Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
MỘ NGHỊCH THIÊN CẢI MỆNH
2
Thầy muốn an ủi tôi nên nói:
“Nhưng tôi có thể xem mệnh cho em.”
Sau chuyện hôm nay, tôi hoàn toàn tin tưởng vào năng lực “xem phong thủy” của thầy Lưu.
Tôi lập tức gửi bát tự của mình cho thầy.
Một lát sau.
Thầy Lưu gửi một sticker: (ganh tị ing).
“Bạn học Triệu Minh, không ngờ em lại là phú nhị đại đấy!”
Hả?
Thầy Lưu đang nói linh tinh gì vậy?
Nhà tôi không chỉ nghèo, mà còn vì ông nội bệnh nặng nên nợ ngập đầu.
Nếu không phải bao năm nay bố mẹ tôi đi làm thuê, tằn tiện tiết kiệm trả bớt nợ, thì có lẽ giờ tôi còn chẳng được đi học.
“Từ thầy đừng trêu em nữa, mười dặm tám làng cũng chẳng có nhà nào nghèo hơn nhà em đâu.”
Thầy Lưu cau mày, cảm thấy không thể nào.
Xem bát tự đoán mệnh vốn là sở trường của ông, không có lý nào lại sai được.
“Triệu Minh, em kể toàn bộ tình hình gia đình cho thầy nghe đi.”
Thế là tôi kể tỉ mỉ mọi chuyện trong nhà cho thầy Lưu.
Nghe xong, sắc mặt thầy lập tức thay đổi.
“Bạn học Triệu Minh, nhà em bị người ta nghịch thiên cải mệnh rồi!”
05
Khá thật.
Chẳng trách nhà tôi mãi xui xẻo như vậy.
Hóa ra là bị người ta nghịch thiên cải mệnh.
“Thầy Lưu, vì sao nhà em lại bị nghịch thiên cải mệnh?”
“Rốt cuộc là ai sửa đổi vận mệnh nhà em?”
“Họ đã sửa bằng cách nào?”
Tôi liên tục hỏi ba câu.
Thầy Lưu không trả lời ngay mà nói:
“Triệu Minh, em gửi cho thầy toàn bộ ảnh liên quan đến ngôi mộ của ông nội em đi.”
Tôi làm theo yêu cầu, gửi hết ảnh cho thầy.
Thầy Lưu nhìn ảnh, suy nghĩ một lúc rồi cuối cùng cũng hiểu ra.
Vận mệnh của cả gia đình Triệu Minh đã bị sửa đổi.
Bởi vì ngôi mộ của ông nội cậu đã bị người ta sử dụng tà thuật nghịch thiên cải mệnh. Người xưa gọi kiểu mộ này là “mộ nghịch thiên cải mệnh”.
Loại tà thuật này quá độc ác nên đã thất truyền từ lâu.
Ông thật không ngờ hôm nay lại có thể nhìn thấy nó ở đây.
Vì vậy lúc đầu ông mới không nhận ra.
“Triệu Minh, ngôi mộ của ông nội em gọi là mộ nghịch thiên cải mệnh!”
“Cái gọi là mộ nghịch thiên cải mệnh, nói đơn giản là vận mệnh hậu nhân của hai bên hài cốt sẽ bị hoán đổi cho nhau.”
“Trận pháp này cực kỳ huyền bí và khó thực hiện. Điều kiện tiên quyết để thành công là phải có một người sống dùng chính mạng mình làm vật hiến tế. Cụ thể, người thi triển phải chuẩn bị sẵn bát tự của đối tượng muốn đổi mệnh, nuốt nó xuống, sau đó lập tức kết liễu sinh mạng của bản thân. Kể từ đó, bánh răng vận mệnh của hai bên sẽ âm thầm bắt đầu chuyển động.”
“Sau đó, hậu nhân phải đem hài cốt chôn vào mộ phần của đối phương, để con cháu đối phương quỳ lạy cúng bái. Từ đó, vận mệnh hậu nhân hai bên sẽ hoàn toàn hoán đổi.”
“Mà điều kiện quan trọng nhất để thi triển thuật này là: hậu nhân của hai bên phải có quan hệ huyết thống!”
Vậy chẳng phải có nghĩa người đổi mệnh với nhà tôi chắc chắn là họ hàng sao?
Tôi không khỏi cảm thán:
“Đều là người thân cả, sao lại phải hại người như vậy chứ!”
Thầy Lưu nhún vai:
“Lòng người hiểm ác, ai còn quan tâm đến huyết thống nữa.”
