SỰ THẬT ĐÊM HÔM ĐÓ

4

22


“Ngụy Đình… sao… sao lại là cô!”

Cô gái đã ở bên tôi từ năm đại học năm tư, giờ đây lại nhìn tôi bằng một nụ cười xa lạ và quỷ dị.

Cảm giác tan vỡ mãnh liệt khiến tôi liên tục lùi về phía sau.

Lúc này, cô ấy lại lên tiếng:

“Hạo Hiên, anh sao vậy? Em là Tư Hàm mà.”

Tôi không thể tin nổi, điên cuồng lắc đầu.

Nhưng vẫn không thể ngăn cô ấy bước tới ôm lấy cơ thể cứng đờ của tôi rồi hôn xuống.

Tôi chưa từng hôn Ngụy Đình.

Nhưng cảm giác ấy lại quen thuộc đến đáng sợ.

Chẳng lẽ… cô ấy thật sự là Tư Hàm?

Trong bóng tối, môi lưỡi chúng tôi quấn lấy nhau.

Gương mặt Tư Hàm năm 2005 hiện lên mơ hồ trong tâm trí tôi.

“Cô ta không phải! Cô ta không phải Tư Hàm!”

Lời cuối cùng của bác Trần lại vang lên bên tai.


Chỉ trong khoảnh khắc ấy, cảm giác xé rách kia lại trào tới như cơn lũ dữ.

Tôi tỉnh táo lại, mạnh tay đẩy cô ấy ra:

“Rốt cuộc cô là ai? Cô đã làm gì?!”

Cô ấy lộ vẻ mặt vô tội:

“Em chính là Tư Hàm mà… Em làm tất cả chuyện này chỉ để anh nhận ra em thôi…”

“Tôi không biết cô muốn gì, nhưng dừng lại đi!”

Tôi cắt ngang lời Ngụy Đình:

“Cô không phải cô ấy, đừng lừa tôi nữa!”

Không khí lặng đi vài giây.

Ngay sau đó, tiếng cười chói tai của cô ấy vang vọng trong bóng tối:

“Hạo Hiên… bảy năm rồi… em cứ nghĩ chỉ cần làm đến mức này, em có thể hoàn toàn thay thế chị ấy…”

Dù lúc này tôi không nhìn rõ mặt cô ta, nhưng tôi biết, cô ta đang ở trong trạng thái điên loạn bất thường.

“Hạo Hiên, năm đó tại sao anh lại cứu em? Tại sao không để em chết?! Như vậy… anh sẽ mãi mãi không biết được sự thật của đêm hôm đó.”


Sự thật của đêm hôm đó.

Mấy chữ ấy như móc thẳng vào thần kinh tôi.

Tôi lao tới túm chặt vai Ngụy Đình:

“Sự thật là gì? Tại sao cô biết?”

Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa không:

“Vì đêm đó, em ở ngay trong thùng xe tải, tận mắt chứng kiến tất cả.”

23. Sự thật
Đêm 22 tháng 9 năm 2005.

Khi còn cách cây xăng Kiệu Sơn nửa cây số, cha của Ngụy Đình đột nhiên dừng xe lại.

Ông ta lấy dây thừng trói quặt tay chân cô vào ghế phụ, rồi nhét khăn vào miệng cô.

Ngay khoảnh khắc ấy, cô biết mình đã tin nhầm người cha phẩm hạnh bại hoại này.

Và Tư Hàm… càng không nên giao chuyện lớn như vậy cho ông ta.

“Vốn dĩ tôi và Lục Tư Hàm là bạn cùng phòng đại học. Người ngoài đều nghĩ chúng tôi chỉ quen biết bình thường, nhưng thật ra vì tính cách quá giống nhau nên đã trở thành bạn thân không chuyện gì không nói.

Khi Lục Tư Hàm biết cha tôi là tài xế xe tải, cô ấy bắt đầu lên kế hoạch cho đêm hôm đó.

Những suy đoán của anh đều đúng. Ban đầu, cô ấy thật sự muốn giết mẹ anh, rồi đổi tên đổi họ sống tiếp, để người em trai không cùng huyết thống như anh phải hối hận cả đời.”

Tôi nhìn chằm chằm cô ta:

“Chuyện như vậy mà cô cũng đồng ý?”

