Nương Tử Hung Dữ

1

Hoàng thượng ban hôn cho ta với nhị công tử phủ Quốc công – Tạ Hành.

Ta không muốn gả.

 

Ta chỉ là một cô gái mồ côi, không nơi nương tựa. Nếu gả vào đó, e rằng sẽ bị người ta chà đạp hành hạ.

 

Đêm tân hôn, ta nghĩ chi bằng treo cổ chết ngay trong tân phòng, cho bọn họ một phen đại náo.

 

Dải lụa trắng vừa quàng lên cổ, phu quân Tạ Hành đã xông vào, luống cuống kéo ta từ trên ghế xuống.

“Chúng ta không oán không thù, nàng đừng nghĩ quẩn như vậy! Ta… ta sợ nhất là thấy người chết! Xin nàng sống đi, nàng muốn gì ta cũng chiều!”

 

Từ nhỏ, người trong nhà đều mong ta ch/ết sớm cho xong.

Đây là lần đầu tiên có người cầu xin ta sống.

 

Vậy thì… tạm sống cho qua ngày vậy.

Ở chung một thời gian mới phát hiện, Tạ gia không hề đáng sợ như ta tưởng, trái lại cả nhà đều là một đám nhu nhược vô dụng.

 

Của hồi môn của mẹ chồng bị nhị thẩm mượn hơn mười năm vẫn chưa trả.

Cha chồng bị nhị thúc bắt nạt đến đỏ cả mặt.

Đại tẩu bị nhị thẩm lén bỏ hồng hoa, nên không giữ được đứa con đầu.

 

Sau khi thành thân, lần đầu dự gia yến, nhị thẩm liền tìm cách gây khó dễ cho ta.

Ta xoa tay nóng lòng.

Bà ta dường như quên mất vì sao Thẩm gia chúng ta lại bị diệt môn.

 

Đ/âm ch/ết đích mẫu.

Dìm ch/ết đích tỷ.

Thiêu ch/ết đích huynh.

Cuối cùng còn tiễn ông cha hồ đồ của ta xuống suối vàng đoàn tụ cùng bọn họ.

 

Tất cả… đều do chính tay ta làm.

Đừng nói chỉ là một nhị thẩm.

Cho dù lão thái quân của Tạ gia có tới, ta cũng đánh gục như thường.

 

1

 

Đích mẫu hành hạ người khác rất âm hiểm.

Không phải là dùng kim châm vào kẽ móng tay của mẹ ta, thì cũng bắt bà đội lư hương nóng rực trên đầu quỳ suốt ba canh giờ.

 

Ngày hôm đó chỉ vì cha ta liên tiếp ba đêm nghỉ lại trong phòng mẹ ta.

Bà ta không chịu nổi.

 

Đích mẫu lột sạch quần áo của mẹ ta, bắt bà quỳ bò từ chính sảnh về tận sân viện của mình.

Mẹ ta cảm thấy nhục nhã tột cùng.

 

Đêm ấy bà uống thuốc độc tự vẫn.

Đích mẫu ghét ta xui xẻo, liền nhốt ta trong viện mặc cho tự sinh tự diệt.

Ý của bà ta rất rõ ràng.

Một đứa con gái do tiện thiếp sinh ra, đáng lẽ phải lặng lẽ c/hết theo mẹ nó.

 

Như vậy vừa tiết kiệm gạo lương, lại đỡ phiền phức.

Ta tựa vào bức tường lạnh lẽo.

Đói đến mức đầu óc quay cuồng, bỗng nhiên tỉnh táo lại.

 

Dù sao cũng là c/hết.

Thà ch/ết khi gây chuyện, còn hơn ch/ết đói trong góc viện này.

 

Không biết lấy đâu ra sức lực, ta trèo qua tường viện, lao thẳng vào sân của đích mẫu.

Ta xô bà ta ngã xuống đất, cưỡi lên người bà ta.

 

Nắm đấm, răng, móng tay— tất cả những thứ có thể làm vũ khí đều dùng hết lên người bà ta.

Gia nhân vội vàng xúm lại kéo ta ra.

 

Nhưng khi người ta phát điên, cũng chẳng khác gì chó cắn loạn.

Ta cắn chặt tai bà ta, ch/ết cũng không buông.

