Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
NGÀN NĂM ĐỢI NÀNG TỈNH
6
2
Lục công chúa sống sâu trong cung, rất ít người từng gặp.
Mà ta chính là một trong số “rất ít” đó.
Thiếu nữ trước mặt chỉ vừa trưởng thành.
Đối với ta — kẻ đã sống ngàn năm — thì quá non nớt.
Nhưng gương mặt này, ta từng thấy rồi.
Năm ngoái, ta từng tắm ở một suối nước nóng kín đáo gần chùa.
Bất ngờ phát hiện có người trốn trong bụi cỏ lén nhìn.
Người đó thấy ta thì chạy biến đi, cực nhanh.
Ta mặc vội quần áo đuổi theo, mới phát hiện là một thiếu nữ — chính là Lục công chúa này.
Khi đó cô ta còn thảm hơn bây giờ.
Mặt đỏ bừng, chảy máu mũi.
Loại người này, cũng chẳng thể làm nên chuyện lớn.
Nên ta không giết.
Vậy bây giờ là chuyện gì?
Ta dùng quạt che nửa mặt, quan sát hoàng đế và công chúa.
Nhưng không nhìn ra gì cả.
Bản tính đa nghi của loài máu lạnh khiến ta nghi ngờ họ đang mưu tính gì đó.
Nhưng công chúa lại rất e thẹn.
Trong yến tiệc chỉ len lén nhìn ta bằng đôi mắt sáng long lanh.
Ăn cũng rất ít.
Đến cuối buổi, ta mới biết tên cô ấy.
“Khương Tảo, công chúa của trẫm. Giao con bé cho ái khanh, trẫm cũng yên tâm.”
3
“Ta tên là Khương Tảo, vì sinh vào buổi sáng nên phụ hoàng đặt vậy.”
Nghe ta kể xong, Hắc Sát nhíu mày:
“Đặt tên công chúa mà qua loa vậy à?”
“Không biết.”
Hắc Sát gãi đầu:
“Giết luôn đi, tránh đêm dài lắm mộng.”
Nhưng nhớ lại ánh mắt của Khương Tảo, ta mềm lòng.
“Cứ quan sát thêm.”
Nói xong, ta vô thức gãi cổ tay, phát hiện nổi lên một lớp chấm máu.
Hắc Sát kéo tay ta xem:
“Chuyện gì đây?”
“Không biết, từ sáng đã có rồi.”
“Hôm nay ngươi chạm vào thứ gì?”
Ta chợt nhớ tới túi thơm Khương Tảo đưa.
Đổ ra xem mới phát hiện bên trong có hùng hoàng ngàn năm.
“Hùng hoàng ngàn năm… đúng là ra tay lớn thật. Nghiền mịn thế này, ngươi khó mà nhận ra.”
Ta nhìn túi thơm:
“Có lẽ… bỏ nhầm.”
“???”
“Ngươi… yêu rồi à?”
Hắn trợn mắt.
“Không chỉ cái này, ta muốn nói lâu rồi. Mấy hôm trước ngươi ăn bánh cô ta làm, không phải cũng đau bụng đến biến về nguyên hình sao?”
Đúng vậy.
Hôm trước ăn bánh sữa có bỏ cỏ Châu Huệ — thứ kích thích thú tính của yêu.
Lúc đó ta cũng nghĩ là cô ấy nhầm.
Giờ nghĩ lại…bánh sữa sao lại cho thứ đó vào?
4
Ta lặng lẽ quay về phủ.
Vừa hay nghe thấy Khương Tảo nói chuyện với nha hoàn.
“Phu quân liệu có thích túi thơm không?”
“Thích chứ! Nguyên liệu tốt lắm, người còn bán cả trang sức để mua dược liệu mà!”
Khương Tảo nhìn khăn tay, lo lắng:
“Nhưng ta không biết chúng là gì, nhỡ có hại thì sao?”
“Công chúa, chỉ cần thơm là được.”
“Ừm… thơm thật.”
“Thế là đủ rồi.”
“Tiểu Thúy, cảm ơn ngươi.”
Khương Tảo cười ngượng:
“Ngươi là người phụ hoàng ban cho, ta tin ngươi.”
Nha hoàn kia khựng lại, rồi đổi chủ đề.
Ta hiểu ra.
Vấn đề nằm ở cô ta.
Ta xử lý Tiểu Thúy.
Nhưng Hắc Sát lại nói ta quá vội.
