SỰ THẬT SAU LỜI THÚ TỘI

1

Tôi đã gizc chồng mình.


Sau khi ra đ ầ u t h ú, cùng với quá trình điều tra của cảnh sát, chân tướng cái chzc của chồng tôi dần lộ ra ánh sáng.

Tôi – kẻ gizc người – lại được thông báo rằng hungthu là người khác.

Rốt cuộc chuyện này là sao?


 

 
 

1

Dạo trước tôi phát hiện hành tung của anh ta lén lút, liền tìm cơ hội xem trộm điện thoại.

Lúc đó mới biết anh ta đã phản bội tôi, bên ngoài có tới hai người tình.

Cố Tuyết và Lâm Oánh.


Tôi sụp đổ, như phát đ i ê n mà theo dõi anh ta suốt mấy ngày.

Cuối cùng, hôm qua, sau khi tận mắt chứng kiến cảnh ngoại tình của họ, tôi nhất thời bốc đồng mà gizc anh ta.


Kể xong, đầu tôi âm ỉ đau, tôi mở miệng xin viên cảnh sát đối diện một cốc nước.

Anh ta đưa cho tôi cốc giấy, sắc mặt nặng nề.

“Sau khi g â y á n, vì sao cô không ra đ ầ u t h ú ngay, mà đến tận ngày hôm sau mới đến?”

Động tác uống nước của tôi khựng lại, cơ thể bắt đầu run không kiểm soát.


Anh ta giơ tay ấn mạnh lên vai tôi:
“Cô đang sợ cái gì?”


Phòng thẩm vấn hơi tối, bầu không khí căng thẳng đè nén khiến dạ dày tôi cồn cào buồn nôn.

Tôi cố nuốt một ngụm nước, khó khăn ngẩng đầu nhìn anh ta:

“Tôi… lúc đó quá sợ… nhiều máo quá…”


Nói đến đây, tôi không kìm được mà nức nở.

Anh ta đi tới bàn thẩm vấn đối diện, chậm rãi mở mấy tờ giấy.

Đó là tài liệu mà một cảnh sát khác vừa đưa tới.

Tôi đoán… chắc là báo cáo pháp y.


“Thời gian g â y á n của cô là khi nào? Hungkhi dùng là gì?”

Anh ta lật xem khoảng một phút rồi ngẩng đầu nhìn chằm chằm tôi.

Lời anh ta é p tôi phải nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra hôm qua…


 

 
 

Sáng hôm qua, giống như mấy ngày trước, tôi đi theo sau chồng – Dương Bằng, lén bám theo anh ta đến một khách sạn hẻo lánh.


Trước cửa có một người phụ nữ xinh xắn nhìn thấy anh ta liền vui vẻ chạy tới. Anh ta cúi đầu nói gì đó bên tai cô ta, khiến cô ta cười rung cả người.

Chứng kiến cảnh này, tôi không thể kìm nén sự đau đớn và phẫn nộ, vịn vào thân cây bên cạnh rồi ngồi xổm xuống, toàn thân run rẩy.


Người phụ nữ đó tôi từng thấy ảnh trong điện thoại của Dương Bằng, chính là một trong hai t ì  n h n h â n của anh ta – Lâm Oánh.

Khoảng nửa tiếng sau, Lâm Oánh một mình bước ra, vừa đi vừa chỉnh lại cổ áo, trên mặt còn mang vẻ quyến rũ lạ thường.

Tôi cúi đầu nhìn lại bản thân, quần áo giản dị, đôi giày dưới chân đã bạc màu vì giặt nhiều.

Sự không cam tâm lập tức nhấn chìm tôi.


Đợi đến khi bóng lưng cô ta hoàn toàn biến mất, tôi mang theo cơn giận chất đầy đứng dậy, phủi bụi trên người, quyết liệt bước vào khách sạn.

Rất nhanh tôi đã đến trước cửa phòng của Dương Bằng.


Lễ tân ban đầu không định nói số phòng, bảo là x â m p h ạ m quyền riêng tư khách hàng. Tôi không nói gì, trực tiếp lấy ra một xấp tiền đặt trước mặt cô ta.

“Yên tâm, không phải cô nói cho tôi biết, là tôi tự gõ từng phòng tìm ra.”


Có tiền sai khiến được cả quỷ, cô ta lập tức hiểu ý, vui vẻ nhận tiền.

“302 tệ.”

Tôi hiểu ám hiệu của cô ta, gật đầu rồi đi thẳng lên tầng ba.


Cửa phòng anh ta không đóng, bên trong vang lên tiếng nhạc nhẹ, bầu không khí vui vẻ đối lập hoàn toàn với sự đ i ê n cuồng và phẫn nộ của tôi lúc đó.


Tôi đẩy cửa, nhẹ bước vào.

Cửa sổ phòng đóng kín, trong không khí còn vương lại mùi dâm uế chưa tan, khiến người ta buồn nôn.