“Khi ấy cô ấy thường kể cho tôi nghe chuyện gia đình của mình. Tôi phẫn nộ thay cô ấy, muốn cứu cô ấy khỏi địa ngục đó. Huống hồ, cô ấy nhiều lần đảm bảo với tôi rằng cây xăng nằm ở nơi hẻo lánh, chỉ cần kế hoạch đủ kín kẽ thì cảnh sát sẽ chỉ điều tra theo hướng gây án ngẫu nhiên, mãi mãi không thể tra ra hung thủ là ai…

Phải nói rằng kế hoạch của cô ấy đã thành công.

Cho đến tận hôm nay cảnh sát vẫn chưa điều tra tới cha tôi, ngoại trừ bác Trần…”

“Vậy… Tư Hàm hiện giờ ở đâu?”

Toàn thân tôi run lên, nghiến răng ken két.

Ngụy Đình khẽ nói:

“Cô ấy ở ngay đây.”

“Cái gì?!”

Bóng tối xung quanh như đột nhiên mọc đầy mắt.

Tôi tuyệt vọng và phẫn nộ nhìn quanh lần nữa.

Ngụy Đình bước tới trước mặt tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi:

“Đêm đó, cô ấy thành công… mà cũng thất bại. Hai biến số ngoài dự liệu của cô ấy, một là cha tôi…Còn một, là anh.”

24
Cuối cùng tôi cũng hiểu ra.

Đêm đó, sau khi Tư Hàm dụ bác Trần rời đi…

Cha của Ngụy Đình tới cây xăng, đâm chết mẹ tôi ở quầy thu ngân, rồi trói tôi trước cửa.

Mọi chuyện tới đây vẫn còn nằm trong kế hoạch của cô ấy.

Nhưng cha của Ngụy Đình không trực tiếp chở Tư Hàm đi.

Ông ta kéo cô vào thùng xe tải phía sau, cưỡng hiếp cô một cách tàn nhẫn.

Ngụy Đình nói:

“Có một chuyện trước giờ tôi vẫn không hiểu. Cha tôi đã diễn giả thành thật như vậy rồi, tại sao không giết luôn cả anh? Mãi về sau tôi mới đoán ra…

Người cứu anh hôm đó, chính là tiếng gào thét điên cuồng không ngừng nghỉ của anh trong đêm ấy.

Qua lời kể của Lục Tư Hàm, cô ấy luôn cho rằng anh là một kẻ hèn nhát và bạc tình.

Nhưng sau nhiều năm ở bên anh, tôi biết…

Anh là người rất si tình, Từ Hạo Hiên.

Vì một người đã chết bảy năm mà ngày ngày tưởng nhớ, đêm đêm mất ngủ, chẳng màng người sống ngay trước mắt nguyện ý trao cả trái tim.

Mà đêm đó, chắc chắn vào giây phút cuối cùng, Lục Tư Hàm đã nhận ra tình cảm của anh, nên mới van xin cha tôi tha cho anh.”

Tôi siết chặt cánh tay cô ta:

“Vậy cuối cùng cha cô vẫn giết Tư Hàm… Cha cô đâu rồi?!”

“Năm anh cứu tôi giữa trận mưa lớn ấy, ông ta đã bệnh chết rồi. Hôm đó đứng trong mưa, thật ra tôi định tự sát. Cảm giác tội lỗi gần như nuốt chửng tôi.

Tôi luôn nhớ lại đêm năm 2005 ấy.

Tôi đã tự cởi được dây trói… nhưng cha tôi vẫn chưa ngừng hành hạ Lục Tư Hàm…

Tôi quá nhát gan, không dám ngăn cản ông ta.

Thế nên tôi lén lấy máy ảnh chụp liền của mình ra, chụp lại tội ác đó.

Nhưng cho tới khi ông ta chết, tôi vẫn không dám tố giác.

Lúc anh cứu tôi, tôi nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Tôi nghĩ… đó là sự cứu rỗi mà ông trời dành cho mình.

Sau này tôi toàn tâm toàn ý đối tốt với anh, dù người trong lòng anh mãi mãi chỉ là Lục Tư Hàm.

Nhưng rồi… tôi vẫn không thể cứu nổi bản thân khỏi việc yêu anh.

Một khi đã yêu một người, sẽ không thể chịu đựng được chuyện trong tim người ấy còn có người khác.

