ÁC GIẢ ÁC BÁO
1
Mẹ tôi vừa mất không lâu, tối nào bố tôi cũng lên khu rừng sau núi.
Mỗi lần về, ông đều tỏ ra vô cùng thỏa mãn, lại bắt đầu đối xử tốt với tôi, còn nói chẳng bao lâu nữa nhà tôi sẽ có con trai.
Vài ngày sau, bố tôi dẫn từ sau núi về một người phụ nữ xinh đẹp, bắt tôi gọi là mẹ.
Nhưng khu rừng sau núi là nghĩa địa, mẹ tôi vừa mới được chôn ở đó.
1.
Mẹ tôi lên núi nhặt củi thì trượt chân ngã chzc. Lúc tìm thấy, bà đã bị sói g ặ m chỉ còn lại xương.
Chỉ có chiếc áo bông hoa bà thường mặc mới chứng minh được thân phận.
Bố tôi lấy một chiếc chiếu rách chôn mẹ ở nghĩa địa sau núi.
Từ đó, tối nào đúng 10 giờ, bố cũng lên đó.
Ban đầu tôi tưởng bố lương tâm cắn rứt, lên đốt vàng mã cho mẹ.
Nhưng có ai đi đốt vàng mã mà về lại mặt mày rạng rỡ, thỏa mãn như vậy đâu?
Tôi bắt đầu nghi ngờ, quyết định một đêm sẽ lén theo ông.
Tối hôm đó, đúng 10 giờ, bố tôi lặng lẽ ra khỏi nhà.
Tôi đi theo từ xa, cố giữ bước chân nhẹ để không bị phát hiện.
Con đường núi ban đêm âm u đáng sợ, luôn có cảm giác có thứ gì đó đang nhìn mình từ nơi không thấy được.
Bố tôi chạy thẳng đến nghĩa địa sau núi.
Tôi nấp sau cây, thấy ông quỳ trước một ngôi mộ, miệng lẩm bẩm gì đó.
Chớp mắt một cái, bố tôi biến mất.
Nhưng từ trong ngôi mộ đó lại phát ra những âm thanh không thể miêu tả…
Tôi sợ đến ngây người, bịt miệng chạy một mạch về nhà.
Vài ngày sau, bố tôi dẫn về một người phụ nữ xinh đẹp đến mê người.
Đàn ông trong làng nhìn đến đờ cả mắt.
Chú Lưu hàng xóm còn độc thân đi theo hỏi:
“Lão Trương thật có phúc, kiếm đâu ra cô vợ đẹp thế này?”
Người khác cũng phụ họa:
“Đúng đấy anh Trương, nói cho bọn tôi biết với.”
Bố tôi ôm eo người phụ nữ, đắc ý nói:
“Muốn có đ à n b à thì phải có bản lĩnh.”
“Nhà họ Trương chúng tôi sắp có con trai rồi.”
Người phụ nữ bên cạnh nũng nịu trách:
“Đáng ghét, nói trước mặt bao nhiêu người thế này…”
Nói xong, cô ta kéo bố tôi đi thẳng vào phòng, lướt qua tôi.
Khi đi ngang qua, cô ta cười với tôi.
Nụ cười ấy khiến toàn thân tôi nổi da gà.
Ban ngày mà trong phòng đã vang lên những âm thanh phóng đãng của người phụ nữ đó, làm cả nhà gà chó không yên.
Bà nội tôi đứng bên kia tường mắng:
“Đồ hồ ly tinh không biết xấu hổ, giỏi thì đẻ thêm vài đứa con trai đi!”
“Đừng có lại là gà mái không biết đẻ trứng, tôi khinh!”
Mẹ tôi đã chzc rồi mà bà vẫn không buông tha.
Khi mẹ còn sống, bà bị bà nội m ắ n g c h ử i hanhha không ít.
Nhưng tôi là con gái, không bảo vệ được mẹ.
Chỉ cần cãi lại là bị đ á n h.
Hôm sau, bố tôi bắt một con gà mái già từ chuồng, ném cho tôi nấu canh:
“Nấu xong mang cho mẹ mày, dám uống trộm tao đ á n h chzc."
Tôi nhỏ giọng:
“Cô ta không phải mẹ con… mẹ con chzc rồi…”
Tôi ghét sự hèn nhát của mình.
“Mẹ ơi… con nhớ mẹ…”
Tôi bưng bát canh gà thơm phức gõ cửa:
“Canh gà xong rồi…”
Tôi không dám nhìn vào mắt người phụ nữ, đặt xuống rồi định đi.
