Thiện Ác Cuối Cùng

1

Em gái tôi đã tự cắt cổ tay kết liễu mạng sống sau một thời gian dài bị bắt nạt đến cùng cực.

Chỉ trong một đêm, mái tóc của cha mẹ tôi bạc trắng như phủ đầy sương tuyết, dường như cả gia đình cũng chết đi theo con bé.

Thế nhưng, ba kẻ đã dồn em gái tôi vào con đường tuyệt vọng ấy lại chẳng hề có lấy một chút áy náy. Chúng đứng trước mặt tôi, cười cợt đầy đắc ý rồi buông ra từng câu từng chữ:

"Bọn tao đều là trẻ vị thành niên, ngay cả pháp luật cũng không thể kết tội bọn tao. Mày thì làm gì được bọn tao?"

Tôi nhìn bọn chúng, khóe môi cũng chậm rãi nhếch lên thành một nụ cười lạnh.

"Ai nói tao phải trông chờ vào pháp luật?"

"Tao sẽ khiến chúng mày sống không được, chết cũng không xong."

01
Đang trong giờ học thì điện thoại của mẹ gọi tới.

Sau khi bắt máy, đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Không có lấy một lời, chỉ còn những tiếng nấc đứt quãng, nghẹn ngào như thể người đang cố gắng kìm nén điều gì đó.

Không hiểu vì sao, tim tôi bỗng đập dữ dội.

Phải mất một lúc lâu, mẹ mới gắng gượng lấy lại chút sức lực, rồi bật khóc thành tiếng:

“Tiểu Giang... em gái con xảy ra chuyện rồi!”

Tôi lập tức xin nghỉ học, đến quần áo cũng không kịp thu dọn, vội vàng gọi taxi lao thẳng ra bến xe.

“Mẹ, con đang về ngay đây. Mẹ đừng hoảng, nói cho con biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Mẹ khóc đến mức thở không ra hơi, lặp đi lặp lại duy nhất một câu:

“Em gái con... bị người ta đánh rồi...”

Tôi gọi cho em gái.

Không ai bắt máy.

Gọi sang điện thoại của bố.

Vẫn không có người nghe.

Hai bàn tay run lên dữ dội đến mức suýt đánh rơi điện thoại. Tôi mở Weibo, nhập tên trường và tên em gái vào ô tìm kiếm.

Một đoạn video có hơn mấy chục nghìn lượt xem nhanh chóng hiện ra.

Tôi bấm mở.

Trong khung hình, một cô gái gầy gò nằm co quắp trên nền đất, hai tay ôm chặt lấy đầu như muốn bảo vệ chút tôn nghiêm cuối cùng.

Ba nữ sinh đứng vây quanh, thay nhau giẫm mạnh lên mặt cô bé.

Hơn nửa phút sau, một đứa cười khẩy:

“Hay là cắt tóc con đĩ này đi. Tao xem sau này nó còn dám ve vãn đàn ông nữa không.”

Nói xong, nó cười hì hì ngồi xổm xuống, túm lấy mái tóc của cô gái dưới đất.

“Rắc... rắc...”

Từng nhát kéo vang lên lạnh lẽo.

Cô gái ôm mặt, co người thành một khối, cố sức rụt đầu vào lòng như muốn trốn khỏi tất cả.

Nhưng hành động ấy chỉ khiến ba kẻ kia càng thêm phấn khích.

“Đến giờ còn dám trốn hả?”

Chúng phối hợp vô cùng ăn ý.

Một đứa cưỡi hẳn lên người cô gái, dùng đầu gối đè chặt hai cánh tay rồi bẻ mạnh từng ngón tay để ép cô buông mặt ra.

Một đứa cầm điện thoại chụp ảnh.

Đứa còn lại liên tục vung tay.

“Chát! Chát! Chát!”

Đến lúc ấy, tôi mới nhìn rõ khuôn mặt cô gái với mái tóc rối bù đang bị đánh đến biến dạng.

Đó là em gái tôi.

Đứa đang tát có vẻ đã mỏi tay, bèn ngoắc người đang quay phim.

Ngay sau đó, trong video vang lên một giọng nói đầy phấn khích:

“Đến lượt tao! Đến lượt tao!”

Nó rút một cây bút lông ra, hí hửng vẽ lên khuôn mặt sưng đỏ của em gái tôi một con rùa.

Em tôi không sao vùng thoát được, chỉ có thể phát ra từng tiếng gào khóc tuyệt vọng.