 

Thuận tay rút cây trâm trên đầu bà ta, đ/âm thẳng vào mạch máu.

Bà ta giãy giụa vài cái rồi không còn động đậy nữa.

 

Khoảng thời gian ấy, cha ta đang nuôi một ngoại thất dịu dàng bên ngoài, đòi danh phận.

Ông ta đang đau đầu không biết xử lý đích mẫu thế nào.

 

Ta lại vừa khéo làm một việc hợp ý ông ta.

Cha ta hiếm hoi nổi lòng từ bi.

Ông ta cấp cho ta một nha hoàn hầu hạ, còn mang đến cơm nóng và y phục mới.

 

Đích tỷ Thẩm Tri Ý cho rằng ta đã hại c/hết mẹ nàng ta.

Trong lòng nuốt không trôi cục tức ấy.

Nửa đêm nàng ta lừa ta ra hồ sen, định đẩy ta xuống dìm c/hết.

 

Ta nắm chặt áo nàng ta không buông.

Hai người ôm nhau lăn xuống hồ.

Ta ấn đầu nàng ta vào lớp bùn thối dưới đáy nước, cho đến khi không còn động tĩnh, mới leo lên bờ.

 

2

 

Những năm sau đó trôi qua bình bình lặng lặng, cho đến khi đích huynh Thẩm Chí Tồn đến gây chuyện với ta.

 

Hắn uống say rồi muốn cưỡng chiếm Cúc Hương.

Cúc Hương tính tình cứng cỏi, đương nhiên không chịu.

Trong lúc giằng co, Thẩm Chí Tồn lỡ tay đánh ch/ết nàng.

 

Cúc Hương đã theo ta nhiều năm.

Nàng chưa từng chê ta thấp kém hèn mọn, luôn quan tâm chăm sóc ta như một người chị.

Trong lòng ta, ngoài tiểu nương ra, nàng là người thân nhất.

 

Nàng c/hết oan uổng.

Ta… cũng chẳng muốn sống nữa.

 

Ta chặn trước sân viện của Thẩm Chí Tồn, mặt dày nói:

— Ngươi đánh ch/ết nha hoàn của ta, phải bồi thường hai mươi lượng bạc.

 

Thẩm Chí Tồn khinh khỉnh cười:

— Quả nhiên là đồ không có cốt khí. Ta còn tưởng ngươi lợi hại đến mức nào.

 

Hắn ném cho ta một túi tiền căng phồng.

— Bản thiếu gia hôm nay tâm trạng tốt, cho ngươi thêm mười lượng.

— Cầm đi mua quan tài. Con nha đầu kia da thịt mềm mại… tư vị đúng là không tệ.

 

Ta vừa bước qua ngưỡng cửa liền khóa trái hắn trong phòng, rồi châm lửa.

Khi cha ta trở về, Thẩm Chí Tồn đã cháy thành một khối than đen.

 

Cha ta tức đến mức mắng ta là “sao chổi”.

Ta hại ch/ết đích trưởng tử mà ông ta yêu thương nhất.

Ông gào lên đòi ta đền mạng.

 

Được thôi.

Cùng ch/ết thì cùng chế/t.

Dù sao ta cũng sống đủ rồi.

 

Trước đó không lâu, khi Hoàng thượng xuất cung cầu phúc, ta chặn thánh giá ngay giữa đường.

Ta dâng toàn bộ chứng cứ cha ta tham ô nhận hối lộ lên.

 

Tính thời gian thì Đại Lý Tự chắc cũng điều tra gần xong rồi.

Quả nhiên, chiếu chỉ tịch thu gia sản, cách chức của Hoàng thượng ban xuống.

Cha ta bị chém đầu.

 

Nhưng Hoàng thượng lại không ban ch/ết cho ta.

Ngược lại còn khen ta tính tình cương liệt, dũng cảm đáng khen, rồi ban hôn ta cho nhị công tử Tạ gia – Tạ Hành của phủ Quốc công.

 

Nhà quyền quý vốn nhiều chuyện dơ bẩn.

Huống chi đây còn là cuộc hôn nhân do Hoàng thượng nhất thời chỉ định.

Gia đạo ta sa sút, cô khổ không nơi nương tựa.

Sau này chẳng phải sẽ bị họ muốn nắn tròn bóp méo thế nào cũng được sao?

