NGÀN NĂM ĐỢI NÀNG TỈNH
1
Tôi và bạn thân cưới nhầm người.
Cô ấy sợ rắn, lại lấy yêu xà lạnh lùng.
Còn tôi sợ máo, lại lấy bá tước ma cà rồng.
Thế là chúng tôi… đổi chồng cho nhau.
Sau một năm kết hôn, vào một đêm bị yêu xà hành đến mất ngủ.
Tôi cuối cùng cũng gọi điện cho bạn thân.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng phụ nữ r ê n r ỉ đứt quãng.
“Bé cưng, cậu sao rồi! Có phải tên bá tước đó bat nat cậu không!”
“Không… không sao…”
Điện thoại cúp ngang.
Cổ chân tôi chợt lạnh, nhìn xuống cái đuôi rắn bạc trắng đang quấn trên chân mình.
Tôi ngơ ngác nhìn chồng yêu xà:
“Bạn thân em bị bat nat rồi, em phải đi cứu cô ấy!”
Anh ôm tôi vào lòng, hôn một cái:
“Vội gì? Muộn chút nữa đi, có khi còn được làm mẹ nuôi.”
1
Tôi và Thịnh Ninh là bạn thân từ nhỏ.
Chơi với cô ấy vì hai nhà đều buôn bán nhiều đời.
Rất giàu.
Chỉ khi đi chơi với Thịnh Ninh, tôi mới không phải hạ tiêu chuẩn chi tiêu.
Muốn mua gì thì mua.
Vì vậy cô ấy thường nói với tôi:
“Khương Tảo, kiểu ngốc bạch ngọt như cậu phải lấy người tốt. Không thì vừa bị lừa tiền lại bị lừa thân… Không được, tớ phải cưới cùng cậu, phải trông chừng cậu!”
Thế là đến tuổi kết hôn.
Mẹ Thịnh Ninh chọn trúng yêu xà Thẩm Vô Việt – người làm ăn dược liệu.
Nhà họ bán thuốc.
Còn mẹ tôi chọn một bá tước ma cà rồng có tước vị.
Nghĩ là kiếm cho đứa ăn bám như tôi một “biên chế ổn định”.
Nói tước vị cũng giống công chức, ổn định.
Nhưng hai bà mẹ chọn rể quá hăng.
Quên mất tôi sợ máo, Thịnh Ninh sợ rắn.
Đến khi nhận ra thì hôn sự gần như đã định.
Muốn hủy cũng không kịp nữa.
Tin hai nhà gả con gái đã lan ra rồi.
Tôi nhìn ảnh vị hôn phu của Thịnh Ninh – Thẩm Vô Việt, ngẩn người.
“Ninh Ninh… rắn thật sự có hai…”
“Dừng! Đừng nói nữa!”
Thịnh Ninh run lên:
“Rắn vừa ghê vừa lạnh da còn thô, ai quan tâm nó… cái đó chứ! Cấm nói! Báo công an bắt cậu luôn!”
Một lúc sau, cô ấy lại nhìn ảnh vị hôn phu của tôi – bá tước ma cà rồng.
À, tôi còn chưa biết tên anh ta.
Vì cứ nhìn là tôi chóng mặt.
“Tảo Tảo, cậu nói xem, làm tới bá tước rồi còn phải treo mình ngủ trong hang không?”
Tôi bất lực: “Chắc… không đâu…”
“Cậu cũng chỉ nói ‘chắc’ thôi!”
Thịnh Ninh bình thường thông minh, nhưng lúc ngốc thì rất ngốc:
“Tảo Tảo, thật ra tớ…”
“Ninh Ninh…”
Hai mươi mấy năm chơi với nhau, vừa mở miệng là biết đối phương định nói gì:
“Hay là… đổi đi?”
Tôi đề nghị.
“Tớ đi kiểm chứng rắn có phải… còn cậu đi kiểm chứng ma cà rồng có treo người ngủ không.”
Thế là chúng tôi qua loa đổi chồng.
Điều đáng nói là… hai vị hôn phu cũng chẳng phản đối.
Cũng qua loa y như vậy.