Một con bé khác giả vờ trách móc:

“Mày nhìn xem, khuôn mặt trắng trẻo của người ta bị mày vẽ bẩn hết rồi. Thế này còn ra ngoài làm đĩ kiểu gì nữa?”

Nói rồi, nó kéo em gái tôi đứng dậy, còn giả bộ phủi bụi trên quần áo cho em.

Trong khoảnh khắc ấy, em gái tôi siết chặt vạt áo, đứng ngây ra tại chỗ, có lẽ ngỡ rằng mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.

Nhưng ngay giây tiếp theo...

Con bé kia bất ngờ từ phía sau tung một cú đạp thật mạnh vào lưng em.

Em gái tôi mất thăng bằng, lao người về phía trước rồi ngã sấp xuống đất.

Chỉ trong chớp mắt, mặt đất đã loang ra một vệt máu đỏ tươi.

Ngay sau đó, cả ba lao tới, túm lấy đồng phục của em rồi dùng sức xé mạnh.

“Roẹt!”

Đúng lúc ấy, số lượng bình luận trên màn hình tăng vọt.

Thế nhưng chỉ vài giây sau...

Đoạn video đột ngột biến mất.

“Video này đã bị gỡ.”

Ngay cả bài đăng cũng nhanh chóng không còn tồn tại.

“Cậu sao vậy?”

Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

“Có phải trong người không khỏe không?”

Lúc ấy, chiếc taxi vừa chạy vào đường hầm.

Trên ô cửa kính tối đen phản chiếu gương mặt tôi với đôi mắt đỏ ngầu như muốn rỉ máu, cùng những đường gân xanh nổi chằng chịt trên trán.

 

 
 

02
Trước cửa nhà tôi chật kín hàng xóm đến xem náo nhiệt.

Tôi chen qua đám đông bước vào trong.

Bố mẹ ngồi co ro ở một bên ghế sofa, giữa họ là hai cảnh sát.

Phía đối diện là một người đàn ông mặc vest lịch sự cùng ba người đàn ông trung niên.

Không cần đoán cũng biết.

Một người là hiệu trưởng.

Ba người còn lại là phụ huynh của ba nữ sinh kia.

Ba con súc sinh ấy ngồi co cụm ở góc phòng.

Hai đứa cúi gằm mặt.

Đứa ngồi giữa thì thản nhiên ngồi lên chiếc thùng đựng hoa quả nhà tôi, nhàm chán nghịch móng tay như thể chuyện xảy ra chẳng liên quan gì đến mình.

Thấy tôi bước vào, nó khều khều bạn bên cạnh, chỉ tay về phía tôi rồi thì thầm vài câu.

Cả ba lập tức phá lên cười.

“Tao giết mày!”

Tôi chộp ngay chiếc ấm nước nóng trên bàn rồi lao thẳng về phía chúng.

Nhưng vừa xông tới đã bị mấy người giữ chặt.

Một phụ huynh còn tiện tay giật luôn chiếc ấm khỏi tay tôi.

“Buông tao ra! Không thì tao giết luôn cả lũ chúng mày!”

Con súc sinh ngồi giữa lập tức núp sau lưng bố mình, vẫn cười hớn hở nhìn tôi như đang xem một trò hề.

Một viên cảnh sát bước tới, vỗ nhẹ lên vai tôi.

“Cậu bình tĩnh một chút. Chúng tôi đang bàn cách giải quyết vụ việc của gia đình cậu. Đừng làm mọi chuyện trở nên phức tạp hơn.”

Tôi hất mạnh tay người đàn ông đang giữ mình ra.

“Được.”

“Vậy các người định giải quyết thế nào?”

Câu hỏi vừa dứt, bầu không khí trong phòng lập tức trở nên kỳ lạ.

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, liên tục trao đổi ánh mắt, chẳng ai chịu mở miệng trước.

Chỉ nhìn thôi cũng biết bọn họ chẳng hề có ý tốt.

Hiệu trưởng kéo tôi sang một bên, khoác tay lên vai tôi, cố nở nụ cười hòa nhã.

“Cháu là người nhà của Đào Đào phải không?”

“Tôi là anh trai con bé.”

“À... là thế này. Nhà trường rất coi trọng vụ việc lần này. Chúng tôi đã nghiêm khắc phê bình Vương Mộng Dao và các em ấy, các em cũng đã cam kết sẽ không tái phạm. Hơn nữa đây là lần đầu phạm lỗi, nên mong gia đình...”

