Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
BỊ ẾP LÊN LƯƠNG SƠN
5
Dì ấy là người tốt, từng không chê bai tôi vừa ra tù.
Là chính tôi cầm dao chém người khắp phố, tự làm hỏng danh tiếng của mình.
Cuối cùng tôi chỉ có thể lặng lẽ rời đi.
Về đến nhà, tôi kể hết mọi chuyện cho bố mẹ vợ nghe.
Nghe xong hai người đều sững sờ.
Bố vợ tức đến mức đập bàn:
“Bảy năm rồi! Sao lại có loại người như vậy chứ!”
Tôi lắc đầu, trả cuốn sổ tiết kiệm lại cho ông rồi nói:
“Quán không mở nổi nữa rồi. Tiền kiếm trước đó cũng lỗ sạch, tiền trong sổ cũng mất mấy ngàn. Một thời gian nữa con sẽ ra ngoài tìm việc xem sao, không được thì đi công trường, không được nữa thì vào xưởng.”
Bố vợ nghĩ một lát rồi nhận lại sổ tiết kiệm.
“Vậy đi, mai bố tới xưởng cầu xin lãnh đạo xem có thể kiếm cho con một công việc không.”
“Nhưng con không biết kỹ thuật gì cả.”
“Không biết thì học, bắt đầu từ học việc. Đừng xem thường công việc này, đây là doanh nghiệp nhà nước, làm tốt còn có biên chế.”
“… ”
Cũng chỉ có thể như vậy.
25.
Bố vợ nhờ quan hệ trong xưởng, gọi tôi tới phỏng vấn.
Lúc phỏng vấn, người phụ trách hỏi vài câu, tôi trả lời không tốt lắm, nhưng sau đó bố vợ lại chẳng để tâm.
Trên đường về còn bảo tôi yên tâm, nói chuyện này gần như chắc chắn rồi.
Thấy ông tự tin như vậy, tôi cũng an tâm ở nhà chờ tin.
Vài ngày sau, nhà máy gọi điện tới. Ban đầu còn tưởng là báo tôi được nhận, nhưng đầu dây bên kia lại truyền tới một tin khác.
Bố vợ bị đột quỵ, nhập viện rồi.
Tôi và mẹ vợ vội ôm con tới bệnh viện, nhìn thấy bố vợ méo miệng nằm trên giường bệnh.
Tôi lập tức hỏi công nhân trong xưởng đi cùng xem đã xảy ra chuyện gì.
Người đó kể:
“Vẫn là chuyện của cậu thôi. Trước đó Lý sư phụ vì công việc của cậu mà nhét hai vạn cho lãnh đạo xưởng. Công việc vốn gần như chắc chắn rồi, nhưng hôm phỏng vấn, phó giám đốc xưởng nhìn thấy cậu.”
Tôi không hiểu.
“Tôi với phó giám đốc có quan hệ gì?”
“Cậu với phó giám đốc thì không có quan hệ gì, nhưng cậu với cháu trai của ông ấy có quan hệ.”
“Cháu trai?”
“Phó giám đốc xưởng họ Mạnh, cháu trai ông ấy là Mạnh Vĩ.”
“!”
“Ừ. Sau đó phó giám đốc bảo lãnh đạo xưởng loại cậu, còn cho người đuổi việc Lý sư phụ. Lý sư phụ vì chuyện này mà đi tìm lãnh đạo nói lý lẽ, kết quả kích động quá nên đột quỵ.”
Mạnh Vĩ… lại là Mạnh Vĩ…
Sao hắn cứ như oan hồn không tan vậy!
Tôi muốn đi tìm hắn đòi lời giải thích, nhưng còn chưa bước ra khỏi cửa phòng bệnh thì bố vợ đang đột quỵ đã dùng giọng méo mó gọi tôi lại:
“Con… rể…”
Tiếng “con rể” ấy khiến tôi đứng chết tại chỗ.
Tôi hiểu ý ông.
Tôi đã là cha của người khác rồi, không thể gây chuyện nữa.
Tôi cúi đầu quay lại bên giường bệnh.