Tôi nhận ra chứng trầm cảm của mình tái phát, ý nghĩ tự sát cứ mãi ám ảnh không dứt.

Đúng lúc ấy, bác Trần điều tra được tới khách sạn Thiên Nga Trắng, chỉ còn một bước nữa là tra tới cha tôi…

Vì thế tôi tìm lại cuốn nhật ký Lục Tư Hàm để lại ở trường rồi bị tôi lén mang đi.

Trong đó có những chuyện năm ấy cô ấy trải qua cùng anh, mật khẩu QQ của cô ấy…

Và còn ghi lại một chuyện nữa.

Về bác Trần.”


25

Trong bóng tối, Ngụy Đình tiếp tục kể những điều khiến tôi chấn động.

“Anh nghĩ bác Trần thật sự là người tốt sao?

Ông ta có một chiếc máy ảnh kỹ thuật số, thích chụp lén người khác, kiểu tìm góc rồi giấu máy ở đâu đó.

Ban đầu đối tượng ông ta chụp là mẹ anh, sau đó đổi sang Lục Tư Hàm.

Cho tới khi Lục Tư Hàm vô tình phát hiện lúc đi vệ sinh.

Cô ấy cất chiếc máy ảnh đi, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nhưng bác Trần không biết là bị các anh hay người khác tới cây xăng lấy mất, nên ngày nào cũng sống trong lo sợ.

Trong nhật ký, Lục Tư Hàm từng lên kế hoạch dùng một bức thư giả vờ hẹn trả lại máy ảnh để dụ bác Trần rời đi vào tối hôm đó.”

Thảo nào bác Trần thà mất việc cũng không chịu giải thích vì sao đêm đó tự ý rời vị trí.

“Thật ra chiếc máy ảnh đã bị Lục Tư Hàm tiêu hủy từ lâu rồi, nhưng bác Trần vẫn luôn mơ có ngày lấy lại được ‘gia tài cả đời’ của mình.

Vụ án mạng năm ấy khiến ông ta hiểu người lấy máy ảnh chính là Lục Tư Hàm.

Đó cũng là lý do suốt bao năm qua ông ta luôn tìm cô ấy.

Ông ta còn hiểu rõ hơn anh rằng tất cả đều do Lục Tư Hàm lên kế hoạch.”


Tôi hỏi khàn giọng:

“Vậy sau đó thì sao… Hai lần cô phóng hỏa đều để giết bác Trần, bịt đầu mối?”

“Không phải đâu, Hạo Hiên. Chứng trầm cảm đã hành hạ tôi tới mức chẳng còn ra người nữa…

Ngay từ đầu… tôi vốn không định sống tiếp.

Tôi chỉ muốn kéo anh chết cùng mình.

Tôi dùng QQ của Lục Tư Hàm để dẫn anh ra ngoài, tạo hỏa hoạn, thiêu hủy chứng cứ.

Nếu không có được trái tim của một người… vậy thì cùng chết trong lửa đi.

Nhưng anh lại được bác Trần cứu.

Sau đó tôi mới nghĩ, chỉ cần giết bác Trần, tôi sẽ là người duy nhất biết sự thật.

Tôi có thể khiến tình yêu anh dành cho Lục Tư Hàm chuyển sang tôi, rồi chúng ta sẽ ở bên nhau thật tốt.

Khách sạn Thiên Nga Trắng người ra vào hỗn tạp, là nơi thích hợp nhất để xuống tay.

Tấm ảnh váy đỏ quỷ dị kia là do tôi làm.

Thông điệp trong đó chỉ có bác Trần mới hiểu.

Lục Tư Hàm từng viết trong nhật ký rằng bác Trần luôn nói thích nhìn cô ấy mặc chiếc váy đỏ đó, còn bảo cô ấy mặc nhiều hơn.

Cho nên ông ta mới một mình tới khách sạn trước.

Tôi hé cửa sẵn.

Ông ta nghe tiếng nước trong phòng tắm, tưởng Lục Tư Hàm ở bên trong.

Rồi tôi nhân lúc ông ta không chú ý mà đánh lén.

Nhưng tất cả… cuối cùng vẫn chỉ là vô ích.”


Nghe Ngụy Đình kể xong, tôi tê dại ngồi sụp xuống đất.

Xa xa vang lên tiếng còi cảnh sát mơ hồ.

