BỊ ẾP LÊN LƯƠNG SƠN

6

Thế là tôi lập tức tới quán bar gặp người tên Từ Binh đó. Cậu ta nhìn còn trẻ, dáng vẻ thư sinh nho nhã.

Tôi hỏi:

“Tôi thấy cậu ngày nào cũng giúp khách tư vấn pháp luật. Cậu hiểu luật à?”

Cậu ta nói trước đây từng học qua.

Tôi lại hỏi:

“Từng học đại học?”

Cậu ta trả lời không có cơ hội học.

Mấy năm lăn lộn xã hội khiến tôi nhìn ra người này có bí mật.

Có bí mật là chuyện tốt, người có bí mật thì dễ dùng.

Tôi bảo quản lý lấy bản photo hợp đồng hôm trước đưa cho cậu ta xem thử có vấn đề gì không.

Tôi đợi cậu ta nửa tiếng.

Sự thật chứng minh, chờ đợi là xứng đáng.

Những điểm cậu ta chỉ ra giống hệt những gì luật sư chuyên nghiệp nói.

Chỉ với điều đó thôi, tôi đã biết cậu ta chính là người mình cần.

Tôi thuê cậu ta làm thư ký cho mình, giúp xử lý những việc như hợp đồng.

Sau khi chuẩn bị gần xong, tôi chính thức bước chân vào ngành bất động sản.

 

 
 

32.
Ban đầu tôi cứ nghĩ ngành này rất sạch sẽ.

Nhưng làm lâu mới phát hiện chẳng hề sạch.

Tôi gặp lại rất nhiều bạn cũ thời còn lăn lộn xã hội đen trong ngành này.

Thủ đoạn của bọn họ có thể nói là cực kỳ độc ác, muốn chia miếng bánh từ miệng họ ra quả thật khó như lên trời.

Nhưng một khi tôi đã bán sạch sản nghiệp để dốc tiền vào đây, thì không thể để đống tiền đó chết trong tay mình được.

Thế là tôi giao việc tranh đất cho Lưu Phong, nói với anh ta:

“Chỉ cần không chết người, chỉ cần không tra tới chúng ta, cậu cứ mạnh tay mà làm, tiền tôi bỏ.”

Sau đó Lưu Phong hoàn thành nhiệm vụ rất tốt.

Chiêu tạo tai nạn xe giả tôi thật sự rất thích.

Nhưng chiêu gọi gái và phóng viên tới bôi nhọ đối thủ còn lợi hại hơn.

Dưới sự hỗ trợ của Lưu Phong và Từ Binh, tôi giành được rất nhiều khu đất, việc làm ăn ngày càng lớn.

Năm 2009 kiếm được rất nhiều tiền, việc đầu tiên tôi làm là xây tòa nhà công ty riêng, đặt tên là Tập đoàn Hâm Thành.

Thật ra ban đầu tôi muốn đặt là Tập đoàn Phương Vận.

Nhưng sau đó tôi nhận ra công ty này trong tương lai sẽ có rất nhiều chuyện bẩn thỉu, tôi không muốn làm ô uế vợ con mình, cuối cùng vẫn dùng tên của bản thân.

 

 
 

33.
Năm 2010, sau khi tòa nhà tập đoàn hoàn thành, tôi ngồi trong văn phòng chủ tịch.

Ban đầu tâm trạng còn khá tốt.

Dù sao thì cũng đã có tòa nhà thuộc về riêng mình rồi.

Thế nhưng tin xấu liên tiếp kéo đến, khiến tôi cực kỳ cáu bẳn.

Khoảng thời gian đó, người dưới tay gần như chẳng báo cho tôi được tin gì tốt.

Mấy dự án bất động sản dưới danh nghĩa tập đoàn Tân Thành sau khi chính thức khởi công thì liên tiếp bị các cơ quan chức năng yêu cầu dừng thi công, phạt tiền.

