Người Không Chớp Mắt
1
Kẻ được gọi là “thái tử gia Bắc Kinh” đột ngột xuất hiện trong livestream giám định cổ vật của tôi, tự mang theo lượng tương tác khổng lồ.
Tôi nhìn chiếc trâm cài hiện lên trong khung hình rồi nói:
“Đây là trâm thời Vãn Thanh.”
Anh ta khịt mũi khinh thường.
“Cô có nhầm không đấy? Đây là bạn gái tôi mua lúc đi du lịch ở Đại Đường Bất Dạ Thành.”
Ống kính lướt qua gương mặt tái nhợt của người phụ nữ phía sau anh ta, tôi im lặng một giây.
“Bạn gái anh… cũng là người thời Vãn Thanh.”
1
Thời Dữ khựng lại, lập tức đưa camera quay hẳn về phía người đứng sau.
“Cô nói linh tinh gì thế!”
Một gương mặt đầy đặn với mày lá liễu, mắt phượng, môi tô son đỏ thẫm xuất hiện trước màn hình.
Có thể xem là thanh tú đoan trang, chỉ là dưới ánh đèn, làn da cô ta lại ánh lên màu xanh trắng lạnh lẽo.
Cô ngồi bên chiếc bàn gỗ chạm hoa, bất ngờ ngẩng đầu lên. Đôi đồng tử như hai viên thủy tinh phủ bụi, hoàn toàn vô hồn, chăm chăm nhìn thẳng vào tôi.
Lập tức lông tơ trên tay tôi dựng đứng, nổi đầy da gà, lẩm bẩm:
“Quả nhiên là người thời Vãn Thanh…”
Thời Dữ lộ vẻ châm chọc:
“Thẩm Quyến, miệng cô cứng thật đấy, vĩnh viễn không chịu thừa nhận mình sai.”
Tôi trực tiếp cắt lời anh ta.
“Từ trang sức đến quần áo trên người cô ấy đều là hàng thật.”
“Nhưng đều là đồ tuẫn táng.”
“Cô ấy chzc lâu rồi.”
2
Tôi tên Thẩm Quyến.
Vì còn trẻ, ngoại hình đẹp, lại biết giám định đủ loại đồ cổ châu báu.
Chỉ bằng sức một mình tôi đã kéo cả ngành livestream giám định cổ vật nổi như cồn.
Mỗi lần phát sóng, phòng livestream lúc nào cũng đông nghịt người xem.
Nhưng cũng có rất nhiều kẻ ghét tôi, cho rằng tôi chỉ là bình hoa di động, chạy từ livestream của các giám định viên khác sang chửi bới gây sự.
Tôi mặc kệ, trực tiếp báo giá:
“Một siêu xe thì xếp hàng một lượt, máy bay được chen hàng.”
Vừa dứt lời, bình luận càng bùng nổ dữ dội hơn.
“Thẩm Quyến cô biết chơi thật đấy!”
“Người ta xem giám định chỉ tặng một cái kính râm, cô đúng là hút máo!”
Tôi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chỉ chờ một tiếng động vang trời, vị khách có duyên sẽ xuất hiện.
Nói Tào Tháo, Tào Tháo tới.
Chưa đầy một phút sau, hiệu ứng Lamborghini vàng chóe trực tiếp đáp xuống phòng livestream.
Âm thanh thông báo tài khoản quý tộc cấp max vào phòng khiến tôi bật mở mắt.
Còn chưa nhìn rõ là thần thánh phương nào, liên tiếp hơn chục hiệu ứng “Douyin No.1” đã làm mắt tôi hoa cả lên.
Quản lý phòng còn chưa đợi tôi đồng ý đã lập tức kéo đối phương lên mic.
Đến khi tôi ghé sát màn hình định nhìn ID tài khoản, đôi mắt to đậm của Thời Dữ đã áp sát camera.
Anh ta hỏi:
“Đủ chưa?”
Có người sinh ra ở La Mã, có người sở hữu cả La Mã.
Thời Dữ chính là kiểu người thứ hai.
Ông nội anh ta là tổng tài một tập đoàn công nghệ cao nổi tiếng, ngồi vững trên ngai vàng người giàu nhất suốt nhiều năm.
Chỉ cần chờ ông cụ trăm tuổi, Thời Dữ sẽ một mình thừa kế khối tài sản hàng chục tỷ cùng tập đoàn công nghệ đầu ngành.
Hiện giờ anh ta vừa xuất hiện, lượng người xem livestream lập tức tăng hơn một vạn.
