Thiện Ác Cuối Cùng

3

Hai gã cơ bắp đã mai phục từ trước lập tức cầm một xấp tờ rơi bước tới với nụ cười niềm nở.

“Khai trương khuyến mãi cực lớn!”

“iPhone đời mới nhất.”

“Chỉ cần xuất trình thẻ học sinh là mua với giá chín mươi chín tệ.”

“Hai em gái xinh đẹp có muốn xem thử không?”

Thấy hai đứa vẫn còn do dự.

Một người tiếp tục dụ dỗ.

“Trong cửa hàng còn có chương trình rút thăm trúng thưởng.”

“Thử vận may một chút đi.”

“Rút miễn phí.”

Chiếc bánh từ trên trời rơi xuống khiến hai con bé lập tức động lòng.

Chúng vui vẻ đi theo.

Rẽ hết ngõ này sang ngõ khác.

Cuối cùng vừa bước vào cửa hàng.

“Rầm!”

Cửa cuốn phía sau lập tức hạ xuống.

Tôi ngồi sẵn giữa căn phòng.

Mỉm cười nhìn gương mặt hai đứa dần trắng bệch.

“Sao... sao lại là anh?”

“Anh định làm gì?”

“Làm gì à?”

Tôi chậm rãi rút con dao phay ra.

Lưỡi dao sáng loáng phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo lên gương mặt chúng.

“Chúng mày thử đoán xem.”

Thấy tôi từng bước tiến lại gần.

Hai đứa liên tục lùi về sau.

Cho đến khi...

“Rầm!”

Lưng đập mạnh vào bức tường.

Không còn đường lui.

“Nếu anh giết bọn tôi...”

“Anh cũng phải ngồi tù!”

“Anh sẽ phải ngồi tù!”

Tôi nhún vai.

“Một mạng đổi hai mạng.”

“Tao đâu có lỗ.”

Hai con bé cuối cùng cũng hiểu...

Tôi không hề nói đùa.

Chúng gào thét điên cuồng.

“Cứu với!”

“Có ai không!”

“Cứu mạng!”

Tôi chỉ đứng dựa vào tường.

Lặng lẽ chờ.

Khoảng ba phút sau.

Cổ họng chúng đã khản đặc.

Hy vọng cũng hoàn toàn tan biến.

“Xin anh đừng giết bọn em!”

“Tất cả đều là Vương Mộng Dao ép bọn em!”

“Nếu bọn em không bắt nạt Đào Đào thì nó sẽ quay sang bắt nạt bọn em!”

“Xin anh!”

“Bọn em biết sai rồi!”

“Thật sự biết sai rồi!”

Hai đứa quỳ sụp xuống.

Mỗi đứa ôm chặt một chân tôi.

Tôi lạnh lùng đá văng từng đứa.

“Những lời đó...”

“Xuống dưới gặp Diêm Vương rồi nói.”

Con dao bổ xuống.

“Keng!”

Lưỡi dao chém mạnh vào bức tường, tóe lên một chuỗi tia lửa.

Cùng lúc ấy...

Một mùi khai nồng nặc lan khắp căn phòng.

Hai con bé...

Đã sợ đến mức tiểu không tự chủ.

 

 
 

09
Đúng lúc ấy.

Hạo Tử giả vờ như vừa ngủ dậy, vừa ngáp vừa từ trong phòng phía sau bước ra.

“Ồn chết đi được.”

“Lão Trần, mày làm cái quái gì thế?”

Đến khi nhìn thấy con dao trong tay tôi.

Nó trợn tròn mắt.

“Đệt!”

“Mày định giết thật hai đứa này đấy à?”

09
Tôi lạnh lùng nhìn Hạo Tử.

“Chuyện này mày đừng xen vào.”

Nó chẳng nói chẳng rằng, giật lấy con dao khỏi tay tôi.

“Không phải đã nói rồi sao?”

“Phải để chúng còn sống.”

Nói xong, nó cúi xuống đá nhẹ vào đầu hai con bé.

“Này.”

“Hai đứa bây... đều là trẻ vị thành niên đúng không?”

Thấy Hạo Tử có vẻ muốn cứu mình, hai con bé lập tức sáng bừng hai mắt, điên cuồng gật đầu.

“Đúng... đúng vậy, anh!”

“Bọn em đều chưa đủ mười tám tuổi.”