“Bạn học Triệu Minh, em thử nghĩ xem có người họ hàng nào đặc biệt giàu có không.”
Tôi lập tức đáp:
“Không có.”
Cả nhà tôi, bao gồm cả họ hàng, hầu như đều đi làm thuê ở Quảng Đông. Đừng nói giàu có, mọi người tự nuôi nổi bản thân đã là tốt lắm rồi.
Thầy Lưu cau mày, xác nhận lại:
“Em nghĩ kỹ thêm xem.”
Tôi cố nhớ lại đám họ hàng quanh mình. Người có tiền nhất chắc là chị họ con bác cả, chị ấy làm giáo viên ở thị trấn, mấy năm trước còn vay tiền mua xe mua nhà.
Có xe có nhà, nhưng nợ ngập đầu, vậy chắc cũng không tính là giàu nhỉ.
Thầy Lưu nhíu mày:
“Lạ thật…”
Rồi ông tiếp tục hỏi:
“Thế ông nội em có từng đắc tội ai không?”
Ông nội tôi lúc còn sống là người tốt nổi tiếng trong vòng mấy trăm dặm, sao có thể đắc tội ai được!
Để tránh bỏ sót, tôi lập tức đi hỏi kỹ về chuyện cũ của ông.
“Bố, lúc ông nội còn sống có từng đắc tội ai không?”
Bố tôi nghiêm túc nhớ lại rồi lắc đầu.
Cô Hai chen vào:
“Ông nội cháu là người có học hiếm thấy ở thời đó. Bị người ta mắng cũng chỉ cười hì hì, sao có thể gây thù được chứ!”
“Cô nhớ hồi nhỏ thằng Tam nhà bên vì cả nhà nó chẳng còn ai, ông cháu còn lén đóng học phí giúp nó. Sau này người ta không trả, ông cũng chẳng truy cứu.”
“Còn có lần trâu nhà ai trong làng bị lạc, ông cháu tìm giúp suốt cả đêm trên núi…”
Cô Hai thao thao bất tuyệt kể một đống chuyện tốt của ông nội, mà những chuyện đó tôi đều có ấn tượng.
Ông tôi đúng là người hiền hiếm có.
Nếu ông nội không đắc tội ai, vậy chỉ có thể điều tra từ phía bà nội thôi.
Sau một hồi thảo luận, mọi người đi đến kết luận rằng xét về nhân phẩm và tính cách, bà nội tôi còn tốt hơn ông nội một bậc.
Tôi đem kết quả nói lại cho thầy Lưu.
Thầy im lặng một lúc rồi nói:
“Bạn học Triệu Minh, em muốn biết chân tướng không?”
“Vậy thì làm theo lời thầy.”
06
Ngày hôm sau, tôi làm theo kế hoạch của thầy Lưu, ôm hũ sứ đi lòng vòng ở đầu làng.
Vì đúng dịp Thanh Minh nên hành động này cũng không quá kỳ quái.
Mỗi khi gặp người trong làng đi ngang qua, tôi đều chào hỏi rồi bắt đầu than phiền về chuyện hôm qua.
“… Haiz, xui xẻo thật.”
“Nếu không tìm được hài cốt của ông nội, tôi nhất định sẽ không tha cho kẻ chiếm mộ ông tôi.”
“Cho nên hôm nay tôi định đến đồn công an xin lại bộ hài cốt kia, rồi mời pháp sư làm lễ trấn áp bà ta, khiến con cháu đời sau của bà ta cũng không được yên ổn.”
Người qua kẻ lại, tôi lặp đi lặp lại mấy câu đó vô số lần.
Mục đích là để lời nói truyền tới tai kẻ đứng sau.
Tôi ôm hũ sứ đi dạo một vòng quanh đồn công an thị trấn rồi quay về.
Vì vụ án chưa kết thúc nên công an không thể giao bộ hài cốt cho tôi. Đi một vòng chỉ là để đánh lạc hướng thôi.
Khi trở lại làng thì trời đã tối.
Bố tôi đã mời sẵn pháp sư đến làm lễ.
Pháp sư còn dẫn theo một tiểu đồ đệ chuyên gõ chiêng đánh trống.
Tôi đặt hũ sứ lên đống củi đã chất sẵn, chuẩn bị đúng “giờ Dậu ba khắc” sẽ thiêu đi.
Pháp sư cầm một cuốn sách cũ rách, vừa lật vừa lẩm bẩm “chú ngữ”.
