SỰ THẬT ĐÊM HÔM ĐÓ
1
Năm 2005, mẹ tôi bị c ư ớ p rồi s á t h ạ i khi đang trực ca đêm ở trạm xăng.
Đêm đó, hai chị em tôi cũng có mặt trong cửa hàng.
Tôi bị t r ó i quặt tay nằm dưới đất, còn chị bị kéo vào thùng sau xe tải.
Tiếng khóc gào xé lòng truyền ra từ bên trong.
Chiếc vòng tay chuông gió tôi tặng chị va đập leng keng giữa những rung lắc dữ dội.
Năm ấy, chị hai mươi tuổi, tôi mười tám.
Sau đó, chị bị đưa đi, đến nay vẫn chưa tìm thấy.
Quốc lộ hoang vắng, gây án ngẫu nhiên, camera lại thiếu thốn, cảnh sát cũng rất khó phá án.
Nhưng bảy năm sau, vào năm 2012, tôi dần phát hiện ra dấu vết cho thấy chị vẫn còn sống, cùng với sự thật thực sự của đêm hôm đó.
01
Ngày 20 tháng 12 năm 2012 — Trạm xăng Kiều Sơn
Bảy năm rồi, quay lại cửa hàng quen thuộc đã bị bỏ hoang, cảm giác bất lực khi hai tay bị t r ó i quặt sau lưng, chiếc khăn nhét trong miệng khiến người ta nghẹt thở, vẫn rõ ràng như mới hôm qua.
Thế nhưng mọi đau khổ ấy vẫn không bằng việc tận mắt nhìn thùng xe tải rung lắc như có ma quỷ bên trong, nghe chị tôi gào khóc, còn tôi ngoài gào thét thì chẳng thể làm gì.
Bảy năm qua, ai cũng nói nỗi nhớ này sắp ép tôi phát đ i ê n rồi.
Nhưng chỉ có tôi biết, đó không phải nhớ nhung mà là chấp niệm.
Một giọng nói trong lòng luôn bảo tôi rằng, chị tôi chưa chzc.
Những gì xảy ra đêm đó không giống như những gì tôi đã thấy.
Chị - thật ra vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Bao năm qua, từng dấu vết nhỏ đều đang chứng minh suy đoán ấy.
Điều đó khiến tôi lại quay về đây, trở lại nơi mà suốt bảy năm tôi không dám đặt chân tới.
Sau lưng, cánh cửa cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt, tiếng chuông quen thuộc lại vang lên.
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy chị.
Nhất định là chị, ánh mắt ấy giống hệt lần cuối tôi nhìn thấy, kiên định mà ai oán.
“Tư Hàm, là chị đúng không! Chính là chị phải không!”
Tôi ôm lấy chị mà bật khóc, cảm nhận được chị đang nhẹ nhàng vỗ vai mình.
“Tư Hàm, em biết chị chưa chzc… chị chắc chắn không nỡ rời xa em!”
Dù sao thì, hai chúng tôi là hai linh hồn cô độc, khiếm khuyết, nương tựa lẫn nhau trong một gia đình tái hôn.
Chúng tôi không phải chị em ruột.
02
Đêm 22 tháng 9 năm 2005
“Đợi chị.”
Trước khi bị người đàn ông kia kéo ra ngoài, Tư Hàm nhìn tôi đang bị trói quặt dưới đất, liều mạng giãy giụa, rồi nói như thế.
Trong cửa hàng hỗn loạn vô cùng.
Một người phụ nữ ngửa mặt nằm trên quầy thu ngân, hai chân buông thõng vô lực, máo men theo đồng phục chảy xuống.
Đó là mẹ tôi, bà là quản lý trạm xăng Kiều Sơn.
Hôm ấy tôi và Tư Hàm tới giúp bà trông cửa hàng.
Đáng lẽ trong tiệm phải có hai người đàn ông.
Khoảng hơn mười giờ tối, bác Trần — nhân viên trực đêm — đột nhiên có việc nên về nhà.
Rồi tai họa ập tới.
Khoảng hơn mười một giờ, khi tôi đang ở trong phòng, nghe thấy tiếng một chiếc xe tải dừng lại.
Trạm xăng này nằm giữa quốc lộ, xung quanh hoang vu không bóng người, cách thôn gần nhất hơn một cây số.
Vì thế ban đêm rất ít xe, chỉ thỉnh thoảng có xe tải lớn ghé vào đổ xăng.
Tôi nghe thấy giọng một người đàn ông:
“Lấy cho tôi chai nước.”
“Muộn thế này mà vẫn còn chạy hàng à?”
Đó là giọng mẹ tôi. Bà luôn thích bắt chuyện đôi câu khi đưa đồ cho khách.
Ngay sau đó là một tiếng động nặng nề, rồi tiếng hét thảm thiết của mẹ.
Tôi vội chạy ra ngoài, thấy mẹ bị đ á n h ngã xuống đất, còn người đàn ông kia lao vào quầy thu ngân c ư ớ p t i ề n.
Mẹ đứng dậy, ôm ghì lấy hắn từ phía sau để ngăn lại.
