Bạn Trai Trên Trời Rơi Xuống

Chương 6

23

 

Sáng sớm hôm sau.

Tôi mở mắt, ngồi dậy trên giường.

 

Nhìn thấy vết trầy ở khuỷu tay.

Thì ra tối qua không phải là mơ.

 

Vậy nên… Cố Dịch Trạch bây giờ là bạn trai của tôi.

 

Phát hiện này khiến trong lòng tôi lập tức tràn ngập ngọt ngào.

Tôi rời giường, vệ sinh cá nhân xong rồi xuống lầu.

 

Vừa bước vào phòng khách, tôi đã nhìn thấy một bà lão tinh thần minh mẫn, ăn mặc thanh lịch và tinh tế.

 

Tôi sững lại một chút, lập tức đoán được bà là ai.

 

Chưa kịp chào hỏi, bà đã mỉm cười nói:

“Cháu là Tống Nhiễm phải không?”

 

“Cháu chào bà ạ.”

Tôi vội vàng chào.

 

“Chào cháu.”

Bà nội Cố nhìn tôi đầy trìu mến, giọng nói thân thiện:

“Nhiễm Nhiễm, cháu đói chưa? Muốn ăn gì sáng nay? Bà bảo chị Trương đi làm.”

 

“Cháu ăn gì cũng được ạ, bà. Cháu không kén ăn.”

 

“Ồ, không kén ăn thì tốt. À đúng rồi, lần đầu gặp mặt, bà chưa chuẩn bị gì cả, tặng cháu một món quà nhỏ.”

 

Nói xong, bà lấy từ túi ra một chiếc hộp gỗ nhỏ đưa cho tôi.

 

Quà gặp mặt?

Tôi hơi ngại.

 

“Bà ơi, thật ra không cần khách sáo như vậy đâu ạ.”

 

“Đây là phong tục của gia đình chúng ta. Năm đó khi ba của Tiểu Trạch lần đầu đưa mẹ nó về nhà, bà cũng tặng như vậy. Mở ra xem cháu có thích không.”

 

Dưới ánh mắt đầy mong đợi của bà, tôi đành nhận lấy.

Bên trong là một chiếc nhẫn ngọc lục bảo, trông rất cổ, giống như đồ cổ.

 

Không cần nghĩ cũng biết rất quý giá.

Tôi theo phản xạ định trả lại.

“Bà ơi, cái này quý quá, bà vẫn nên…”

 

Bà xua tay, kéo tôi ngồi xuống sofa.

“Những thứ bà đã tặng không bao giờ lấy lại. Nếu cháu không ngại thì ngồi đây trò chuyện với bà một lát, được không?”

 

Trò chuyện thì được.

Nhưng bà thật sự không cần tặng cháu món quà lớn như vậy đâu.

 

Một chiếc nhẫn ngọc lục bảo nói tặng là tặng.

Đúng là nhà giàu thật sự.

 

24

 

Sau khi ăn sáng xong, chúng tôi tạm biệt ông bà Cố.

 

Chân tôi đi lại đã gần như bình thường nên không muốn xin nghỉ làm.

 

Cố Dịch Trạch đi cùng tôi về công ty.

Hôm nay là ngày đầu tiên chúng tôi hẹn hò.

 

Hai người tạm biệt nhau trước thang máy.

Anh lên tầng 16 – văn phòng tổng giám đốc, còn tôi đến tầng 12 – phòng kế hoạch.

 

“Tan làm đi xem phim nhé?”

Hành lang lúc này không có ai.

Cố Dịch Trạch dịu dàng nắm tay tôi hỏi.

 

“Được.”

 

Tôi vui vẻ gật đầu.

“Muốn xem phim gì?”

 

“Gì cũng được.”

 

...

 

Ting.

Thang máy tới.

 

Chúng tôi vừa bước vào thì một bóng người xinh đẹp chạy vào.

“May quá, kịp rồi.”

 

Tiểu Tuyết thở phào, ôm ngực nói.

Tôi nhìn cô ấy, bỗng hoảng hốt.

 

Ch/ết rồi…

Tiểu Tuyết ơi, sao hôm nay cô lại mặc đúng chiếc váy này.

 

Lần này thì toang thật rồi.

“Chào buổi sáng, Tống Nhiễm.”

