BỊ ẾP LÊN LƯƠNG SƠN

2

5.


Đêm giao thừa năm 1997, tôi ăn Tết ở nhà Lý Phương.

Ban đầu cô mời tôi còn không dám đi.

Đó là giao thừa — bữa cơm đoàn viên. Tôi sợ mình đến sẽ làm không khí gia đình họ khó xử.


Nhưng Lý Phương nói:
“Bố em bảo anh đến.”


Tôi nghe xong ngây người, vừa bất ngờ vừa vui.

Lần trước tôi đến ăn lưỡi heo hun khói, bố cô chỉ cúi đầu ăn, không nói gì. Tôi còn tưởng mình làm ông mất hứng, không ngờ vẫn còn cơ hội được đến.


Cô nói:
“Bố em là vậy, nóng nảy, miệng cứng lòng mềm. Dù ông nói không đồng ý chuyện của mình, nhưng vẫn tôn trọng ý kiến của em. Không thì em đâu dám cho anh đến nhà ngay sau khi anh ra tò.”


Sau đó cô dặn:

“Anh nhớ nhé, hôm giao thừa mua hai b a o t h u ố c Hồng Tháp Sơn, bố em thích hút loại đó. Thấy t h u ố c là sắc mặt ông sẽ tốt lên. Còn mua cho mẹ em một hũ mật ong, bà cứ nghĩ nó đắt nên không mua, thật ra không đáng bao nhiêu.”


Đến giao thừa, tôi làm đúng như cô nói — hai bao t h u ố c và một hũ mật ong.

Sắc mặt bố mẹ cô đúng là tốt hơn hẳn.

Vừa vào cửa, bố cô đang xem TV “ừ” một tiếng, rồi chỉ vào t h u ố c, trừng mắt nhìn tôi.


Tôi vội đưa lên:
“Dạ, chúc chú năm mới vui vẻ.”


“Ừ, tốt, ngồi đi ngồi đi.”


Tôi chỉ vào bếp:
“Cháu có mang chút đồ cho cô.”


“Được được, đi đi, xong ra xem TV với tôi.”


Tôi vào bếp, đặt túi xuống, nói với mẹ cô:

“Có người đến quán bán mật ong rừng, cháu mua cho cô một hũ.”


Bà nhìn thấy thì mắt sáng lên:

“Ôi trời, màu mật trong thế này… là mật gì vậy?”


Tôi đáp ngay:
“Mật hoa hòe.”

“Ừ đúng rồi, hàng tốt đấy, phải để tủ lạnh… Ôi trời, đến ăn bữa cơm mà mang đồ quý thế này.”

Bà cầm hũ mật ong đi cất, tôi nhìn Lý Phương đang thái rau, hai người nhìn nhau.


Cô cười như muốn nói: “Chiêu này hiệu quả không?”

Tôi gật đầu lia lịa.

 

 
 


Lúc ăn cơm, tôi nhớ rất rõ.

TV ở phòng khách bật tin tức, lát nữa là đến chương trình Xuân.

Dù không ai xem, bố cô vẫn bật — nói là “nghe cho có không khí”.


Chúng tôi ngồi ở bàn ăn. Bố cô mở một chai rượu trắng, bảo mẹ lấy hai cái chén, hỏi tôi:

“Uống được không?”


Tôi dùng ngón tay cái và trỏ tạo thành chữ C:
“Một chút thôi.”


Có lẽ cái “một chút” của tôi hơi to, mắt ông sáng lên:

“Ồ, thế này phải ba bốn lạng đấy.”

Nói xong rót rượu cho tôi.


Tôi đứng lên cầm chén — nào dám ngồi chờ người lớn rót.

Bữa cơm có sáu món một canh, có món giò heo thái lát rất ngon, Lý Phương gắp cho tôi rất nhiều, ban đầu tôi còn ngại.


Bố cô nói:
“Phải ăn vào, không uống không tốt cho dạ dày.”

Tôi gật đầu, rồi thật sự uống cùng ông.

Khi cụng ly, tôi dùng hai tay, hạ thấp hơn ông một chút — vẫn sợ chưa đủ lễ phép.


Uống xong một chén, ông lại rót thêm — rót đầy tràn mép mà không đổ.

Tôi phải cúi đầu hớp bớt mới nhấc lên được.

Lúc đó tôi nghĩ… chắc ông luyện rồi.


 

 
 

6.


Sau đó ông hỏi tôi vài chuyện.

Có lẽ do uống chút r ư ợ u, tôi không giấu được lòng mình.

“Tôi biết bố cậu mất sớm, mẹ tái giá. Khi nào vậy?”


Tôi đáp:

“Bố cháu mất khi cháu 13 tuổi. Mẹ nuôi cháu đến 14 thì tái giá. Sau đó ông nội nuôi cháu, năm 85 ông mất.”