Không chỉ vậy…
Anh ta còn là bạn trai cũ từng yêu tôi suốt ba năm.
Đôi mắt đen láy của Thời Dữ nhìn chằm chằm vào ống kính.
“Giờ có thể giám định chưa?”
3
Nhìn số quà tặng ở hậu trường, tôi cười giả lả:
“Đương nhiên rồi.”
Thời Dữ im lặng vài giây, ngẩng đầu nhìn tôi, như đang trừng mắt, lại như đang tủi thân.
Sau đó anh ta cầm điện thoại bước vào phòng sưu tầm rộng hai trăm mét vuông.
Anh tiện tay cầm một chiếc nhẫn phỉ thúy trên giá lên.
Tôi liếc qua rồi nói:
“Phỉ thúy nhuộm màu B+C, giả đến mức không thể giả hơn.”
Bình luận lập tức nổ tung.
“Thẩm Quyến cô có biết đối diện là ai không?”
“Ai mà chẳng biết ông cụ nhà họ Thời mê sưu tầm phỉ thúy, đế vương lục nhà họ nhiều đến mức đem xây tường được, sao có thể có đồ nhuộm màu?”
Bình luận gay gắt vô cùng.
Thời Dữ dựa lưng vào ghế, im lặng ném chiếc nhẫn sang một bên.
Nghe tiếng động, chắc là ném thẳng vào thùng rác.
Bình luận càng điên cuồng hơn:
“Thái tử gia cầu xin anh nói địa chỉ nhà đổ rác!”
Tôi tốt bụng nhắc nhở:
“Đồ nhuộm màu đừng đeo nhiều, không tốt cho sức khỏe.”
Sắc mặt Thời Dữ không được đẹp lắm, ánh mắt u oán nhìn tôi.
Anh ta còn chưa nói gì, bình luận đã thi nhau công kích tôi.
“Tối nay Thẩm Quyến tự đập nồi cơm của mình rồi.”
“Tháng trước nhà họ Thời còn mời hơn chục chuyên gia giám định cổ vật đến xem bộ sưu tập, ai cũng có mấy chục năm kinh nghiệm, xuất thân từ nhà đấu giá chính quy, họ còn chẳng dám khẳng định thật giả, Thẩm Quyến chỉ nhìn qua màn hình đã dám nói là hàng fake?”
“Tôi thấy cô ta chỉ muốn tạo nhiệt độ cho bản thân thôi!”
Tôi cười nhạt:
“Giám định của tôi chưa từng sai.”
“Hơn nữa tháng trước, tôi cũng nằm trong danh sách được mời tham quan.”
Trong nghề giám định cổ vật này, kinh nghiệm tích lũy theo năm tháng chỉ là dệt hoa trên gấm.
Không khéo, tôi chính là kiểu người có thiên phú.
Ngày trước livestream nổi tiếng cũng vì tôi còn trẻ mà đã có danh tiếng trong giới.
“Bộ sưu tập của ông cụ Thời quả thật không giả.”
“Tùy tiện lấy một món ra cũng là quốc bảo cấp một.”
“Nhưng thứ các người vừa thấy… không phải đồ của ông cụ Thời.”
Tôi thấy mặt Thời Dữ đỏ bừng, khóe môi bất giác cong lên.
“Hàng giả chắc là của thái tử gia đấy nhỉ?”
Thời Dữ nổi giận, buột miệng:
“Còn không phải vì cô không chịu đi hẹn hò ở Phan Gia Viên với tôi, hại tôi bị người ta lừa xoay như chong chóng!”
4
Livestream lập tức nổ tung.
“Tôi chỉ là con chó đi ngang qua mà tự nhiên bị đá một phát.”
“Tôi tưởng mình đang xem livestream thái tử gia bóc phốt hàng giả, ai ngờ chỉ là một mắt xích trong trò play của hai người, độc ác quá đi!”
“Nhưng chẳng phải thái tử gia vừa đính hôn sao?”
Tôi và Thời Dữ yêu nhau ba năm.
Chia tay chưa đầy một tháng, anh ta không chỉ lắc mình thành đại thiếu gia mà còn công khai vị hôn thê.
Chuyện này như cái gai mắc trong cổ họng tôi.
Giờ bị nhắc lại, tôi híp mắt.
