Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
BỊ ẾP LÊN LƯƠNG SƠN
7
36.
Tháng 5 năm 2013.
Vì dùng đòn bẩy quá nhiều lần, đã chạm đến mức nguy hiểm, ngân hàng từ chối cho Tập đoàn Tân Thành vay vốn. Các công ty tín dụng dân gian, ngân hàng ngầm các kiểu, cũng vì sợ đòn bẩy sụp đổ mà không dám cho Tân Thành vay nữa.
Thật ra việc không được vay vốn cũng chưa phải chuyện lớn, chỉ cần Tân Thành xây thêm vài khu nhà là có thể giải quyết vấn đề.
Nhưng đúng lúc tháng trước, Mạnh Đảm Dân đã moi của tôi hai chục triệu, trực tiếp khiến dòng tiền trong tài khoản của Tân Thành giảm mạnh.
Số tiền trên sổ sách hiện giờ, đừng nói xây cả một khu nhà, ngay cả xây một tòa nhà thôi cũng đã rất khó khăn.
Nếu là trước đây, tôi còn có thể bán một mảnh đất để gom vốn, nhưng bây giờ tất cả đất đai đều đã thế chấp cho ngân hàng.
Lúc này, Tập đoàn Tân Thành cực kỳ cần một dòng tiền mặt chảy vào tài khoản. Nếu không có dòng tiền này, Tân Thành rất có thể sẽ vì nợ xấu mà sụp đổ.
Tôi không thể chấp nhận điều đó.
Vì thế tôi gọi đám lãnh đạo cấp cao trong công ty cùng lão Từ tới nghĩ cách cho tôi.
Nhưng ngoài việc bảo tôi đi gom vốn, đám lãnh đạo chẳng nghĩ ra được biện pháp nào khác.
Ngược lại, lão Từ lại đưa ra một kế hoạch cực kỳ nguy hiểm nhưng khả thi.
Hôm đó, cậu ta đóng cửa lại, trong văn phòng chủ tịch chỉ có tôi và cậu ta.
Cậu ta nói:
“Tập đoàn Tân Thành hiện giờ cần một dòng tiền mặt, vậy thì chúng ta nghĩ cách tạo ra một dòng tiền mặt. Khoản vay bên ngân hàng trước mắt có thể kéo dài thêm, chỉ cần chưa khởi công thì tiền lãi rồi cũng trả được. Việc cấp bách nhất bây giờ là phải làm ra một khu nhà trước, sau đó đem đi bán trước, dùng tiền bán trước để lấp lỗ hổng, như vậy mới cứu được Tân Thành.”
Tôi nói với cậu ta:
“Tiền của chúng ta không đủ để xây một khu nhà.”
Cậu ta đáp:
“Có thể tay không bắt sói. Anh bảo anh Phong sắp xếp nội bộ một người giả làm nhà thầu, để hắn ra ngoài đấu thầu thuê đội thi công, ký hợp đồng thanh toán theo tiến độ dự án. Dự án chưa xong thì không trả tiền. Chờ nhà xây được đến một mức nhất định, chúng ta sẽ mở bán trước, lấy tiền bán trước để lấp lỗ hổng của tập đoàn. Sau khi đạt được mục đích, thì để tên nhà thầu đó trốn đi. Như vậy, hợp đồng giữa đội thi công và nhà thầu sẽ không còn liên quan tới Tân Thành nữa. Sau này có thể nói Tân Thành đã chuyển tiền công trình cho nhà thầu rồi, là nhà thầu ôm tiền bỏ trốn, Tân Thành cũng là nạn nhân.”
“Chiêu này cao thật… vậy còn vật liệu xây dựng?”
“Theo tôi biết, các nhà máy vật liệu đều xuất hàng theo từng lô. Có lúc máy móc gặp vấn đề, hoặc nguyên liệu có vấn đề, sẽ dẫn đến một lô vật liệu nào đó không đạt chuẩn chất lượng. Những vật liệu kiểu này thường bị bán như phế phẩm. Tôi kiến nghị anh mua những vật liệu kém chất lượng này, gần như chẳng tốn bao nhiêu tiền.”