Lẽ nào tài xế taxi lúc trước đã báo cảnh sát?

“Hạo Hiên, tạm biệt. Có những chuyện… tốt nhất anh đừng bao giờ biết.”

Ngụy Đình nhắm mắt lại.

Tay phải cô chậm rãi rút một con dao găm từ trong túi ra, đâm thẳng vào cổ mình.

Tôi lập tức giật lấy con dao, đè cô xuống đất.

Cũng đúng lúc ấy, tôi chợt nghĩ ra một chuyện.

Không đúng!

Khách sạn Thiên Nga Trắng!

Lần cuối Lục Tư Hàm xuất hiện là vài ngày sau đêm đó, khi cô ấy còn ở cùng cha của Ngụy Đình.

Cô ấy chưa chết!

26
“Cô còn giấu tôi chuyện gì nữa?! Nói đi!”

Tôi gào lên với cô ta.

“Sự thật tiếp theo… anh chắc chắn muốn nghe sao, Hạo Hiên… Anh… có thể làm một người cha tốt không?”

“Cái… cái gì?!”

“Anh nhất định sẽ không muốn biết đâu. Bảy năm trước… Lục Tư Hàm đã mang thai rồi. Cô ấy mang thai con của anh.”


27

Đêm nay…

Tôi vốn nghĩ rằng…

Dù biết được sự thật tàn nhẫn thế nào, mình cũng có thể chấp nhận.

Nhưng khi nghe câu ấy, linh hồn tôi như bị rút sạch, quỳ sụp xuống đất.

Ngụy Đình cũng ngã xuống, thở dốc.

“Tôi vốn không muốn nói cho anh chuyện tàn nhẫn này. Cha tôi từng nói ông ta đã hứa với Lục Tư Hàm sẽ giam giữ cô ấy lại, để cô ấy sinh đứa bé ra.

Nhưng khi tôi tìm được căn hầm đó, bên trong đã trống không.

Đứa bé ấy… cuối cùng vẫn không thể nhìn thấy thế giới này.

Sau đó tôi mới biết, hai mẹ con họ bị chôn ngay tại đây.

Cha tôi luôn tin rằng nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất.

Cảnh sát chắc chắn sẽ không ngờ cô gái mất tích ấy…

Lại bị chôn ngay tại chính nơi xảy ra vụ án chỉ vài ngày sau đó…”


28

Ngày 21 tháng 12.

Tiếng chuông báo hiệu nửa đêm còn chưa vang lên…

Ngày tận thế của tôi đã tới trước rồi.

Khắp cây xăng chỉ còn tiếng gào khóc của tôi vọng lại.

Đến mức cả hai chúng tôi đều không nhận ra ngoài cửa sổ đã xuất hiện ánh đèn đỏ xanh chớp tắt, tiếng còi cảnh sát ở ngay gần bên.

Cảnh sát xông vào, đỡ chúng tôi dậy rồi đưa đi.

Tôi giẫm lên lớp giấy tiền vàng mã dày đặc dưới đất.

Những tờ giấy ấy, trong cõi u minh, như đang siêu độ cho hai linh hồn cô độc.

Chỉ là tôi không ngờ…

Vụ án kéo dài suốt bảy năm này…

Đến nước này rồi…

Vẫn còn một cú lật cuối cùng.


29. Kết

Năm ngày sau, cảnh sát nói với tôi:

Sau khi lấy toàn bộ lời khai của Ngụy Đình, họ đã tiến hành lục soát toàn diện khu vực quanh cây xăng.

Nhưng tìm suốt năm ngày…

Họ vẫn không phát hiện bất kỳ dấu vết nào cho thấy nơi này từng chôn xác.

Cảnh sát nói:

Khi họ kể chuyện đó cho Ngụy Đình nghe…

Trong mắt cô ta cũng tràn đầy kinh ngạc.

30

Ba năm sau.

Tôi chuyển tới sống ở một thành phố khác cách nơi cũ 1400 km.

Tôi làm việc trong một tiệm bánh kem.

Lương không cao, nhưng mỗi ngày tôi đều rất vui vẻ.

Tiệm bánh nằm đối diện một trường tiểu học.

Ngày nào cũng có từng tốp học sinh bước vào, cười nói, cảm ơn rồi rời đi.

Rất nhiều đứa trẻ treo một chiếc chuông gió nhỏ trên cặp sách.