Anh ta nằm trên giường, nhắm mắt, khóe môi khẽ cong, toàn thân đều lộ ra tâm trạng vui vẻ.

Tôi trợn mắt đỏ ngầu, cầm cái gạt tàn trên bàn, n ệ n mạnh vào đ ầ u anh ta.

Anh ta mở mắt, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn tôi, miệng há ra như muốn nói gì đó… nhưng không còn cơ hội nữa.


Máo từ trán không ngừng chảy ra, phủ kín gương mặt anh ta.

Tôi dần không còn nhìn rõ biểu cảm của anh ta, mọi thứ trước mắt trở nên mờ nhòe.

Tôi hoảng loạn, ném gạt tàn xuống rồi chạy ra ngoài.


Nhưng khi cúi đầu chạy loạn trong hành lang, tôi vô tình va phải một người đi ngược chiều.

Lực va chạm khiến cả hai ngã xuống.

“Này, cô đi đường không nhìn à… Khuynh Khuynh? Sao cậu lại ở đây?”


Tôi xoa trán đau, nghe thấy giọng quen thuộc liền ngẩng lên.

Là bạn thân tôi – An Lam.

“Lam Lam… tớ… tớ gizc Dương Bằng rồi.”

Nói đến cuối, giọng tôi nhỏ đến mức gần như chỉ mình tôi nghe thấy.

An Lam trợn to mắt, bịt miệng, một lúc lâu không nói nên lời.


Tôi ngồi dưới đất, vẻ mặt đau đớn, hai tay ôm chặt đầu, vô thức hỏi:

“À đúng rồi… sao cậu lại ở đây?”

Tôi lại ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô ấy.


Ánh mắt cô ấy khẽ dao động, rồi miễn cưỡng cười:

“Cậu quên rồi à? Ngày mai trong thành phố có hội thảo học thuật về tâm lý học, địa điểm gần đây. Tớ đến định ở lại một đêm.”


Lúc này tôi mới nhớ ra, mấy hôm trước trưởng khoa có nói với tôi chuyện này.

Chỉ là tôi mải t h e o d õ i chồng nên quên mất.

Đúng lúc đó, thang máy “ting” một tiếng.


Tôi quay đầu nhìn, rồi không kìm được mà kêu lên:

Sao lại là anh ta?

 

 
 


2

Đang kể, cửa phòng thẩm vấn đột nhiên bị đẩy ra.

Một cảnh sát mặc đồng phục bước vào, vẻ mặt nghiêm nghị khiến tôi sợ hãi.


Anh ta nhìn chằm chằm tôi, chậm rãi nói từng chữ:

“Trần Khuynh, tôi khuyên cô nên nói thật. Động cơ g â y á n của cô thật sự chỉ vì Dương Bằng phản bội cô sao?”


Nghe xong, tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc từ chân lên toàn thân.

Tôi chỉ có thể im lặng.

“Dương Bằng n g o ạ i tình là thật, nhưng t ì n h n h â n của cô – Tiêu Thiệu Vũ – là chuyện gì? Theo điều tra của chúng tôi, hôm qua anh ta cũng xuất hiện tại hiện trường.”


Cơ thể tôi lại bắt đầu run rẩy.

Những ký ức như ác mộng của ngày hôm qua ùa về, khiến tôi nghẹt thở.


Đúng vậy, tôi cũng có một người tình – Tiêu Thiệu Vũ.

Khi tôi đang nói chuyện với An Lam, cửa thang máy mở ra.

Người xuất hiện chính là anh ta.


Tôi không ngờ lại để anh ta tận mắt chứng kiến bộ dạng thảm hại nhất của mình.

Sau đó, chuyện tôi gizc Dương Bằng cũng bị anh ta biết.


Anh ta cau mày, bế tôi từ dưới đất lên, rồi quay sang nói với An Lam:

“Cô xuống dưới mở một phòng, lấy phòng tầng ba, lát nữa đến phòng 302 tìm chúng tôi.”

Lúc đó đầu óc tôi trống rỗng, chỉ có thể để anh ta bế tôi quay lại căn phòng có x á c Dương Bằng.


Một lúc sau, An Lam quay lại.

Vừa vào phòng, cô ấy che miệng kinh hãi, rồi đi thẳng tới chiếc tủ ở góc tường, mở ra – bên trong có một chiếc tủ lạnh nhỏ.

Cô ấy lấy ra ba chai nước, đưa cho tôi và Tiêu Thiệu Vũ hai chai, còn mình thì vặn nắp uống liền mấy ngụm.


“Phòng tôi thuê ở đối diện phòng này. Tiếp theo chúng ta làm gì?”

Tim tôi thắt lại, ôm chặt cổ Tiêu Thiệu Vũ, vùi đầu vào vai anh ta, khóc nức nở:

“Hay là… em… em đi t ự t h ú.”


