Nương Tử Hung Dữ

6

“Nhà họ Tạ chúng ta mấy đời trung liệt vì nước vì dân, chưa từng tranh chấp với ai.”

“Trước có phu quân ta Tạ Minh Viễn bị oan vào ngục, sau có con trai và con dâu đồng thời mất tích.”

“Thần phụ xin hỏi bệ hạ — ai đang từng bước ép bức, ai muốn diệt sạch nhà họ Tạ?”

 

Mẹ chồng quỳ đó.

Giống như một ngọn lửa đang cháy.

Cửa mở ra.

 

Có người từ trong đi ra nói:

“Tạ phu nhân, bệ hạ triệu kiến.”

 

Trời đã sáng hẳn.

Ta thực sự không đi nổi nữa.

Tạ Hành đã hoàn toàn mất ý thức.

 

Hắn dựa vào người ta như một bao cát càng lúc càng nặng.

Ta kéo hắn từng chút một về phía trước.

Không biết con đường dưới chân còn dài bao xa.

Không biết phía sau có truy binh không.

 

Cũng không biết…

Tạ Hành có thể tỉnh lại hay không.

 

Ánh sáng buổi sớm chói mắt.

Ta nheo mắt nhìn xa xa.

Phía trước có khói bếp.

 

Tinh thần ta lập tức phấn chấn.

Chỉ cần đến được nơi có nhà dân, Tạ Hành sẽ được cứu.

 

Ta vừa định bước nhanh hơn.

Thì nghe thấy tiếng vó ngựa từ phía có khói bếp.

 

Ta đặt Tạ Hành xuống.

Nắm chặt con dao nhỏ, đứng chắn trước mặt hắn.

Đoàn người cưỡi ngựa tiến lại gần.

 

Người dẫn đầu nhảy xuống ngựa, sải bước tới.

Khi ta nhìn rõ mặt hắn, con dao trong tay ta “choang” một tiếng rơi xuống đất.

Là đại ca.

 

Đại ca nhanh tay đỡ lấy ta.

“Vi Vi đừng sợ, chúng ta đến rồi.”

 

Hắn gọi người:

“Đưa nhị công tử lên xe.”

“Chúng ta về nhà!”

 

13

 

Mẹ chồng được triệu vào cung.

Bà quỳ trước ngự tiền, từng chữ từng câu nói hết những điều muốn nói.

 

Hoàng đế không những không tức giận, mà còn khen ngợi:

“Ai nói nhà họ Tạ toàn kẻ nhát gan? Ta thấy người sau còn dũng cảm hơn người trước!”

 

“Tạ phu nhân yên tâm, trẫm nhất định trả lại sự trong sạch cho Tạ lão gia. Trước khi sự việc rõ ràng, e rằng phu nhân phải ở lại trong cung vài ngày.”

 

Sau đó mọi chuyện tiến triển rất nhanh.

Thì ra tất cả đều là một cái bẫy do Hoàng đế và công công bày ra.

 

Một vở kịch “dụ rắn vào hang”.

Phe Tam hoàng tử không yên phận, lôi kéo nhân tâm, can thiệp triều chính.

 

Hoàng đế đã sớm nhìn ra.

Để dọn đường cho Thái tử, ông phải nhổ sạch phe này.

 

Ông chọn nhà họ Tạ, vốn luôn khiêm nhường.

Cả triều đều biết công công là người gặp chuyện thì né, đúng kiểu rùa rụt cổ.

 

Chính kiểu người này mới khiến đối phương mất cảnh giác.

Vài tháng trước, Hoàng đế cố ý dung túng Chu Diên liên tục gây khó dễ cho công công.

Danh tiếng bị bôi nhọ.

Cháu trai gây họa.

 

Tổ tiên ba đời cũng bị lôi ra mắng.

Ai sáng mắt cũng thấy công công đã nhịn đến cực hạn.

 

Khi Hoàng đế bãi chức ông, lại đúng lúc truyền ra tin Chu Diên được giao nhiệm vụ cứu tế.

Lòng đố kỵ sẽ khiến người ta mất lý trí.

 

Ngay cả người hiền lành nhất, khi bị dồn đến bước đường cùng cũng sẽ phản kháng.

Cho nên nếu công công đi gi/ết Chu Diên, cũng hợp tình hợp lý.

Thực ra ám vệ của Hoàng đế đã mai phục sẵn trong phủ họ Chu.

 

Chỉ chờ công công đến làm kẻ thế tội.

Phe Tam hoàng tử từng nghi ngờ.

 

Nhưng sau khi thấy nhà họ Tạ náo loạn điên cuồng, họ càng tin chắc Chu Diên thật sự bị công công g/iết.

Thế là họ bắt đầu công khai hành động.