 

Cô ấy cười vô tư chào tôi.

“Chào…”

 

Tôi miễn cưỡng cười.

Lén liếc sang thái tử gia bên cạnh.

 

Quả nhiên anh đang nhìn chiếc váy của Tiểu Tuyết.

“Tổng giám đốc chào buổi sáng.”

 

Tiểu Tuyết cũng nhận ra Cố Dịch Trạch, lập tức nghiêm túc chào.

“Chào.”

 

Cố Dịch Trạch đáp lại mang tính xã giao.

Sau đó ánh mắt lạnh nhạt liếc sang tôi.

 

Ngay lập tức tôi cảm thấy lưng lạnh toát.

Xong rồi.

 

Cố Dịch Trạch chắc chắn đã nhận ra chiếc váy đó.

Lần này tôi nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch.

Anh ấy sẽ chia tay với tôi sao?

 

Mối tình ngọt ngào mới được một ngày chẳng lẽ đã kết thúc?

Hu hu hu…

Đừng mà.

 

25

 

Ngồi trước bàn làm việc.

Tôi suy nghĩ có nên nhắn tin giải thích chuyện chiếc váy với Cố Dịch Trạch không.

Nhưng phải giải thích thế nào?

Chiếc váy đó tôi đã bán rồi.

 

À, có rồi.

Hay là tôi mua lại một chiếc giống hệt trong cửa hàng.

Như vậy sẽ giải thích được.

Chiếc váy hơn 30.000 tệ tôi bán 5.000 tệ, bây giờ lại phải mua lại nguyên giá.

Đúng là lợi bất cập hại.

Haiz…

 

Cuối cùng cũng tới giờ tan làm.

Tôi vẫn còn phân vân có nên đến cửa hàng đó mua lại chiếc váy hay không.

 

Tin nhắn của Cố Dịch Trạch gửi tới.

“Tối nay phải tiếp khách, có lẽ không đi xem phim được.”

 

Nhìn tin nhắn đó, lòng tôi lạnh toát.

Xong rồi.

Thái tử gia thật sự giận rồi.

 

Chỉ vì một chiếc váy mà mối tình của tôi mới một ngày đã tan vỡ.

Có ai thảm như tôi không?

 

Thậm chí còn chưa kịp hôn thái tử gia.

Đã bị đá rồi.

Tôi thảm quá.

 

26

 

Tan làm về nhà.

Tôi ngồi một mình trong phòng buồn bã thẫn thờ.

 

Ba gõ cửa gọi tôi ra ăn cơm.

Tôi uể oải bước ra, ngồi xuống bàn ăn.

 

Lơ đãng đẩy cơm trong bát.

Ba và mẹ đang nói chuyện.

 

Không biết nói đến chuyện gì mà hai người cãi nhau.

Hôm nay tôi không có tâm trạng hòa giải, chỉ im lặng ăn cơm.

 

Cuối cùng hai người cũng nhận ra tôi không bình thường.

“Nhiễm Nhiễm, sao con chỉ ăn cơm mà không ăn thức ăn?”

 

Mẹ hỏi.

Tôi lắc đầu.

 

“Không có khẩu vị.”

 

“Tại sao?”

 

“Thất tình rồi.”

Hai người đối diện nhìn nhau.

 

Ba đặt đũa xuống.

“Con hẹn hò khi nào vậy, sao ba không biết?”

 

Tôi buồn bã đáp:

“Tối qua.”

 

Ba nhìn có vẻ cạn lời, lại cầm đũa lên gắp một miếng cá kho.

“Với ai?”

 

“Con trai ông chủ công ty con.”

Đũa của ba khựng lại.

 

Ông nhìn tôi nghiêm túc.

“Con gái, con không sao chứ? Đi làm không vui à? Cãi nhau với đồng nghiệp à?”

 

Tôi sửa lại:

“Con nói thất tình, chứ đâu nói cãi nhau với đồng nghiệp.”

 

Mẹ nhìn tôi kỳ lạ.

“Con… hẹn hò với con trai ông chủ à?”

 

“Ừ. Nhưng chắc sắp chia tay rồi.”

 

Mẹ khựng lại.

“Công ty con không phải top 500 thế giới sao?”

 

“Đúng vậy.”