Sau đó chúng tôi phải tìm người đi làm lại giấy phép xây dựng, nhưng nhân viên cấp phép bỗng nhiên thay đổi thái độ, trực tiếp nâng tiêu chuẩn lên mức cao nhất, khiến người của công ty chạy đi chạy lại mấy chuyến vẫn không làm được giấy phép.

Ban đầu tôi còn thấy lạ, rõ ràng mỗi dự án đều đã để riêng một khoản tiền để lo quan hệ, sao còn sinh ra nhiều chuyện như vậy?

Chẳng lẽ số tiền đó bị người ta nuốt mất rồi?

Tôi gọi Lưu Phong tới, bảo anh ta đi điều tra xem rốt cuộc chuyện này là sao.

Sau đó, Lưu Phong dẫn mấy nhân viên thường xuyên tới công trường gây sự đi ăn cơm, gọi vài cô gái trẻ đẹp tới tiếp rượu, lại ép họ uống thêm mấy ly rượu trắng, mỗi người nhét cho hai cây thuốc lá rồi phát thêm phong bì dày.

Thế là hỏi được hết mọi chuyện.

Phòng ban của họ vừa điều tới một vị lãnh đạo mới chuyên phụ trách mảng này. Nhưng vị lãnh đạo ấy dường như có thù với tập đoàn Tân Thành, cứ bắt cấp dưới chăm chăm soi mói tập đoàn chúng tôi, thậm chí còn ám chỉ rằng nếu không tìm ra lỗi thì liệu hồn bị làm khó.

Biết chuyện này xong, tôi lại bảo Lưu Phong đi điều tra thông tin về vị lãnh đạo mới kia.

Kết quả đoán xem thế nào?

Tên ông ta là Mạnh Đảm Dân, lại là họ hàng của cái thằng Mạnh Vĩ chết tiệt!

Con mẹ nó rốt cuộc thằng Mạnh Vĩ có bao nhiêu họ hàng để hại tôi vậy?

Tôi tức đến phát điên, gào lên với Lưu Phong:

“Mau điều tra cho tao! Toàn bộ họ hàng của thằng Mạnh Vĩ! Bên nội bên ngoại! Không sót một ai! Tao muốn xem nhà nó rốt cuộc là loại thổ phỉ kiểu mới gì!”

Nghe xong, Lưu Phong không nói gì ngay mà đưa cho tôi một tấm ảnh và một bức thư.

Tôi nhìn bức ảnh.

Trong ảnh là một ngôi mộ, phía trước có bia đá khắc tên. Cái tên trên bia chính là người chỉ điểm tôi thuê hai năm trước.

Hắn chết rồi?

Tôi vội mở lá thư ra đọc kỹ nội dung bên trong.

“Hoàng đại ca, hai năm trước ông nhờ chồng tôi điều tra một chuyện, anh ấy đã tra ra rồi. Nhưng anh ấy sợ nếu nói với ông lúc đó thì đối phương sẽ lần ra được anh ấy, nên định chờ thêm hai năm mới nói sự thật cho ông biết. Nhưng không hiểu bằng cách nào đối phương biết được chồng tôi đang điều tra chúng, vậy mà lại tìm người uống rượu lái xe đâm chết chồng tôi. Kẻ say rượu lái xe cuối cùng chỉ bị phạt có hai năm tù. Chuyện này tôi chỉ có thể cầu xin ông, ông có thể giết hắn sau khi hắn ra tù không? Tôi xin ông!”

Đọc đến đây, trong đầu tôi đầy nghi vấn, còn Lưu Phong thì giải thích hết cho tôi:

“Đây là thư vợ của người chỉ điểm đó viết. Anh nhờ hắn điều tra cái chết của anh tôi, hắn điều tra ra rồi, nhưng sợ rước phiền phức nên định vài năm sau mới nói cho anh.”

“Vậy ai giết anh của cậu?”

Lưu Phong đáp:

“Mạnh Vĩ.”