Ông tính toán một chút:

“Vậy là năm cậu 15 tuổi ông mất.”


“Dạ.”


“Còn ai trong nhà không?”


“Không còn nữa.”

“Vậy sau này cậu sống thế nào?”

“Không sống nổi. Không tiền bạc, căn nhà cũng bị mẹ cháu mang đi mất. Khi đó cháu chẳng còn cách nào khác, nên… đi nhặt ve chai, sau đó theo vài tên lưu manh lêu lổng ngoài đường, cũng từng làm chút chuyện trộm cắp vặt.”

Nói đến đây, Lý Phương khẽ vỗ tôi một cái dưới gầm bàn.

Lúc đó tôi đang say, không hiểu cô ấy có ý gì, chỉ nhìn cô ấy ngơ ngác. Chắc ánh mắt tôi khi ấy đần độn lắm, nhìn cô ấy cũng ngốc nghếch vô cùng.

Không ngờ Lý Phương lại vỗ tôi thêm cái nữa, còn ra hiệu bằng mắt.

Nhưng tôi vẫn không hiểu.

Lúc này cha cô ấy đập mạnh ly rượu xuống bàn rồi nói với Lý Phương:

“Con làm gì đấy? Con thấy mất mặt à? Mất mặt chỗ nào? Đàn ông ai lúc trẻ mà chẳng phạm sai lầm? Trộm cắp vặt thì sao? Hồi đó gọi là lãng tử, giờ biết quay đầu là được rồi. Nếu con thấy mất mặt thì đừng quen nó nữa. Tiểu Hoàng à, uống rượu.”

Lúc đó tôi mới hiểu Lý Phương sợ cha mình hiểu lầm tôi.

Tôi nâng ly lên uống một ngụm.

Cha cô ấy gắp thức ăn cho tôi rồi nói:

“Hồi trước là bị cuộc sống ép buộc, cũng chẳng còn cách nào khác. Chú nhìn ra được bản tính cháu không xấu. Lý Phương kể rồi, lần cháu đánh người phải ngồi tù là vì tên đó động tay động chân với con bé. Không sai, cháu đánh hay lắm. Đàn ông mà, có lúc phải làm những chuyện đàn ông nên làm.”

Nói đến xúc động, ông nâng ly, tôi vội vàng kính lại.

Sau khi cả hai nhấp một ngụm, ông nói tiếp:

“Nhưng đó là lúc trẻ người non dạ. Giờ cháu cũng ngồi tù xong rồi, phải trưởng thành hơn, chín chắn hơn. Chú nói cháu nghe, trong một gia đình, đàn ông là trụ cột. Làm việc gì cũng phải nghĩ trước nghĩ sau. Cháu xem, đánh người rồi đi tù, những năm cháu ngồi tù có từng nghĩ người nhà sẽ ra sao không? À, khi đó cháu chưa có gia đình, ý chú là sau này. Sau này nếu lại xảy ra chuyện như vậy, cháu đi tù rồi thì người trong nhà biết làm sao? Đúng không?”


Nghe vậy tôi cay sống mũi, liên tục gật đầu.

Thấy mắt tôi đỏ hoe, chú thở dài đầy ý vị một tiếng “Ây da”, rồi vỗ lưng tôi, vừa vỗ vừa nói:

“Người trẻ ai cũng phạm sai lầm. Hồi trẻ chú cũng từng phạm lỗi, hồi đó gọi là đầu cơ trục lợi. Khi ấy suýt nữa chú không gượng qua nổi, dì cháu cũng suýt chẳng đợi được chú. Chú thấy ấy mà, phạm sai lầm không quan trọng, quan trọng là biết sửa, biết quay đầu. Chú chỉ có mỗi đứa con gái này, thật lòng không muốn gả nó đi sớm vậy đâu. Nhưng nó cũng lớn thế này rồi, chú nghĩ người trẻ các cháu vẫn nên sớm lập gia đình, cuộc sống mới có hy vọng.”

Nghe đến câu cuối cùng, cho dù tôi có uống bao nhiêu rượu, đầu óc mơ hồ thế nào, cũng lập tức hiểu ra.

Khi ấy xúc động đến mức chẳng riêng nước mắt, cả nước mũi cũng chảy ròng ròng… Haiz, thật sự là vậy.

Thực ra lúc đó nói rất nhiều, nhưng tôi chỉ nhớ một câu.

Lúc ấy Lý Phương lấy giấy lau nước mũi cho tôi xong, tôi ngẩng đầu nói với chú:

“Chú à, cháu không có tiền.”