Bàn ăn rơi vào im lặng.

 

Mẹ nhìn tôi đầy lo lắng.

“Con gái… con không bị lừa chứ?”

 

Tôi: …

Thôi.

 

Nói với ba mẹ cũng không giải thích nổi.

“Con ăn xong rồi, ba mẹ ăn tiếp đi.”

 

“Con còn chưa ăn gì mà.”

Mẹ gọi phía sau.

 

“Không có khẩu vị.”

 

27

Ngày hôm sau.

 

Tôi đi làm.

Bước vào thang máy công ty.

Tâm trạng phức tạp nhìn nút tầng 16.

Không biết Cố Dịch Trạch đã đi làm chưa.

Tối nay chúng tôi còn đi xem phim được không?

 

Hay là nhắn tin hỏi thử.

Nhỡ anh đang bận thì sao?

 

Cũng không biết anh còn giận không.

Biết vậy tôi không nên bán chiếc váy đó.

Chỉ vì 5.000 tệ.

Bây giờ hối hận không kịp.

 

Hay là mua lại một chiếc giống hệt.

30.000 thì 30.000 vậy.

Ai bảo lúc đó tôi ngu quá.

 

Thang máy mở cửa.

Tôi bước ra, tâm trạng nặng nề.

Đi thẳng đến bàn làm việc.

Đột nhiên thấy có gì đó không đúng.

 

Hình như đây không phải bàn của tôi.

Nhìn sang bên cạnh cũng không giống bàn của Tiểu Tuyết.

Chuyện gì vậy?

 

Tôi nhìn xung quanh.

Hình như đây cũng không phải phòng kế hoạch.

 

Một ý nghĩ xấu lóe lên.

Tôi cẩn thận quay lại nhìn chỗ mình vừa bước vào.

 

Ba chữ mạ vàng rất rõ:

“Văn phòng Tổng Giám đốc.”

 

Tôi đứng hình.

Sao tôi lại ở văn phòng tổng giám đốc?

 

Chẳng lẽ vừa rồi tôi bấm tầng 16 mà quên bấm tầng 12?

 

Không thể nào…

Tôi đang định chuồn lẹ thì một người đàn ông trẻ mặc vest chỉnh tề đi ngang.

 

Anh ta tò mò nhìn tôi.

“Cô gái, xin hỏi cô tìm ai?”

 

Ch/ết rồi.

Người này là trợ lý của chủ tịch.

 

Nếu anh ta nhận ra tôi…

 

Tôi vội che trán, lắp bắp:

“Tôi… tôi không tìm ai cả.”

 

“Vậy cô là…”

Anh ta có lẽ đã thấy tôi khả nghi, bắt đầu tra hỏi.

 

Lần này thì rắc rối thật rồi.

Tôi không biết phải trả lời thế nào.

 

Đúng lúc đó.

Cửa kính phía đối diện mở ra.

Một người đàn ông cao ráo, đẹp trai cầm tài liệu bước ra.

 

Tôi càng hoảng hơn.

Giống như chuột gặp mèo, chỉ muốn tìm chỗ trốn.

 

Nhưng vị trợ lý chủ tịch vẫn tiếp tục hỏi.

“Cô gái, xin hỏi cô là…”

 

Tôi thật sự phục sự kiên trì của anh ta.

Không thấy tôi đeo thẻ nhân viên sao?

 

Chẳng lẽ còn tưởng tôi là gián điệp công ty khác?

 

Tôi đành nhỏ giọng giải thích:

“Trợ lý La, tôi là Tống Nhiễm của phòng kế hoạch, lỡ bấm nhầm thang máy nên lên đây.”

 

Anh ta hơi mở miệng, có vẻ không ngờ câu trả lời này.

 

Cuối cùng cũng giải thích xong.

Tôi nên chuồn lẹ thôi.

Nhưng đã muộn rồi.

 

Ánh mắt của Cố Dịch Trạch đã nhìn sang phía này.

Tôi chỉ có thể cam chịu đứng yên tại chỗ.

 

28

 

“Thái tử” bước tới, trên mặt hiện rõ vẻ bất ngờ và vui mừng.

“Tống Nhiễm, em sao lại ở đây? Đến từ lúc nào vậy?”

