Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
NGÀN NĂM ĐỢI NÀNG TỈNH
4
Tôi là người nên còn né được kính vỡ, nhưng anh trong trạng thái thú hóa, thân rắn phải trườn qua đống kính đó… chắc đau lắm.
Nhưng nhìn vết thương trên chân mình, tôi lại im lặng.
Càng bay cao, tôi càng không dám vùng vẫy.
Kệ đi… thật sự mệt rồi.
Nếu con dơi này có thể đưa tôi đi tìm Thịnh Ninh thì tốt biết mấy…
Biết đâu bố mẹ tôi cũng ở đó?
Nghĩ vậy, tôi lặng lẽ rơi nước mắt.
Nhưng trên cao lạnh quá, nước mắt làm mặt tôi lạnh buốt.
Tức quá, tôi tự tát mình hai cái để “làm ấm”.
Đồ ngốc! Khóc cái gì!
Giá mà sớm nhận ra mọi thứ bất thường, không lấy Thẩm Vô Việt thì đâu đến nỗi này!
Tôi lại tát mình thêm hai cái.
Có lẽ vì mạnh quá nên dọa con dơi sợ, nó kêu thảm thiết rồi đập cánh loạn xạ.
Tôi vội trấn an:
“Không sao đâu, không sao, tôi chỉ đánh mình thôi, không đánh anh đâu, anh cứ bay đi…”
Kết quả nó hét lên một tiếng rồi đột ngột lao xuống.
Cảm giác mất trọng lực khiến tôi không chịu nổi, trực tiếp ngất đi.
18
“Nếu cô ta không tỉnh lại, chúng ta giải thích với ‘bảo bối’ thế nào đây?”
“Bác sĩ nói lát nữa sẽ tỉnh thôi, người kia chẳng phải cũng đang ngủ sao.”
“Anh à, anh cũng nên gọi Ninh Ninh cho đàng hoàng đi chứ, cứ lén gọi…”
“Anh không có.”
“Anh có! Hôm qua anh lén ‘ăn’ em nghe thấy rồi!”
“Anh không!”
…
Không tỉnh cũng khó.
Tôi hé mắt nhìn….
Bên giường là hai ma cà rồng có gương mặt giống hệt nhau đang cãi nhau om sòm.
Ừm…
Đẹp trai thật.
Gu chọn mặt của Thịnh Ninh vẫn đáng tin.
Đột nhiên tôi bị xách cổ áo kéo bật dậy.
Bị hai con ma cà rồng nhìn chằm chằm, cảm giác chẳng khác gì bị ném vào ổ muỗi.
Muốn chết thật.
“Đây là chìa khóa để ma cà rồng sinh sản à? Anh thấy cô ta có hấp dẫn không? Có xúc động không?”
Sinh sản? Hấp dẫn?
Nghe vậy tôi lập tức ôm ngực, cảnh giác nhìn họ.
Ma cà rồng “anh” liếc tôi một cái, cười nhạo:
“Mặt sưng như thế kia nhìn thôi đã muốn đột quỵ, dọn dẹp đi rồi đem cô ta trả cho ‘người kia’.”
“Ừ, em cũng thấy vậy.”
“Nhưng mà… em ngửi thấy trên người cô ta có mùi thức ăn, hay là hút một ngụm trước? Ninh Ninh thì yểu điệu, còn người này nhìn thô hơn.”
“Đồ ngu! Làm thế được à!”
Tôi tưởng hắn nói câu đứng đắn.
Ai ngờ câu sau càng muốn đánh hắn hơn:
“Đã sưng thế này rồi, máu còn uống được à? Với lại cô ta là người mà ‘cô ấy’ đòi, động vào rồi còn tương lai không?”
19
Hai anh em như sợ tôi chạy mất, kéo tôi lên từng tầng lầu.
Cuối cùng dừng trước một căn phòng trên tầng thượng.
Hai người lại bắt đầu tranh cãi:
“Anh, em gõ cửa!”