 

Đã vậy…

Chi bằng kết thúc cho xong.

 

Đêm tân hôn, ta định treo cổ trong tân phòng, khiến Tạ gia chịu một cú sốc lớn.

Ta chuẩn bị sẵn dải lụa trắng.

 

Khi đầu chui vào vòng thắt, ta lại thấy nhẹ nhõm lạ thường.

Có phải như vậy ta sẽ được gặp tiểu nương và Cúc Hương, những người ta ngày đêm nhớ mong?

 

Đột nhiên cửa phòng bị đạp tung.

Tạ Hành ôm chặt hai chân ta, liều mạng kéo xuống.

Hắn kéo mạnh quá khiến ta không thở nổi.

 

Ta vội nói:

— Đừng kéo nữa! Đừng kéo! Đầu ta còn ở trên kia!

 

Tạ Hành cuống cuồng đưa ghế lại, cuối cùng mới cứu ta xuống được.

Hắn ngồi bệt xuống đất, mặt trắng bệch như giấy.

 

— Ngươi đừng nghĩ quẩn.

— Ta… ta sợ người chế/t nhất.

— Xin ngươi sống đi, ngươi muốn gì ta cũng chiều!

 

Ta cười lạnh:

— Ngươi sợ ta chế/t… hay sợ liên lụy khiến Tạ gia bị chém cả nhà?

 

Tạ Hành vội xua tay:

— Không… không phải vậy.

 

Hắn đứng dậy loạng choạng chạy tới tủ, lấy ra một đống đồ.

— Đây là ba cửa tiệm của ta ở phía đông thành.

— Còn có tất cả tiền riêng của ta, cộng thêm chìa khóa căn nhà mới mua mấy năm trước.

— Tất cả giao cho ngươi giữ.

 

Hắn nói tiếp:

— Dù hôn sự của chúng ta là do Hoàng thượng nhất thời ban xuống…

— Nhưng đã thành thân rồi, ta nhất định sẽ đối xử tốt với ngươi.

— Xin ngươi… hãy trân trọng bản thân mình.

 

Cả người hắn run rẩy dữ dội.

Hiển nhiên vẫn chưa hoàn hồn sau chuyện vừa rồi.

Thấy ta không nói gì, hắn gần như sắp khóc.

 

— Có phải bị thương ở đâu không?

— Ta đi mời đại phu!

 

Sau khi mẹ ta qua đời, ta một mình lảo đảo trong bóng tối.

Gặp tường đồng vách sắt, ta liền dùng đầu đập vào.

Gặp vực sâu vạn trượng, ta liền nhắm mắt nhảy xuống.

Ai cũng mong ta ch/ết sớm.

 

Chỉ có Tạ Hành nghiêm túc nói với ta:

“Xin ngươi sống đi, ngươi muốn gì ta cũng chiều.”

 

Hắn đã nói như vậy…

Thì ta tạm sống thêm một chút vậy.

Ta đưa tay kéo hắn lại.

 

— Không cần đi mời đại phu.

— Ta không sao.

 

Đêm đó ta và Tạ Hành sống rất thanh đạm.

Chúng ta trò chuyện vài câu đến tận khuya, rồi mặc nguyên quần áo nằm ngủ trên giường.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, hai chúng ta nhìn chiếc khăn trắng trên giường mà ngẩn người.

 

Dù sao cũng phải có cái để giao nộp.

Tạ Hành lấy ra một con dao găm, định học theo trong sách, cắt thịt lấy chút máu để lừa qua.

Nhưng hắn do dự mãi…

 

Vẫn không dám xuống tay.

Hắn sợ đau.

 

Ta nhìn ra sự do dự của hắn.

Ta giật lấy con dao, rạch một nhát lên tay mình.

Máu từng giọt chảy qua kẽ ngón tay xuống chiếc khăn.

 

Ta hỏi:

— Thế này đủ chưa?

— Ta… không có kinh nghiệm.

Câu nói đó khiến mặt Tạ Hành đỏ bừng.

 

Hắn lẩm bẩm:

— Nói như thể ta có kinh nghiệm vậy.

 

Ta hỏi:

— Hay ta rạch thêm một nhát?

 

Tạ Hành vội vàng giật lại con dao.

— Được rồi được rồi!

— Có phải băng huyết đâu!

 

Chương tiếp
Loading...