Đến tôi cũng bắt đầu khâm phục sự liều lĩnh của cậu ta.
“Nhưng dùng vật liệu kém chất lượng để xây nhà thì có nguy cơ mất an toàn đấy, hơn nữa đám đội trưởng công trình kia cũng sẽ không chịu để yên.”
“Không sao, đổ hết trách nhiệm lên đầu nhà thầu. Cứ nói rằng nhà xây được nửa chừng thì nhà thầu ôm tiền bỏ trốn, chuỗi vốn của dự án bị đứt, dẫn tới công trình phải dừng thi công. Chủ nhà không nhận được nhà, vậy thì tự nhiên cũng không tồn tại nguy cơ an toàn gì nữa. Còn đám đội trưởng công trình kia, anh có thể nói với họ rằng tuy chuyện này không liên quan tới Tân Thành, nhưng Tân Thành đồng ý dùng vài căn nhà để gán nợ cho họ, nhằm ổn định họ trước. Chờ sau này có tiền rồi, lại cho nổ sập khu nhà đó, cuối cùng bồi thường tổn thất cho người mua nhà. Còn đội trưởng công trình thì vì là nhà gán nợ công trình nên đương nhiên không tồn tại vấn đề bồi thường. Chuyện này coi như kết thúc.”
Nghe tới đây, quả thật là một vòng khép kín hoàn hảo.
Dù cách làm này rất thất đức, thậm chí có thể nói là chuyện đoạn tử tuyệt tôn.
Nhưng hiện giờ Tập đoàn Tân Thành quả thật đã đến bờ vực sụp đổ.
Tôi chỉ còn cách liều mạng đánh cược.
37.
Đúng như cậu ta nói, tôi để một đàn em của Lưu Phong đóng giả nhà thầu, để hắn tung tin ra ngoài thu hút các đội trưởng công trình tới đấu thầu. Còn tôi thì âm thầm đi mua những lô vật liệu kém chất lượng.
Số tiền còn lại cần phải dùng toàn bộ để đả thông quan hệ.
Dự án bắt đầu vào cuối tháng 7 năm 2013.
Nhân lực, vật liệu, mọi thứ đều rất đầy đủ, còn bố trí một người quen cũ làm quản lý công trường.
Dù trong lòng thấp thỏm bất an, nhưng đã đi đến bước này rồi thì không thể quay đầu nữa.
38.
Tối ngày 9 tháng 2 năm 2014, tôi, Lưu Phong và lão Từ cùng tới công trường kiểm tra tiến độ thi công.
Xuống xe chưa bao lâu thì có một công nhân cầm đoạn thép bị cắt đi về phía chúng tôi. Ban đầu hắn nói gì với lão Từ tôi không nghe rõ, nhưng sau đó tôi nghe thấy hắn nhắc đến chuyện vật liệu kém chất lượng.
Vốn dĩ tôi định để lão Từ xử lý chuyện này, nhưng nhìn ra được người đàn ông kia chẳng hề nể mặt lão Từ, ngược lại còn liên tục nhấn mạnh rằng đây là vật liệu kém chất lượng.
Bản thân tôi vì chuyện này là phạm pháp nên ngày nào cũng sống trong lo sợ. Khi nghe tên công nhân đó hết lần này tới lần khác nhắc tới vật liệu kém chất lượng, tôi thật sự không chịu nổi nữa.
Chuyện này không thể bại lộ, càng không thể vỡ lở.
Vì thế tôi đi tới trước mặt người đàn ông đó, hỏi hắn tên gì.
Hắn nói hắn tên Trương Bình.
Tôi gật đầu.
Thuận tay đẩy hắn ngã xuống móng công trình, nhìn cơ thể hắn bị những thanh thép neo xuyên thủng.
Tất cả mọi người tại hiện trường đều bị hành động của tôi làm cho sợ hãi.
Chỉ có tôi biết rằng tôi buộc phải làm vậy.
Tôi dặn quản lý dự án Chu Tiền xử lý hậu quả, sau đó dẫn lão Từ và Lưu Phong lên xe rời đi.
