Trại Chó
1
Người ta vẫn luôn nói Campuchia là địa ngục trần gian, là nơi chỉ cần một bước chân lạc đường cũng có thể mất đi tự do, thậm chí mất cả mạng sống.
Nhưng có một nơi còn đáng sợ hơn thế.
Đó chính là “trại chó” ở Miền Bắc Myanmar.
Ở nơi ấy, con n g ư ờ i bị n h ố t trong những chiếc lồng sắt như t h ú v ậ t. Những người phụ nữ bị b ắ t é p phải đsnh nhau, kẻ thắng được sống, kẻ thua sẽ bị kéo đi như một món đồ bỏ đi.
Không có luật lệ.
Không có lòng thương hại.
Càng không có đường sống.
Bên ngoài những chiếc lồng sắt là những kẻ đứng xem đang reo hò, đặt cược, thưởng thức cảnh máo me và tuyệt vọng như đang xem một trận đấu giải trí.
Còn bên trong......
Chỉ có hai con người đang liều mợng giành giật quyền được sống.
Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình đủ mạnh, đủ cảnh giác, thì trên đời này sẽ chẳng có nơi nào có thể nuốt chửng được mình.
Cho đến ngày tôi đặt chân đến Thái Lan.
Cho đến khi tôi uống ly cà phê ấy.
Và cho đến lúc tỉnh lại, tôi phát hiện mình đã bị bans vào một nơi mà muốn sống sót còn khó hơn cả chzc đi.
Từ một nữ huấn luyện viên thể thao có thành tích tán thủ đáng tự hào, tôi trở thành “Sói cái” nổi tiếng nhất trong t r ạ i c h ó Miền Bắc Myanmar.
Tôi đã thắng hết trận này đến trận khác.
Đã đsnh ngã vô số người.
Cũng đã tận mắt nhìn thấy vô số người không bao giờ có thể đứng dậy lần nữa.
Nhưng không ai biết rằng, đằng sau mỗi chiến thắng của tôi......
Đều là một phần linh hồn đã chzc đi.
Trong một chiếc lồng sắt khổng lồ, có hai người phụ nữ trẻ ăn mặc rách rưới, gần như không mảnh vải c h e t h â n.
Họ đang liều mạng đsnh nhau, t ú m tóc, t á t vào mặt, đ ấ m vào n g ự c, đ á vào hạ bộ......
Mục đích duy nhất chỉ có một: đsnh đối phương đến mức không thể cử động, như vậy bản thân mới có thể sống sót.
Bên ngoài lồng sắt là một vòng người đứng xem, từng kẻ đều dùng ánh mắt dâm đãng nhìn chằm chằm vào hai người phụ nữ bên trong.
Quần áo của một người phụ nữ bị x é t o ạ c, lập tức khiến đám người xem đồng loạt rú lên phấn khích.
Ở phía bên kia chiếc lồng, có hai người đàn ông mặc áo blouse trắng, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào bên trong.
Chỉ cần một trong hai người phụ nữ ngã xuống, họ sẽ lập tức bước vào, khiêng người phụ nữ đó lên cáng......
Đây không phải cảnh trong một bộ phim nào đó, mà là một “đấu trường c h ọ i c h ó” có thật ở Miền Bắc Myanmar.
Ở nơi đó, mợng người rẻ mạt như cỏ rác.
Vào thời kỳ đỉnh điểm, trong những đấu trường c h ọ i c h ó lớn nhỏ ở Miền Bắc Myanmar, có đến hàng nghìn người phụ nữ bị g!am g!ữ.
Dùng từ “địa ngục trần gian” để hình dung những đấu trường ấy, cũng đã là cách nói nhẹ nhàng nhất.
Thực ra, sự tàn khốc, máo và nước mắt ở nơi đó căn bản không thể diễn tả bằng lời. Đối với những người phụ nữ bị đưa đến nơi này, muốn sống sót cũng đã trở thành một thứ xa xỉ......
1
Những thanh sắt của chiếc lồng đã phủ đầy rỉ sét. Cảm giác lạnh lẽo x u y ê n qua lớp quần áo rách nát thấm vào da th!t, giống như vô số mũi kim nhỏ đang không ngừng châm chích.
Tôi nhìn chằm chằm người phụ nữ Đông Bắc Trung Quốc ở đối diện. Cô ta cao hơn tôi nửa cái đầu, vai rộng, những đường cơ bắp trên cánh tay căng cứng vì giận dữ và mệt mỏi.
Má trái của tôi đã sưng đến mức mất cảm giác, máo nóng chảy nhòe mắt phải, tôi chỉ có thể miễn cưỡng nhìn mọi thứ bằng mắt trái.