Giọng nói bật ra qua kẽ răng:
“Đã chia tay rồi, tôi với anh ta không còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
Thời Dữ nghênh cổ cãi lại:
“Cô đừng hiểu lầm, tôi chỉ thấy cô cô đơn nên đặc biệt dẫn bạn gái tới cổ vũ thôi!”
Nói rồi, anh ta kéo một người từ bên cạnh tới.
Người phụ nữ không lộ mặt, chỉ thấy bộ áo rộng tay dài màu nguyệt bạch.
Tôi nhìn rõ trên nền gấm của bộ đồ còn dùng đủ kiểu thêu phức tạp, thêu hoa văn thủy tiên kim đoàn thọ, tinh xảo mà rườm rà.
Lòng tôi rối như tơ vò.
Thật ra từ lúc giám định trước đó, tôi đã phát hiện mảng màu nguyệt bạch ấy luôn đứng sau lưng Thời Dữ như hình với bóng.
Bình luận lại xem kịch cực kỳ vui vẻ:
“Bạn gái mới của thái tử gia nhìn là biết không phải người thường, bảo sao vào được hào môn. Bộ này là Hán phục à?”
“Hình như là kỳ bào thời Thanh? Trước đây tôi chỉ thấy trong sách lịch sử, lần đầu thấy người mặc thật, đẹp hơn phim cổ trang nhiều.”
“Thái tử gia đúng là nên đi với cách cách!”
Tôi nghiến răng:
“Thời Hàm Phong – Đồng Trị, trang phục phụ nữ kinh thành chuộng viền lăn nhiều lớp, gọi là ‘thập bát tương’. Bộ kỳ bào này đúng là phong cách viền lăn lưu hành cuối thời Thanh.”
Rồi tôi nhìn lên cây trâm trên tóc người phụ nữ.
“Trâm bạc chim én song phi khảm bạch ngọc, điểm thúy cổ thời cuối Thanh đầu Dân Quốc.”
“Chim én song phi tượng trưng cho tình yêu. Chúc thái tử gia và bạn gái trăm năm hạnh phúc.”
Chua thì chua thật, nhưng tố chất nghề nghiệp vẫn còn.
Trong lúc nói, tôi quan sát người phụ nữ tên Lâm Ngữ Kinh trước mặt.
Càng nhìn gương mặt trắng như ngọc của cô ta, tôi càng thấy có cảm giác sai lệch mãnh liệt.
Càng nhìn càng thấy rợn người.
Cương thi?
Mấy năm trước tôi từng theo sư phụ khảo cổ xuống mộ, gặp qua vô số thứ kỳ quái.
Giờ nhìn thấy Lâm Ngữ Kinh, trong đầu tôi hiện lên một khả năng mà chính mình cũng không dám khẳng định, tim bỗng đập mạnh một nhịp.
Tôi trầm ngâm chốc lát rồi chắc nịch nói:
“Cô ấy chzc từ lâu rồi.”
5
Nói xong câu đó, tôi lập tức tắt livestream trước khi bị chửi.
Từng câu tôi nói đều là sự thật.
Tắt livestream chỉ vì nền tảng không cho phép truyền bá mê tín phong kiến, tôi không muốn tài khoản triệu follow bị khóa trong một đêm.
Dặn quản lý phòng chuẩn bị ngừng phát sóng hai ngày, tôi cầm điện thoại lên.
Trên màn hình hiện hơn hai mươi cuộc gọi nhỡ của Thời Dữ.
Đúng lúc tôi đang muốn tìm anh ta.
Tôi vừa bắt máy, còn chưa kịp nói, đầu dây bên kia đã vang lên giọng Thời Dữ đầy lo lắng xen tiếng gió rít.
“Thẩm Quyến! Đùa kiểu này chẳng vui chút nào!”
“Tôi từng đùa với anh bao giờ?”
Tôi ngồi trước máy tính, mở lại livestream tối nay, chăm chăm nhìn bóng dáng người phụ nữ kia.
Tôi biết cô ta.
Lâm Ngữ Kinh.
Ngày thứ hai sau khi Thời Dữ công khai thân phận thái tử gia, nhà họ Thời đã tuyên bố cô ta là vị hôn thê của anh.
Tin tức phủ kín toàn mạng, gây chấn động cực lớn.
Có tin đồn nói tháng trước quê cũ xảy ra động đất, lúc cứu hộ gần từ đường nhà họ Thời đã đào ra một ngôi mộ cổ thời Thanh.
Ông cụ Thời đích thân quay về một chuyến.
Lâm Ngữ Kinh chính là người được ông mang về lúc đó.