Bạn Trai Trên Trời Rơi Xuống

Chương 3

10

 

Ngày hôm sau.

Sau một đêm suy nghĩ kỹ, tôi quyết định thử vận may.

 

Sau giờ làm sẽ mang chiếc váy tới cửa hàng xem có trả được không.

Không được 30.000 thì 10.000 cũng được.

 

Mặc có một chút, lại chưa giặt, chắc còn hy vọng.

Đến công ty, tôi đặt túi đựng váy dưới bàn.

 

Đồng nghiệp Tiểu Tuyết mắt tinh như cú, nhìn thấy logo trên túi liền kinh ngạc:

“Trời ơi Tống Nhiễm, cậu phát tài rồi à, thương hiệu này đắt lắm đó.”

 

Tôi cười nhạt.

“Không đâu, tớ định đi trả lại.”

 

“Trả lại? Sao vậy? Cho tớ xem với.”

 

Cô ấy lấy túi từ dưới bàn lên.

“Đẹp quá! Sao đẹp thế này lại trả? Bao nhiêu tiền vậy?”

 

Tôi nghĩ một chút rồi nói thật:

“Hơn 30.000.”

 

Tiểu Tuyết lập tức phát hiện điểm lạ.

“Nhưng… mác đâu rồi?”

 

“Hôm qua mặc không cẩn thận nên xé mất rồi. Cậu thấy trường hợp này cửa hàng có cho trả không?”

 

Tiểu Tuyết lắc đầu.

“Khó lắm. Cậu mua khi nào?”

 

“Tối qua.”

 

Cô ấy suy nghĩ một chút rồi cười:

“Hay là bán lại cho tớ đi, rẻ thôi.”

 

Tôi sững lại.

“Cậu trả bao nhiêu?”

 

“2000 được không?”

Cô ấy cười vô tội nhưng chém giá cực mạnh.

 

Chiếc váy mua từ 7 giờ tối hôm qua, đến 8 giờ sáng nay mới 13 tiếng.

Giá gốc 32.000, giờ chỉ còn 2.000.

 

Thôi vậy.

Tôi cũng cười lại.

“Ừm… tớ vẫn thử ra cửa hàng xem sao.”

 

“Ôi thôi mà Nhiễm Nhiễm, 3000 nhé.”

 

“5000.”

 

“4000.”

 

“5000.”

 

“Chốt.”

 

11

 

Sáng sớm đã kiếm được 5.000.

Dù thật ra tôi có thể kiếm 30.000.

 

Thôi vậy.

Dù sao cũng là tiền ngoài dự tính.

 

Nếu không vì khoản nợ 220.000, có lẽ tôi cũng không bán.

Vì chiếc váy đó thật sự rất đẹp.

 

Buổi trưa, mấy đồng nghiệp rủ nhau xuống nhà hàng mới mở dưới công ty ăn cơm.

Vừa nhìn menu, tôi đã hối hận.

 

Một suất ăn trưa hơn 100 tệ.

Ngay cả suất trẻ em rẻ nhất cũng 125 tệ.

 

Trước đây không thấy gì.

Nhưng bây giờ 125 tệ đúng là lấy mạng tôi.

 

Biết vậy đã ra cửa hàng tiện lợi mua mì gói.

Chỉ 5 tệ thôi.

 

Nhân viên tới gọi món.

Mọi người gọi xong rất nhanh.

 

Tôi cầm ly trà, cố nói tự nhiên:

“Thật ra tớ không đói lắm, mọi người cứ ăn đi, tớ không ăn đâu.”

 

“Hả? Cậu không đói à?”

 

 

“Ăn chút đi.”

 

 

“Tại vì gần đây tớ đang giảm cân, phải kiểm soát ăn uống. Không sao đâu, mọi người ăn đi.”

 

 

Thấy tôi kiên quyết không gọi món, mọi người cũng không ép nữa.

 

Thế là xuất hiện cảnh tượng: Mấy cô gái vừa ăn vừa nói chuyện. Còn một người thì uống nước lạnh liên tục. Dù bụng tôi đã réo ùng ục. Nhưng nghĩ tới 220.000 tiền nợ… Không sao.

 

Lát nữa đi mua mì gói là được.