“……”

Lưu Phong nói tiếp:

“Hắn từng gây sự với anh, anh tôi đứng ra giúp anh nên hắn luôn ghi hận trong lòng. Từ đó về sau hắn luôn tìm cơ hội hại anh tôi. Đợt quét sạch xã hội đen chống tham nhũng lần đó chính là hắn tố giác các sòng của anh tôi. Sau khi anh tôi vào tù, hắn còn cài người vào cùng buồng giam rồi mua chuộc quan hệ chuyển anh tôi sang đó. Anh tôi chết như vậy đấy.”

Nghe xong, đầu óc tôi rối loạn.

Tôi che mắt lại, suy nghĩ rất lâu.

Có lẽ… loại người như Mạnh Vĩ, chỉ cần hận ai thì sẽ đeo bám người đó cả đời.

Hắn đã quấn lấy tôi mười bảy năm rồi. Tròn mười bảy năm… vậy mà vẫn chưa đủ sao?

Tôi hỏi Lưu Phong:

“Thằng Mạnh Vĩ này kết hôn chưa?”

“Gia đình từng sắp xếp rồi, nhưng cô vợ thấy hắn lưu manh nên ly hôn.”

“Hắn có con chưa?”

“Không.”

“Cũng đúng… loại người như hắn mà còn có con thì đúng là tai họa để lại ngàn năm.”

Tôi hít sâu một hơi, ngả người ra ghế.

“Lưu Phong, người giết anh cậu trong buồng giam là ai, biết không?”

“Biết.”

“Kẻ lái xe say rượu đâm chết người chỉ điểm của tôi đang ở nhà tù nào, ngày nào ra tù, biết không?”

“Biết.”

“Mạnh Vĩ ở đâu, biết không?”

“Biết.”

“Được, cậu tự liệu mà làm.”

……

34

Hôm đó, tôi mặc một bộ vest mới tinh, cố ý làm tóc cho mình trông giống doanh nhân thành đạt hơn.

Sau đó, tôi cầm cuốn hồ sơ thầu dày năm centimet trên bàn, chuẩn bị đi tìm Mạnh Đảm Dân.

Muốn gặp ông ta không khó, trước đây Lưu Phong đã mời không ít nhân viên ăn uống nên ít nhiều cũng có chút thể diện.

Tôi gần như nghênh ngang đi tới cửa văn phòng ông ta.

Gõ cửa trước.

“Mời vào.”

Tôi đẩy cửa bước vào rồi tiện tay đóng lại.

Mạnh Đảm Dân nhìn tôi một cái rồi hỏi:

“Anh là ai?”

Tôi cười với ông ta.

“Lãnh đạo đúng là quý nhân hay quên. Trước đây không lâu ông còn cho người đình chỉ dự án của tập đoàn chúng tôi mà.”

“Ồ…”

Biểu cảm của Mạnh Đảm Dân vẫn rất bình thản, thậm chí còn mở bình giữ nhiệt uống một ngụm trà nóng rồi mới nói:

“Anh là Hoàng Tân Thành.”

Tôi gật đầu, sau đó ngồi xuống trước mặt ông ta với vẻ nịnh nọt, lặng lẽ đặt cuốn hồ sơ lên bàn rồi đẩy nhẹ về phía trước.

Ông ta nhìn hai chữ “hồ sơ thầu” rồi cười khinh thường.

“Ở chỗ tôi đâu có gì cần đấu thầu.”

“Đừng nói vậy, ông mở ra xem trước đã.”

“Hừ.”

Ông ta mở trang đầu tiên, sắc mặt lập tức thay đổi.

Trang đầu ghi toàn bộ thông tin gia đình ông ta: nhân khẩu, ảnh chụp, địa chỉ, tuổi tác, ngày sinh, công việc, trường học, số điện thoại, sở thích.

Ánh mắt ông ta nhìn tôi lập tức không còn bình tĩnh như lúc nãy nữa.

Tôi chỉ nói:

“Đừng vội, xem tiếp trang sau đi.”

Ông ta cúi đầu mở sang trang thứ hai.

Trang này chữ nhỏ hơn trang trước.

Vì nội dung cần ghi nhiều hơn.