Đắm mình trong những tiếng leng keng ấy…

Tôi biết bản thân vẫn đang tìm kiếm, vẫn đang chờ đợi.

Cho đến một buổi hoàng hôn được ánh chiều thu ôm lấy…

Một bé gái đẩy cửa bước vào, nói với tôi:

Hôm nay là sinh nhật lần thứ mười của em, cũng là ngày mẹ em gặp nạn.

Em muốn mua một chiếc bánh tặng mẹ.

Con bé nguệch ngoạc viết tên mình.

Chiếc vòng tay chuông gió trên cổ tay khẽ rung lên leng keng.

31

Sáng hôm sau khi hoàn thành chiếc bánh ấy, tôi lưu luyến rời khỏi tiệm bánh.

Sau này, dựa vào chút tay nghề học được ở đó, tôi từng bán hàng rong, đổi qua rất nhiều công việc, đồng thời cũng luôn cố gắng giúp đỡ những đứa trẻ thiếu thốn tình yêu thương giống tôi và Lục Tư Hàm năm xưa.

Trước khi mọi chuyện trượt tới bi kịch mất kiểm soát, tôi muốn cố gắng hết sức để xoay chuyển nó.

32
Sáng hôm đó, sau khi làm xong thủ tục nghỉ việc, tôi không rời đi ngay mà đứng ở nơi rất xa tiệm bánh để chờ.

Không lâu sau, tôi nhìn thấy cô bé ấy.

Và cả người phụ nữ đứng phía sau con bé, đang lén nhìn vào tiệm bánh đầy dè dặt.

Trước đó, tôi đã bỏ toàn bộ số tiền tiết kiệm của mình vào một tấm thẻ ngân hàng, ghi mật khẩu rồi đặt vào hộp bánh của họ.

Phía sau dãy mật khẩu, tôi viết mấy chữ:

“Chăm sóc tốt cho Từ Phong Linh.”

Cuối cùng tôi vẫn quay lưng rời đi.

Sống mũi cay xè, nhưng tôi cố nhịn.

Tôi tuyệt đối không thể nhận họ.

Lục Tư Hàm đã đổi tên đổi họ, một mình nuôi con gái ổn định cuộc sống nơi đây.

Tôi không thể khiến mọi cố gắng của cô ấy đổ sông đổ biển.

Huống hồ giữa chúng tôi vẫn còn khoảng cách của việc giết mẹ tôi.

Có lẽ… tôi không quay lại cuộc đời cô ấy mới là điều tốt nhất cho cô ấy.

Cho tới một ngày, cảnh sát liên lạc với tôi.

Họ nói…

Lục Tư Hàm đã đầu thú.


33

Cô bé trước mắt giờ đã học lớp bảy, đang bước vào độ tuổi thiếu niên đầy hoang mang và chông chênh.

Ánh mắt con bé giống hệt tôi và Tư Hàm năm xưa — bất an và lạc lõng.

Con bé núp phía sau cảnh sát, lúng túng nhìn tôi.

Mà tôi ở đối diện… cũng chẳng biết phải làm sao.

“Tại sao cô ấy lại tự thú?!”

Tôi liên tục hỏi viên cảnh sát tiếp tôi.

“Qua điều tra, chúng tôi phát hiện cô ấy mắc ung thư vú giai đoạn cuối. Có lẽ vì chuyện đó.”

“Sao… sao có thể…”

Tôi siết chặt bàn tay, khó lòng chấp nhận.

“Cô ấy không muốn gặp anh. Chúng tôi liên lạc với anh chủ yếu là vì đứa trẻ này… Sau khi hoàn tất thủ tục, mong anh với tư cách người cha tiếp tục thực hiện nghĩa vụ giám hộ.”

“Được… tôi hiểu rồi.”

Việc ở chung với Từ Phong Linh dễ dàng hơn tôi tưởng.

Con bé trông hướng nội, nhưng thật ra lại rất hoạt bát và tươi sáng.

Chắc hẳn Tư Hàm từng trải qua những năm tháng tuổi trẻ u ám nên mới nuôi dạy con thành một người hoàn toàn trái ngược với mình.

Phong Linh chưa bao giờ gọi tôi là ba.

Lần nào cũng gọi thẳng “Từ Hạo Hiên”.

Còn tôi cũng cố gắng hết sức chăm sóc con bé.