 

Tôi cố nặn ra một nụ cười vừa ngượng ngùng vừa lúng túng.

“Em… vừa mới tới thôi.”

 

Trợ lý La nhìn thấy hai chúng tôi chào hỏi nhau thì có vẻ hơi ngạc nhiên.

“Tổng giám đốc, anh quen cô gái này sao?”

 

“Ừ.”

 

Cố Dịch Trạch gật đầu, rồi nói:

“Giới thiệu một chút, đây là bạn gái tôi – Tống Nhiễm. Còn đây là trợ lý La.”

 

Vừa dứt câu, tôi và trợ lý La đồng thời đứng sững tại chỗ.

Cố Dịch Trạch lại tự nhiên giới thiệu tôi với đồng nghiệp trong công ty như vậy.

 

Hơn nữa người kia còn là trợ lý của bố anh.

Mà hôm nay mới là ngày thứ hai chúng tôi hẹn hò.

 

Tôi còn tưởng hôm qua anh giận rồi.

Hóa ra là tôi nghĩ nhiều quá.

 

Trợ lý La nhìn hai chúng tôi đầy kinh ngạc, mất một lúc mới phản ứng lại.

“Cậu có bạn gái từ khi nào vậy? Sao tôi không biết?”

 

Cố Dịch Trạch hỏi ngược lại:

“Tôi có bạn gái thì liên quan gì đến cậu?”

 

“Đương nhiên là liên quan rồi! Tôi còn chưa tìm được bạn gái, dựa vào đâu mà cậu đã có trước?”

 

Hai người có vẻ rất thân.

“Cậu cứ tiếp tục làm chó độc thân ở đây mà suy nghĩ đi, chúng tôi không rảnh ở lại với cậu.”

 

Nói xong, Cố Dịch Trạch nắm tay tôi, trước mặt toàn bộ nhân viên của văn phòng tổng giám đốc, kéo tôi vào phòng làm việc của anh.

 

Ờ…

 

Có vẻ như thái tử định công khai quan hệ rồi.

Tôi chú ý thấy không ít quần chúng hóng chuyện vừa kinh ngạc bịt miệng, vừa lấy điện thoại ra chụp lại cảnh này.

 

Chưa tới 3 giây, điện thoại tôi bắt đầu liên tục nhận tin nhắn.

 

Không cần nghĩ cũng biết…

Chắc chắn là tin nhắn trong nhóm công ty.

 

29

 

“Đặc biệt lên đây tìm anh à?”

Cố Dịch Trạch đóng cửa lại, giọng rất vui.

 

Trông anh tâm trạng rất tốt.

 

Tôi vội vàng gật đầu thừa nhận:

“Ừ, đúng vậy.”

 

“Nhớ anh à?”

 

……

Đây là chuẩn bị bước vào chế độ tán tỉnh rồi sao?

 

Người ta ngại quá đi mất.

Tôi kiên quyết gật đầu.

“Ừm ừm.”

 

Cố Dịch Trạch mỉm cười, dựa vào bàn làm việc, nhướng mày nhìn tôi.

“Thật không đấy?”

 

“Thật.”

Tôi còn giơ một tay lên làm động tác thề.

 

Thực ra tối qua tôi cứ nghĩ về anh, còn lo anh sẽ giận nữa.

Thấy tôi nghiêm túc như vậy, thái tử xoa xoa trán, rồi bước tới hạ tay tôi xuống.

 

“Anh đùa thôi, em không nghe ra à?”

 

Được rồi.

Tôi quyết định chủ động thú nhận chuyện cái váy, rồi nhận lỗi.

 

“Cái đó… bộ đồ anh tặng em mấy hôm trước, em đã bán cho cô đồng nghiệp hôm qua rồi… vì em muốn trả anh 220 nghìn sớm một chút. Xin lỗi.”

 

Cố Dịch Trạch khựng lại.

“Em đặc biệt lên đây chỉ để nói chuyện này?”

 

Tôi ngượng ngùng gật đầu.

“Cũng… coi như vậy.”

 

“Ừm, xem ra phải giúp em trả xong 220 nghìn này sớm mới được, không thì đầu óc em cả ngày cứ nghĩ đến chuyện này.”

 

Ý gì vậy?

Tôi nhìn anh.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...