Trang này ghi toàn bộ thông tin họ hàng trong ba đời của Mạnh Vĩ, tôi còn đặc biệt tô vàng nghề nghiệp của những người có địa vị trong nhà hắn.

Người làm ông chủ, người làm quan chức, người giảng dạy đại học, người phát triển ở nước ngoài… quy mô gia tộc đó quả thật khác hẳn loại gia đình bị mẹ tái giá rồi bỏ rơi như tôi.

“Trang thứ ba cũng hay lắm.”

Lúc này ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân người qua lại.

Ông ta như chim sợ cành cong, lập tức đóng cuốn hồ sơ lại.

Tôi đứng dậy giữ tay ông ta.

“Đừng đóng, xem trang thứ ba đi.”

Nói rồi tôi tự tay lật sang trang thứ ba cho ông ta.

Trang này ghi lại toàn bộ những việc Mạnh Vĩ đã làm suốt những năm qua.

Chuyện nhỏ chiếm đa số, nhưng chuyện lớn cũng không ít.

Cưỡng hiếp nhiều thiếu nữ rồi ngụy biện là tự nguyện.

Vu oan hãm hại người khác khiến nhiều người chịu phạt.

Thuê người giết người rồi lợi dụng kẽ hở pháp luật để giảm án.

Chỉ cần tùy tiện lấy ra vài vụ thôi cũng đủ là tội lớn rồi.

Mạnh Đảm Dân rõ ràng hoảng hốt.

Tôi lập tức nhân cơ hội ép thêm:

“Nhà họ Mạnh là đại gia tộc, bất kể đời trước hay đời này đều rất xuất sắc. Thế mà lại sinh ra một thằng như Mạnh Vĩ. Nói khó nghe thì đúng là một con chuột làm hỏng cả nồi canh.”

Mạnh Đảm Dân hít sâu một hơi, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, hạ thấp giọng để tỏ ra mình còn quyền uy:

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Tôi ngồi lại xuống ghế.

“Mời ông lật tiếp xuống dưới.”

Ông ta lật thêm vài trang nữa, toàn giấy trắng nên nghi ngờ nhìn tôi.

Tôi ra hiệu bằng ngón tay, bảo ông ta tiếp tục.

Thế là ông ta lật nhanh tiếp, sau mấy chục trang thì phát hiện giữa cuốn hồ sơ có mấy ô khoét rỗng.

Trong những ô đó đặt bốn thỏi vàng nặng 100 gram.

Sắc mặt Mạnh Đảm Dân lại thay đổi.

Ông ta cực kỳ khó hiểu.

“Rốt cuộc anh có ý gì?”

Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho Lưu Phong rồi đưa máy cho Mạnh Đảm Dân.

Ông ta áp điện thoại lên tai.

Đầu bên kia vang lên giọng Lưu Phong:

“Đây là chú mày, nói đi.”

Ngay sau đó, giọng nói biến thành Mạnh Vĩ:

“Chú! Cứu con! Cứu con! Bọn chúng bắt cóc con! Nhốt con mấy ngày rồi! Cứu con…”

Mặt Mạnh Đảm Dân lập tức xanh mét.

“Mạnh Vĩ!? Mày làm sao vậy? Mày đang ở đâu?”

Tôi đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.

Mạnh Đảm Dân nhận ra mình nói quá lớn nên lập tức hạ giọng:

“Hoàng Tân Thành, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

Tôi không trả lời ngay, chỉ đẩy cuốn hồ sơ có vàng về phía trước thêm chút nữa để vàng ở gần ông ta hơn.

Sau đó tôi nói:

“Lãnh đạo, tôi quen Mạnh Vĩ từ năm 93. Khi đó hắn động tay động chân với vợ tôi, lúc ấy tôi trẻ người non dạ nên đánh nổ một quả thận của hắn. Sau đó tôi cũng ngồi tù bốn năm, coi như trả đủ rồi.”