Đối với tôi mà nói, công trường này là hy vọng duy nhất của Tập đoàn Tân Thành.
Hắn ngàn lần không nên, vạn lần không nên đem lòng chính nghĩa của mình đặt ra ngoài ánh sáng.
Nói thật.
Ngay cả tôi lúc này cũng thấy sợ chính bản thân mình.
Tôi cảm giác mình đã thay đổi quá nhiều, thậm chí có thể nói là hoàn toàn biến dạng.
Nhưng tôi buộc phải làm thế.
Tôi đã hứa với Lý Phương.
Tôi sẽ để con trai chúng tôi đi du học, mở công ty lớn.
Mấy năm trước tôi đã đưa hai ông bà cùng Hoàng Vân sang Anh học trường quý tộc rồi, bây giờ chỉ còn thiếu mỗi việc mở công ty lớn nữa thôi.
Tôi phải biến Tập đoàn Tân Thành thành một công ty lớn, sau đó chờ Hoàng Vân du học trở về rồi tận tay giao lại cho nó.
Vì điều đó, Tập đoàn Tân Thành tuyệt đối không thể sụp đổ trong tay tôi.
Cho dù phải dùng những thủ đoạn phạm pháp này, tôi cũng nhất định phải khiến Tân Thành tiếp tục tồn tại.
Ngoại truyện 1: Tấm lòng người thầy thuốc
Tháng 1 năm 2000, bệnh viện nhân dân thành phố.
Hoàng Tân Thành:
“Bác sĩ, xin nhờ bác sĩ, nếu có thể giữ được người lớn thì nhất định phải cứu người lớn, xin bác sĩ đó. Tôi có chút tiền, bác sĩ nhận giúp tôi, xin bác sĩ.”
Hoàng Tân Thành móc tiền đưa cho bác sĩ.
Bác sĩ nhận lấy, sau đó cầm giấy đồng ý phẫu thuật đi vào phòng mổ.
Sau ca mổ, bác sĩ chỉ giữ được đứa bé.
Ông lặng lẽ nhìn hơn một trăm tệ tiền lẻ mà Hoàng Tân Thành nhét cho mình, rồi đi tới quầy thanh toán.
“Chỗ tiền này, ghi vào tài khoản của Lý Phương.”
Ngoại truyện 2
Ngày 20 tháng 11 năm 2014, văn phòng chủ tịch Tập đoàn Tân Thành.
Hoàng tổng lấy cuốn sổ nhỏ ra, lật vài trang, rồi dùng điện thoại phụ gọi một cuộc.
Hoàng tổng:
“Alo, lãnh đạo à, có chuyện muốn nhờ ngài giúp. Không phải chuyện lớn gì đâu, chỉ là tôi với Từ Mẫn muốn dẫn một người vào trại tạm giam gặp phạm nhân.”
“Vâng vâng vâng, lãnh đạo, tôi biết chuyện này không thuộc phạm vi quản lý của ngài, nhưng đúng là chúng tôi có việc cần, gặp vấn đề rồi thì phải giải quyết mà.”
“Lãnh đạo, ngài không thể nói vậy được, tôi biếu ngài đâu có ít…”
“Haiz, ngài nói vậy oan cho tôi rồi, sao gọi là uy hiếp ngài được, tôi nào dám chứ. Chỉ là nếu chuyện này không vượt qua được thì Tập đoàn Tân Thành có thể tiêu đời mất.”
“Đúng đúng đúng, chỉ cần ngài bảo bên trại tạm giam bật đèn xanh cho chúng tôi vào một chuyến là được.”
“Không không, tuyệt đối không đâu, ngài yên tâm, tuyệt đối không gây phiền phức cho ngài. Được rồi, cảm ơn cảm ơn, cảm ơn ngài nhiều lắm.”
Điện thoại cúp máy, Hoàng Tân Thành nhìn điện thoại.
“Đệt.”
…
Ngày 24 tháng 11 năm 2014, bên ngoài trại tạm giam.
Hoàng tổng:
“Từ Mẫn, lát nữa gặp Chu Tiền rồi, cậu biết phải nói thế nào không?”