Ngay sau đó...

Một câu nói của Hạo Tử khiến gương mặt chúng lập tức trắng bệch.

“Vậy thì tốt.”

“Nội tạng của trẻ vị thành niên... bán được giá lắm.”

Đúng lúc ấy...

Từ căn phòng phía trong vang lên từng tiếng dao băm đều đều.

“Cộp!”

“Cộp!”

“Cộp!”

Tôi lớn tiếng quát vào trong:

“Chặt nhẹ tay chút đi!”

“Muốn cả khu biết bọn mày đang giết người à?”

Một gã lực lưỡng thò đầu ra khỏi cửa.

Con dao trên tay vẫn còn nhỏ từng giọt máu đỏ.

“Biết rồi!”

“Lắm lời quá!”

“Mau xử lý hai đứa này đi!”

“Tao còn phải về xem bóng đá.”

Nhìn hai con bé run rẩy như cầy sấy, đồng tử giãn to vì sợ hãi, trong lòng tôi chỉ thấy vô cùng hả dạ.

Lúc ấy...

Tôi chợt phát hiện Hạo Tử cũng đang run.

Nhưng không phải vì sợ.

Thằng khốn này...

Nó sắp nhịn cười không nổi nữa.

Tôi lập tức lén véo mạnh vào hông nó.

Nó hít ngược một hơi lạnh.

Cả khuôn mặt đỏ bừng lên.

Biểu cảm lúc ấy còn khó coi hơn cả khóc.

“Anh!”

“Đều là nó đánh Trần Tiểu Đào!”

“Em không đánh!”

Hai con bé bắt đầu cắn xé lẫn nhau.

Đứa này chỉ vào đứa kia, hét lớn:

“Chính nó nhốt Trần Tiểu Đào trong nhà vệ sinh!”

Con bé bị chỉ mặt cũng chẳng chịu thua.

“Con khốn!”

Nó quay sang tôi, cuống quýt giải thích:

“Anh đừng nghe nó!”

“Nó thích một thằng trong lớp!”

“Thấy thằng đó suốt ngày nói chuyện với Trần Tiểu Đào nên ghen tức.”

“Chính nó bảo bọn em ra tay!”

Thì ra...

Không chỉ có một lần.

Ngọn lửa giận lập tức bùng lên.

Tôi vừa định túm tóc nó đập đầu vào tường thì Hạo Tử giữ chặt cánh tay tôi, khẽ lắc đầu.

Nhịn.

Không thể làm hỏng kế hoạch.

 

 
 

10
“Tao có thể tha cho chúng mày.”

Tôi chậm rãi nói.

Hai con bé quỳ rạp dưới chân tôi, mừng rỡ đến mức liên tục dập đầu.

“Anh!”

“Em biết ngay anh là người tốt mà!”

“Người tốt cái con mẹ mày!”

Tôi mở camera điện thoại.

“Những gì chúng mày từng làm với Đào Đào...”

“Hôm nay.”

“Làm lại y hệt lên người nhau.”

Một con bé phản ứng cực nhanh.

Nó xoay người.

“Chát!”

Một cái tát nảy lửa giáng thẳng vào mặt bạn mình.

Chỉ trong chớp mắt.

Nửa bên mặt đã sưng phồng.

“Con khốn!”

“Mày dám đánh tao?”

Nó gào lên rồi lao tới.

Túm tóc.

Cào mặt.

Nhổ nước bọt.

Tát liên tiếp.

Hai đứa đánh nhau đến đỏ cả mắt.

Hạo Tử đứng bên cạnh xem đến mức hai mắt sáng rực.

Hai gã cơ bắp trong phòng cũng thò đầu ra, thích thú xem như đang xem phim.

Chẳng bao lâu sau.

Không còn chỗ nào trên người hai con bé lành lặn.

Đánh đến kiệt sức.

Chúng vẫn nắm chặt tóc đối phương, đôi mắt đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống nhau.

Đến mức...

Tôi cảm thấy chuyện này đã biến thành ân oán cá nhân.

“Chưa đủ.”

Tôi lạnh giọng.

“Chúng mày từng xé quần áo của Đào Đào.”

“Làm lại.”

Hai con bé lập tức làm theo.

Tay không còn sức.

Chúng dùng cả răng để cắn.

“Roẹt!”