“Tôi hiểu ý ông rồi.”

Tôi gạt phăng cánh tay ông ta.

“Ý ông là muốn chuyện này cứ thế cho qua?”

Bị nói trúng tim đen, vẻ mặt hiệu trưởng thoáng cứng lại.

“Ôi, cậu còn trẻ nên chưa hiểu. Chúng tôi đã cố gắng dập toàn bộ sức nóng của vụ việc trên mạng rồi. Cậu cũng biết đấy, nếu đoạn video ấy lan truyền, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là Đào Đào. Dù sao con bé cũng là con gái...”

“Vậy sao?”

Tôi bật cười vì quá tức giận.

“Thế gia đình tôi có cần quỳ xuống dập đầu cảm ơn ông không?”

“Ông xóa video là vì em gái tôi, hay là vì muốn bảo vệ ba con súc sinh kia?”

“Cậu phải biết nhìn vào đại cục.”

“Tôi không cần cái gọi là đại cục.”

“Tôi chỉ biết em gái tôi bị người ta bắt nạt!”

Đúng lúc ấy, một phụ huynh khinh khỉnh cười nhạt.

“Sao cậu không tự hỏi xem, cả lớp đông như thế, vì sao chỉ có em gái cậu bị đánh?”

“Biết đâu nó đã làm chuyện gì khuất tất thì sao.”

“Một bàn tay không thể tự vỗ thành tiếng. Hiểu chứ?”

Không đợi ông ta nói hết câu, nắm đấm của tôi đã giáng thẳng vào mặt ông ta.

“Rầm!”

Ông ta ôm mặt lùi lại, máu mũi lập tức chảy xuống.

“Mẹ kiếp! Mày dám đánh tao?”

“Tao giết mày!”

Đầu óc tôi lúc ấy chỉ còn một màu đỏ rực.

Đúng lúc định xông lên đánh tiếp, hai viên cảnh sát đã kịp ôm chặt lấy tôi.

“Bình tĩnh! Nếu cậu đánh người bị thương, còn phải bồi thường tiền viện phí.”

Mẹ cũng chạy tới ôm lấy tôi.

Nhìn gương mặt đẫm nước mắt của bà, cuối cùng tôi vẫn cắn răng ép mình bình tĩnh lại.

Tôi quay sang viên cảnh sát.

“Thưa cảnh sát, nếu làm đúng theo trình tự pháp luật... những người này sẽ bị kết án bao nhiêu năm?”

Viên cảnh sát thở dài.

“Tôi rất hiểu tâm trạng của cậu.”

“Nhưng nếu xử lý hoàn toàn theo quy định pháp luật, cùng lắm các em ấy chỉ bị tạm giữ vài ngày, sau đó bồi thường cho gia đình cậu vài nghìn tệ.”

“Không còn cách nào khác...”

“Các em ấy đều là trẻ vị thành niên.”

Tạm giữ vài ngày.

Bồi thường vài nghìn tệ.


Đó là cái giá mà pháp luật dành cho những gì em gái tôi đã phải chịu.

Đầu óc tôi như vừa bị một quả bom nổ tung.

Theo phản xạ, tôi quay đầu nhìn sang ba đứa kia thì bắt gặp khóe môi con súc sinh đứng giữa đang thấp thoáng một nụ cười đắc thắng.

Vừa nghe cảnh sát nói có thể sẽ bị tạm giữ, mấy phụ huynh lập tức biến sắc. Họ lo chuyện này sẽ để lại hồ sơ, ảnh hưởng đến tương lai của con mình nên liên tục nháy mắt ra hiệu.

Ba đứa lập tức chạy tới trước mặt tôi, đồng loạt cúi đầu xin lỗi.

Vương Mộng Dao nắm lấy tay tôi, nước mắt lưng tròng:

“Anh ơi, em xin lỗi... Bọn em thật sự biết sai rồi. Bọn em hứa sẽ không bao giờ tái phạm nữa.”

Trong lòng bàn tay bỗng có cảm giác cộm cộm.

Tôi cúi xuống nhìn.

Con bé vừa lén nhét vào tay tôi một chiếc kẹp tóc dính đầy máu.

Chiếc kẹp ấy...

Chính là món quà sinh nhật tôi từng tặng Đào Đào.

