Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bạn Trai Trên Trời Rơi Xuống
Chương 2
4
Những chuyện sáng nay thật sự như mơ vậy.
Không ngờ tôi lại có thể ngồi xe của thiếu gia.
Dù cái giá phải trả hơi lớn — 220.000 tệ.
Chỉ cần nghĩ đến khoản nợ đó, tôi lại sầu não vô cùng.
Một ngày đen tối.
Trở lại công ty.
Vừa ngồi xuống, đồng nghiệp Tiểu Tuyết hưng phấn nói với tôi:
“Trời ơi, con trai ông chủ đến công ty rồi! Cậu thấy chưa? Đẹp trai kinh khủng!”
Tôi gật đầu.
Không chỉ thấy, mà còn thấy ở khoảng cách rất gần.
“Tớ nghe Tiểu Trương nói sáng nay anh ta lái Bugatti tới. Ước gì được ngồi thử một lần!”
Tiểu Tuyết chống cằm, giọng đầy mê trai.
Tôi cảm khái vỗ vai cô ấy.
“Tin tớ đi.”
“Cảm giác ngồi trên đó không hề dễ chịu đâu.”
Cô ấy chớp mắt.
“Tại sao?”
“Tốn tiền.”
…
5
Sau giờ làm buổi tối, thiếu gia quả nhiên gọi điện cho tôi.
Anh ta đưa tôi tới trung tâm thương mại, vào thẳng một cửa hàng quần áo nữ cao cấp, nhờ nhân viên bán hàng chọn cho tôi một bộ đồ phù hợp.
Quần áo được mang tới.
Tôi lén nhìn giá trên nhãn, lập tức hít một hơi lạnh.
Trời đất.
Một chiếc váy bằng nửa năm lương của tôi.
Đắt thì thật sự rất đắt.
Nhưng đẹp cũng thật sự rất đẹp.
Từ phòng thay đồ bước ra, tôi gần như không nhận ra chính mình.
“Thưa anh Lục, bộ này mặc trên người bạn gái anh vừa vặn hoàn hảo, cứ như may đo riêng vậy.”
Nhân viên bán hàng cười nói với thiếu gia.
Tôi đang định giải thích.
“Lấy bộ này.”
Anh ta không chớp mắt, lập tức quẹt thẻ.
Một bộ đồ mấy chục nghìn, anh ta thậm chí không hỏi có giảm giá không.
Tim tôi đau nhói.
…
Mặc chiếc váy mới, thiếu gia đưa tôi tới một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố.
Trước khi vào phòng riêng, anh ta tự nhiên khoác tay tôi, khẽ nói bên tai:
“Gọi tôi là Dịch Trạch.”
“Hả?”
Tôi không hiểu.
Không phải chỉ chắn rượu thôi sao?
Sao lại thêm kịch bản nữa?
Chưa kịp hỏi, nhân viên phục vụ đã mở cửa.
Trong phòng là một cặp vợ chồng lớn tuổi, khoảng hơn 60.
Họ ăn mặc giản dị, nhưng khí chất không tầm thường.
“Chú Từ, dì Từ, lâu rồi không gặp.”
Thiếu gia bước lên chào hỏi.
“Ôi chà, Tiểu Trạch, cháu cao thế này rồi!”
Người phụ nữ cười nói.
“Lần trước gặp cháu vẫn còn cắt tóc nồi, đi theo bố cháu.”
“Đương nhiên rồi, 20 năm trôi qua mà.”
Người đàn ông bên cạnh cảm thán.
“Dì Từ và chú Từ vẫn giống như trước, gần như không thay đổi gì.”
Thiếu gia cười, nói lời xã giao rất tự nhiên.
“Đâu có, 20 năm rồi, chúng tôi già cả rồi.”
“Cháu nhớ chú từng nói: người có chí hướng mãi mãi trẻ.”
Người đàn ông tỏ vẻ hài lòng, vỗ vai anh.
“Tiểu Trạch vẫn khéo nói như vậy.”
Sau đó ông nhìn sang tôi.
“Cô này là…?”
Thiếu gia nắm tay phải của tôi, đan mười ngón tay lại.
Anh nhìn tôi với vẻ trìu mến.
“Chú Từ, dì Từ, để cháu giới thiệu.”
“Đây là bạn gái cháu…”
Bạn gái?!
Cái gì vậy?!
Nụ cười trên mặt tôi đông cứng.
Lực siết tay tôi mạnh hơn.
Đụng phải ánh mắt sâu thẳm của anh ta.
Một tia ám chỉ lướt qua.