Một cơn đau xé rách truyền đến từ bên dưới xương sườn. Mỗi lần hít thở, tôi đều có cảm giác như một con d a o cùn đang khuấy đảo lồng ngực.
Không cần nghĩ cũng biết, xương sườn chắc chắn đã g ã y.
Mắt cá chân trái bị trẹo rất nặng, chỉ đứng thôi cũng đã run rẩy. Chỉ cần hơi cử động, cơn đau thấu tim lập tức chạy dọc theo chân lên trên.
Nhưng tôi không thể ngã xuống.
Đám người xem bên ngoài chiếc lồng giống như một bầy chó hoang đói khát, ánh mắt dính chặt lên người chúng tôi, mang theo lòng tham khiến người ta buồn nôn.
Có kẻ huýt sáo, có kẻ gào thét đ ặ t c ư ợ c. Những lời lẽ bẩn thỉu xuyên qua khe hở của chiếc lồng sắt, khiến màng nhĩ tôi đau nhói.
Tôi biết chúng muốn nhìn thấy gì.
Chúng muốn nhìn chúng tôi c ắ n x é lẫn nhau như những con thú.
Muốn nhìn chúng tôi quần áo rách nát, máo th!t be bét.
Muốn nhìn chúng tôi giãy giụa trong tuyệt vọng, cuối cùng bị k é o đi như những món rác rưởi.
Người phụ nữ Đông Bắc đối diện đột nhiên lao về phía tôi, mang theo một luồng gió mạnh.
Theo bản năng, tôi né sang một bên. Móng tay cô ta sượt qua vai tôi, để lại mấy vệt máo.
Nói thì chậm, xảy ra thì nhanh, tôi nhân cơ hội t ú m lấy cánh tay cô ta, dùng hết sức vặn ngược lại.
Sáu năm tập tán thủ thời trung học, cùng sức bật được tôi rèn luyện khi giành chức vô địch cấp thành phố năm lớp mười hai, lúc này đã trở thành cọng rơm cứu mạng duy nhất của tôi.
Cô ta đau đớn rên lên một tiếng. Tay còn lại vung tới đsnh vào mặt tôi. Tôi nghiêng đầu tránh được, nhưng ngay sau đó lại bị cô ta đ á một cú vào bụng dưới.
Cơ thể tôi lập tức cong lại như một con tôm, một vị tanh ngọt trào lên trong cổ họng.
“Rầm!”
Lưng tôi đập mạnh vào lồng sắt, những thanh sắt phát ra tiếng động chói tai.
Đám người xem lập tức bật cười ầm ĩ.
Có kẻ hét lên:
“Đsnh đi! X é quần áo của nó ra!”
Lại có người hô:
“Cố lên, con nhỏ Đông Bắc! Đsnh gục con đ à n b à này đi!”
Những âm thanh ấy giống như một lời nguyền quấn chặt lấy tôi.
Tôi siết chặt nắm đấm, móng tay c ắ m s â u vào lòng bàn tay. Cơn đau khiến tôi giữ được tỉnh táo.
Tôi không phải con mồi.
Tôi không thể để mặc cho chúng muốn làm gì thì làm như chúng mong muốn.
Người phụ nữ Đông Bắc lại lao tới.
Lần này mục tiêu của cô ta rất rõ ràng, cô ta vươn tay định t ú m t ó c tôi.
Tôi đã sớm đề phòng. Tôi cúi đầu né tránh, đồng thời duỗi chân, tung một cú quét ngang vào mắt cá chân cô ta.
Cô ta mất thăng bằng, lảo đảo một bước.
Tôi lập tức nhân cơ hội nhào tới, hai tay ôm lấy eo cô ta, dùng sức ấn cô ta xuống đất.
Hai người chúng tôi vật lộn trên nền đất phủ đầy bụi bặm và vết máo.
Cô ta dùng đầu gối t h ú c vào eo tôi, tôi dùng khuỷu tay đ ậ p vào n g ự c cô ta.
Mỗi một đòn đều dốc hết sức lực.
Mỗi một đòn đều mang theo chấp niệm duy nhất: sống sót.
Sức cô ta rất lớn, chẳng mấy chốc đã xoay ngược tình thế, đè tôi xuống dưới.
Lòng bàn tay thô ráp liên tiếp tát vào mặt tôi, đau rát bỏng.
Tôi có thể ngửi thấy mùi mồ hôi và máo tanh trên người cô ta.
Có thể nhìn thấy má trái sưng vù của cô ta, nơi mấy chiếc răng bị gãy vẫn còn đang chảy máo.
Nhưng ánh mắt cô ta không hề có chút lùi bước nào.
Chỉ có sự điên cuồng giống hệt tôi.
Chúng tôi đều là những người bị n h ố t trong lồng.
