Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bạn Trai Trên Trời Rơi Xuống
Chương 7
“Tối nay đi ăn cùng anh nhé, vẫn là với chủ tịch Từ của Tập đoàn Hằng Tinh lần trước.”
Cố Dịch Trạch cười nói.
“Tối nay à?”
“Em có tiện không?”
Không tiện cũng phải tiện.
Tôi gật đầu mạnh.
“Tiện.”
“Trước khi tan làm anh sẽ gọi cho em.”
“Được.”
30
Buổi tối.
Thái tử lại dẫn tôi đi mua quần áo.
Lần này đổi sang một cửa hàng khác, nhưng trang trí cũng rất sang trọng, nhìn giá còn đắt hơn.
Tôi thử mấy chiếc váy, màu sắc và kiểu dáng khác nhau.
Hình như cái nào cũng đẹp.
Nhân viên bán hàng đề nghị tôi lấy chiếc váy trắng lệch vai.
Tôi đang định nghe theo.
“Gói hết mấy bộ này đi.”
Thái tử bên cạnh nói.
Tôi và nhân viên bán hàng nhìn nhau ngơ ngác.
Gói hết?
Mấy bộ này?
Chỉ hai giây sau, cô nhân viên lập tức phản ứng.
“Vâng thưa anh, em lập hóa đơn ngay ạ.”
Tôi kinh ngạc kéo Cố Dịch Trạch lại.
“Mua nhiều vậy làm gì?”
“Cô ấy nói đúng mà, bộ nào cũng đẹp nên mua hết.”
Trời ơi.
Nhân viên bán hàng đương nhiên sẽ nói vậy.
Anh tưởng mua kẹo cao su à?
Tôi còn định nói thêm thì cô nhân viên kia giống như sợ Cố Dịch Trạch đổi ý.
“Thưa anh, anh thanh toán thẻ hay tiền mặt?”
“Thẻ.”
“Vâng, mời anh qua bên này.”
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn thái tử bị kéo đi thanh toán.
Tôi tính sơ sơ giá mấy bộ váy này…
Gần bằng số tiền tôi nợ rồi.
Trong lòng đau như cắt.
……
Cố Dịch Trạch lái xe tới khách sạn lần trước.
Vừa bước vào sảnh, tôi bỗng thấy một bóng người phía trước rất quen.
Nhìn kỹ.
Tôi sợ đến mức lùi mấy bước.
Chủ tịch về nước từ khi nào vậy?!
Người này lại không nói cho tôi biết.
“Có chuyện gì vậy?”
Thấy tôi khác lạ, Cố Dịch Trạch nhẹ nhàng đỡ eo tôi.
Tôi nhìn anh, do dự hỏi:
“Người ăn tối cùng tối nay… không phải còn có cả chủ tịch đấy chứ?”
Cố Dịch Trạch sờ mũi, hơi ngượng.
“Quên nói với em… thật ra bữa tối với chủ tịch Từ hôm nay, không chỉ có bố anh, mà mẹ anh cũng sẽ tới.”
Tôi bịt miệng.
Vậy tức là tối nay tôi phải ngồi ăn cùng hai vị chủ tịch và hai phu nhân.
Chưa kịp tưởng tượng cảnh đó…
Chân tôi đã run rồi.
“Tôi nói này… anh có phải đánh giá tôi quá cao rồi không? Thật ra từ nhỏ tôi sống với ông bà ở quê, chưa từng thấy cảnh lớn, cũng chưa gặp nhân vật lớn. Tối nay chắc chắn không trụ nổi đâu, tôi có thể về trước không?”
Cố Dịch Trạch nhìn tôi đầy mong chờ.
“Không sao, cứ ăn tự nhiên như lần trước là được.”
Lần trước là vì tôi không biết họ là ai.
Còn lần này thì sao?
Boss cuối của công ty ở ngay đây.
Tôi đâu dám tiến lên.
Tôi yếu ớt lắc đầu.
Cố Dịch Trạch nghĩ một lúc, rồi nói nghiêm túc:
“Tống Nhiễm, em có từng nghĩ rằng một ngày nào đó em cũng sẽ gặp bố mẹ anh không?”