Giây tiếp theo, tôi nở nụ cười rạng rỡ, cúi đầu chào hai vị trưởng bối.
“Cháu chào chú dì, cháu tên Tống Nhiễm.”
“À, ra là bạn gái của Tiểu Trạch. Chào cháu.”
…
Sau một hồi xã giao, mọi người ngồi vào bàn.
6
Tôi cầm tách trà, giả vờ uống một ngụm, nhỏ giọng hỏi người bên cạnh:
“Không phải nói chắn rượu thôi sao?”
“Sao lại nói tôi là bạn gái anh?”
Hơn nữa bầu không khí ở đây không giống tiệc rượu chút nào.
Thiếu gia dịu dàng vuốt lại tóc bên má tôi.
“Kế hoạch thay đổi.”
“Lương 800 tệ một giờ.”
800 tệ?!
Hai giờ 1.600.
Ba giờ 2.400.
Mắt tôi lại sáng lên.
Trong nháy mắt, trên mặt tôi tràn đầy ánh mắt yêu đương giả tạo.
“Anh yêu, anh khát không? Em rót trà cho anh nhé?”
Thiếu gia nhìn tôi, ánh mắt cũng dịu dàng đầy tình ý.
“Được.”
Tương tác của chúng tôi khiến cặp vợ chồng kia bật cười.
Dì Từ nhìn chúng tôi, cười đầy trìu mến.
“Đúng là người trẻ, tình cảm thật tốt.”
“Nhìn hai đứa, dì nhớ đến lúc dì và chú còn trẻ.”
“Thời buổi này xã hội náo nhiệt như vậy, người trẻ chung thủy thật không dễ.”
…
Đúng là không dễ chút nào.
Hàm tôi gần như cười muốn trật, nhưng ánh mắt vẫn phải đầy tình cảm.
Dù sao thì 800 tệ một giờ cũng không dễ kiếm.
7
Hai tiếng sau, bữa ăn cuối cùng cũng kết thúc.
Thái tử gia chào tạm biệt đôi vợ chồng kia.
“Chú Từ, lần hợp tác này với Hằng Tinh chúng cháu thật sự rất có thành ý. Hy vọng chú có thể cho Cố thị một cơ hội.”
“Được, chú sẽ suy nghĩ cẩn thận. Cảm ơn cháu đã tiếp đãi. Chuyện cụ thể đợi khi bố cháu trở về rồi chúng ta bàn tiếp.”
…
Nhìn chiếc xe của họ phóng đi vùn vụt, tôi bất giác rơi vào trầm tư.
Thái tử gia bước xuống bậc thềm chuẩn bị đi lấy xe, vô tình quay đầu lại thấy tôi vẫn đứng bất động.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Tôi bị cắt ngang dòng suy nghĩ, vội chạy tới bên cạnh anh, cười nịnh nọt nói:
“Cái đó… Thái tử gia à, tuy bữa ăn vừa rồi kéo dài hai tiếng. Nhưng anh xem nhé, từ trên lầu đi xuống đây cũng mất gần 7–8 phút, mà tôi còn mang giày cao gót nữa, đi rất vất vả. 8 phút làm tròn thành 10 phút đúng không? Vậy nên tối nay tôi ở bên anh 2 tiếng 10 phút.”
Thái tử gia nhìn tôi hồi lâu.
“Tống Nhiễm, cô là Cát Lãng Đài tái sinh à?”
…
Chắc hẳn anh đang khen tôi tiết kiệm.
“Còn nữa, vừa rồi cô gọi tôi là gì?”
Tôi khựng lại.
“Thái tử gia.”
Anh xoa trán đầy bất lực.
“Cái cách gọi sặc mùi giang hồ đó có thể đừng dùng cho tôi được không?”
“Vậy… tôi nên gọi anh là gì?”
“Cố Dịch Trạch.”
Ơ…
Cảm giác giống như tình cờ quen biết thái tử Đông cung, chơi với nhau một lúc rồi đối phương bảo tôi gọi thẳng tên anh ấy.
Tôi hoảng hốt lắc đầu.
Anh khẽ thở dài.
“Còn muốn lấy tiền công tối nay không?”
Câu hỏi thừa.
Tôi gật đầu.
“Vậy cô phải quen với việc gọi tôi là Cố Dịch Trạch.”
…
Không biết là EQ của anh có vấn đề hay là của tôi.
“Anh phải ít bạn bè đến mức nào mới dùng cách này để kết bạn vậy?”
