Bạn Trai Trên Trời Rơi Xuống

Chương 5

Lần này không giải thích không được nữa.

“Ông Cố, thật ra cháu và Cố Dịch Trạch không phải…”

 

“Ông ơi, sao không thấy bà nội?” Cố Dịch Trạch đột nhiên cắt lời tôi.

 

“Bà cháu ngủ sớm. Bà mỗi ngày xuống núi luyện kiếm với mấy bà bạn, ngày nào cũng dậy lúc 5 giờ. Hôm qua còn nhắc sao dạo này cháu không tới. Tối nay hai đứa không về chứ?”

 

Ơ…

Tôi nhìn Cố Dịch Trạch.

Chẳng lẽ anh ở lại đây?

 

“Ông ơi, vết thương của cô ấy thế nào?”

 

“Xương đã chỉnh lại rồi, nhưng mấy ngày tới không nên đi lại nhiều. Mai ông kê thêm ít thuốc hoạt huyết.”

 

Nghe ý ông Cố, hình như tôi cũng phải ở lại đây?

 

Cố Dịch Trạch do dự một chút rồi nhìn tôi.

“Tống Nhiễm, tối nay chúng ta ở lại đây cô có tiện không? Nếu không tiện tôi đưa cô về, mai lại đưa cô tới.”

 

Đi đi về về như vậy quá phiền phức.

Chi bằng ở lại một đêm.

 

Tôi gật đầu, lịch sự nói:

“Nếu ông Cố không thấy phiền, cháu ở lại một đêm, mai sẽ về.”

 

Ông lão cười tươi.

“Không phiền không phiền. Cháu ở thêm mấy ngày cũng được. Sáng mai bà cháu thấy cháu chắc sẽ vui lắm.”

 

Tôi hơi ngượng.

Cố Dịch Trạch rốt cuộc đang làm gì vậy, giải thích hay không đây?

 

20

 

Ông Cố đi nghỉ rồi.

Một cô giúp việc họ Trương mang cho tôi khăn tắm mới tinh.

 

Dù chân đã được chữa rồi, tôi vẫn không dám bước mạnh, chỉ có thể đi cà nhắc vào phòng tắm.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

 

Tôi lại khập khiễng quay ra mở cửa.

Cố Dịch Trạch đứng ở cửa, đưa cho tôi một cái túi.

 

“Cái gì vậy?”

 

“Áo choàng tắm.”

Tôi mở ra xem, đúng là một chiếc áo choàng tắm.

 

“Đưa tôi cái này làm gì?”

 

“Tôi nghĩ có thể cô sẽ cần.”

 

Dùng thì đúng là cần, nhưng...

“Của anh, hay của bạn gái cũ anh?”

 

Anh bất lực lắc đầu.

“Mới.”

 

Được rồi, nếu là mới thì tôi nhận.

 

“Chân cô thế nào?” anh hỏi tiếp.

 

“Cũng ổn.”

 

“Có gì cần thì gọi tôi.”

 

Tôi chợt nghĩ ra một vấn đề.

“Điện thoại tôi hết pin rồi, anh có sạc dự phòng không?”

 

Cố Dịch Trạch gật đầu.

“Được, lát nữa tôi mang qua cho cô.”

 

21

 

Tôi quay lại phòng tắm.

Cởi quần áo, tắm rửa.

 

Sau khi tắm xong, mặc áo choàng tắm vào rồi nhìn áo ngực và đồ lót vừa thay ra.

 

Nghĩ một chút.

Thôi thì giặt luôn vậy.

 

Lát nữa dùng máy sấy thổi khô, vì vải cũng mỏng.

 

Tôi thật sự không chịu được việc tắm xong mà không thay đồ lót.

 

Sau khi giặt xong, tôi treo lên, bật quạt thông gió.

Định bụng đánh răng trước, lát nữa sẽ dùng máy sấy làm khô.

 

Nhưng chuyện xui xẻo đã xảy ra.

Có lẽ do chân đứng không vững, dép lại hơi trơn.

 

Tôi vừa bước tới bồn rửa mặt thì trượt chân.

“RẦM!”

 

Một tiếng động lớn vang lên.

Sau đầu truyền đến cơn đau âm ỉ.

 

Trước mắt tôi đầy sao.

Suýt nữa thì ngất xỉu.

 

Phải một lúc lâu tôi mới hoàn hồn.

Bên ngoài phòng tắm có tiếng nói, hình như là Cố Dịch Trạch.

 

“Tống Nhiễm, cô đang làm gì trong đó?”

 

Chắc anh nghe thấy tiếng động vừa rồi.

Tôi định ngồi dậy, nhưng đầu choáng váng.

Xong rồi.

 

Không lẽ tôi đập đầu thật sao?

Trong lòng hoảng hốt.

 

Tôi đưa tay ra sau đầu kiểm tra xem có chảy máu không.

 

“Tống Nhiễm!”

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân ngày càng gần.

 

Sau đó là tiếng gõ cửa.

“Cô làm sao vậy? Nói chuyện đi.”

 

Tôi nhìn tay mình.

May mà không có máu.