Thịnh Ninh còn than:
“Chắc là chọn đúng rồi, bọn họ còn tùy tiện hơn cả chúng ta!”
Nhưng sau này, chúng tôi dùng cả đời để hối hận quyết định đó.
2
Đêm xuống, nhìn bàn đầy sơn hào hải vị.
Tôi lại chẳng vui nổi.
Bên cạnh, dì Lưu – người giúp việc – vui vẻ múc cho tôi một bát canh nóng:
“Phu nhân, cái này bổ lắm!”
Trời ơi!
Từ lúc lấy chồng đến nay, mới một năm.
N ộ i y của tôi đã phải đổi mấy size rồi.
Còn bổ nữa à?!
Nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn uống.
“Thẩm Vô Việt… tối nay về à?”
Chồng tôi buôn bán dược liệu.
Rất giàu, lại ít về nhà.
Trước đây tôi còn thấy vui.
Nhưng sau này anh về nhiều hơn, tôi lại thấy… tuyệt vọng.
Vì mỗi lần anh về, eo với mông tôi lại “toang”.
Đau liền một tuần.
Hết tuần thì con rắn chế!t tiệt đó lại về tiếp tục hành tôi.
Có lần tôi khóc hỏi anh:
“Anh về nhiều vậy… không phải làm ăn sắp phá sản rồi chứ…”
Kết quả tối đó tôi đau tận hai tuần.
Thẩm Vô Việt dỗ mãi không được.
Cuối cùng phải cho tôi một căn nhà, hai thẻ ngân hàng mới dỗ được.
Mà tôi vui là vì… anh không phá sản!
“Phu nhân, hôm nay thiếu gia về. Ngài ấy bảo phu nhân chuẩn bị sẵn.”
Chuẩn bị cái gì?
Không cần nói cũng biết.
Con rắn chế!t tiệt này!
3
Không chế!t nữa.
Không cho Thẩm Vô Việt chế!t nữa.
Con rắn này mang về cho tôi socola tôi thích nhất.
Một hộp tận 300 vàng!
Anh mang về hẳn hai xe!
“Túi xách đâu? Cái túi em bảo anh mua đâu?”
Tôi hớn hở lục trong đống socola.
Trước khi đi công tác tôi đã dặn anh mua túi.
Sinh nhật Thịnh Ninh sắp đến rồi.
Từ khi cưới, cô ấy ở chỗ bá tước rất xa, lâu rồi không gặp.
Tôi muốn tặng cô ấy một chiếc túi bản giới hạn.
Nhưng Thẩm Vô Việt không trả lời.
Anh thong thả cởi cổ áo.
Cái đuôi dài bạc kéo lê trên đất.
Chóp đuôi vỗ nhè nhẹ xuống sàn.
Đó là dấu hiệu anh đang khó chịu.
Nhưng tôi mải tìm túi nên không để ý.
Đến khi anh dùng đuôi kéo cà vạt, phát ra tiếng “vút vút”, tôi mới ngẩng lên.
Mày đẹp nhíu lại, mắt vàng đầy bất mãn.
Nhưng anh mới vào nhà có 7 phút thôi mà? Tôi còn chưa kịp chọc gì mà!
Tôi nhìn xuống đống socola.
À, quên cảm ơn chồng yêu rồi.
Tôi bóc một hộp, cười tươi đi tới.
Cầm một viên đưa lên miệng anh:
“A… há miệng nào… lão xà… à không… chồng ơi, ăn socola nhé!”
Suýt hớ miệng.
Tôi cười gượng, còn cố nhét vào miệng anh.
Kết quả socola lem đầy nửa mặt dưới của anh.
Thẩm Vô Việt càng giận.
Dùng đuôi quấn eo tôi, xách thẳng vào phòng.
4
Chạy ào ào.
Nhưng nhà quá rộng.
Từ phòng khách về phòng ngủ phải qua hai cái sân.
Thế là anh mặt đen nửa bên, kéo tôi đi khắp nơi.
Quản gia, người hầu đều thấy.
Nhưng ai cũng rất “hiền”.
“Chắc phu nhân lại nghịch rồi.”
“Phu nhân lại chơi trò mới.”
“Thiếu gia lại chiều vợ rồi~”