Chú ấy đập mạnh bàn đứng phắt dậy, chỉ vào căn phòng của Lý Phương bên phòng khách:

“Có nhiều tiền thì sống kiểu nhiều tiền, ít tiền thì sống kiểu ít tiền! Chú dám gả con gái cho cháu là vì thấy cháu thật thà! Phòng của Lý Phương đủ rộng, cho cháu làm phòng tân hôn! Nếu cháu đồng ý, sính lễ chú không lấy của cháu đồng nào, tiệc cưới cũng không cần làm. Qua năm thì đi đăng ký kết hôn, bây giờ đổi giọng gọi chú một tiếng bố đi!”

Tôi khóc càng dữ hơn.

Từ nhỏ đến lớn chưa từng khóc dữ dội như vậy.

Tôi đứng bật dậy, ôm chầm lấy ông, hét lớn một tiếng:

“Bố!”

Tôi nhớ lúc ấy kích động đến mức giậm chân liên tục.

Sau đó uống say quá, xảy ra chuyện gì tôi cũng không biết nữa, chỉ nhớ khi tỉnh lại đã là ngày hôm sau, còn là tỉnh dậy trên giường của Lý Phương.


7.
Những chuyện sau đó… cũng chẳng có gì đáng nói.

Tôi đổi cách gọi thành bố mẹ vợ, rồi gọi thêm một tiếng vợ.

Qua năm, tôi thật sự cùng Lý Phương đi đăng ký kết hôn, trả lại căn phòng thuê kia. Ngày đầu tiên đi làm ở nhà hàng, tôi đã phát kẹo cưới cho đồng nghiệp và ông chủ.

Lúc ấy bà chủ còn hỏi tôi có chuyện vui gì.

Tôi đỏ mặt nói:

“Cháu kết hôn rồi.”

Ông chủ nghe xong liền vỗ tôi:

“Kết hôn sao không gọi tôi đi uống rượu cưới? Chỉ phát mỗi kẹo cưới, không đủ nghĩa khí nha.”

Tôi cúi đầu, tự ti nói:

“Không làm tiệc cưới, chỉ đăng ký thôi.”

Bà chủ mở nhà hàng, rất hiểu đạo lý đối nhân xử thế. Bà chỉ kéo dài một tiếng “Ồ” rồi bỏ đi.

Lúc đó tâm trạng tôi rất phức tạp, quay người ra sau rửa chén.

Kết quả tối hôm ấy lúc tan làm, bà chủ nhỏ giọng gọi tôi lại phía quầy thu ngân.

Khi tôi bước tới, bà nói:

“Con kết hôn rồi, không còn là cậu thanh niên nữa. Sau này còn phải nuôi gia đình, chỉ rửa chén thì kiếm được bao nhiêu tiền? Từ mai con vào bếp học việc đi. Lương trước mắt chưa đổi, sau này làm tốt rồi dì tăng lương cho.”

Nghe xong tôi cảm động, vội nói cảm ơn.

Bà chủ lại thò tay vào túi quần, nhưng vì bà hơi mập nên lấy ra khá khó khăn, cuối cùng rút được một phong bao đỏ.

Bà đưa phong bao cho tôi:

“Kết hôn là chuyện lớn, phải có người chúc mừng chứ. Gấp quá dì chưa chuẩn bị gì, lì xì cho con một phong bao, chúc cuộc sống hôn nhân của con đỏ đỏ lửa lửa.”

Tôi nhìn phong bao ghi “Năm Dần đại cát”, biết là bà chủ vừa chuẩn bị tạm thời, thật sự rất có lòng.

“Cảm ơn bà chủ.”

“Hai chai rượu trắng này mang về cho bố vợ con uống. Ông ấy là người tốt, con phải hiếu thuận với ông ấy.”

“Dạ, con nhất định sẽ hiếu thuận.”

Trên đường về tôi mở phong bao ra nhìn thử.

Bốn trăm tệ, bằng cả tháng lương của tôi.

Về đến nhà, tôi đưa tiền cho Lý Phương.

Cô ấy nhìn rồi hỏi:

“Sao nhiều tiền vậy?”

“Bà chủ lì xì cho anh, chúc anh tân hôn vui vẻ. Bà còn bảo anh chuyển vào bếp làm, sau này tăng lương cho anh nữa.”

Lý Phương nghe xong liền cười với tôi.

“Anh thấy chưa, cuộc sống sẽ tốt lên thôi. Sau này anh phải chăm chỉ làm việc cho người ta.”

“Ừ.”

“Mẹ sáng nay đi mua chữ hỷ, còn mua cho chúng ta bộ ga giường màu đỏ nữa. Anh vào phòng xem đi, mẹ bọc xong hết rồi.”

Tôi lập tức sửa lại:

“Là mẹ của chúng ta.”

“….”

Lý Phương kinh ngạc nhìn tôi, rồi lao vào lòng tôi cười.

“Đúng, mẹ của chúng ta.”