“Bố, con biết rồi. Con sẽ không đi đâu.”
Tôi… không thể chọc vào Mạnh Vĩ nữa.
Cũng mong sau này hắn buông tha cho tôi.
Tôi thật sự không đắc tội nổi hắn.
Mạnh Vĩ thật sự quá lợi hại. Anh trai là đại ca xã hội đen, chú ruột là phó giám đốc nhà máy.
Ai biết nhà hắn còn có họ hàng quyền thế nào nữa.
Tôi luôn cho rằng thế gia môn phiệt là sản phẩm của thế giới cũ, thời đại mới thì ai cũng chỉ là dân thường.
Hóa ra là do tôi không được học hành nên hiểu lầm.
Thế gia môn phiệt vẫn tồn tại.
Chỉ là biến thành dáng vẻ mà tôi không nhận ra nữa thôi.
…
Tạm không nói tới những chuyện trước mắt.
Mẹ vợ phải chăm Hoàng Vận, còn phải chăm bố vợ.
Gánh nặng kiếm tiền rơi hết lên vai tôi.
Lúc này tôi cần một công việc.
Nhưng tôi còn có thể tìm đâu ra một công việc lương đủ sống mà người ta còn chịu nhận tôi?
Nghĩ đi nghĩ lại, lúc này người duy nhất chịu dùng tôi chỉ còn anh Lưu.
Nhớ lại trước đó tôi đã hai lần từ chối anh Lưu.
Tôi không khỏi thấy buồn cười.
Hóa ra không có lựa chọn… cũng là một loại lựa chọn.
Bị ép… lên Lương Sơn.
Bị ép lên Lương Sơn thật rồi…
…
Đêm ấy, dù vô cùng căng thẳng, tôi vẫn mở miệng với anh Lưu:
“Tôi cần tiền. Giờ trong nhà chỉ còn tôi kiếm tiền được thôi. Anh Lưu, tôi biết anh có nhiều cơ nghiệp, anh cứ giao cho tôi việc nào tiền nhiều mà khó làm. Mại dâm hay bán hàng trắng cũng được, tôi làm hết. Tôi nhất định quản lý cho anh thật tốt.”
Nhưng anh Lưu lại nói với tôi:
“Cậu muốn làm chưa chắc tôi đã cho cậu làm. Cậu là người có gia đình, không giống tôi ngay cả một người vợ đàng hoàng cũng không có. Tôi có vài cơ nghiệp tương đối sạch sẽ, không đứng tên tôi, như phòng chơi bài, vũ trường, quán bar các kiểu, còn xem như sạch. Tôi giao cho cậu một phòng chơi bài trước. Nếu cậu quản lý tốt, chuyện sau này tính tiếp.”
26.
Cứ như vậy, tôi bắt đầu làm việc dưới trướng anh Lưu, giúp anh ta quản lý một phòng chơi bài rộng hơn tám mươi mét vuông.
Chuyện này tôi đã nói với người nhà.
Họ không muốn tôi làm ở đó, đặc biệt là bố vợ, tức đến mức không thèm nhìn tôi.
Ông lắp bắp:
“Không… không được… không được…”
Nhưng tôi thật sự đã hết đường rồi. Tôi quỳ trước giường bệnh của ông, dập đầu:
“Bố, bố tin con lần này đi. Con phải chống đỡ cái nhà này.”
Lúc ấy bố vợ cũng khóc.
“Làm… người… khó quá…”
Tôi cũng lau nước mắt.
Đúng vậy, làm người khó thật.
Bệnh đột quỵ của bố vợ không thể chữa khỏi trong ngày một ngày hai. Thêm nữa Hoàng Vận còn nhỏ, rất dễ ốm vặt, mà tiền đưa vào bệnh viện cho trẻ con còn tốn hơn người lớn.
Phòng chơi bài tuy hơi hỗn tạp, nhưng vẫn còn tốt hơn bán dâm hay ma túy.
Tôi làm trước nửa năm, quản lý rất ổn, cũng thu được một đám đàn em. Việc làm ăn không có nợ xấu, tiền cho vay ra đều thu về được.