Tuy là vậy nhưng…
Cũng nhanh quá rồi đó!
Tôi còn chưa biết trả lời sao thì đột nhiên thấy chủ tịch đã nhìn về phía chúng tôi.
Giống như bị điểm huyệt.
Tôi đứng đơ.
Một người phụ nữ ăn mặc vô cùng sang trọng, lại xinh đẹp rực rỡ, bước tới bên cạnh chủ tịch, thuận tay đưa túi xách cho ông.
Chắc đây chính là phu nhân chủ tịch trong truyền thuyết.
Hai người nói gì đó, rồi bà cũng nhìn về phía chúng tôi.
Tim tôi không chịu nổi nữa, bất giác nép sát vào Cố Dịch Trạch.
Sau đó…
Hai người đi thẳng về phía chúng tôi.
Lòng bàn tay bỗng ấm lên.
Cúi xuống nhìn.
Tay tôi đã bị người bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy.
“Bố, mẹ.”
Cố Dịch Trạch nắm tay tôi chào.
Người phụ nữ xinh đẹp kia mỉm cười rạng rỡ với tôi.
“Đây là Nhiễm Nhiễm phải không?”
Bà thậm chí còn biết tên tôi.
Tôi lập tức luống cuống tay chân.
“Chào phu nhân chủ tịch.”
Bà bật cười.
“Đừng căng thẳng như vậy, cứ gọi dì là được.”
Dì?
Bà nhìn trẻ như bằng tuổi tôi, câu “dì” này tôi thật sự khó gọi.
Chủ tịch nhìn vợ, giọng đầy nuông chiều.
“Phải nói là có vài phần giống em lúc trẻ.”
Ai cơ?
Tôi á?
Giống phu nhân chủ tịch lúc trẻ?
Thật hay giả vậy?
Đây có lẽ là lời khen đỉnh cao nhất trong đời tôi từng nghe.
Không ngờ chủ tịch lại hiền hòa như vậy.
“Thảo nào trước đây con trai không chịu có bạn gái, hóa ra là mắt nhìn quá kén.”
Chủ tịch cười nói.
Tôi ngại đến mức không biết nói gì.
Mọi người trò chuyện một lúc.
Phía cầu thang có một người trẻ đi tới.
Trợ lý La.
“Chủ tịch, chủ tịch Từ và phu nhân đã tới.”
“Được, chúng ta vào thôi.”
……
31
Trong phòng riêng.
Bên trái tôi là Cố Dịch Trạch, bên phải là trợ lý La.
May quá.
Có hai vị hộ pháp này, tôi đỡ căng thẳng hơn.
Chủ tịch và chủ tịch Từ là bạn cũ, hai người nhắc lại những năm tháng trước kia, vô cùng cảm khái.
Phu nhân chủ tịch và phu nhân Từ thì nói chuyện gia đình.
Phu nhân Từ lấy điện thoại ra cho xem ảnh và video cháu trai.
Đứa bé mới 3 tháng, tròn tròn mập mạp, rất đáng yêu.
Nhìn ra được phu nhân chủ tịch rất thích trẻ con, khi xem video khóe miệng luôn mỉm cười.
Trợ lý La bên cạnh khẽ nói với tôi:
“Muốn cá cược không?”
“Cái gì?”
Tôi không hiểu.
“Chủ đề sắp lan sang phía hai người rồi.”
Tôi đầy dấu hỏi.
Một lát sau.
Phu nhân chủ tịch xem xong ảnh video, thở dài:
“Không biết bao giờ tôi mới được bế cháu nội.”
“Có con dâu rồi, vậy chắc cũng nhanh thôi.”
Phu nhân Từ cười nói.
“Chuyện của người trẻ chúng ta đâu dám giục, nói nhiều lại bị ghét… haiz…”
Phu nhân chủ tịch liên tục thở dài.
Phu nhân Từ vỗ vai bạn, nhìn sang phía chúng tôi.
“Tiểu Trạch, thấy chưa? Mẹ con muốn bế cháu rồi, con phải cố gắng nhé.”
Cuối cùng tôi hiểu câu nói của trợ lý La lúc nãy.
Anh ta đắc ý nhướng mày.
Cố Dịch Trạch nhìn tôi, rồi mỉm cười lịch sự với phu nhân Từ.