Vài sợi tóc vẫn còn dính trên chiếc kẹp, rõ ràng đã bị người ta giật sống khỏi da đầu em gái tôi.

“Mẹ kiếp!”

Tôi vừa định giơ tay tát thẳng vào mặt nó thì cha nó đã nhanh như cắt kéo con gái ra phía sau.

“Anh ơi, em xin lỗi!”

Vương Mộng Dao khóc đến mức nước mắt giàn giụa.

“Nếu anh vẫn còn giận thì cứ đánh em đi. Anh muốn đánh thế nào cũng được, miễn là nguôi giận.”

Ngoài mặt, nó khóc lóc đáng thương.

Nhưng phía dưới...

Bàn tay phải của nó lại lặng lẽ giơ ngón giữa về phía tôi.

“Tao giết mày!”

“Bình tĩnh!”

Viên cảnh sát một lần nữa chắn giữa hai bên, rồi quay sang đám phụ huynh.

“Người nhà nạn nhân đang quá kích động. Chuyện hôm nay tạm dừng ở đây. Mọi người đưa các cháu về trước đi.”

 

 
 

03
Đêm đã hơn mười giờ.

Cả căn nhà chìm trong bầu không khí tĩnh mịch đến ngột ngạt.

Đào Đào vẫn nhốt mình trong phòng, nhất quyết không chịu bước ra.

Ba người chúng tôi ngồi trước cửa phòng em, không một ai muốn rời đi.

“Bố mẹ đi nghỉ trước đi.”

“Tối nay để con ở đây trông em.”

Tôi khẽ nói.

“Con bé thành ra thế này, bảo bố sao yên tâm ngủ được?”

Bố khàn giọng đáp.

Mẹ nghe vậy liền đưa tay xoa nhẹ lưng ông, tựa đầu lên vai chồng.

Nước mắt của bà đã cạn từ lâu, chỉ còn đôi mắt đỏ hoe, sưng húp vì khóc quá nhiều.

“Ngày mai đám người kia biết đâu còn tìm tới nữa.”

“Ông phải giữ sức.”

Mẹ khẽ nói.

“Nghe Tiểu Giang đi. Có nó ở đây, Đào Đào sẽ không sao đâu.”

Bố nặng nề thở dài.

Ông chống tay lên đầu gối rồi chậm chạp đứng dậy.

Hồi còn trẻ, bố làm công nhân công trường, ngày nào cũng vác bao cát nên bị chấn thương cột sống.

Mỗi lần trời trở gió hay mưa xuống, lưng ông lại đau đến mức không đứng thẳng nổi.

Bây giờ tuổi đã cao, thuốc men cũng chẳng còn tác dụng, chỉ có thể dán cao giảm đau để cầm cự qua ngày.

Nhìn tấm lưng còng của bố khuất dần trong hành lang tối, sống mũi tôi cay xè.

Lồng ngực nghẹn lại, đau đến không thở nổi.

Đợi bố mẹ tắt đèn, tôi giơ tay gõ cửa.

Hai tiếng dài.

Hai tiếng ngắn.

Đó là ám hiệu chỉ hai anh em mới hiểu.

Ngày trước, mỗi lần muốn lén đưa Đào Đào ra ngoài ăn khuya hay mua đồ ăn vặt cho con bé, tôi đều gõ như vậy.

Đợi bố mẹ ngủ say rồi hai anh em sẽ lén chạy ra ngoài chơi đến khuya.

Nhưng lần này...

Phía sau cánh cửa không còn tiếng bước chân lon ton chạy tới nữa.

“Đào Đào.”

Tôi hạ thấp giọng.

“Anh vào nhé?”

Tôi vẫn giữ chìa khóa phòng em.

Bên trong vẫn im phăng phắc.

Một dự cảm lạnh lẽo bất chợt dâng lên.

Tôi vội vàng lấy chìa khóa, mở cửa.

Ngay khi cánh cửa hé ra...

Một mùi máu tanh nồng nặc ập thẳng vào mặt.

Ga trải giường đã bị máu nhuộm đỏ thành một mảng lớn.

Đào Đào nằm ngửa trên giường, hơn nửa cơ thể ngâm trong vũng máu.

Trên cổ tay em là mấy vết cắt sâu đến rợn người.

“Đào Đào!”

Tôi lao tới ôm em lên rồi điên cuồng chạy ra ngoài.

“Bố! Mẹ! Đào Đào cắt cổ tay tự sát rồi!”

 

Chương tiếp
Loading...