các cô cũng thử rồi mà, phải không?”
Mẹ tôi nói xong, Hồ Hương và mấy người kia cười tít mắt gật đầu:
“Tam Nương không lừa đâu, đúng là không tệ.”
Trong tiếng bàn tán của mọi người, Quý Kiêu dần tỉnh táo hơn.
Những từ như “kiểm hàng”, “phối giống” lọt vào tai khiến anh ta run lên.
Anh ta giãy giụa nhưng bị mẹ tôi giữ chặt.
Một người đàn ông cao hơn mét tám, lúc này không có chút sức phản kháng nào, như cá nằm trên thớt.
Anh ta mắt đỏ ngầu nhìn tôi:
“Hồ Nhuyễn, các người rốt cuộc muốn làm gì? Điên rồi sao?”
Tôi bước tới, nâng cằm anh ta, vuốt ve gương mặt từng khiến tôi thích.
Giờ đây, tôi không còn thích nữa.
Tôi cười nhẹ:
“Không phải anh thích chơi phụ nữ sao? Là bạn gái, tôi đương nhiên phải thỏa mãn anh.”
“Cô… cô nói gì vậy? Tôi chỉ thích cô, tôi thích chơi đùa phụ nữ khi nào?”
Đàn ông… thật giả tạo.
“Tối hôm đó anh gọi điện, tôi nghe hết rồi.”
“Anh không phải thích mẹ tôi sao?”
“Còn cả Hồ Hương nữa…”
“Phụ nữ trong làng chúng tôi xinh chứ? Tối nay anh có thể hưởng thụ thoải mái.”
Nói xong, tôi giục bà trưởng làng:
“Không còn sớm nữa, khai tiệc đi.”
10
Ở làng tôi, rằm tháng Tám là ngày lớn.
Phụ nữ tụ họp ăn cơm đoàn viên.
Ba năm một lần rút thăm xem nhà nào “cung cấp giống”.
Và cũng là ngày “khai giới” — tức là đêm động phòng.
Quý Kiêu bị áp giải vào phòng.
Đàn ông không được lên bàn ăn, nhưng tối nay cần “làm việc”, nên vẫn được bồi bổ.
Ăn xong, Hồ Hương trúng thăm.
Cô ta vui vẻ, không hề lo lắng.
Dọn dẹp xong, các bà lớn tuổi và các bé gái thu dọn.
Phụ nữ lần lượt vào phòng.
Tôi đứng cuối hàng.
Ai bước ra cũng đầy thỏa mãn.
Người ra sau thì không vui, trách nhóm Hồ Hương đã “dùng trước”.
Đến 5 giờ sáng, tôi mới vào phòng.
Trong phòng mùi hỗn tạp đến buồn nôn.
Quý Kiêu nằm trần truồng, bị trói tứ chi, người đầy vết bầm.
Như một con cá chết.
Tôi đứng nhìn hồi lâu.
Khi chỉ còn hai chúng tôi, tôi hỏi:
“Vui không? Thích không?”
Anh ta nhận ra tôi.
Ánh mắt tuyệt vọng lóe lên chút hy vọng.
Người từng coi tôi như món đồ, giờ cúi đầu cầu xin:
“Nhuyễn Nhuyễn, anh sai rồi… cứu anh với…”
11
Tôi không lừa anh ta.
Sau Trung Thu, anh ta được “nằm” mỗi ngày.
Ăn sẵn, mặc sẵn.
Một tháng sau, phụ nữ trong làng lần lượt mang thai.
Chỉ có một vấn đề — Quý Kiêu tuyệt thực.
Những người chưa mang thai sốt ruột.
Họ đến cầu xin tôi.
Tối đó, tôi mang đồ ăn đến.
Anh ta đã thay đổi hoàn toàn.
Tóc rối, thân hình biến dạng, da trắng bệch.
Không còn là chàng trai rực rỡ năm xưa.
Anh ta thấy tôi, yếu ớt giơ tay rồi buông xuống.
Tôi ngồi cạnh, đút cháo cho anh ta.
“Nghe nói anh tuyệt thực? Ăn đi.”
Anh ta cười lạnh:
“Ăn để các người tiếp tục sao?”
Tôi nhíu mày:
“Đừng nói khó nghe vậy.”
“Quý Kiêu, tôi đã cho anh cơ hội rồi.”
“Anh bịa tin đồn, bỏ thuốc tôi.”
“Tôi đã giảm thuốc, nhưng anh không từ chối mẹ tôi.”
“Hồ Hương cởi đồ anh, anh cũng không phản kháng.”
Anh ta tái mặt, cúi đầu.
“Nhuyễn Nhuyễn… các người đang phạm pháp…”
“Cô cũng không muốn vậy đúng không? Tha cho tôi đi…”
Tôi lắc đầu:
“Tôi không thể.”
Tôi không thể mạo hiểm với cả ngôi làng.
Anh ta im lặng rồi nói:
“Vậy chúng ta kết hôn đi… nếu kết hôn, tôi có thể không cần… với họ nữa không?”
12
Quả đúng là vậy.
Chỉ cần kết hôn với tôi, anh ta có thể thoát khỏi tất cả những chuyện này.
Đàn ông trong làng, sau khi hoàn thành nhiệm vụ “phối giống”, đều có thể tìm một người phụ nữ để kết hôn.
Ba năm vẫn chưa đến hạn, nhưng nếu Quý Kiêu đã một lòng muốn chết, thì tôi có thể đi cầu xin bà trưởng làng.
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ, Quý Kiêu lại cầu xin tôi:
“Nhuyễn Nhuyễn, anh thật sự biết sai rồi. Trước đây anh không nên làm tổn thương em, sau này anh chỉ muốn ở lại đây, chúng ta sống với nhau thật tốt.”
“Ừ, sống thật tốt.”
Tôi mỉm cười, tựa vào lòng anh ta.
Quý Kiêu à Quý Kiêu, vậy thì cho anh cơ hội cuối cùng đi.
Dù sao tôi cũng là người duy nhất trong làng học đại học, sau nhiều lần cầu xin, bà trưởng làng cuối cùng cũng đồng ý.
Mẹ và em trai đều rất vui, tất bật chuẩn bị.
Mẹ còn hứa với tôi:
“Nhuyễn Nhuyễn à, sau này mẹ tuyệt đối sẽ không bước vào phòng hai đứa nữa.”
Chẳng mấy chốc đã đến ngày vui.
Tôi mặc bộ hỉ phục đỏ, ngồi yên trong phòng, chờ Quý Kiêu đến vén khăn cưới.
Tôi chờ mãi, chờ mãi…
Nhưng thứ tôi đợi được lại là tin anh ta bỏ trốn.
Trước khi kết hôn, đàn ông không cần tiếp tục “phối giống”.
Hơn nữa, mấy ngày trước họ đã ngừng cho anh ta uống thuốc làm mềm xương.
Anh ta bỏ đi cùng Hồ Hương.
Dù bị giam giữ một thời gian, nhưng dù sao cũng từng là hotboy của trường,
Hồ Hương bị anh ta mê hoặc cũng không có gì lạ.
Khi nhận được tin, tôi biết mình đã thua rồi.
Hôm tôi đi cầu xin bà trưởng làng, bà từng nói:
“ Nhuyễn Nhuyễn, nó không phải người tốt, nó đang lợi dụng con.”
Tôi biết anh ta đang lợi dụng mình.
Nhưng tôi thật sự không muốn hại người.