“Tại sao em gõ?”
“Em gõ một lần cũng không được à?”
“Không được!”
Tôi chịu hết nổi, mà người tôi muốn gặp đang ở trong đó—
Tôi bật khóc gọi lớn:
“Ninh Ninh—!”
Cửa phòng lập tức bật mở.
Thịnh Ninh trông trưởng thành hơn trước, khoác một chiếc chăn, nhìn tôi sững lại, rồi đỏ mắt.
Cô ấy không thèm để ý hai anh em kia, kéo tôi vào phòng rồi đóng sầm cửa.
Chúng tôi nhìn nhau, nhất thời không biết nói gì.
“Cậu bị sao vậy?”
“Cậu sống có tốt không?”
Hai chúng tôi đồng thời mở miệng.
Cô ấy không cho tôi nói tiếp, nâng mặt tôi lên nhìn kỹ.
Đến khi thấy dấu tay trên mặt tôi….
Thịnh Ninh nổi giận:
“Ein! Rein! Hai người cút vào đây ngay!”
Hai ma cà rồng lập tức lủi vào.
Cô ấy giơ tay tát mỗi người một cái.
Tôi ngơ ra.
Hai người họ cũng ngơ luôn.
“Các người dám động vào cô ấy? Còn tát cô ấy nữa? Tôi còn chẳng dám nói nặng với cô ấy có biết không hả! Người mà ai cũng nâng như báu vật! Tôi bảo các người đưa cô ấy đến cho tôi xem, các người lại đối xử thế này? Chết chắc rồi!”
Hai người tội nghiệp nhìn tôi như sắp khóc.
Tôi vội giải thích đầu đuôi.
Cơn giận của cô ấy mới dịu đi một chút.
Nhưng vẫn quát:
“Cút ra ngoài!”
Hai ma cà rồng ủ rũ đi ra.
20
Xem ra Thịnh Ninh không bị bắt nạt.
Tôi kể hết mọi chuyện—nhà cô ấy, tấm ảnh, mặt trăng, Thẩm Vô Việt…
“Vậy rốt cuộc là chuyện gì?”
Thịnh Ninh cứng người.
Một lúc lâu sau, cô ấy cúi đầu, nhỏ giọng:
“Xin lỗi, Tiểu Tảo, tớ đã lừa cậu. Thực ra ban đầu làm bạn với cậu là có mục đích… nhưng sau đó là thật lòng. Tất cả đều là kế hoạch của Thẩm Vô Việt.”
Hóa ra…
Tôi đã chết từ hàng ngàn năm trước.
Và từng là vợ của Thẩm Vô Việt.
21
Ngàn năm trước, tôi là một công chúa không được sủng ái của một vương triều.
Thế nhưng tôi lại đem lòng yêu quốc sư Thẩm Vô Việt.
Triều đại ấy vô cùng bài xích yêu tộc.
Nhưng ngay lần đầu gặp anh, tôi đã yêu, còn vô tình biết được thân phận yêu của anh.
Sống trong thâm cung lạnh lẽo bao năm, chưa từng được yêu thương, tôi khao khát tình cảm đến mức liều lĩnh cầu xin phụ hoàng một điều duy nhất trong đời…
Được gả cho Thẩm Vô Việt, dù chỉ làm thiếp.
Nhưng từ trước đến nay chưa từng có công chúa nào làm thiếp cả.
Tôi chỉ là tự hạ thấp mình để mong phụ hoàng chấp thuận.
Thế nhưng, sống quá lâu trong cung, tôi không hề biết rằng phụ hoàng đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của Thẩm Vô Việt.
Ông vui vẻ đồng ý hôn sự này.
Thực chất là cài tôi làm một quân cờ bên cạnh anh.
Thẩm Vô Việt đương nhiên không biết chuyện đó, anh cũng tưởng tôi đứng về phía phụ hoàng.