“Đó là tai mắt của hoàng đế, giết rồi chẳng phải càng bị nghi sao?”
“Ta không cho phép thứ bẩn thỉu tồn tại.”
Nhìn Khương Tảo ôm xác nha hoàn khóc lớn…
Trong lòng ta lại nảy sinh một suy nghĩ khác.
5
Ta từng cứu một con rắn già nơi thôn quê.
Bà nói mình nấu ăn rất ngon.
Ta điểm hóa bà thành yêu…cả một gia đình rắn.
Cho họ giả làm quản gia, người hầu trong phủ.
Chăm sóc Khương Tảo.
Như vậy, mọi người trong phủ đều là “người mình”, cũng an toàn hơn.
Nỗi buồn của Khương Tảo nhanh chóng qua đi.
Nàng bắt đầu học nấu ăn, may vá.
“Phu quân thử món cá chua ngọt ta học từ dì Lưu nhé?”
“Ta nghe nói hồi nhỏ chàng hay ăn.”
Ta nếm thử.
Không thể gọi là ngon, nhưng ít nhất… ăn được.
Trước đây, chỉ cần ngửi đã thấy lạ, ta đều đổ đi — cũng sợ cô ăn vào mà chết.
Quần áo cũng vậy.
Từ chỗ thủng chỗ vá, giờ đã mặc được.
Ta nghĩ… có lẽ có thể sống yên ổn như vậy.
Cho đến khi…chuyện đó xảy ra.
6
Ta đã uống chén rượu đó.
Đêm ấy trực tiếp hóa yêu.
Men rượu bốc lên, ta tưởng rằng Khương Tảo cùng phụ hoàng nàng đều đang diễn kịch bên cạnh ta.
Hoặc cũng có thể… ánh mắt sợ hãi yêu vật của nàng đã đâm vào tim ta.
Đó là một đêm như ác mộng.
Khi ta dần lấy lại được chút ý thức, Khương Tảo đã ngất đi.
Toàn thân đầy thương tích.
Bên ngoài mây đen dày đặc, vài đạo thiên lôi giáng xuống phủ.
Ta biết lần yêu hóa này đã kéo theo kiếp nạn đến sớm.
Bất đắc dĩ, ta lao ra khỏi phòng, quay về núi sâu để độ kiếp.
Tám mươi mốt đạo thiên lôi, kéo dài tròn một tháng.
Khi ta quay lại phủ Thẩm, định tìm Khương Tảo hỏi cho rõ ràng.
Thứ đón ta… lại là thi thể của nàng.
Và một khối máu thịt mơ hồ của đứa trẻ.
Đám binh lính chắc cũng không ngờ ta sẽ trở về vào lúc đó.
Chúng lật tung toàn bộ phủ đệ.
Tìm ra từng rương từng rương thư Khương Tảo viết cho ta.
Chúng ngang nhiên xé nát, lớn tiếng đọc lên:
“Hôm nay cá chua ngọt không bị đổ đi, là một khởi đầu thắng lợi, hy vọng phu quân sẽ mãi thích.”
“Có phải ta nên chủ động hơn một chút không…”
“Bụng ngày một lớn, ta rất sợ.”
……
Thì ra, trong những ngày tháng ta không hay biết.
Khương Tảo đã mang tâm trạng dày vò như vậy mà chờ ta.
Chờ ta chấp nhận nàng.
Chờ ta yêu nàng.
Mà ta… lại tàn nhẫn làm tổn thương nàng.
Giờ đây ta đã không nhớ nổi tay mình dính bao nhiêu mạng người.
Theo lời Hắc Sát nói.
Suốt một năm đó, ta đều ở hình thái yêu.
Mỗi ngày đều giết chóc.
Nhưng có ích không?
Với ta mà nói… không có ích.
Cuối cùng ta tìm được cách hồi sinh.
Ngày đêm không nghỉ canh giữ bên cạnh Khương Tảo.
Mười năm.
Trăm năm.
Ngàn năm.
Chỉ cần nàng có thể mở mắt nhìn ta một lần nữa…
Chỉ cần thế thôi.
Ta sẽ vì nàng tạo ra một thế giới hoàn mỹ.
Lần này…
Để ta yêu nàng trước, được không?
Sẽ không để nàng chịu thêm một chút tổn thương nào nữa.
Cho nên…
Tỉnh lại sớm đi.
(HẾT)