 

Tranh quyền của Chu Diên.

Cướp công.

Chia chác lợi ích.

 

Đó chính là điều Hoàng đế muốn.

Chỉ cần họ động, sẽ lộ sơ hở.

Quả nhiên.

 

Bọn chúng liều mạng bắt cóc ta.

Chúng tưởng rằng không có ta, nhà họ Tạ chỉ là một đám nhát gan không làm nên chuyện.

Chỉ cần ngồi vững tội danh công công gi;ết người, những chuyện xấu Chu Diên từng làm sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.

 

Trong thời gian công công ở trong ngục, ông ăn còn ngon hơn ở nhà.

Ngục tốt thỉnh thoảng còn đánh cờ với ông.

 

Chỉ có một điều khiến ông lo lắng: không biết người nhà sống ra sao.

Mỗi lần ngục tốt mang tin về, đó là lúc ông mong đợi nhất.

 

Trong nhà mọi thứ vẫn ổn.

Bọn trẻ không gục ngã.

Con dâu trưởng đứng trước cổng chửi bay mấy tốp người.

 

Hai con trai chạy khắp nơi lo liệu.

Ngay cả vợ ông cũng đi gõ trống Đăng Văn.

Cho đến khi nghe tin ta và Tạ Hành bị bắt cóc.

 

Công công không ngồi yên được nữa.

“Bệ hạ à, bao giờ ngài mới thả thần ra?”

 

“Rồi rồi, sắp thu lưới rồi.”

 

Ta ngủ một giấc không biết bao lâu.

 

Khi tỉnh lại, mọi chuyện đã kết thúc.

Đại ca đã đón công công và mẹ chồng từ cung về.

 

Đại tẩu xông lên đấm đại ca túi bụi.

“Miệng huynh kín thật đấy! Một chữ cũng không nói cho ta biết!”

 

Đại ca bị đánh lùi lại.

“Huynh làm cả nhà lo ch/ết!”

“Ta đứng ở cổng chửi như chó điên mấy ngày liền!”

 

Đại ca co cổ cầu xin:

“Phu nhân tốt, phu nhân tốt, chuyện này quá quan trọng, thánh mệnh khó trái.”

“Sau này nàng mắng ta, ta thích nghe nàng mắng.”

 

Mẹ chồng cũng tỉnh lại, nói:

“Sao trách được Cảnh nhi? Nó kẹt ở giữa khó xử.”

“Đều do lão già này!”

 

Ngón tay bà gần như chọc vào mũi công công.

“Nếu biết ông đã bàn trước với Hoàng thượng, ta đã không đi mất mặt như vậy!”

“Cứ để ông ch/ết trong ngục cho rồi!”

 

Công công vỗ vai bà, kiên nhẫn dỗ dành:

“Không nói cho các người biết mới đúng. Người biết càng nhiều, càng dễ lộ sơ hở.”

“Từ xưa đến nay thay triều đổi đại đều phải trả giá bằng máu và nước mắt.”

“Chuyện hôm nay, Hoàng đế và Thái tử nhất định sẽ ghi nhớ công lao nhà họ Tạ.”

“Cũng chính vì chuyện này mà ta thấy được sự đoàn kết và khí phách của cả gia tộc.”

“Sau này chúng ta phải giống như Vi Vi, đứng thẳng lưng lên!”

“Không phục thì đánh! Xem còn ai dám nói nhà họ Tạ là kẻ nhát gan!”

 

14

 

Đại ca đầy áy náy nói với đại tẩu:

“Tạ Lãng đã khai nhận rồi. Hắn thừa nhận chuyện cưỡng ép phụ nữ lương gia, vài ngày nữa sẽ bị xử chém. Lần này dù nhị thẩm có bản lĩnh thông thiên cũng không cứu được mạng con trai bà ta nữa. Cũng không uổng công ta theo dõi Tạ Lãng suốt mấy tháng trời mới thu thập được chứng cứ!”

 

“Chỉ tiếc Tạ Lãng có ch/ết ngàn vạn lần cũng không giải được nỗi hận trong lòng ta… cuối cùng vẫn là khiến nàng chịu uất ức.”

 

Mỗi lần đại tẩu đi bắt mạch Ta đều đi theo, nên tình trạng cơ thể của chị ấy Ta rõ nhất. Ta giải thích với đại ca:

“Đại phu nói bệnh của đại tẩu không hoàn toàn do sảy thai, phần lớn là vì uất kết trong lòng, tích tụ lâu ngày thành bệnh.”

 

“Sau thời gian điều dưỡng này, khí huyết và chỗ ứ trệ đều đã khá hơn nhiều. Chỉ cần sau này giữ tâm trạng thoải mái, cộng thêm thuốc men hỗ trợ, sinh ba năm đứa cũng không thành vấn đề.”