Tôi ngốc nghếch, hết lần này đến lần khác cố gắng lấy lòng anh—may quần áo, nấu thức ăn.
Nhưng tất cả những thứ đó, anh đều ném đi ngay trước mặt tôi.
Tôi biết mình vốn ngu ngốc, chẳng ai thích mình, nên chỉ nghĩ là do những thứ tôi làm quá xấu xí, anh mới không nhận.
Vậy thì… chỉ cần dùng chân thành là đủ.
Mẫu phi từng nói, chân thành là quan trọng nhất.
Mà Thẩm Vô Việt… vẫn là người tôi yêu nhất.
Vì thế, mỗi lần anh khiến tôi buồn hay vui, tôi đều lén viết một bức thư, giấu trong nhà.
Dần dần, quan hệ giữa chúng tôi cũng dịu đi đôi chút, anh bắt đầu cho phép tôi xuất hiện bên cạnh mình.
Nhưng tất cả… tan biến sau buổi yến tiệc trong cung.
22
Ngày hôm đó, lần đầu tiên phụ hoàng ban quà cho tôi.
Không phải trang sức hay y phục đẹp như các tỷ tỷ khác, mà là một bình rượu.
Một bình rượu có thể cùng phu quân thưởng thức.
Đó là lần đầu tiên ông thể hiện tình thương của một người cha.
Cũng khiến tôi bị cảm xúc làm mờ lý trí, không nhận ra ánh mắt lo lắng của mẫu phi.
Vừa về nhà, tôi đã không kìm được mà mời Thẩm Vô Việt cùng uống.
Đúng dịp cuối năm, hiếm khi anh cho tôi sắc mặt dễ chịu, nên cũng uống cùng tôi hai chén.
Nhưng tôi không ngờ… phụ hoàng ban cho tôi lại là thứ rượu khiến yêu tộc phát tình.
Đến khi Thẩm Vô Việt phát tác, tôi mới nhận ra.
Anh đau đớn vô cùng, chiếc đuôi rắn bạc trải kín cả giường.
Lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ hãi.
Anh nổi giận, dùng đuôi siết cổ tôi, thậm chí muốn bóp chết tôi.
Nhưng cuối cùng lại buông ra.
Bởi vì anh có cách trừng phạt tôi còn đáng sợ hơn.
Đêm đó như một cơn ác mộng….tôi chưa từng biết cơ thể mình có thể đau đến thế.
Trên ga giường toàn là máu.
Trước kia tôi từng nghe các tỷ tỷ đã xuất giá kể về chuyện chăn gối, rằng phu quân của họ dịu dàng như nước.
Tôi chưa từng ảo tưởng rằng Thẩm Vô Việt sẽ đối xử với tôi như vậy.
Chỉ cần được ở bên anh là đủ.
Nhưng lúc đó, tôi đã cảm nhận rõ ràng…. trong anh là sự căm hận ngập tràn.
Trái tim tôi… cũng lạnh hẳn.
23
Khi tỉnh lại, đã là ngày thứ ba.
Trên người tôi không còn gì để che đậy.
Vết thương khắp cơ thể bị nhiễm trùng, sốt cao đến đáng sợ.
Thẩm Vô Việt đã đuổi hết người hầu trong phủ.
Trong cả khu viện rộng lớn… chỉ còn một mình tôi.
Toàn thân đau đớn, không còn sức, tôi chỉ có thể vịn tường đi đến bàn uống vài ngụm nước, rồi lại quay về nằm.
Tôi dưỡng thương suốt hơn một tháng.
Trong suốt thời gian đó… không gặp lại anh lần nào.
Anh không trở về.
Dần dần, tôi phát hiện cơ thể mình có điều bất thường…. bắt đầu nôn ói liên tục.
Đến tháng thứ hai, bụng tôi đã lớn lên như người mang thai sáu bảy tháng.
Vì mang thai con của yêu, tôi sợ hãi tột độ.