Từ Mẫn:
“Nhất định phải nói như vậy sao?”
Hoàng tổng:
“Đây cũng là vì tốt cho cậu thôi. Lần này cảnh sát suýt nữa đã đi điều tra phòng bán nhà rồi, cậu không sợ à?”
Từ Mẫn:
“Sợ…”
Hoàng tổng:
“Sợ là đúng. Thay vì ngày nào cũng sống trong thấp thỏm, chi bằng đổ hết trách nhiệm lên đầu Chu Tiền.”
Từ Mẫn:
“Chúng ta dùng vợ con anh ta để uy hiếp, nếu anh ta là người ích kỷ thì sao? Có khi anh ta sẽ phản bội.”
Hoàng tổng:
“Không đâu. Anh ta rất giống tôi hồi trẻ, tôi không nhìn lầm đâu. Anh ta nhất định sẽ vì vợ con mà nhận tội.”
Từ Mẫn:
“Thật sự phải làm tuyệt tình như vậy sao?”
Hoàng tổng:
“Hắn không chết, tôi ngủ không yên.”
…
Ngoại truyện 3: Giết mẹ giữ con
Ngày 3 tháng 3 năm 2015.
Trong nhà hỏa táng.
Vợ con của Chu Tiền tới nhận hũ tro cốt của anh ta.
Hai mẹ con đang ôm hũ tro khóc bên trong.
Từ Mẫn và Lưu Phong đứng phía sau nhìn họ.
Từ Mẫn:
“Anh Phong, chẳng phải Hoàng tổng đã hứa sẽ bảo đảm mẹ con họ cả đời bình an phú quý sao?”
Lưu Phong:
“Đã hứa rồi, nhưng đổi ý.”
Từ Mẫn:
“Nhưng…”
Lưu Phong:
“Đừng khuyên nữa. Lát nữa chờ họ đi ra, đàn em của tôi sẽ đánh thuốc mê họ, anh cứ lái xe về văn phòng luật, chuyện còn lại đừng quản.”
Từ Mẫn:
“Anh Phong, tích chút âm đức đi.”
Lưu Phong nhìn Từ Mẫn:
“Ý tưởng khu nhà dang dở là do cậu đưa ra. Lúc cậu nghĩ kế đó, cậu có nghĩ tới chuyện tích âm đức không?”
Từ Mẫn:
“Tôi… tôi không ngờ chuyện này lại dẫn tới nhiều hậu quả như vậy.”
Lưu Phong:
“Giờ nói gì cũng vô ích. Tôi liên hệ xong lò gạch rồi, lửa đủ lớn, xương vụn sẽ bị xử lý cùng đống gạch hỏng, không ai phát hiện đâu.”
Từ Mẫn:
“…”
Lưu Phong:
“Sao?”
Từ Mẫn:
“Đứa bé còn nhỏ, nó chẳng biết gì cả, ít nhất hãy tha cho nó một mạng.”
Lưu Phong:
“Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.”
Từ Mẫn:
“Anh cũng có con trai mà.”
Lưu Phong:
“…”
Anh ta im lặng suy nghĩ một lúc rồi đáp:
“Được, giết mẹ giữ con.”
Từ Mẫn:
“Vậy quyết định thế đi.”
Lưu Phong:
“Cậu nghĩ kỹ chuyện xử lý đứa bé chưa?”
Từ Mẫn:
“Tôi sẽ đưa nó ra nước ngoài, tìm một gia đình nhận nuôi.”
Lưu Phong:
“Còn phía Hoàng tổng tôi phải báo sao?”
Từ Mẫn:
“Anh cứ nói là giết hết rồi, tránh để Hoàng tổng đa nghi.”
Lưu Phong:
“Được.”
Từ Mẫn:
“Nói mới nhớ, sắp tháng tư rồi, anh định đi xử lý tên nhà thầu kia đúng không?”
Lưu Phong gật đầu:
“Ừ, để lại cho gia đình hắn một khoản tiền rồi, hắn chắc có thể yên tâm chết.”