 

Nhưng đầu tôi choáng váng đến mức muốn nói cũng không nói nổi.

Chỉ có thể nằm im dưới đất.

 

Tiếng gõ cửa dồn dập hơn.

“Tống Nhiễm, nói đi!”

 

...

 

“Nếu cô không nói tôi vào đó đấy.”

 

...

 

Câu nói này khiến tôi hoảng lên.

Tôi cố chống tay xuống đất để ngồi dậy.

 

Nhưng vừa chống khuỷu tay xuống, lập tức đau đến hét lên.

Thảm rồi.

Hình như khuỷu tay tôi cũng bị va đập.

 

Đau khủng khiếp.

Tôi đang định xem vết thương thì cửa phòng tắm bị đẩy ra.

 

Cố Dịch Trạch nhanh chóng xông vào.

Nhìn thấy tôi nằm dưới đất, anh sững lại.

 

“Chuyện này… là sao?”

Tôi vừa xấu hổ vừa lúng túng.

 

Không chỉ chóng mặt mà tay còn đau dữ dội.

Thật sự mất mặt quá.

 

“Trượt chân.” tôi khàn giọng nói.

 

Nghe vậy, Cố Dịch Trạch vội ngồi xuống.

Một tay đỡ sau cổ tôi, giúp tôi ngồi dậy.

 

Cuối cùng cũng ngồi được.

Tôi thở phào.

 

Khuỷu tay vẫn đau, nhưng đầu đỡ choáng hơn.

Tôi nâng một cánh tay lên, vén tay áo choàng.

 

“Cánh tay tôi có chảy máu không?”

 

Cố Dịch Trạch nhìn giúp tôi rồi lắc đầu.

“Không.”

 

“Ồ, vậy thì tốt.”

 

Nhưng tôi chợt thấy biểu cảm anh hơi kỳ lạ.

 

“Sao vậy?” tôi hỏi.

 

Cố Dịch Trạch nhìn tôi, mím môi, vẻ mặt hơi mất tự nhiên.

Như đang do dự điều gì.

 

“Có gì không ổn sao?”

Tôi vẫn chưa hiểu chuyện gì.

 

Anh ho nhẹ một tiếng rồi nhỏ giọng nói:

“Tống Nhiễm… áo choàng của cô bị mở ra rồi.”

Tôi cúi đầu nhìn xuống.

 

Vì không mặc áo ngực và quần lót, nên gần như nhìn thấy hết.

 

Ba giây sau.

“Á——!”

“Á——!”

 

22

Tôi đang phân vân giữa hai lựa chọn: Giế/t Cố Dịch Trạch hay làm cho anh ta mù luôn.

 

Trong phòng.

Không khí cực kỳ kỳ quái.

 

“Nói đi, rốt cuộc anh nhìn thấy bao nhiêu?”

 

Lúc này tôi cảm thấy mình như sát thủ nhập thể, giọng lạnh hẳn.

Cố Dịch Trạch bất lực thở dài.

 

Lần thứ N giải thích:

“Thật sự không thấy gì cả, mắt tôi hơi cận thị.”

 

“Đừng nói dối.”

 

“Được rồi, tôi thấy… một chút.”

 

“Sao có thể chỉ một chút, anh đứng gần vậy cơ mà.”

 

Anh xoa trán.

“Được rồi… tôi đúng là thấy hết. Nhưng thật sự không cố ý.”

 

“Á… anh nói dối! Thật ra anh không thấy gì đúng không?”

 

Cố Dịch Trạch: …

 

Sau khi suy sụp một lát, tôi bình tĩnh lại.

“Vậy anh nói đi, giải quyết thế nào?”

 

Anh nhìn tôi rất thành khẩn.

“Cô muốn giải quyết thế nào cũng được.”

 

“Tôi muốn lấy mạng anh.”

 

“……”

 

“Tôi độc thân 24 năm, chưa từng có bạn trai, vậy mà lại bị anh nhìn sạch. Cố Dịch Trạch, anh nói xem anh ch/ết có oan không?”

 

“Oan.”
Anh đáp rất dứt khoát.

 

“Rõ ràng là cô bảo tôi lấy sạc tới.”

 

Tôi nghẹn lời.

 

Nghĩ một chút rồi bực bội nói:

“Nhưng anh cũng không nên vào phòng tắm.”

 

“Tôi tưởng cô xảy ra chuyện.”

 

“Vậy hóa ra anh còn có lòng tốt?”

 

“Dù cô không tin, nhưng đúng là vậy.”

 

...

 

Tôi suy nghĩ xem liệu có thể phi tang xác trong căn nhà này không.

“Nói đi, còn gì muốn nói không. Nói xong tôi sẽ ra tay.”

 

“Cô thật sự muốn gi/ết tôi?”

Giọng anh nghe có vẻ buồn cười.

 

Tôi càng tức hơn.

“Nghiêm túc chút đi, ai đùa với anh.”

 

“Ừm, để tôi nghĩ xem.”

Cố Dịch Trạch nghiêm túc suy nghĩ.

 

“Không còn gì nữa. Cô ra tay đi.”