Chỉ khi đsnh gục đối phương, bản thân mới có thể sống.
“Con m* mày, đi chzc đi!”
Cô ta gầm lên, nắm đ ấ m lại chuẩn bị giáng xuống.
Tôi đột nhiên nghiêng đầu, cắn chặt vào cánh tay cô ta.
Cô ta đau đớn hét lên, sức lực lập tức tiêu tan hơn một nửa.
Ngay lúc cô ta quay đầu định phản kháng, tôi nhìn thấy vị trí thái dương của cô ta.
Đó là điểm yếu chí mạng.
Tôi buông tay, giơ nắm đ ấ m lên, dồn toàn bộ chút sức lực cuối cùng của cơ thể, hung hăng n ệ n xuống.
Một cú.
Hai cú.
Ba cú......
Mỗi lần đ ấ m xuống, cánh tay tôi đều run rẩy.
Cơn đau dưới xương sườn cuộn trào như thủy triều, trước mắt hết lần này đến lần khác tối sầm.
Nhưng tôi không dám dừng lại.
Tôi sợ chỉ cần dừng lại, người ngã xuống tiếp theo sẽ là tôi.
Mãi đến khi cơ thể cô ta mềm nhũn, máo từ miệng và mũi trào ra nhuộm đỏ mặt đất, không còn cử động nữa, tôi mới giống như bị rút cạn toàn bộ sức lực, ngồi phịch xuống đất.
Đám người xem xung quanh vẫn đang reo hò.
Có kẻ nems tiền xuống đất.
Có kẻ hét lên:
“Con sói cái, giỏi lắm!”
“Sói cái” là biệt danh mà bọn chúng đặt cho tôi.
Bởi vì tôi đã thắng hết trận này đến trận khác, hung dữ chẳng khác nào một con sói.
Nhưng chúng không biết rằng, mỗi lần tôi “hung dữ”, đều là lúc tôi giẫm lên x á c của người khác.
Đồng thời cũng là lúc tôi đang từng chút một lăng trì linh hồn của chính mình.
2
Tôi tên là Chu Đan Hồng.
Năm bảy tuổi, tôi bắt đầu học Taekwondo và tán thủ.
Mười ba tuổi, tôi giành chức vô địch tán thủ nữ cấp thành phố.
Mười bảy tuổi, tôi giành vị trí á quân tán thủ nữ cấp tỉnh.
Tôi ở trong đội tuyển tỉnh vài năm, nhưng cảm thấy tương lai chẳng có gì đáng mong đợi, nên đã xuôi Nam đến Quảng Đông, làm huấn luyện viên thể dục tại một trường tư thục.
Mỗi ngày tôi dẫn học sinh chạy bộ, tập thể dục.
Cuộc sống bình lặng nhưng đầy đủ.
Cô bạn thân Kiều Kiều bị bạn trai đã yêu nhau ba năm chia tay. Cô ấy khóc lóc cầu xin tôi đi chơi cùng để giải khuây.
“Chúng ta đi Thái Lan đi! Nghe nói biển ở đó xanh lắm, trái cây cũng ngọt nữa. Biết đâu còn gặp được một cuộc tình lãng mạn.”
Mắt cô ấy đỏ hoe, nhưng trong ánh mắt vẫn mang theo một tia khao khát hướng về phương xa.
Ban đầu tôi có chút do dự.
Dạo đó, trong nước tràn ngập những tin tức về các vụ lừa đảo viễn thông ở Miền Bắc Myanmar.
Mặc dù tình hình ở khu vực Đông Nam Á không được yên ổn, nhưng nhìn dáng vẻ thất thần của Kiều Kiều, cuối cùng tôi vẫn mềm lòng.
“Được rồi, chúng ta đi chơi vài ngày, coi như thư giãn.”
Tôi cười, vỗ nhẹ lên vai cô ấy.
Nhưng tôi không ngờ rằng chuyến đi này lại đưa chúng tôi bước thẳng vào địa ngục.
Trước khi khởi hành, tôi liên tục dặn dò Kiều Kiều, đến Thái Lan nhất định phải nâng cao cảnh giác.
Không được bắt chuyện với người lạ.
Không được tùy tiện ăn đồ người khác đưa cho.
Mấy ngày đầu ở Thái Lan, mọi chuyện đều diễn ra rất thuận lợi.
Chúng tôi đi biển, bước trên bãi cát mịn màng, ngắm nhìn đại dương bao la vô tận. Tâm trạng của Kiều Kiều cũng tốt lên rất nhiều.
Cho đến chiều hôm đó.
Chúng tôi gặp một thanh niên có gương mặt phương Tây trước cổng một khu du lịch.
Anh ta tóc vàng, mắt xanh, nụ cười rạng rỡ.