Từ Mẫn:
“Để cứu Tập đoàn Tân Thành, rốt cuộc đã hại chết bao nhiêu người rồi?”
Lưu Phong:
“Sắp đủ hai bàn tay rồi.”
…
Ngoại truyện 4: Chuyện ngày xưa
Năm 2019, trong thang máy tòa nhà Tập đoàn Tân Thành.
Một nhân viên lướt Douyin, bật một đoạn nhạc nền.
Hoàng Tân Thành nhíu mày trong thang máy, gọi nhân viên kia lại.
Hoàng Tân Thành: “Bài hát này tên gì?”
Nhân viên quay đầu lại, thấy chủ tịch thì sững người, lắp bắp không nói nên lời.
Hoàng Tân Thành: “Tôi hỏi cậu bài này tên gì?”
Nhân viên: “Tên là… ‘Tòng Tiền Thuyết’.”
Hoàng Tân Thành gật đầu: “Được.”
Nói xong, ông ta lấy điện thoại ra tìm bài hát đó.
……
Sau khi về văn phòng, Hoàng Tân Thành vẫn nhìn điện thoại, rồi mở loa ngoài bài nhạc.
Ông đặt điện thoại lên bàn làm việc, tựa vào ghế giám đốc, lặng lẽ nghe giai điệu bài hát.
“Còn nhớ mẹ từng nói”
“Ở bên một chàng trai cho đến lúc trưởng thành”
“Phải đem thanh xuân ra đánh cược”
“Em sẽ nghe họ hàng dị nghị”
“Đợi anh mang đến cho em một bó hoa tươi”
……
Sống mũi Hoàng Tân Thành đỏ lên. Ông cầm khung ảnh của Lý Phương trên bàn làm việc, ngắm thật kỹ rồi nói:
“Giọng giống thật… lời bài hát cũng hay… Lý Phương… anh xin lỗi…”
Nói xong, ông ôm khung ảnh vào ngực.
“Anh vẫn nhớ em…”
Ngoại truyện 5: Kết cục của Mạnh Vĩ
Bị siết cổ chết, sau đó bị thiêu xác.
Ngoại truyện 6: Mầm họa
Ngày 4 tháng 8 năm 2022, văn phòng chủ tịch tập đoàn Tân Thành.
Hoàng Tân Thành: “Con trai, cao lớn hơn rồi đấy! Cũng đẹp trai nữa! Giống mẹ con y như đúc. Năm đó bố đã hứa với mẹ con sẽ bồi dưỡng con thành người tài giỏi, vừa có học thức, vừa có bản lĩnh lại có tiền. Giờ con du học trở về, bố cũng đã sắp xếp cả rồi. Trước tiên con xuống cơ sở rèn luyện một thời gian, đợi khi nắm được quy luật vận hành của tập đoàn, chúng ta sẽ từ từ thăng tiến. Bố sẽ từng chút một giao quyền cho con, sau này cả công ty sẽ do con quản lý.”
Hoàng Vận: “Vâng.”
Hoàng Tân Thành: “Tài khoản công ty sạch sẽ, cũng không có vấn đề về thuế vụ, chế độ công ty cũng rất hoàn chỉnh. Chỉ cần con học được hết những thứ này, bố sẽ yên tâm giao lại tất cả. Vài năm nữa bố sẽ cùng ông bà ngoại về quê tìm một căn nhà dưỡng già.”
Hoàng Vận: “Bố, nhắc đến chuyện này, con muốn hỏi về khu chung cư bỏ dở ở khu khai phát kinh tế. Năm 2015 vì thiếu vốn nên dừng thi công, bây giờ đã hơn bảy năm rồi. Tập đoàn chúng ta thật sự thiếu khoản tiền đó sao?”
Hoàng Tân Thành: “Chuyện này… là một món nợ rối rắm, con đừng quản nữa, bố sẽ xử lý ổn thỏa.”
Hoàng Vận: “Vâng.”
Hoàng Tân Thành: “Nào nào nào, kể bố nghe xem con có bạn gái chưa? Có đẹp bằng mẹ con không?”
……
【Hết】