Cố Dịch Trạch nâng cằm giải thích:
“Người ăn tối với chúng ta hôm nay là chủ tịch tập đoàn Hằng Tinh và vợ ông ấy. Công ty Cố thị đang bàn hợp tác với họ. Chú Từ và dì Từ đã coi cô là bạn gái tôi rồi. Nếu cô còn không gọi tên tôi thì rất dễ khiến họ nghi ngờ.”
À…
Hóa ra là vậy.
“Nhưng tại sao lại phải để họ nghĩ tôi là bạn gái anh?”
“Chuyện này nói ra thì hơi dài.”
“Không sao, tôi tính rẻ cho anh, 200 một giờ thôi. Anh cứ nói từ từ, tôi nghe được.”
Thái tử gia đứng trên bậc thềm nhìn tôi, môi mím lại.
Ánh mắt vừa khâm phục, vừa bó tay.
“Hay là tôi xóa luôn khoản 220.000 tiền sửa xe cho cô nhé?”
“Thật không?!”
Tôi vui mừng hẳn lên.
“Nằm mơ đi.”
…
8
Đã khá muộn, thái tử gia lái xe đưa tôi về nhà.
Ngồi ở ghế phụ, tôi vẫn không nhịn được hỏi lại:
“Tại sao phải để chủ tịch Từ và vợ ông ấy nghĩ tôi là bạn gái anh?”
Anh thở dài rồi giải thích:
“Trước đây bố tôi muốn nói chuyện hợp tác với chú Từ nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Đúng lúc đó chú Từ hỏi về tôi.”
“Người lớn mà, hỏi đi hỏi lại cũng chỉ mấy chuyện: còn đi học hay đi làm, có bạn gái chưa…”
“Rồi bố tôi lỡ miệng nói tôi đã có bạn gái, tình cảm rất tốt, còn chuẩn bị kết hôn. Thế là mọi chuyện thành ra thế này.”
Tôi ngồi ngơ ra một lúc mới tiêu hóa được.
“Vì sao chủ tịch lại nói vậy?”
Cố Dịch Trạch nhìn tôi, giọng bất lực:
“Con trai của chú Từ năm ngoái cưới vợ, năm nay đã có con rồi. Bố tôi thấy tôi 26 tuổi mà chưa có bạn gái, cảm thấy mất mặt trước bạn cũ.”
Tôi lại ngơ thêm một lúc.
“Chỉ vì vậy thôi?”
“Đúng vậy.”
Không ngờ các chủ tịch tỷ phú cũng so bì khốc liệt như thế.
Chậc chậc.
Tôi lại nghĩ ra một vấn đề.
“Anh bảo tôi quen gọi anh là Cố Dịch Trạch, nghĩa là sau này chúng ta còn phải gặp chủ tịch Từ nữa à?”
“Ừ. Hai công ty đang bàn hợp tác, sau này ăn cơm gặp mặt là chuyện khó tránh.”
Nghe vậy tôi lại thấy vui trong lòng.
Như thế nghĩa là tôi có thêm nguồn thu nhập.
Lại tiến gần hơn đến mục tiêu trả hết 220.000.
9
Chẳng mấy chốc đã tới dưới nhà tôi.
Đang định mở cửa xe thì tôi chợt nhớ tới bộ quần áo đang mặc.
“À đúng rồi, bộ đồ này tôi giặt khô rồi trả lại anh nhé?”
Cố Dịch Trạch hơi khó hiểu, rồi mới phản ứng lại.
“Không cần. Vốn là tặng cô mà.”
Tặng tôi?
Tôi tròn mắt nhìn anh.
“Anh… sao không nói sớm?”
Anh cũng ngạc nhiên.
“Nói gì?”
…
Tôi cố nhớ xem cái mác giá của bộ váy này bị cắt lúc nào, và bị vứt ở đâu.
Bây giờ quay lại tìm còn kịp không?
30.000 tệ đó!
Nếu chưa cắt mác, ngày mai tôi mang ra cửa hàng có thể trả lại 30.000.
Như vậy khoản nợ 220.000 sẽ chỉ còn 190.000.
Hu hu
Lẽ ra tôi phải nghĩ tới chuyện này sớm hơn.
“Sao vậy?”
Cố Dịch Trạch nhìn tôi đầy lo lắng.
“Không có gì… Anh về đi, lái xe cẩn thận.”
Tôi đau lòng lắc đầu.
Hôm nay đúng là một ngày lên voi xuống chó.
Tự nhiên mang khoản nợ khổng lồ, đóng vai bạn gái thái tử, còn ăn cơm với chủ tịch tập đoàn mấy chục tỷ.
Không biết là xui nhiều hơn hay may nhiều hơn nữa.
Haizz.