Hạo Tử chỉ liếc qua rồi thất vọng lắc đầu.

“Chẳng có gì để xem cả.”

Sau hơn một tiếng đồng hồ.

Đoạn video đã quay gần xong.

Tôi kéo cửa cuốn lên.

“Cút.”

Hai con bé như được đại xá, cắm đầu chạy bán sống bán chết.

Chưa chạy được vài bước.

“Rầm!”

Cả hai cùng ngã sấp mặt xuống đất.

Chúng kiệt sức đến mức không đứng dậy nổi.

Chỉ còn biết bò ra ngoài.

Trên nền đất kéo thành hai vệt dài.

Một màu đỏ.

Một màu vàng.

Đỏ là máu.

Vàng là nước tiểu.

Thật bẩn mắt.

 

 
 

11
Đúng như dự liệu.

Chưa đầy một giờ sau.

Cha mẹ hai con bé đã dẫn cảnh sát tìm tới.

Lúc ấy, chúng tôi đang ngồi ăn cơm.

Cha của một trong hai đứa vừa bước vào đã đấm thẳng vào mặt tôi.

Là hắn ra tay trước.

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Hạo Tử, người đã nhịn từ nãy đến giờ, lập tức bưng cả bát canh sườn đang sôi sùng sục hất thẳng vào mặt hắn.

Hai gã cơ bắp mỗi người tung một cú đá.

Hai gã đàn ông trung niên vốn chẳng chịu nổi đòn lập tức ngã vật xuống đất, ôm bụng gào thét như lợn bị chọc tiết.

Chưa đầy hai giây.

Hai tên đã nằm co quắp dưới nền nhà.

“Làm gì thế hả?”

Viên cảnh sát vội lao vào ngăn lại.

“Các cậu coi tôi là người vô hình sao?”

Tôi nhìn kỹ.

Chính là viên cảnh sát từng tới nhà hòa giải hôm trước.

“Thưa cảnh sát.”

“Là bọn họ động thủ trước.”

Tôi bình tĩnh nói.

“Có người tố cáo cậu giết người.”

Ánh mắt ông ta đầy vẻ dò xét.

Tôi mỉm cười.

Lúc này, tôi mới nhìn thấy hai con bé đứng nép phía sau.

Mặt mũi chúng sưng tím, trông vô cùng thảm hại.

“Vu khống.”

Hạo Tử lập tức cười nói.

“Chú cảnh sát.”

“Bọn cháu đều là công dân lương thiện.”

“Lương thiện cực kỳ luôn.”

“Chính bọn họ bắt cóc cháu đến đây!”

Một con bé lập tức kêu lên.

Nhưng vừa dứt lời đã trốn ngay sau lưng cảnh sát.

“Bắt cóc?”

Tôi cười khẩy.

“Não mày có vấn đề à?”

“Cái mặt như đầu heo của mày...”

“Là tao đánh chắc?”

“Là hắn lừa cháu tới!”

Con bé chỉ vào một gã cơ bắp.

Gã kia cười nhạt.

“Chứng cứ đâu?”

Con bé lập tức cứng họng.

Nhưng rất nhanh, nó như nhớ ra điều gì.

“Trong nhà còn có xác người!”

“Ở bên trong!”

“Cháu tận mắt nhìn thấy!”

Viên cảnh sát lập tức xông vào.

Kết quả...

Trên thớt chỉ có mấy dẻ sườn heo bị chặt thành từng khúc.

Tôi cười hỏi:

“Thưa cảnh sát.”

“Ở nhà hầm sườn heo... không phạm pháp chứ?”

Viên cảnh sát bật cười.

“Không.”

“Xem ra chỉ là hiểu lầm.”

“Nếu vậy tôi về trước.”

Cha của con bé vất vả bò dậy, hai chân vẫn khép chặt vì đau.

“Thưa cảnh sát.”

“Chuyện này... cứ thế là xong sao?”

Viên cảnh sát nghiêm mặt.

“Nếu ông có chứng cứ.”

“Tôi lập tức bắt người.”

Hai người lớn nhìn sang hai con bé.

Chúng chỉ biết cúi đầu lắc lia lịa.

Hạo Tử nghiêm chỉnh đứng thẳng.

“Chú cảnh sát vất vả rồi.”

Viên cảnh sát mỉm cười gật đầu.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...