Chỉ có điều doanh thu của phòng chơi bài không bằng thời người quản lý trước.
Tôi tưởng điều đó sẽ khiến anh Lưu không vui.
Nhưng sau đó lúc chia lại địa bàn, anh Lưu lại giao thêm cho tôi hai phòng chơi bài và một quán bar.
Lúc ấy tôi rất khó hiểu tại sao.
Kết quả anh Lưu nói với tôi một tràng đạo lý dài.
Anh hỏi tôi:
“Cậu nghĩ dân xã hội đen sống vì cái gì? Vì uống rượu hút thuốc xăm mình uốn tóc à? Thế là ngu. Dấn thân xã hội là để những kẻ ít học như chúng ta kiếm thật nhiều tiền. Đừng thấy buồn cười, tôi nói thật đấy. Dù làm gì thì mục đích cuối cùng cũng là kiếm tiền, chẳng có gì phải xấu hổ. Nhưng kiếm được tiền còn phải có mạng mà tiêu mới được. Người quản lý phòng chơi bài trước cậu là kẻ rất ác. Cho vay thì dám liều mạng cho vay, đòi nợ cũng dám liều mạng đòi. Cảnh sát tới rất nhiều lần, việc làm ăn chẳng yên ổn nổi. Cậu tuy kiếm không nhiều bằng hắn, nhưng cậu quản lý rất ổn định, không để cảnh sát bắt được nhược điểm, đó chính là điều tốt. Sở dĩ tôi mở những quán bar, vũ trường, karaoke này không phải vì chúng kiếm nhiều tiền, mà là vì muốn sau này nếu sa cơ thất thế vẫn còn giữ được chút địa bàn để Đông Sơn tái khởi. Hiểu ý tôi không?”
Lúc ấy tôi mới nhận ra khoảng cách về tầm nhìn giữa mình và anh Lưu.
Nếu sau này có may mắn bước chân vào thương trường, tôi nhất định phải học anh ta.
27.
Năm 2004.
Tôi đã làm dưới tay anh Lưu ba năm, gần như tiếp quản toàn bộ những sản nghiệp hợp pháp của anh ta. Anh ta rất tin tưởng tôi, thậm chí còn chuyển những sản nghiệp đó sang tên tôi.
Trong tay tôi có hơn chục đàn em, trong giới cũng coi như nửa đại ca, tiền tiết kiệm sớm đã vượt một triệu.
Nhưng dù bên ngoài tôi thế nào, ở nhà tôi vẫn là con rể của hai ông bà, là cha của Hoàng Vận.
Bố vợ năm ngoái đã xuất viện, giờ ở nhà cùng mẹ vợ chăm con.
Tôi đổi cho cả nhà một căn hộ lớn hai trăm mét vuông, đồ đạc trong nhà đều mới hết, đặc biệt là chiếc TV màu. Tôi biết ba vợ thích xem TV nên đặc biệt mua loại 72 inch.
Tôi còn thuê người giúp việc trong nhà. Những lúc rảnh về nhà tôi sẽ nấu cơm cho hai ông bà ăn, chỉ mong họ có thể sống một tuổi già yên ổn.
Hoàng Vận ba tuổi rồi, gần đây tôi đang tìm trường mẫu giáo cho nó, nhưng thằng bé hơi nhát, không dám nói chuyện với người khác.
Nhiều lúc tôi thật sự rất lo cho tương lai của nó.
Chẳng phải người ta vẫn nói “ba tuổi nhìn đến tám mươi” sao?
Có lẽ tôi lo quá nhiều rồi.
Sống đến mức này, tôi cũng không biết đã đủ để báo cáo với Lý Phương chưa.
28.
Tháng 9 cùng năm, trong thành phố bỗng nổi lên một đợt truy quét xã hội đen và chống tham nhũng.
Tôi nhận được tin, bắt đầu thu xếp tiền mặt. Nhưng vì việc làm ăn dưới tay tôi tương đối sạch sẽ nên không bị chú ý. Ngược lại, anh Lưu vì những sản nghiệp vùng xám mà bị bắt vào tù.