Tôi chộp lấy chiếc ghế bên cạnh, định xông lên giúp.
Kết quả, người đàn ông kia rút từ bên hông ra một con d a o dài, trở tay đè mẹ xuống bàn.
Rồi đ â m thẳng xuống.
Năm ấy tôi mới mười tám tuổi, cảnh tượng trước mắt khiến tôi trực tiếp mềm nhũn ngã quỵ.
Khi người đàn ông tiến về phía tôi, Tư Hàm cũng chạy ra ngoài.
Hắn nhìn thấy Tư Hàm mặc áo phông và quần đùi, khóe miệng lập tức nhếch lên một nụ cười.
Tôi loạng choạng bò dậy, vừa hét cứu mạng vừa kéo Tư Hàm chạy ra ngoài.
Nhưng nơi núi hoang đồng vắng thế này, kêu cứu thì có ích gì?
Chưa chạy được hai bước, tôi cảm thấy sau lưng bị đ á m ạ n h một cú, mặt đ ậ p thẳng vào cửa.
Tư Hàm cũng ngã xuống đất.
Người đàn ông nhìn chằm chằm đôi chân trắng nõn của chị, mắt dần đỏ lên.
Tôi lao tới định b ó p c ổ hắn, kết quả tay phải lại bị hắn kh ố n g c h ế.
Hắn lấy từ túi bên hông ra một đoạn dây, t r ó i quặt tôi vào cạnh cửa.
“Chạy đi! Mau báo cảnh sát!”
Tôi gào lên với Tư Hàm.
Nhưng chị như mất hồn, mặc cho tôi hét thế nào, chị vẫn chỉ ngây người nhìn tôi, nửa nằm dưới đất không nhúc nhích.
Cho tới khi tôi bị t r ó i chặt không thể cử động, người đàn ông túm tóc Tư Hàm kéo ra ngoài.
03
5 giờ sáng ngày 23 tháng 9 năm 2005
Khi trời vừa hửng sáng, tiếng còi cảnh sát chói tai mới chậm chạp vang bên tai tôi.
Tôi tỉnh lại từ cơn hôn mê, cổ tay vì giãy giụa mà tróc da, máo đã đông thành lớp vảy dày.
Mẹ tôi cứ thế vặn vẹo nằm trên quầy thu ngân suốt cả đêm.
Chiếc xe tải đã rời đi từ lâu, Tư Hàm cũng không còn tung tích.
Nhưng tiếng kêu thảm thiết của chị vẫn như oan hồn quấn lấy tôi không buông.
Đêm qua, mặc cho tôi bất lực gào rú bên cạnh, chiếc xe tải ấy vẫn luôn rung lắc, như thể sẽ chẳng bao giờ dừng lại, cho tới khi tôi ngất đi.
Vài cảnh sát đỡ tôi dậy, khiêng lên xe cứu thương.
Trên xe, tôi mơ hồ nghe được cuộc trò chuyện của họ.
“Kỳ lạ thật… bình thường loại án này, h u n g t h ủ để trừ hậu họa sẽ gizc sạch tất cả…Sao lần này lại còn để lại một nhân chứng sống?”
04
Ngày 18 tháng 12 năm 2012
Đúng vậy, bảy năm rồi, tôi vẫn không hiểu nổi vấn đề này.
Tại sao đêm đó mẹ tôi chzc, Tư Hàm mất tích, mà h u n g t h ủ lại không gizc tôi d!ệt khẩu?
Còn Tư Hàm nữa.
Rõ ràng chị sợ tới mức không nhúc nhích nổi, vậy mà lúc bị người đàn ông kia kéo ra ngoài, lại nói với tôi hai chữ:
“Đợi chị.”
Vô số đêm khuya, tôi nằm ngửa nhìn trần nhà tối đen, trong đầu hiện lên ánh mắt kiên định mà ai oán của Tư Hàm.
Chị nhìn tôi, đôi môi trắng bệch khẽ nói ra hai chữ ấy: Đợi chị.
Nhưng Tư Hàm à, suốt bảy năm qua em chưa từng từ bỏ việc tìm chị.
Cho dù cảnh sát vô số lần nói với em rằng chị rất có thể đã bị vứt x á c nơi hoang dã, nhưng chỉ cần chưa tìm được hung thủ, chưa nghe chính miệng hắn thừa nhận, thì chị vẫn có khả năng còn sống, đúng không?
Những năm qua, ngoài tôi ra còn có một người cũng luôn tìm chị.
Bác Trần.
Sau khi xảy ra chuyện năm ấy, trên giường bệnh tôi từng túm cổ áo bác, chất vấn tại sao tối đó bác lại rời đi.
Nếu bác Trần ở lại, có lẽ mọi chuyện đã không xảy ra.
Những năm qua, mỗi lần như vậy bác chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, liên tục nói xin lỗi tôi.
“Bác Trần, chúng ta còn tìm được chị ấy không?”
Tôi lại tới nhà bác, nhìn vào mắt bác hỏi.
Bác Trần đã hơn sáu mươi tuổi, không vợ con, nhà cửa nghèo túng.
Mỗi lần tôi tới, bác đều nấu cho tôi một bát mì trứng, rồi cả hai nhìn nhau không nói gì.