Đồ đệ thì đứng bên cạnh gõ chiêng đánh trống.
Cứ như vậy kéo dài đến tận đêm khuya.
Cả nhà tôi buồn ngủ díp cả mắt, tôi bảo bố dẫn mọi người đi nghỉ, chỉ để mình tôi ở lại canh.
Cả sân phơi lúa chỉ còn lại tôi, pháp sư và tiểu đồ đệ.
Đợi mãi, vẫn không thấy “người kia” xuất hiện.
Pháp sư và đồ đệ buồn ngủ đến mức tiếng chiêng trống yếu dần, tôi bảo hai người họ đi nghỉ nửa tiếng.
Bản thân tôi cũng buồn ngủ không chịu nổi, liền nằm gục trên bàn lim dim một lúc.
Đột nhiên, trong cơn mơ màng tôi nghe thấy tiếng bước chân.
Tôi lập tức cảnh giác.
Trời đêm rất tối. Theo ánh lửa nhìn sang, tôi thấy một người đàn ông ôm hũ sứ co giò bỏ chạy.
Tôi vừa liều mạng đuổi theo vừa hét lớn:
“Có trộm! Mau bắt trộm!”
Tên trộm nghe thấy tiếng hét liền nhảy xuống ruộng hai bên đường, định dựa vào đám cỏ dại để bỏ trốn.
Đáng tiếc hắn bị cỏ vướng chân, cả người lẫn hũ sứ cùng ngã nhào xuống ruộng.
Đúng lúc ấy, bố tôi vừa kịp chạy tới.
Ông lập tức lao lên, đè mạnh tên trộm xuống đất.
Tôi nhanh chóng bật đèn pin, ánh sáng chói lòa chiếu thẳng vào mặt hắn.
Tôi và bố gần như đồng thanh kinh ngạc:
“ Lão Tam?”
“ Lão Tam?”
07
Người ăn trộm hũ sứ là con trai của Triệu Nhị Ngưu ở đầu làng.
Tên thật của anh ta là Triệu Cường, vì là con thứ ba trong nhà nên mọi người trong làng đều quen gọi là lão Tam.
Chỉ cần nhắc đến anh ta, ký ức của mọi người sẽ lập tức quay về vụ tai nạn hầm mỏ kinh hoàng cách đây hai mươi năm.
Hai mươi năm trước, ngành khai khoáng đang dần bước vào giai đoạn thoái trào.
Nhưng làng chúng tôi nằm cạnh sông, tài nguyên dưới lòng đất lại vô cùng phong phú, nên các ngọn núi xung quanh vẫn đang khai thác than rầm rộ.
Rất nhiều người trong làng làm việc ở mỏ than, gia đình Triệu Cường cũng vậy.
Mùa hè năm đó, mưa đặc biệt nhiều. Chính quyền đã ra lệnh cho các mỏ tạm dừng hoạt động để chỉnh đốn.
Nhưng ông chủ mỏ phớt lờ lệnh đình chỉ, không những không dừng việc mà còn ngày đêm tăng ca, cuối cùng dẫn đến sập hầm, thương vong vô số.
Gia đình Triệu Cường chết trong vụ tai nạn ấy, chỉ còn lại anh ta và mẹ.
Mẹ anh ta không chịu nổi cú sốc quá lớn, vài tháng sau thì trầm cảm mà qua đời.
Triệu Cường bỏ học, rời làng đi Quảng Đông làm thuê và từ đó không quay về nữa.
Sau này nghe nói anh ta làm thầu công trình, ở ngoài làm ăn rất phát đạt, cưới vợ sinh con, mua nhà mua xe, sống sung túc vô cùng.
Nhưng giờ anh ta đột nhiên quay về, còn làm chuyện kỳ quái như trộm hũ sứ, thật khó hiểu.
Chẳng lẽ chuyện này có liên quan đến anh ta?
Tính theo thời gian, mẹ anh ta cũng mất cách đây hai mươi năm. Thời gian, tuổi tác, giới tính… tất cả đều khớp.
Chân tướng dường như đang dần nổi lên mặt nước.
Tôi đi thẳng vào vấn đề:
“Triệu Cường, người chôn trong mộ ông nội tôi… có phải mẹ anh không?”
Triệu Cường ôm chặt hũ sứ, im lặng không nói.
Dù tôi truy hỏi thế nào, anh ta vẫn cắn chặt răng, không hé nửa lời.
“Nếu anh còn không chịu nói, tôi sẽ giao anh cho công an. Đến lúc đó sẽ kiện anh tội trộm thi thể, ít nhất cũng phải ngồi tù ba bốn năm đấy.”