“Dì Từ, con sẽ cố gắng.”
……
Tôi ho khẽ, nhỏ giọng hỏi:
“Anh sẽ… cái gì?”
“Ý của cậu ta là sẽ sớm để phu nhân làm bà nội.”
Trợ lý La giải thích.
Tôi: ……
“Hai người quen nhau bao lâu rồi?” trợ lý La hỏi.
Tôi nghĩ một chút.
“Mấy ngày.”
“Chúc mừng, trách nhiệm nặng nề phía trước.”
Tôi cảm thấy trợ lý La hơi kỳ lạ.
Trước đây tôi còn tưởng anh ta rất lạnh lùng.
Không ngờ mới nói chuyện một lúc đã hoàn toàn phá vỡ hình tượng.
“Trợ lý La, anh có ý kiến gì với tôi à?”
Anh ta ngơ ngác.
“Sao cô lại nghĩ vậy?”
“Hay là anh thích Cố Dịch Trạch?”
Hai người đàn ông đồng loạt đơ người.
Trợ lý La hoảng hốt:
“Xin đừng nói vậy, tối nay tôi sẽ gặp ác mộng mất.”
Ồ, vậy thì tốt.
“Tôi chỉ thấy anh có vẻ không vui.”
Nghe vậy, vẻ mặt trợ lý La lập tức uể oải, hỏi tôi:
“Rõ vậy sao?”
Tôi gật đầu.
“Rất rõ.”
“Được rồi… tôi chỉ không hiểu, tại sao Cố Dịch Trạch cũng có thể tìm được bạn gái, còn tôi thì vẫn độc thân.”
Tôi dở khóc dở cười.
“Chỉ vì chuyện này mà anh không vui à?”
“Đương nhiên.”
Tôi nghĩ một chút.
“Anh thích kiểu con gái thế nào, nói tôi nghe thử.”
“Cô định giới thiệu cho tôi à?”
Mắt anh ta sáng lên, rõ ràng rất hứng thú.
“Cũng không phải không thể, anh nói trước đi.”
“Đẹp như cô là được. Nói thật nhé, cô có muốn cân nhắc tôi không? Nhà tôi đơn giản hơn, mẹ tôi cũng không vội làm bà nội, lịch sử tình trường của tôi cũng không phức tạp như Cố Dịch Trạch…”
Câu còn chưa nói hết.
Tôi cảm thấy một ánh mắt sắc như dao bay qua trước mặt, rơi thẳng vào người trợ lý La.
Anh ta lập tức im bặt.
Giọng Cố Dịch Trạch lạnh lẽo vang lên:
“Trợ lý La, đào góc tường ngay trước mặt tôi, cậu có nghĩ tới hậu quả không?”
“Xin lỗi, tôi quên mất cậu ngồi ngay đây.”
Trợ lý La ôm trán xin lỗi.
Tôi bắt được một điểm quan trọng.
“Vừa rồi anh nói ai có lịch sử tình trường phức tạp cơ?”
“Cậu ta.”
“Anh ta.”
Hai người đàn ông đồng thời chỉ vào đối phương.
……
32
Cuộc hợp tác đàm phán rất thuận lợi.
Ở nửa sau của bữa tiệc, trợ lý La lại trở nên lạnh lùng chuyên nghiệp, đặc biệt là khi giải thích kế hoạch kinh doanh cho chủ tịch Từ, cái vẻ vô tri hài hước lúc trước hoàn toàn biến mất.
Sau khi hợp đồng được chốt, hai vị đại Boss vui vẻ bắt tay tạm biệt.
Chủ tịch Từ nhìn về phía chúng tôi.
“Lão Cố à, chắc nhà ông sắp có tin vui rồi nhỉ. Khi Tiểu Trạch kết hôn, nhất định phải báo trước cho tôi đấy.”
Chủ tịch cười sảng khoái.
“Nhất định rồi, nhất định rồi.”
Trợ lý La đứng bên cạnh chúng tôi thở dài.
“Không ngờ Cố Dịch Trạch cũng sắp kết hôn, còn tôi vẫn là chó độc thân.”
Trợ lý La, bình thường anh cô đơn trống trải đến mức nào vậy.