Năm ấy, tôi và Tư Hàm thường ngồi làm bài tập ở trạm xăng, bác cũng hay nấu mì cho chúng tôi như thế.
Ba người chúng tôi luôn vui vẻ trong làn khói nghi ngút của nồi mì.
Đặc biệt là tôi và Tư Hàm, lớn lên trong gia đình đơn thân nên vô cùng quý trọng những khoảnh khắc bình yên ấm áp ấy.
Thiếu thốn tình yêu nhưng lại khát khao được yêu thương.
Bác Trần cũng thường nói, nếu bác có được hai đứa con như chúng tôi thì tốt biết bao.
Mỗi lần như vậy, Tư Hàm vừa húp mì vừa chép miệng:
“Ăn của người ta thì mềm miệng nha! Hạo Hiên, mau gọi ba đi!”
Cả ba chúng tôi đều bật cười.
Ngoại trừ mẹ tôi đứng bên cạnh.
Bà luôn lạnh nhạt với Tư Hàm.
Ăn xong bát mì, tôi cảm ơn bác Trần rồi chuẩn bị rời đi.
Bác nhìn tôi bằng ánh mắt thương xót, đột nhiên lên tiếng:
“Hạo Hiên, sau này chúng ta đừng tìm con bé nữa, được không? Cháu còn trẻ, không thể giống ông già này, mãi mãi sống trong quá khứ.”
“Bác Trần, sao bác lại nói vậy? Bác tìm được chị ấy rồi đúng không!”
Tôi túm lấy cánh tay bác.
Tôi thấy ánh mắt bác bất an liếc về phía phòng ngủ.
Căn phòng ấy, tôi chưa từng bước vào.
Nhân lúc bác không chú ý, tôi lao tới đẩy cửa ra.
Rồi tôi chzc lặng trước cảnh tượng bên trong.
05
Bảy năm trước, cảnh sát từng uyển chuyển nói với tôi:
Quốc lộ người xe qua lại từ nam chí bắc, độ khó phá án chắc chắn rất lớn.
Nhưng cho dù phải mất mười năm, hai mươi năm, họ cũng sẽ không từ bỏ việc tìm hung thu.
Thế nhưng, nếu không phải gây án ngẫu nhiên thì sao?
Nếu đêm đó hung thu đã có chuẩn bị từ trước, mục tiêu chính là chúng tôi thì sao?
Mà bác Trần dường như còn tin điều này hơn cả tôi.
Bác không tin trên đời lại có chuyện trùng hợp như vậy.
Trên tủ đầu giường của bác chất kín bản đồ và hóa đơn chi chít.
Đó là dấu vết của những năm qua bác đã đi tìm khắp các nhà nghỉ nhỏ dọc quốc lộ.
Bác tin rằng, nếu Tư Hàm chưa chzc mà cũng không báo cảnh sát, vậy rất có thể chị đã đạt được một sự thỏa hiệp nào đó với hung thu.
Nếu vậy, hung thu sẽ không vứt chị nơi hoang dã.
Bọn chúng nhất định sẽ ở trọ đâu đó trong hai ngày ấy.
Không ngờ, bác thật sự đã hỏi ra được một nơi.
Ông chủ nhà nghỉ nói:
“Hai ngày đó tôi từng thấy một người đàn ông lớn tuổi dẫn theo một cô gái tới thuê phòng.”
Vấn đề là, trước đó ông ta còn từng gặp cô gái ấy đi cùng một cậu con trai khác.
“Nhà nghỉ đó tên là Thiên Nga Trắng.”
“Mà cậu con trai lần đầu đi cùng cô ấy… chính là cậu, đúng không?”
Bác Trần ngẩng đầu hỏi tôi.
Tôi kinh ngạc bật ngồi dậy trên giường.
Ngày Tư Hàm cùng tôi tới nhà nghỉ Thiên Nga Trắng… là sinh nhật mười tám tuổi của tôi.
Chị ấy cùng tôi đón lễ trưởng thành.
Chỉ có hai chúng tôi.
06
Sau khi từ nhà bác Trần trở về, tôi kiệt sức ngã vật xuống giường.
Trong phòng, Ngụy Đình đang ngồi trước máy tính bận rộn làm việc. Thấy tôi về, cô dịu dàng nhắc tôi đi tắm trước.
Ngụy Đình… xem như bạn gái tôi đi.
Năm cuối đại học, tôi gặp cô trong một trận mưa lớn, cứu cô khỏi bị nước cuốn đi.
Từ đó về sau, cô vẫn luôn ở bên tôi, cho tới khi tốt nghiệp rồi đi làm.
Nhưng ngoài việc nương tựa lẫn nhau, chúng tôi chưa từng thật sự ở bên nhau.
Những năm này, có lẽ cô cũng hiểu, trong lòng tôi luôn có một cô gái tên Tư Hàm.
Nhưng cô chưa từng hỏi tôi điều gì, chúng tôi đều ngầm hiểu với nhau.
Sau khi Ngụy Đình ngủ say, tôi lặng lẽ bò dậy, mở máy tính, đăng nhập QQ.