Giọng cô ta dịu dàng như nước:
“Cô bé năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
Tôi khựng lại, lắp bắp:
“Mười sáu…”
“Mười sáu là thiếu nữ rồi, sao gầy thế này? Lại đây, dì có canh gà cho uống.”
Cô ta kéo tôi lại, tôi nhìn bát canh mà thèm đến chảy nước miếng.
“Trong nồi vẫn còn, bát này dì cho con, mau ăn đi.”
Ăn của người ta thì mềm lòng, tôi bắt đầu thấy người phụ nữ này cũng không tệ.
Cô ta tên là Quế Lan. Biết mẹ tôi vừa mất, nói tôi không cần gọi là mẹ, cứ gọi là dì.
Bà nội thấy tôi uống canh thì đỏ mắt mắng:
“Con nhỏ chzc tiệt, giống mẹ mày, đồ hèn! Đây là phần cho mày ăn à? Cút ra làm việc!”
Tôi hoảng quá làm rơi bát, vội nhặt mảnh vỡ.
Quế Lan lại kéo tay tôi:
“Không sao, cẩn thận kẻo đứt tay.”
Nước mắt tôi rơi xuống đất.
Từ khi mẹ chzc, chưa từng có ai quan tâm tôi như vậy.
Tôi nghẹn ngào nói:
“Cảm ơn dì Quế Lan…”
2.
Không bao lâu sau, bố tôi vui mừng tuyên bố dì Quế Lan mang thai.
Bà nội mừng đến phát điên.
Từ khi dì Quế Lan đến, bà chưa từng cho sắc mặt tốt.
Giờ lại nắm tay dì, dịu dàng gọi “con gái”:
“Có thai rồi thì phải dưỡng cho tốt, sinh cho nhà họ Trương chúng ta một thằng bé mập mạp!”
Bà nội mặt mày hồng hào, trông hiền từ hẳn ra.
“Con nhỏ kia, dì mày mang thai rồi, lo mà chăm cho tốt! Làm mệt cháu trai tao là tao lấy mạng mày!”
Quả nhiên, sự hiền từ của bà chỉ dành cho người “có giá trị”.
Nhờ “dính hơi” của dì, thỉnh thoảng tôi cũng được uống canh gà.
Gà trong nhà đều đem bồi bổ cho cái bụng của dì.
Bà nội ngoài miệng nói phụ nữ mang thai phải ăn uống bồi bổ, nhưng trong lòng thì xót của đến chzc.
Sau một thời gian, bà bắt đầu lo:
“Nếu lại là con gái thì chẳng phải lỗ to sao?”
Bà mời một bà thầy b ó i đến xem thai là trai hay gái.
Bà gọi tôi lại:
“Cháu ngoan, mang bát thuốc an thai này cho dì con uống. Đây là phương thuốc quý bà cầu được, nhìn nó uống hết nghe chưa.”
Tôi nhìn bát thuốc đỏ sẫm mà buồn nôn, nhưng không dám chống lại.
“Dì ơi, bà nội bảo đây là thuốc tốt cho thai, bảo con mang cho dì uống.”
Dì nằm nghiêng trên giường, không đứng dậy.
“Dì không khỏe à? Hay ra trạm y tế trong làng xem thử?”
Lúc này dì mới ngồi dậy.
Cơ thể dì trở nên đầy đặn quyến rũ hơn, như quả đào chín mọng.
Thấy tôi nhìn, dì cười nhẹ:
“Con bé lớn rồi đấy, sau này nhớ giúp dì chăm em nhé.”
Tôi gật đầu, nhìn dì uống hết thuốc.
Tôi vừa đến cửa phòng bà nội thì nghe thấy bà thầy nói:
“Đứa bé này tôi không nhìn ra là trai hay gái… các người tự lo liệu đi, nhớ chăm sóc cho tốt.”
Nói xong bà ta vội vàng rời đi.
Bà nội cuống lên:
“Không nhìn ra là sao? Tôi trả thêm tiền, bà xem kỹ lại! Nhà họ Trương không thể tuyệt hậu!”
Bà thầy run rẩy nói:
“Bất kể trai hay gái, các người đều phải đối xử tốt… nếu không cả nhà sẽ chzc.”
Nói xong bà ta bỏ chạy.
Tối đó, bố tôi về, bà nội kéo ông vào phòng đóng cửa lại.
Tò mò, tôi lén ngồi dưới cửa sổ nghe.
“Con đàn bà đó mày mang từ đâu về?”
Bố tôi ấp úng:
“Gặp ở rừng sau núi… cô ta nói bị é p gả cho ông già, chạy trốn rồi bị ngã từ núi xuống… May gặp con… chỉ cần con nhận nuôi, cô ta sẽ sinh con trai cho nhà mình…”