Bụng ngày một lớn, mà tôi thậm chí không biết khi nào nó sẽ sinh ra.
Chưa được bao lâu thì phụ hoàng sai người đến tịch thu phủ Thẩm.
Hàng loạt binh lính bao vây một mình tôi.
Họ nhìn bụng tôi như nhìn quái vật.
“Tháng trước trong yến tiệc, công chúa vẫn bình thường, giờ đã như sắp sinh rồi.”
“Vậy quốc sư đại nhân… có phải yêu không?”
Thực ra họ đều biết sự thật.
Chỉ là muốn sỉ nhục, chà đạp tôi.
Thấy tôi không nói, bọn họ còn đá vào bụng tôi.
Cuối cùng, tôi gào đến khản giọng, khóc đến chảy cả máu mắt, chỉ có thể mơ hồ nhìn khối máu trên đất, gào lên vô thanh.
Không ai quan tâm đến sinh mạng của một công chúa mà ngay cả hoàng đế cũng mặc cho sống chết.
Tôi chết thảm trong sân.
Nhưng đến cuối cùng… vẫn chưa từng thừa nhận Thẩm Vô Việt là yêu.
24
Sau đó, Thẩm Vô Việt biết hết mọi chuyện.
Cũng phát hiện ra hơn ngàn bức thư tôi giấu trong nhà… mỗi chữ đều khắc đầy tình yêu dành cho anh.
Con rắn tồi tệ ấy… cuối cùng mới tỉnh ngộ.
Vốn dĩ anh không hứng thú với quyền lực của loài người, nhưng cuối cùng… lại tàn sát cả vương triều.
Không chừa một ai.
Nghe nói phương Nam có tộc ma cà rồng trường sinh, tinh thông thuật cải tử hoàn sinh.
Anh mang thi thể tôi đến đó.
Nhưng lúc ấy, khả năng sinh sản của ma cà rồng đang suy thoái.
Chúng vừa vặn cần một nữ nhân loài người làm “chìa khóa sinh sản” cho gia tộc tương lai.
Thẩm Vô Việt đương nhiên không thể để tôi trở thành vật sở hữu của chúng.
Anh giả vờ đồng ý, để chúng thi triển thuật hồi sinh cho tôi, rồi sau đó tìm cách đưa tôi rời đi.
Cứ như vậy, anh giấu tôi trong núi sâu, lặng lẽ canh giữ suốt ngàn năm.
Sợ cơ thể tôi yếu, anh còn dung nửa viên yêu đan của mình để bồi bổ cho tôi.
Nhưng khi tôi tỉnh lại… đã quên hết mọi thứ.
Thậm chí còn vô thức sợ hãi anh… chỉ cần anh đến gần, tôi sẽ trốn đi mà khóc.
Thẩm Vô Việt không còn cách nào khác.
Bên phía ma cà rồng thì thúc ép, còn tôi lại không chịu gần anh.
Đúng lúc đó, một nông dân trong núi mà anh từng cứu, có con gái bệnh nặng, cầu xin anh cứu chữa.
Cô gái đó… chính là Thịnh Ninh.
Thẩm Vô Việt thấy Thịnh Ninh cùng tuổi với tôi, có thể nói chuyện với tôi.
Vì vậy anh đồng ý cứu cô ấy, thậm chí còn ban phúc cho cả nhà họ Thịnh nhiều đời giàu sang….
Đổi lại, Thịnh Ninh phải luôn ở bên cạnh tôi.
25
Ban đầu, Thịnh Ninh không quá thích tôi.
Bởi vì vì tôi, cô ấy đã phải “đánh đổi” cả một đời.
Còn bị Thẩm Vô Việt dùng yêu thuật kéo dài tuổi thọ vô hạn.
Nhưng tôi lại rất thích cô ấy.
Cô ấy là người thứ hai trong núi có thể nói chuyện với tôi.
Người đầu tiên là Thẩm Vô Việt, nhưng tôi không muốn để ý đến anh ta.