8.
Cuộc sống trôi đến tháng 5 năm 1999.

Tôi đã là đầu bếp phụ của nhà hàng, mỗi tháng lương hơn bảy trăm tệ, mỗi ngày tan làm còn có thể mang vài món mình nấu về làm bữa khuya.

Sau hơn một năm sống chung, tôi và bố vợ thân thiết như người một nhà.

Dù hàng xóm đều gọi tôi là con rể ở rể, nhưng tôi không để tâm.

Ở rể thì ở rể thôi.

Tôi không có nhà, tự tìm cho mình một mái nhà thì có gì không tốt?

Hôm ấy tan làm về, tay xách món ăn mình nấu, vừa vào cửa đã thấy bố mẹ vợ ngồi bên bàn ăn, cả hai đều đầy vẻ hạnh phúc nhìn Lý Phương.

Lúc đó tôi còn chưa hiểu chuyện gì.

Nhưng khi tôi bước vào, mọi người đều cười với tôi, mẹ vợ còn cười híp mắt ngoắc tay gọi tôi qua.

Dù tôi có ngốc đến đâu cũng biết chuyện gì xảy ra rồi.

Tôi không dám tin.

“Mẹ, Lý Phương có thai rồi?”

Mẹ vợ liên tục gật đầu xác nhận.

Tôi vội đá giày ra, không kịp mang dép đã chạy tới bên bàn ăn hỏi Lý Phương:

“Em thật sự có thai rồi!”

Cô ấy gật đầu.

“Ừm, bị nghén, cả buổi chiều nôn mấy lần rồi. Mẹ định mai đưa em đến bệnh viện kiểm tra.”

Lúc đó vui không thể tả.

Năm ấy tôi 28 tuổi, cảm thấy mình đã đạt tới đỉnh cao cuộc đời.

Nhớ lại tôi của sáu năm trước.

Hai bàn tay trắng.

Còn bây giờ, tôi có công việc ổn định, có nhà, có bố mẹ, có vợ, sắp cả con cũng có rồi.

Tôi thật sự cảm thấy cuộc sống viên mãn hạnh phúc. Tôi biết bao hy vọng quãng đời sau này cứ mãi tiếp diễn như vậy.

Dù nhiều năm sau, khi tôi giàu có một phương, quay đầu nhìn lại cuộc đời trước kia, khoảnh khắc hạnh phúc này vẫn vô cùng quý giá.

Nhưng các bạn cũng biết đấy, đời người luôn thăng trầm.

Có lẽ khi ấy tôi đứng quá cao.

Nên về sau ngã xuống rất đau.

Ngẫm kỹ lại, đời tôi tổng cộng gặp bốn tai họa lớn.

Tai họa đầu tiên là năm 93 đi tù.

Tai họa thứ hai… chính là mất đi Lý Phương.

9.
Tháng 1 năm 2000.

Thời khắc giao thừa thế kỷ.

Tết Dương lịch năm ấy, nhà hàng cực kỳ bận.

Mười mấy ngày sau đó việc làm ăn vẫn rất tốt. Trước kia tôi tan làm lúc chín giờ tối, nhưng khoảng thời gian ấy phải làm đến tận hai giờ sáng.

Về đến nhà đã ba giờ, ngủ một giấc đến mười giờ lại phải vội đến nhà hàng, hoàn toàn không còn cuộc sống riêng.

Tuy vất vả, nhưng lương cao mà. Nhà hàng kiếm được tiền, bà chủ mỗi tháng đều phát thưởng.

Khi tôi mang tiền về, Lý Phương kinh ngạc hỏi:

“Nhiều vậy sao?”

Tôi chỉ lau mồ hôi, tìm quần áo chuẩn bị tắm rồi nói:

“Ừ, mấy tháng nay làm ăn tốt, tiền thưởng cũng nhiều.”

“Vậy… anh làm thêm hai năm nữa chắc chúng ta mua được nhà rồi.”

“Đâu có tốt như em nói. Giá nhà giờ tăng nhanh lắm, mỗi ngày một giá. Vài năm nữa chưa chắc số tiền này mua nổi nhà. Thôi thì mua cho em ít đồ bổ đi, mang thai đâu có dễ, giờ tám tháng rồi nhỉ?”

“Bảy tháng, còn hơn mười ngày nữa mới tám tháng.”

“Cái đầu anh chẳng nhớ nổi nữa. Mai em đi khám thai thì để mẹ đưa đi nhé, nhà hàng bận quá, anh không đi được.”

“Họ hàng bên ngoại có tang sự, sáng nay mẹ đi rồi.”

“Hả?”

“Không sao đâu, anh cứ yên tâm đi làm. Mai em xem tình hình, không được thì vài hôm nữa đi khám cũng được.”

Tôi hơi lo.

“Thật sự không sao chứ?”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...