Bố tôi lườm tôi một cái rồi bắt đầu đóng vai người hòa giải.
“Chúng ta đều là người cùng làng. Có mâu thuẫn gì thì cũng vẫn là quan hệ “gãy xương còn dính gân”. Có chuyện gì cứ bình tĩnh nói chuyện, giải quyết riêng là được, đâu cần làm tới mức vào đồn công an.”
Vừa nói, bố vừa đỡ Triệu Cường dậy, còn phủi bùn cỏ dính trên người anh ta.
“Hay là vào nhà chú uống chén trà, ăn bữa cơm, tiện thể ôn chuyện cũ nhé?”
Triệu Cường hơi do dự một chút rồi cuối cùng cũng gật đầu.
Thế là anh ta ôm hũ sứ đi theo chúng tôi về nhà.
Sau khi về đến nhà, mặc cho chúng tôi dò hỏi quanh co thế nào, Triệu Cường vẫn kín như bưng về chuyện bộ hài cốt, chỉ một mực trò chuyện xã giao với bố tôi.
“Chú à, cháu em thực sự xin lỗi gia đình chú.”
“ Cháu thật sự không thể nói chân tướng cho mọi người biết được.”
Nói rồi anh ta “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, thấp giọng van xin:
“Chú ơi, xin chú tha cho cháu. Cháu còn vợ con cần chăm sóc. Xin chú, để cháu mang bộ hài cốt này đi đi.”
Tôi nháy mắt với bố, ra hiệu ông đừng lên tiếng.
Sau đó tôi nhìn Triệu Cường:
“Nếu anh không nói rõ chân tướng, chúng tôi tuyệt đối sẽ không để anh đi. Hài cốt ông nội tôi đến giờ vẫn chưa tìm thấy, anh nghĩ gia đình tôi có thể bỏ qua sao?”
Triệu Cường lộ vẻ khó xử, khổ sở van nài:
“Nhưng nếu tôi nói ra sự thật… hắn chắc chắn sẽ không tha cho tôi đâu.”
Trong lòng tôi càng thêm nghi hoặc.
“Người đó” mà anh ta nhắc đến… rốt cuộc là ai?”
08
“Lão Tam, nếu hiện giờ anh chưa thể nói ra chân tướng, vậy chúng ta đổi cách khác.”
“Nghe đây, tôi cũng không làm khó anh đâu, dù sao chúng ta đều là người cùng làng. Thế này nhé, anh chỉ cần trả lời tôi ba câu hỏi thôi, không khó đâu. Trả lời xong, chuyện này tôi sẽ không truy cứu nữa, thế nào?”
Triệu Cường gật đầu lia lịa. Chỉ cần không khai ra người kia, câu gì anh ta cũng chịu trả lời.
Tôi nhấp một ngụm trà, ánh mắt sắc bén bắt đầu hỏi:
“Bộ hài cốt đó là của mẹ anh sao?”
Triệu Cường lắc đầu:
“Không phải.”
“Người kia có phải họ hàng của tôi không?”
“Cũng không phải.”
Đến câu hỏi cuối cùng, tôi nhìn chằm chằm vào anh ta:
“Vậy hắn với anh… có phải cùng một công ty không?”
Triệu Cường sững người một chút rồi chậm rãi gật đầu, sau đó sốt ruột hỏi:
“Hỏi xong rồi chứ? Giờ tôi có thể mang hũ sứ đi được chưa?”
Trên mặt tôi hiện lên nụ cười như có như không:
“Lão Tam, anh muốn mang đi thì cứ mang đi thôi, dù sao cũng chỉ là cái hũ sứ, chẳng đáng bao nhiêu tiền.”
Triệu Cường nghe vậy liền cao giọng:
“Cậu có ý gì đây?’
Tôi nhướng mày, nhìn anh ta đầy ẩn ý:
“Ý tôi rất đơn giản. Trong cái hũ sứ này vốn chẳng có gì cả!”
Bố tôi là người hiền lành, chắc chắn sẽ không dễ dàng làm căng ngoài mặt.
Nhưng tôi thì khác. Triệu Cường đã dám hại cả nhà tôi rồi mà còn muốn tôi cho sắc mặt tốt, đúng là nằm mơ.
Triệu Cường lập tức nổi giận đùng đùng, khí thế của một tay cai thầu công trình lập tức bộc lộ:
“Đệt! Mày dám chơi tao à?!”