Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
MẬP MỜ VỚI SẾP LỚN
4
10
Ngày đầu tiên.
Tôi spam tên anh ta.
【Đầm lầy.】
【Đầm lầy.】
【Đầm lầy.】
…
Copy paste mấy chục dòng.
Tôi nghĩ anh ta chắc chắn sẽ thấy tôi phiền phức.
Không ngờ…
Trần Ân Trạch vui vẻ đáp:
【Có!】
【Có!】
【⸜(•ᴗ•)⸝】
…
Còn trả lời nhiều hơn tôi.
Nhìn đoạn chat, cứ như hai người bệnh cùng phát bệnh.
Ngày thứ hai.
Tôi liên tục hỏi anh đang làm gì.
Trần Ân Trạch:
【Sao thế Tâm Tâm, chán à? Tôi đang làm việc đây!】
【Có phải nhớ tôi rồi không?】
【Chó nhảy tưng tưng.jpg】
Tôi mím môi.
Chiêu này cũng không ổn. Nhưng không sao, tôi còn vô số chiêu khác.
…
Sau đó là hàng loạt hành động “tự hủy”: nhắn tin liên tục, tiêu cực, dễ nổi nóng…
Nhưng…
Trần Ân Trạch đều chấp nhận hết.
Đến lúc phải dùng chiêu cuối rồi.
Tôi nhắn anh:
【Cho tôi mượn ít tiền.】
Giây tiếp theo…
Chuyển khoản: 100000.
【Đủ không?】
“?????”
Tổng tài mà yêu đương mù quáng thì phải làm sao?!
Tôi hoàn toàn bó tay.
11
Sau đó công ty tổ chức team building.
Quy mô rất lớn, gần như ai cũng tham gia.
Trần Ân Trạch bao luôn mấy khách sạn lớn và nhà hàng.
Chơi suốt ba ngày, ai cũng quên trời quên đất.
Anh ta không hề có khoảng cách, hòa đồng với mọi người.
Có người mạnh dạn hỏi:
“ Trần Tổng, công ty có tin đồn…”
Anh cười: “Tin gì?”
“Lần đầu họp với phòng nhân sự, anh khóc vì chuyện tình cảm đúng không?”
Anh thẳng thắn: “Đúng.”
Cả đám lập tức ồn ào.
Tôi cũng hùa theo cho có lệ, nhưng không dám nhìn anh.
“Giờ thì sao rồi?”
“Rất tốt.” Anh cười nhẹ, mắt sáng lên.
Lại một trận ồn ào nữa.
Còn tôi như ngồi trên đống kim.
…
Tối hôm đó, mọi người rủ đi KTV.
“Đến rồi sẽ biết!”
Tôi bị kéo đi.
12
Trước cửa KTV.
Tôi nhìn bảng đèn LED, không thể tin nổi:
“Chỗ tốt là đây á?”
Đồng nghiệp ôm vai tôi thì thầm:
“Nam mẫu ở thành phố lớn chất lượng lắm! Đã đến rồi thì phải xem cho đáng!”
Bị kéo vào phòng VIP.
Trong ánh đèn mờ, một hàng nam mẫu đứng trên sân khấu.
Tôi không hề biết….
Ở bên kia, Trần Ân Trạch đang phát điên tìm tôi.
【Tâm Tâm, em đâu rồi?】
【Hôm nay gặp mặt là thời điểm tốt đó.】
【Tôi là Trần Ân Trạch.】
【Nghe điện thoại đi, tôi sợ…】
…
Nửa tiếng sau….
Anh trực tiếp xông tới.
“Niệm Niệm đâu?!”
Cửa bị đẩy ra.
Tôi theo bản năng muốn trốn.
Mấy đồng nghiệp đứng bật dậy:
“ Trần Tổng? Sao anh lại ở đây?”
Ánh mắt anh lướt qua đám nam mẫu, giọng lạnh:
“Chơi dữ nhỉ?”
Sau đó trực tiếp kéo tôi ra.
“Tôi tìm cô ấy.”
Tôi uống hơi nhiều, đầu óc choáng váng.
Chưa kịp phản ứng…
Anh đã bế tôi lên.
“ Trần Tổng, anh định đưa cô ấy đi đâu?”
“Khách sạn.”
“Không được! Chúng tôi sẽ báo cảnh sát!”
Anh sững lại:
“Không phải quy tắc ngầm. Cô ấy là bạn gái tôi.”
Anh mở điện thoại, đưa chat cho họ xem.
Mọi người im lặng.