Một bữa tiết kiệm 120 tệ.

 

120 tệ đó!

Tôi lại uống thêm một ngụm nước lớn.

 

12

 

Một nhóm người bước vào cửa.

Ai nấy đều mặc áo sơ mi công sở, thắt cà vạt.

 

Đồng nghiệp A khẽ nói:

“Ơ, trưởng phòng Trương kìa.”

 

Mấy người cùng nhìn theo.

Người đi cuối đúng là sếp trực tiếp của phòng kế hoạch chúng tôi.

 

Ngoài ra còn có trưởng phòng marketing, trưởng phòng quảng cáo, trưởng phòng sản phẩm.

Còn người đi đầu, mặc áo sơ mi chuyển màu xanh chàm, dáng người chuẩn, gương mặt cực kỳ đẹp trai…

 

Chính là “thái tử gia” Cố Dịch Trạch.

“Con trai ông chủ cũng ở đó.”

 

“Đẹp trai quá, chẳng giống chủ tịch chút nào.”

 

“Tôi nghe nói anh ấy giống phu nhân chủ tịch. Mà hồi trẻ bà ấy từng đóng phim.”

 

 

Trong lúc nói chuyện, nhóm người đó càng lúc càng tiến gần.

Trưởng phòng Trương nói gì đó với Cố Dịch Trạch.

 

Anh khẽ gật đầu một cách lười biếng, vừa ngẩng mắt lên thì ánh mắt chạm đúng vào tôi.

 

“Trùng hợp vậy?”

Giọng Cố Dịch Trạch nghe có vẻ ngạc nhiên, lại còn có chút vui vẻ.

 

Mấy trưởng phòng thấy anh dừng bước cũng dừng theo, nhìn sang bàn chúng tôi.

Mấy cô gái trên bàn nhìn nhau bối rối.

 

Tôi ngại ngùng trả lời:

“Vâng… đúng là trùng hợp thật.”

 

Cố Dịch Trạch nhìn qua bàn ăn, ánh mắt hơi kỳ lạ.

“Sao cô không gọi món?”

 

Tôi nhìn khoảng trống trước mặt mình, càng thấy ngượng.

Thế này thì xấu hổ quá rồi.

 

Cả dàn sếp của công ty đều biết tôi keo kiệt mất.

 

Tôi nói không tự nhiên lắm:

“Dạo này… tôi đang giảm cân.”

 

Cố Dịch Trạch cau mày.

“Giảm cân gì chứ. Bọn tôi cũng chưa ăn, ăn cùng đi.”

 

Mấy nữ đồng nghiệp sốc toàn tập nhìn tôi.

Mấy lãnh đạo cấp cao bên kia cũng ngạc nhiên nhìn sang.

 

13

 

Trong khu ghế ngồi.

 

Trưởng phòng marketing đứng dậy, hai tay cầm menu đưa cho Cố Dịch Trạch.

“Cố tổng xem thử muốn ăn gì.”

 

Cố Dịch Trạch nhận lấy rồi đưa cho tôi.

“Tôi ăn gì cũng được, mọi người muốn ăn gì thì gọi.”

 

Mấy vị quản lý đối diện vừa lịch sự vừa tò mò nhìn tôi.

“Vị này là…?”

 

Trưởng phòng marketing hỏi.

 

Tôi vội trả lời:

“Tôi họ Tống, tên Tống Nhiễm.”

 

“Ồ, cô Tống, hân hạnh hân hạnh.”

 

 

Cái này phải trả lời sao đây?

“Cô Tống cũng làm ở công ty chúng ta à?”

 

Người nói là trưởng bộ phận quảng cáo.

 

Tôi gật đầu.

“Vâng, phòng kế hoạch.”

 

“Ồ, hóa ra là đắc lực của lão Trương, bảo sao xuất sắc thế.”

 

 

Chúng ta mới gặp nhau 5 phút, anh đã biết tôi xuất sắc rồi sao?

Ăn bữa này chắc ngượng ch/ết mất.

 

Quả nhiên trên đời không có bữa trưa nào dễ dàng.

Tôi nhìn sang Cố Dịch Trạch.

 

Anh cảm nhận được ánh mắt của tôi, quay sang cười nhẹ.

“Gọi món xong chưa?”