“Nhưng năm thứ ba sau khi ra tù, tôi mở một quán ăn nhỏ, hắn kéo người tới phá việc làm ăn của tôi, khiến quán không mở nổi, còn làm ô danh tiếng của tôi. Sau đó tôi đóng quán, định đi làm thuê, nhưng cả khu đó không nơi nào dám nhận tôi.”

“Sau này bố vợ tôi cầm tiền tiết kiệm đi cầu xin lãnh đạo nhà máy cho tôi một công việc, kết quả vẫn là Mạnh Vĩ. Hắn nhờ chú làm phó giám đốc nhà máy, tức anh trai ông, loại tôi ra, còn khiến bố vợ tôi bị đuổi việc, dẫn đến ông ấy đột quỵ xuất huyết não nhập viện.”

“Khi đó trên có già dưới có trẻ, trong nhà không có tiền, tôi cũng không tìm được việc. Chính hắn ép tôi phải đi theo xã hội đen.”

“Đợt quét sạch xã hội đen, hắn vì muốn nhằm vào tôi mà đưa đại ca của tôi vào tù, rồi còn sắp xếp người trong trại giết chết anh ấy.”

“Hiện giờ tôi khó khăn lắm mới gây dựng công ty lớn thế này, vậy mà hắn lại tìm đến ông để tiếp tục hại tôi.”

“Đương nhiên tôi biết, lãnh đạo à, giữa tôi và ông không có thù oán. Chắc chắn là Mạnh Vĩ biết ông quản lĩnh vực này nên mới tới cầu xin ông giúp. Ông nể mặt họ hàng nên bị hắn mè nheo mãi mới động tay gây khó dễ cho tôi.”

“Cho nên tôi mới bắt hắn nhốt vài ngày, đồng thời cho người thu thập những thông tin này.”

“Nhưng lãnh đạo thử phân xử xem, loại người như Mạnh Vĩ thù quá dai, quá đáng sợ. Hắn đeo bám tôi suốt mười bảy năm, một người mà có thể dùng mười bảy năm chỉ để trả thù người khác, chẳng phải rất kinh khủng sao?”

“Nếu đổi là ông, ông chịu nổi không? Tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi. Hôm nay tới tìm ông là muốn bàn hợp tác.”

“Tôi biết nhà họ Mạnh có tiền, không coi trọng chút này của tôi. Nhưng theo tôi thấy, Mạnh Vĩ chỉ đáng giá chừng đó thôi.”

“Bao nhiêu hậu bối ưu tú của nhà họ Mạnh, vậy mà lại xuất hiện một con súc sinh như hắn. Nếu mọi người tiếp tục dung túng, sớm muộn gì hắn cũng kéo cả nhà họ Mạnh xuống nước.”

“Ông cũng thấy rồi đấy, những năm nay Mạnh Vĩ làm biết bao chuyện xấu. Nếu bị phanh phui ra ngoài thì nhà họ Mạnh phải làm sao?”

“Bây giờ tôi muốn cho ông một lựa chọn.”

“Một người bạn có thể hợp tác lâu dài.”

“Hoặc một người thân làm bại hoại gia phong.”

“Ông chọn cái nào?”

Mạnh Đảm Dân rất lâu không nói được gì, cố làm ra vẻ lãnh đạo suy nghĩ thấu đáo.

Tôi nói với ông ta:

“Bất kể ông chọn cái nào, tôi cũng tôn trọng. Nếu ông chọn người thân, tôi lập tức thả Mạnh Vĩ ra. Nhưng đổi lại, sự an toàn của những người khác trong nhà họ Mạnh, cũng như rất nhiều bí mật của nhà họ Mạnh, tôi không đảm bảo được nữa.”

“Nhưng nếu ông chọn tôi — người bạn này, sau này tôi nhất định báo đáp ông thật tốt. Sau này tôi chính là chó của ông! Ông bảo gì tôi nghe nấy. Nhưng Mạnh Vĩ… phải chết.”

“Sống hay chết, tôi giao cho ông quyết định.”