 

...

Nhanh vậy sao?

“Anh chắc chứ?”

 

“Chắc.”

Anh bình tĩnh như vậy khiến tôi hơi nản.

 

Nhưng tôi vẫn bước tới.

Dù không giế/t được thì dạy cho anh một bài học cũng được.

 

Thật quá đáng.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh vừa rồi là tôi lại xấu hổ.

 

Tôi giả vờ bóp cổ anh.

Nhưng chưa kịp dùng lực, anh đã xoay người ép tôi vào tường.

 

Tôi trợn mắt.

“Anh…”

 

“Ở nhà tôi mà cô còn hung dữ vậy.”

Cố Dịch Trạch cười nhẹ.

 

Đôi mắt đen sâu thẳm, ánh nhìn lấp lánh.

Tôi hơi căng thẳng.

 

Dù vừa nãy ra khỏi phòng tắm tôi đã mặc lại đồ lót và váy, ngoài còn khoác áo choàng.

Nhưng đứng gần Cố Dịch Trạch như vậy…

Tôi vốn đang giận dữ, giờ lại hoảng loạn khó hiểu.

 

“Ai bảo anh sàm sỡ tôi.”

Cố Dịch Trạch khẽ nâng mắt.

 

Giọng trầm vang bên tai.

“Tôi đã nói không cố ý.”

 

Tôi nuốt nước bọt.

“Không cố ý thì không cố ý. Anh đứng xa tôi ra.”

 

Anh dừng một chút rồi nói:

“Dù không cố ý, nhưng tôi vẫn sẽ thể hiện chút thành ý xin lỗi.”

 

Tôi không hiểu.

“Anh định thể hiện thế nào?”

 

“Cô có thể đưa ra một điều kiện, tôi sẽ đồng ý.”

Thật sao?

Tôi hơi nghi ngờ.

 

“Anh nói thật?”

“Tất nhiên.”

 

“Bất kỳ điều kiện nào?”

“Đúng.”

 

Dù sao anh cũng là thái tử gia của tập đoàn lớn, tôi tin anh một lần vậy.

Nhưng nên yêu cầu gì đây?

 

À, có rồi.

Dù sao anh giàu như vậy, còn tôi thì ngập trong nợ.

 

“Vậy thì… xóa món nợ 220.000 tệ của tôi nhé?”

Nụ cười trên mặt Cố Dịch Trạch tắt dần từng chút một.

 

Cuối cùng mặt anh đen hẳn.

Ánh mắt lạnh lẽo nhìn tôi.

 

Có phải tôi đòi quá đáng không?

Dù sao cũng là 220 nghìn tệ.

 

Tôi hơi chột dạ.

“Ờ… tôi chỉ nói vậy thôi, anh nghe cho vui là được.”

 

Anh buông tôi ra, khoanh tay trước ngực.

 

Cười giả lả.

“Tống Nhiễm, trong mắt cô tôi chỉ đáng 220 nghìn thôi à?”

 

Tôi ngây người.

“Ý anh là gì?”

 

“Cô không thể nghĩ lớn hơn một chút sao?”

 

Tôi như hiểu lại như không.

“Lớn hơn thế nào?”

 

Cố Dịch Trạch nhìn tôi rất lâu.

 

Rồi chậm rãi nói:

“Cô… không muốn tôi chịu trách nhiệm sao?”

 

...

Tôi đứng đơ tại chỗ.

Thái tử gia ngây thơ vậy sao?

 

Nhìn thấy hết người ta rồi liền muốn chịu trách nhiệm?

Thật ra tôi còn chưa nghĩ tới chuyện đó.

 

“Anh định chịu trách nhiệm thế nào?”

 

Anh nhìn tôi như nhìn một kẻ ngốc.

“Cô nghĩ xem.”

 

“Y… yêu nhau?”

Cố Dịch Trạch thở dài.

Như thể cuối cùng tôi cũng nắm được trọng điểm.

 

“Đúng.”

 

...

 

Mọi chuyện đến quá đột ngột.

Chiều nay tôi mới vừa có cảm tình với anh, tối đã nhận được lời tỏ tình.

 

Tôi thừa nhận mình rất kích động.

Vậy là… hết độc thân rồi sao?

 

Phải nói rằng cú ngã này thật đáng giá.

Không công mà nhặt được một bạn trai vừa cao vừa đẹp.

 

Tôi ho khẽ, vuốt tóc bên tai.

“Được thôi. Nếu anh muốn làm bạn trai tôi… thì chuyện lúc nãy coi như bỏ qua.”

 

“Cô đồng ý rồi?”

Đôi mắt Cố Dịch Trạch sáng lên.

 

Trong lòng tôi cũng tràn ngập niềm vui.

Được người mình thích tỏ tình, còn gì may mắn hơn.

 

Dù tương lai ra sao, khoảnh khắc này tôi thật sự hạnh phúc đến choáng váng.

 

Tôi giả vờ trách móc, vỗ vai anh.

“Ghét thật… người ta đã bị anh nhìn sạch rồi, còn nói mấy lời đó nữa.”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...