……
……
Cố Dịch Trạch đưa tôi về nhà.
Xe dừng trước cổng khu nhà, anh đưa cho tôi một phong bì.
Tôi tò mò mở ra.
Bên trong là một xấp tiền mặt.
“Cái gì vậy?”
“Phí lao vụ.”
“Nhiều vậy sao?”
“Bao gồm lần trước và hôm nay. Không phải đã nói rồi sao, nếu hợp đồng thuận lợi thì sẽ có thưởng.”
Ờ…
Thực ra tôi cảm thấy mình chẳng làm gì cả.
Chỉ ăn chùa hai bữa, còn được mua cả đống quần áo.
Này thái tử, anh làm ăn kiểu này thật à?
“Tiền của anh kiếm cũng dễ quá rồi đấy. Anh không thấy mình thiệt thòi sao? Thật ra anh có dẫn tôi đi hay không cũng chẳng khác gì.”
Cố Dịch Trạch cười.
Tôi luôn cảm thấy nụ cười này có gì đó thâm sâu khó đoán.
“Em thấy anh thiệt à?”
“Chẳng phải vậy sao?”
“Nhưng nếu không làm vậy thì sao anh có thể có bạn gái được?”
Tôi dường như hiểu ra điều gì đó.
Một lúc sau.
Nhìn xấp tiền trong tay, tâm trạng tôi bỗng thay đổi.
Tôi cảm thán:
“Đúng là gian thương.”
Cố Dịch Trạch mắt cong cong cười.
Dường như anh chợt nghĩ tới điều gì đó.
“Ngày mai ăn trưa với anh nhé?”
Tôi gật đầu.
“Được thôi.”
“Sau này ngày nào cũng ăn trưa cùng nhau?”
“Anh nói mỗi ngày?”
“Anh sẽ trả phí lao vụ.”
Còn có phí lao vụ nữa?
Tôi càng thấy kỳ lạ.
“Tại sao?”
“Để em nhanh chóng kiếm đủ 220 nghìn.”
Tôi dở khóc dở cười.
Để tôi nhanh trả xong 220 nghìn, thái tử đúng là lo lắng hết lòng.
“Nếu muốn trả nhanh thì ăn trưa không đủ, bữa tối cũng để tôi kiếm luôn đi.”
“Được.”
“Bữa sáng?”
“Không vấn đề.”
……
Theo đà này.
Chẳng mấy chốc tôi lọt vào bảng xếp hạng Forbes mất.
Đột nhiên tôi nhớ lại lời trợ lý La nói trong bữa ăn, nên tò mò hỏi:
“Vậy lịch sử tình trường của anh rốt cuộc phức tạp thế nào?”
Có lẽ không ngờ tôi hỏi chuyện này.
Cố Dịch Trạch đau đầu xoa trán.
“Anh biết ngay tên đó không có ý tốt.”
“Anh thân với trợ lý La lắm sao? Chuyện tình cảm của anh anh ta cũng biết?”
“Không thân chút nào.”
“Vậy rốt cuộc anh từng quen mấy bạn gái?”
Cố Dịch Trạch liếc nhìn tôi.
“Em thật sự muốn biết?”
Tôi ngồi thẳng người, ho khẽ.
“Nói thử nghe xem.”
“Không giận chứ?”
Dù trong lòng tôi đã đang trên đường nổi giận, nhưng vẫn mỉm cười hoàn hảo.
“Sao lại giận được. Tôi đâu phải người nhỏ mọn. Nói đi.”
Anh thở dài, suy nghĩ một lúc, rồi xòe tay.
“Không có.”
“Hả?”
Tôi ngẩn ra.
“Không có bạn gái cũ?”
“Ừ.”
Không ngờ người đàn ông này miệng kín thật.
Nhưng lời này tôi không tin một dấu chấm nào.
“Anh tưởng tôi ngốc à? Với ngoại hình và thân hình của anh, mà không có bạn gái cũ?”
Cố Dịch Trạch nhướng mày, cười nhẹ.
“Nhiễm Nhiễm, em có phải cũng tưởng anh ngốc không, mà lại bàn về bạn gái cũ trước mặt bạn gái hiện tại?”