Tháng 3 năm 2005, anh ta bị kết án mười tám năm tù.
Lúc ấy tôi chạy vạy khắp nơi, nhờ rất nhiều quan hệ để gửi vào trại giam cho anh Lưu một câu:
“Anh Lưu, bên em mọi thứ vẫn ổn. Đợi anh ra tù, tất cả sản nghiệp này đều là của anh.”
Lúc đó tôi thật sự nghĩ như vậy.
Nhưng tôi đã không đợi được anh Lưu ra ngoài.
Tháng 7 năm 2005, trong tù truyền ra tin anh Lưu bị người ta đâm chết trong trại giam. Nhưng vì mười một người còn lại trong cùng buồng giam đều không nhận tội, phía nhà tù không tra ra ai là hung thủ, cuối cùng chỉ có thể ghi kỷ luật cả buồng rồi cho qua loa.
Khi nghe tin này, tôi như chết lặng.
Tôi tìm người dò hỏi, một tên chỉ điểm từng bốn lần vào tù ra tội nói với tôi rằng anh Lưu từng bị chuyển buồng giam một lần trong tù, hình như có người mua chuộc quan hệ.
Tôi cảm thấy chuyện này có vấn đề, không nghĩ nhiều nữa, liền đưa cho hắn một khoản tiền.
“Điều tra… điều tra tới cùng cho tôi.”
Tên chỉ điểm cũng tỏ vẻ lo lắng:
“Chuyện này điều tra chưa chắc có kết quả. Mà cho dù tra ra được, cậu dám chắc mình dám động vào đối phương không?”
“Cứ tra trước đã, tra ra rồi nói.”
Hắn nhận tiền rồi bắt đầu đi dò la khắp nơi.
Anh Lưu là người nghĩa khí, nhưng kẻ thù cũng rất nhiều. Tôi không biết ai hại chết anh ta, mà cũng không tra ra nổi.
Lúc ấy, nghĩ lại những gì anh Lưu từng giúp mình, tôi nhất định phải báo đáp anh ta.
Nói thì nói vậy, nhưng chuyện này đâu dễ điều tra, có khi tra mãi cũng chẳng ra kết quả.
Thế nên tôi nghĩ, còn điều gì tôi có thể làm cho anh ta?
Anh Lưu không có vợ, chỉ nuôi vài cô bồ bên ngoài, mà những người đó sau khi anh ta vào tù cũng đều tìm kim chủ mới.
Sau khi hỏi thăm nhiều nơi, cuối cùng tôi biết anh Lưu có một em trai tên Lưu Phong, mấy năm trước phạm tội vào tù, gần đây sắp được thả ra.
Để báo đáp ân tình của anh Lưu, tôi quyết định chăm sóc tốt cho người em trai này.
Ngày Lưu Phong ra tù, tôi dẫn người tới cổng trại giam đón anh ta, rồi kể hết những chuyện xảy ra thời gian qua.
Lưu Phong ở trong tù đã biết tin anh Lưu chết rồi, chỉ không ngờ lại còn có tôi.
Tôi nói với Lưu Phong rằng tôi có thể giao toàn bộ sản nghiệp cho anh ta quản lý.
Nhưng Lưu Phong lấy lý do không biết kinh doanh, chỉ biết làm việc đen mà từ chối. Hơn nữa anh ta vừa ra tù, cũng chưa cần nhiều tiền.
Thế là tôi mua cho Lưu Phong một căn nhà, trước tiên giúp anh ta ổn định cuộc sống.
Sau đó Lưu Phong thấy xe của tôi, liền nói muốn làm tài xế cho tôi.
Ban đầu tôi không đồng ý, anh ta là em trai của anh Lưu, sao có thể lái xe cho tôi được.
Nhưng Lưu Phong nói:
“Chỉ ăn mà không làm việc thì sớm muộn cũng khiến người ta ghét. Nếu tôi muốn đi theo anh thì phải tìm chút việc để làm.”
Anh ta nói có lý.
Thế là Lưu Phong trở thành tài xế của tôi.
29.
Sau đó, tôi tiếp tục kinh doanh những sản nghiệp tương đối hợp pháp ấy.