Mồ hôi Mạnh Đảm Dân đầy đầu, kính cũng mờ hơi nước.

Tôi thấy môi ông ta hơi run.

Có vẻ đang cực kỳ giằng xé.

Ông ta nhìn tôi:

“Các anh làm vậy là phạm pháp!”

“Ông nói nghe hay nhỉ, nhà họ Mạnh phạm pháp còn ít sao?”

“Nhưng… Mạnh Vĩ là con trai anh cả tôi. Tôi… tôi phải giải thích với anh ấy thế nào?”

“Ông yên tâm, chuyện này trời biết đất biết ông biết tôi biết. Cứ xem như Mạnh Vĩ mất tích là được. Anh cả ông không điều tra ra đâu. Người anh em của tôi làm việc rất chuyên nghiệp, ông cứ yên tâm chọn đi.”

“……”

Ông ta cúi đầu nhìn mấy thỏi vàng.

Lặng lẽ đóng cuốn hồ sơ lại.

Hít sâu thêm một hơi.

“Ừm… việc chỉnh đốn của tập đoàn Tân Thành làm rất tốt. Phương án cụ thể tôi sẽ mang về nghiên cứu thêm, hy vọng sau này chúng ta có thể hợp tác lâu dài.”

Tôi mỉm cười gật đầu, bật loa ngoài cuộc gọi rồi nói với Lưu Phong bên kia:

“Nghe thấy chưa? Lãnh đạo lên tiếng rồi đấy.”

Ngay sau đó, đầu dây bên kia truyền tới tiếng động giãy giụa cầu sinh nhưng không thành tiếng của một người.

Kéo dài khoảng vài phút.

Cho đến khi cuộc gọi bị cúp.

Tôi lấy từ túi ra một cây bút ghi âm, đứng dậy cúi người với Mạnh Đảm Dân.

“Cảm ơn lãnh đạo đã nâng đỡ!”

Nói xong tôi quay người bỏ đi.

Không biết lúc đó Mạnh Đảm Dân có biểu cảm gì.

……

35

Vài năm sau khi trừ khử Mạnh Vĩ, mọi chuyện của tôi đều thuận buồm xuôi gió.

Dù sao trong tay tôi cũng nắm giữ đoạn ghi âm Mạnh Đảm Dân đồng ý để tôi giết Mạnh Vĩ.

Từ đó trở đi, hai chúng tôi là châu chấu trên cùng một sợi dây, lợi dụng lẫn nhau, không ai thoát khỏi ai được nữa.

Có ông ta mở đường bật đèn xanh cho tôi suốt, sao tôi có thể không thuận buồm xuôi gió được?

Khi một người có đường tắt để đi, trừ phi hắn ngu, nếu không chắc chắn hắn sẽ chọn đường tắt.

Con đường này thật sự quá dễ đi.

Tôi dựa vào tuyến quan hệ của Mạnh Đảm Dân, thống trị giới bất động sản trong thành phố.

Tôi còn học được một kiểu chơi tài chính mới, gọi là đòn bẩy.

Trong ngành bất động sản, thứ này có thể chơi ra đủ trò.

Nói đơn giản là, tôi cầm một khoản tiền đi mua đất, sau đó dùng mảnh đất đã mua để vay ngân hàng làm tiền xây dựng công trình. Nhưng tiền công trình đó tôi không dùng để xây nhà, mà tiếp tục lấy đi mua đất, rồi lại dùng đất mới mua để vay ngân hàng tiếp.

Dùng chiêu này, tôi có thể nhanh chóng mở rộng quy mô công ty, mà cũng rất nhanh nếm được vị ngọt.

Trong lúc đó, lão Từ từng nhắc tôi:

“Hoàng tổng, đòn bẩy phải có chừng mực, không thể chơi mãi như vậy được, nếu không sớm muộn gì cũng sụp đổ.”

Nhưng lúc ấy tôi không nghe, từ đó gây ra tai họa thứ tư trong đời mình.

Đây cũng là tai họa lớn nhất đời tôi.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...