Tiêu Thiệu Vũ im lặng rất lâu, rồi quay sang nhìn An Lam:

“Sau này cô chăm sóc cô ấy cho tốt. Chuyện này là tôi làm, tôi đi t ự t h ú.”


An Lam ngạc nhiên, ghé sát nói nhỏ:

“Anh… định nhận tội thay Khuynh Khuynh sao?”


Anh ta không nói gì.

Tôi vừa khóc vừa lắc đầu:

“Không… không…”


Tiêu Thiệu Vũ nắm tay tôi, dịu giọng:

“Đừng sợ, Khuynh Khuynh, có anh ở đây.”


“Vậy nên, cô đã không đồng ý để Tiêu Thiệu Vũ nhận tội thay, mà tự mình đến đ ầ u t h ú.” Viên cảnh sát ngồi đối diện nhìn tôi hỏi.


Tôi gật đầu, không nhịn được mà che mặt khóc.


“Được, những gì cô nói tôi đã ghi lại hết rồi. Vừa nhận được tin, tổ điều tra đã phát hiện một camera giấu kín tại hiện trường, chĩa thẳng vào chiếc giường đặt thithe.”


“Anh… anh nói gì cơ?”


Tiếng khóc của tôi lập tức ngừng lại, tôi ngẩng đầu nhìn viên cảnh sát với vẻ kinh hãi.

Sao có thể?

Trong căn phòng đó… sao lại có camera?


“Video… đã tìm được chưa?”

Hai tay tôi siết chặt đến trắng bệch cả khớp ngón, cố gắng đè nén sóng gió trong lòng, dùng giọng tương đối bình tĩnh hỏi anh ta.


Anh ta lắc đầu:
“Chưa. Camera không phải do khách sạn lắp, hiện chúng tôi nghi ngờ là do khách trước đó lén lắp để q u a y t r ộ m.”


“Vậy… còn có thể tìm được video không?”


“Đó không phải việc cô cần lo. Cảnh sát sẽ điều tra kỹ lưỡng. Còn cô, hãy nói ra tất cả những gì cô biết, đừng bỏ sót bất kỳ chi tiết nào.”


Tôi cúi đầu gật nhẹ, rồi vô thức cạy móng tay.

“Cô nói bạn thân An Lam sau đó có đi theo hai người vào hiện trường, còn lấy nước cho hai người. Trước đây cô ấy từng ở khách sạn đó chưa?”


Tôi cố nhớ lại, hình như chưa từng nghe cô ấy nhắc đến.

Hơn nữa đây là lần đầu An Lam tham gia hội thảo tâm lý học, địa điểm lại cách nơi chúng tôi sống khá xa, cũng không phải khu vực sầm uất, nên tôi nghĩ cô ấy chưa từng đến đó.

Tôi thành thật nói ra.


Ánh mắt viên cảnh sát lập tức trở nên nghiêm nghị, ngón tay gõ nhẹ lên trán.

“Lúc cô gặp cô ấy, cô ấy đã đặt phòng xong chưa?”


“Tôi không biết… lúc đó đầu óc tôi trống rỗng, không để ý mấy chuyện đó. Chỉ biết sau đó Tiêu Thiệu Vũ bảo cô ấy đi thuê một phòng, rồi đến phòng 302 tìm chúng tôi.”


“Hiện tại có hai vấn đề. Thứ nhất, tủ lạnh nhỏ trong khách sạn nằm dưới đáy tủ, người bình thường nếu không kiểm tra kỹ phòng thì rất khó phát hiện ngay. Thứ hai, sau khi nghe cô nói đã gizc Dương Bằng, phản ứng của Tiêu Thiệu Vũ quá bình tĩnh. Hơn nữa, anh ta làm sao biết hiện trường ở phòng 302?”


Những lời này khiến da đầu tôi tê dại, nghĩ kỹ lại càng thấy đáng sợ.

Đúng vậy… lúc Tiêu Thiệu Vũ ra khỏi thang máy, tôi đâu có nói số phòng của Dương Bằng, vậy mà anh ta vừa bế tôi lên đã nói thẳng ra.

Một luồng lạnh lại lan khắp cơ thể, tôi bắt đầu sợ hãi.

Cảm giác như mình đang ở trong một màn sương mù, không nhìn rõ bất cứ thứ gì.


 

 
 

3

Ngày hôm sau, khi tôi lại bị đưa vào phòng thẩm vấn, viên cảnh sát nói một câu khiến tim tôi thắt lại:

“Đã lấy được video giám sát.”


“Vậy… vậy sao?” Giọng tôi run rẩy dữ dội. Không hiểu vì sao, nghe tin này tôi lại sợ đến thế.


“Cô có biết chúng tôi nhìn thấy gì trong video không?”


Tôi hoảng loạn lắc đầu:
“Không biết…”


“Cô thật sự chắc chắn là mình đã gizc Dương Bằng sao?”


“Tôi…”

 

Chương tiếp
Loading...