“Đây không phải avatar của Niệm Niệm…”
Tiểu Giai nói:
“À! Đây là acc phụ của cậu ấy!”
Cả phòng chết lặng.
Trần Ân Trạch mặt khó coi:
“Vậy tôi đưa cô ấy đi.”
13
Ra khỏi KTV.
Gió lạnh thổi, tôi tỉnh táo hơn chút.
Anh nhét tôi vào ghế phụ, tự mình lái xe.
Cho tôi uống thuốc giải rượu, rồi im lặng.
Đến khách sạn, tôi gần như tỉnh hẳn.
“Đã tỉnh chưa?”
“Tổng… Trần Tổng…”
“Gọi tên tôi.”
“Tôi… không dám.”
Anh bình thản nói một câu khiến tôi sốc:
“Yêu nhau nửa năm rồi, còn giả vờ xa lạ?”
Xe dừng lại.
Tôi định mở cửa…
click
Cửa bị khóa.
Anh tháo dây an toàn, nghiêng người lại gần:
“Dùng acc phụ add tôi, đúng không?”
Tôi cứng họng.
Anh cúi xuống gần vai tôi, hít nhẹ.
“Trên người em có mùi nước hoa của thằng kia.”
“Không thơm bằng của tôi.”
“Tôi không hiểu chuyện gì, cũng không dám hỏi.”
Anh biết hết rồi.
Biết tôi lừa anh.
Biết tôi chơi đùa tình cảm của anh.
Tôi phải làm sao?
Nước mắt tôi rơi.
Anh luống cuống đưa khăn giấy:
“Sao lại khóc?”
“Anh muốn sa thải tôi thì cứ sa thải…”
“Sa thải em làm gì?”
“Tôi dùng acc phụ lừa anh…”
“Tôi không nghĩ em đang lừa tôi.”
Tôi sững lại.
Anh dịu giọng hỏi:
“Vì sao không dám nhận tôi?”
“Tôi… sợ anh.”
“Tôi đáng sợ vậy sao?”
“Có…”
Anh cười nhẹ:
“Đừng sợ, tôi không phải cấp trên trực tiếp của em.”
…
Anh hỏi tiếp:
“Lần ở cầu thang em đã nhận ra tôi rồi đúng không?”
“Ừ… giọng anh giống hệt.”
Anh vuốt tóc tôi:
“Nhận ra sớm thật.”
“Tôi thì sao?”
“Ba cuộc gọi nhỡ hôm đó… là tôi dùng điện thoại bạn gọi.”
“Tôi lúc đó sợ chết khiếp.”
Tôi chớp mắt.
Hóa ra không chỉ mình tôi lo sợ.
“Vậy sao anh không vạch trần tôi?”
“Tôi muốn đợi em tự nguyện gặp tôi.”
Anh cười khổ:
“Không ngờ lại thành thế này.”
“Tôi nghe em đi KTV gọi nam mẫu nên không chịu nổi.”
Tôi nhỏ giọng:
“Tôi làm loạn như vậy… anh không giận sao?”
“Có giận.”
“Nhưng chỉ giận chuyện nam mẫu thôi.”
“Còn lại… tôi thấy em rất đáng yêu.”
“… ”
Không gian im lặng.
Anh nhìn môi tôi:
“Gọi nam mẫu vui không?”
“Cũng… ổn.”
“Ổn?”
Anh nghiến răng:
“Niệm Niệm, chọn cái tốt hơn đi.”
Anh nắm tay tôi, đặt lên người mình:
“Chạm thử cơ bụng tôi, rồi so với thằng gầy như que kia.”
Tôi run tay.
Anh ghen rõ rệt:
“Em còn để nó ngồi gần như vậy…”
Chưa nói hết…
Tôi kéo cổ áo anh, hôn lên.
“Anh lại gần chút… là át được mùi của anh ta rồi.”
Anh cười, tai đỏ bừng.
“Dễ thương thật.”
Anh cúi xuống hôn tôi.
“Ngọt thế này…”
“Hôn mãi không đủ…”
Tôi khẽ ngẩng đầu:
“Sau này còn nhiều thời gian mà.”
Anh chạm nhẹ môi tôi, ánh mắt dịu dàng:
“Anh yêu em, Kỳ Niệm Niệm.”
Bạn thấy không…
Anh lúc nào cũng vậy.
Chưa từng giận tôi.
Từ đầu đến cuối…
Giống như một chú chó nhỏ luôn vẫy đuôi với tôi.
— Hết —