Có lẽ cái chết của anh Lưu đã tạo cho tôi cú sốc không nhỏ.
Bây giờ nhìn ai tôi cũng thấy chẳng giống người tốt.
Sau khi làn sóng truy quét qua đi, tôi tổ chức lại nhân lực, bắt đầu mở rộng thế lực.
Lần này không chỉ làm việc sạch nữa, việc bẩn tôi cũng muốn nhúng tay vào. Những sản nghiệp trước kia của anh Lưu bị niêm phong, tôi muốn từ từ gây dựng lại.
Vì chuyện này, ở giữa có dùng một vài thủ đoạn bạo lực, đều do Lưu Phong xử lý, tôi không để người nhà biết.
Chính trong những năm này, tôi phát hiện mình làm việc ngày càng liều lĩnh, thủ đoạn cũng ngày càng đen tối.
Nhưng quay đầu tự hỏi bản thân.
Tôi sai sao?
Từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy mình không sai.
Đúng như hôm đó anh Lưu từng nói với tôi:
“Kiếm tiền thôi mà, chẳng có gì phải xấu hổ.”
Giờ đây tôi không chỉ nuôi sống một gia đình.
Mà còn nuôi sống hàng trăm anh em dưới tay mình.
Trong cái xã hội cá lớn nuốt cá bé này, biết bao người bị nuốt chửng.
Dựa vào cái gì mà người khác được ăn, còn tôi thì không?
30.
Làm tới năm 2007, tôi đã nắm được toàn bộ sản nghiệp vùng xám ở hai quận trung tâm thành phố.
Cũng lúc đó, tôi nhận ra tình hình bắt đầu căng thẳng, quốc gia dường như sắp có một đợt hành động mạnh tay.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, có lẽ chẳng bao lâu nữa tôi cũng sẽ bị bắt vào tù.
Đương nhiên, quan trọng hơn là…
Hoàng Vận đã bảy tuổi, bắt đầu hiểu chuyện rồi.
Tôi rất sợ sau này nó biết cha mình là dân xã hội đen.
Tôi không muốn dạy nó thành người như tôi.
Vì thế tôi quyết định “tẩy trắng” bản thân.
Lúc ấy bất động sản là ngành phát triển điên cuồng nhất, mà cũng là ngành có ngưỡng gia nhập tương đối thấp.
Tôi bắt đầu bán dần những sản nghiệp dưới tên mình, tích lũy tiền mặt, chuẩn bị bắt đầu lại.
31.
Cuối năm 2007.
Dù đã chuẩn bị một lượng vốn lớn, nhưng tôi ít học, khi bước vào một lĩnh vực hoàn toàn mới thì luôn tỏ ra thận trọng dè dặt.
Hôm qua đi đấu thầu nhận được một bản hợp đồng, kết quả đem đi cho luật sư xem mới phát hiện bên trong có hơn mười chỗ sơ hở và cạm bẫy.
Đám người đó chính là bắt nạt tôi ít học.
Nhớ lại Mạnh Vĩ năm xưa, tôi thật sự muốn trở thành người giống hắn.
Có thủ đoạn, hiểu luật chơi.
Đời này tôi chắc không thể được nữa, vì tôi không biết đọc sách. Thế nên tôi muốn tìm một người có thể giúp tôi xử lý mọi việc.
Người này không thể quá sạch sẽ, nếu không khác đường khác chí, sớm muộn cũng đào hố hại tôi.
Nhưng người vừa hiểu pháp luật vừa đồng lòng đồng dạ thì quá khó tìm.
Cho đến sau này, có một quản lý nói với tôi rằng trong quán bar dưới tên tôi có một cậu bồi rượu trẻ đang giúp khách tư vấn pháp luật.
Lúc ấy tôi còn tưởng cậu ta là sinh viên đi làm thêm.
Quản lý nói là một má mì giới thiệu tới, hình như từng phạm chuyện gì đó, đang trốn tránh sự vụ.
Nghe vậy tôi lập tức thấy rất hợp ý.
Đây chẳng phải chính là người tôi đang cần sao?