 

Tôi chỉ đại một suất.

“Tôi lấy cái này.”

 

 

Gọi xong món, Cố Dịch Trạch hỏi tôi rất tự nhiên:

“Sau giờ làm định làm gì?”

 

Sau giờ làm?

Tôi lắc đầu.

“Không làm gì.”

 

“Có muốn ra ngoài không?”

 

“Đi đâu?”

 

“Đâu cũng được.”

 

Anh… đang rủ tôi đi chơi à?

Tôi vui thầm.

 

“Có tiền công không?”

 

“Không.”

 

“Thế thôi.”

 

Mấy vị quản lý đối diện mắt tròn mắt dẹt nhìn tôi, trong đó có cả trưởng phòng Trương.

 

Cố Dịch Trạch cười, cầm ly trà.

“Sáng nay tôi vừa đặt thêm một chiếc xe mới, tiền tiêu vặt tháng này hết sạch rồi. Cô thấy cái ly này có giống 220.000 cô nợ tôi không, hay là…”

 

Một thái tử của công ty niêm yết mà lại dùng cách này để nhắc nợ.

 

Tôi lập tức cười nịnh.

“Thật ra tôi cũng lâu rồi không đi dạo, vậy sau giờ làm đi cùng anh nhé.”

 

Anh nhướng mày.

“Chắc chứ?”

 

“Chắc.”

 

“Quên nói với cô, xe mới mẹ tôi sẽ trả tiền, nên cũng không vội. Lời vừa rồi cô không cần để tâm.”

 

 

Nụ cười đơ cứng trên mặt tôi.

Tôi chỉ có thể cười gượng.

Đúng là quá tàn nhẫn.

 

14

 

Trước khi tan làm.

Tiểu Tuyết chạy đến bàn tôi, vẻ mặt hóng chuyện.

“Tống Nhiễm, cậu đang hẹn hò với con trai ông chủ thật à?”

 

“Không mà.”

 

“Còn nói không, cả công ty đều biết tối nay cậu đi hẹn hò với tổng giám đốc Cố.”

 

Hóa ra sáng nay phòng nhân sự đã ra thông báo: Cố Dịch Trạch được bổ nhiệm làm tổng giám đốc công ty.

 

Không ngờ mấy sếp cũng nhiều chuyện vậy.

Chỉ một buổi chiều mà chuyện tôi nói với anh ấy truyền khắp công ty.

 

Giải thích thêm chỉ càng rối.

“Tóm lại không phải như mọi người nghĩ đâu.”

 

“Thế sao thái tử gia không rủ người khác, lại rủ cậu?”

 

Câu này đúng là đáng suy nghĩ.

Chẳng lẽ Cố Dịch Trạch thích tôi?

 

Nghĩ kỹ lại… cũng có khả năng.

“Tiểu Tuyết, cậu thấy tớ trông thế nào?”

 

“Ừm… cũng được.”

Tôi hơi thất vọng.

 

Chỉ là “cũng được” thôi à.

 

“Chủ yếu là cậu không trang điểm nên hơi nhạt. Hôm đầu đi làm cậu có trang điểm, nhìn rất bất ngờ, thật sự rất đẹp.”

 

“Thật sao?”

 

Nghe vậy tôi khá bất ngờ.

Không ngờ trang điểm và không trang điểm khác nhau nhiều vậy.

 

Hay là…

Lúc này Cố Dịch Trạch nhắn tin.

 

Anh nói đang gặp khách nên sẽ đến đón muộn, khoảng 6 giờ rưỡi.

Còn dặn tôi ăn tối trước, đừng để bị đói.

 

Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Có khi Cố Dịch Trạch thật sự thích mình?

 

Không thì sao anh lại quan tâm tôi đã ăn tối chưa.

Thời gian còn sớm.

 

Tôi quyết định về nhà tắm trước.

Sau khi tắm xong, tôi trang điểm thật kỹ, thả tóc xuống rồi dùng máy uốn làm xoăn.

 

Tóc xoăn hơi rối kết hợp với son đỏ rực.

Nhìn khá quyến rũ.

 

Sau đó tôi thay giày cao gót quai mảnh.

Hoàn hảo.

Chương trước Chương tiếp
Loading...