Hai tháng sau.

Một tối nọ, thức ăn trên bàn đã nguội lạnh mà tôi vẫn chưa đợi được Phong Linh tan học về nhà.

Tôi tìm khắp trường học và những nơi con bé thường lui tới.

Cuối cùng, tôi thấy nó trước cửa tiệm bánh nơi mình từng làm việc.

Tôi thở hổn hển, đang định trách con bé thì nó ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe.

“Sao thế? Bị bắt nạt ở trường à?”

Con bé lắc đầu.

“Con nhớ mẹ… Tại sao chú quay về rồi mà mẹ lại phải rời xa con? Tại sao con không thể có một gia đình trọn vẹn?”

Nó hỏi câu hỏi mà những bậc cha mẹ của gia đình tan vỡ mãi mãi không thể trả lời.

Tôi chỉ biết lặng lẽ bước tới, dỗ dành cảm xúc của nó rồi đưa nó về nhà.

Ngày hôm sau, tôi nhận được điện thoại từ đồn công an.

Lục Tư Hàm muốn gặp tôi.

Cô ấy đang điều trị trong bệnh viện.

Có lẽ… đây sẽ là lần cuối cùng.

Khi tôi tới nơi, cô kéo rèm kín lại, không để tôi nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình.

Cô nói rất nhiều.

Tất cả đều là chuyện về Từ Phong Linh.

Cô bảo người duy nhất cô không yên lòng chính là con bé.

Chúng tôi đều không nhắc lại chuyện quá khứ.

Hai ngày sau, cô qua đời.

Điều duy nhất tôi còn nhớ là trước khi buổi gặp cuối kết thúc, cô hỏi tôi:

Ba năm trước, bằng cách nào tôi tìm được nơi này…tìm được cô và Phong Linh.

34
Năm 2005 đã trở thành một thời đại xa xôi.

Nhưng những mảnh ký ức vụn vặt lại ngày càng rõ nét.

Bao gồm cả vấn đề duy nhất mà trước đây tôi chưa từng hiểu được.

Tại sao cha của Ngụy Đình, đêm hôm đó, lại không giết tôi diệt khẩu?

Đêm ấy, sau khi ngất đi, trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, tôi nghe thấy: chiếc xe tải không còn rung lắc nữa, tiếng chuông gió cũng dần ngừng lại.

Tiếp đó là hai tiếng tát thật mạnh.

“Con mẹ nó đừng khóc nữa! Một xác hai mạng, tao thật sự không xuống tay nổi… nhưng thằng nhóc kia thì đừng hòng sống!”

Sau khi phát tiết thú tính xong, hung thủ cầm dao bước xuống xe.

Tiếng chân dừng ngay bên tai tôi.

Khát vọng sống khiến tôi cố mở mắt, nhưng thế nào cũng không mở nổi.

Ngay giây trước khi lưỡi dao hạ xuống, một tiếng bước chân hỗn loạn nhưng đầy sức lực lao tới chắn trước mặt tôi, liều mạng giữ lấy hung thủ.

“Xin ông… Anh ấy còn chưa từng gặp con mình…Ông tha cho anh ấy đi, chúng ta rời khỏi đây… sẽ không ai biết chuyện tối nay đâu…”

Trong không khí vang lên tiếng cầu xin nghẹn ngào của Lục Tư Hàm.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây…

Cuối cùng hung thủ vẫn không đâm nhát dao đó xuống.

“Hừ, con của hắn… hắn còn gặp được sao?”

Hung thủ cười khẩy rồi kéo Lục Tư Hàm đi mất.

Trước lúc bình minh tới, tiếng động cơ xe tải xé toạc màn đêm.

Thế giới của hai con người từ đó bị chia cắt thành hai bờ xa cách.

Cho tới khi nỗi nhớ hóa thành sợi dây nối lại ký ức mơ hồ.

Trước lúc bị kéo đi, Lục Tư Hàm lần cuối cùng cúi xuống người tôi.

Những giọt nước mắt lạnh buốt rơi lên má tôi.

Cô ghé sát tai tôi bằng giọng nói chỉ mình tôi nghe được.

Giọng cô dịu dàng mà kiên định:

“Hạo Hiên… nếu anh còn nghe thấy, hãy nhớ tên con bé - Từ Phong Linh.”

(Hết)

Chương trước
Loading...