 

Đại ca vui mừng khôn xiết:

“Thật sao? Vậy sau này ta phải chăm chỉ hơn mới được.”

 

Đại tẩu lập tức đỏ bừng mặt:

“Chàng đúng là không biết xấu hổ!”

 

Tạ Hành thấy mọi người dường như quên mất sự tồn tại của mình.

 

Hắn cố ý đưa cánh tay quấn đầy băng gạc ra trước mặt mọi người khoe một vòng, nói giọng chua chát:

“Các người vui rồi chứ? Chỉ có mình ta bị thương!”

“Không nói với nữ quyến thì cũng thôi, đến ta cũng không nói!”

 

Cha chồng nghiêm túc nói:

“Ta và đại ca con xông lên phía trước. Nếu thật sự không lật được thế cờ, con là người duy nhất không biết chuyện, cũng có thể tiếp tục duy trì huyết mạch nhà họ Tạ.”

 

“Không giấu gì con, ta và bệ hạ thậm chí còn tính tới cả việc nếu thật sự xảy ra chuyện ép cung đoạt vị thì phải bố trí thế nào.”

 

“Thực sự quá nguy hiểm, ta cũng là bất đắc dĩ.”

 

Mọi người dần bình tĩnh lại, từ cảm giác sống sót sau tai nạn mà hoàn hồn, ai nấy đều thở dài một hơi.

 

Mẹ chồng lẩm bẩm một cách hùng hổ:

“Đêm nay nhất định phải gi/ết một con gà để ăn mừng!”

 

Từ khi phu quân yếu đuối của ta bị thương, hắn càng ngày càng làm nũng.

 

Uống thuốc phải để ta đút, thay thuốc phải để ta tự tay thay, ngay cả trở mình cũng phải nhờ ta giúp.

 

Chỉ cần ta dùng lực mạnh một chút, hắn lập tức rên rỉ:

“Nhẹ chút, nhẹ chút… kéo trúng vết thương rồi!”

 

“Tên khốn kia ra tay thật nặng. Chém sâu thêm chút nữa là cánh tay này của ta coi như phế rồi.”

 

Ta tiếp tục băng bó cho hắn, hắn chớp chớp mắt nhìn ta.

“May mà tối hôm đó ta đi theo nàng. Bây giờ ta vẫn không dám nghĩ… nếu bọn chúng bắt nàng đi một mình thì ta sẽ đau lòng đến mức nào.”

 

“Cũng may ta đỡ nhát dao đó thay nàng. Tuy ta nhát gan một chút, nhưng thân thể khỏe.”

 

Tay ta khựng lại.

“Chàng lấy đâu ra dũng khí vậy?”

 

Hắn cười:

“Đùa à, nếu ta không có dũng khí thì hai ta đã bị thiêu thành than rồi. Lúc đó ta chỉ nghĩ… dù ta chết ở đó, cũng phải tranh thủ cho nàng cơ hội chạy thoát…”

 

Chưa kịp để hắn nói xong, ta đã hôn lên môi hắn.

 

Những khoảnh khắc kinh tâm động phách hôm đó, mỗi lần nhớ lại, trái tim ta lại mềm đi một chút.

 

 

Trước kia Ta không sợ gì cả. Gặp chuyện cùng lắm cũng chỉ là chết. Ta vốn không nơi nương tựa, cũng chẳng có điều gì vướng bận.

Nhưng từ khi yêu hắn, lòng Ta giống như con diều có dây buộc, mỗi bước đều bị kéo lại, chông chênh bất an.

Trước đây hắn nhát gan cẩn thận, sợ đau, sợ chết, sợ chảy máu, luôn lùi bước.

Thế nhưng khi nguy nan ập đến, hắn lại dám đối mặt, dám đỡ đao, dám đổ máu.

Tình yêu có thể khiến con người xuất hiện điểm yếu, nhưng cũng có thể trở thành áo giáp.

Ánh đèn lay động.

Ban đầu chỉ là một nụ hôn khẽ như chuồn chuồn lướt nước, vậy mà lại khiến hắn động tình.

Hắn kéo Ta vào lòng, hôn đến mức Ta không còn biết trời đất là gì.

Đến khi hắn buông ra, Ta gần như thở không nổi.

Hắn cười gian xảo, giống hệt con mèo vừa trộm được cá.

Ta đang định nói gì đó thì hắn đột nhiên xoay người, ép Ta xuống giường.

Ta vội đẩy hắn ra:

“Ê! Chàng còn đang bị thương đấy!”

 

Hắn nhìn cánh tay quấn kín của mình, mắt sáng lấp lánh:

“Bổn thiếu gia một tay cũng làm được!”

“Vậy thử xem?”

 

Chương trước
Loading...