BẢY NĂM TÌM CON

1

Tôi là một cảnh sát hình sự kỳ cựu, nhiều năm qua đã xử lý không ít vụ án.


Nhưng vụ việc khiến tôi nhớ mãi không quên, vẫn là vụ đầu tiên tôi gặp khi mới bước chân vào ngành.


Không phải vì vụ án máo me hay ly kỳ đến mức nào, mà bởi nó quá đỗi bi thương, thậm chí từng khiến niềm tin của tôi lung lay.


1

Vào một ngày thu bình thường năm 2014, trên đường Tân Giang, thành phố Ngô Từ xảy ra một vụ tai nạn gây xôn xao dư luận trên mạng.

Một người giúp việc vô tình ngã, khiến bé gái bốn tuổi rơi xuống sông.

Lực lượng cứu hộ tìm kiếm suốt ba ngày vẫn không có kết quả, người giúp việc bị truy tố với tội danh vô ý làm chzc người.


Sau phiên tòa sơ thẩm, bà ta bị tuyên phạt bảy năm tò giam.

Gia đình nạn nhân không chấp nhận phán quyết, kháng cáo với cáo buộc gizc người cố ý, vụ án được chuyển sang bộ phận hình sự điều tra.


Tôi lật xem hồ sơ trong tay.

【Trương Mai, 48 tuổi, trình độ tiểu học, làm thuê xa nhà quanh năm. Một năm trước đến làm bảo mẫu cho gia đình họ Tôn, trong thời gian đó biểu hiện tốt, chưa từng phạm sai sót gì.】

【Ngày 13 tháng 9, đưa trẻ ra ngoài chơi. Khi đi qua cầu Nguyên Giang, do mặt đường trơn trượt sau cơn mưa nên vô tình ngã. Đứa trẻ đang được bế trên tay bị văng khỏi cầu và rơi xuống sông...】


"Tìm thấy đứa bé chưa?" Tôi hỏi đồng nghiệp bên cạnh.


Anh ta lắc đầu:

"Haiz, mấy ngày đó mưa liên tục, nước sông Nguyên Giang chảy xiết. Người lớn rơi xuống còn chưa chắc tìm được, huống chi là một đứa trẻ nhỏ như vậy."

Nói cách khác, thithe vẫn chưa được tìm thấy.


Tôi có thể hiểu tâm trạng của cha mẹ đứa trẻ. Những vụ người giám hộ sơ suất dẫn đến trẻ em tử vong thế này, cho dù không có lỗi cố ý, trong lòng họ cũng khó lòng vượt qua được.

Trước đây trên mạng từng có một vụ tương tự. Bảo mẫu mải chơi điện thoại không trông chừng trẻ, khiến đứa bé ngã từ tầng cao xuống chzc. Sau khi bản án được tuyên, cha mẹ nạn nhân không phục và tiếp tục kháng cáo.


Nhưng...

"Dù nhìn thế nào đây cũng chỉ là một tai nạn, mức án đã là cao nhất rồi, sao họ còn kháng cáo? Lại còn khởi kiện với tội danh gizc người cố ý?"


Đồng nghiệp là một cảnh sát hình sự lâu năm, hiểu chuyện hơn tôi nhiều. Nghe tôi hỏi, anh ta liền đưa cho tôi một ánh mắt đầy ẩn ý.

"Cậu không biết nhà họ Tôn à? Họ là doanh nghiệp đóng thuế lớn của thành phố mình, loại người thường xuyên ngồi cùng bàn ăn uống với lãnh đạo số một số hai ấy."


Tôi nhíu mày:

"Chuyện đó liên quan gì? Nếu thật sự phạm tội thì pháp luật sẽ trừng trị. Chẳng lẽ trước pháp luật vẫn còn đặc quyền sao?"


Anh ta cười lắc đầu, vỗ vai tôi.

"Tiểu Mạnh à, cậu còn trẻ lắm."

Tôi cực kỳ ghét cái giọng điệu của những người tự cho mình là từng trải như thế. Cứ như chỉ cần lớn hơn vài tuổi là có thêm bao nhiêu vốn liếng vậy.

Nhưng sự thật về sau đã chứng minh rằng lúc ấy...

Quả thật tôi còn quá trẻ.


2

Sau cuộc điều tra theo quy trình, toàn bộ chứng cứ, bao gồm camera giám sát, hóa đơn mua sắm, tin nhắn liên lạc và lời khai của những người liên quan, đều cho thấy đây đúng là một vụ tai nạn.

Đặc biệt là đoạn camera trên cầu ghi lại cảnh Trương Mai bị ngã.

Bà bế đứa trẻ đi qua cầu. Đứa bé mặc áo khoác có mũ, có lẽ đã ngủ nên tựa đầu lên vai bà.

Khi đi đến giữa cầu, do trời mưa đường trơn, Trương Mai mất thăng bằng ngã chúi về phía trước. Đứa bé tuột khỏi tay, đập vào lan can. Trương Mai còn cố đưa tay ra chụp lấy nhưng không kịp, đứa bé rơi khỏi cầu.

Dù nhìn thế nào cũng chỉ là một tai nạn.

Chính Trương Mai cũng bị vỡ đ ầ u khi ngã. Sau sự việc, bà liên tục đ ấ m ngực dậm chân, tỏ ra vô cùng hối hận và đau khổ.


Sau khi gặp Trương Mai, tôi càng tin rằng đây chỉ là một người phụ nữ nông thôn chất phác, không thể làm ra chuyện gizc người.

Một mạng người đối với bà quá nặng nề, đủ sức đè gãy cả sống lưng.

"Tôi không cố ý... không phải, không phải cố ý..."

Trương Mai ngẩng khuôn mặt gầy gò hốc hác lên. Quầng thâm dưới mắt đen sì, mắt đỏ ngầu đầy tia máu. Tinh thần bà cực kỳ sa sút, thỉnh thoảng lại ho vài tiếng.


"Đều tại tôi... tại sao tôi lại không đi cẩn thận hơn...

"Nếu tôi không ngã thì Tiểu Huyên... Tiểu Huyên cũng sẽ không rơi xuống.

"Là tôi không tốt, hôm đó đáng lẽ tôi không nên ra ngoài... khụ khụ..."

Bà lẩm bẩm không ngừng như bà Tường Lâm trong truyện, liên tục tự trách và sám hối.


"Vậy hôm đó tại sao bà lại ra ngoài? Và tại sao lại đi qua cây cầu đó?"

Dù có phần không đành lòng, tôi vẫn tiến hành hỏi theo quy trình.

Trương Mai ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào bức tường phía trước, thần sắc hơi bất thường.


"Tiểu Huyên đòi ra ngoài chơi. Đúng lúc sữa bột gần hết nên tôi đưa con bé đi cùng.

"Mua sữa xong thì đến khu vui chơi. Sau đó tôi mới nhớ ra mình quên lấy hộp sữa. Tài xế lái xe quay lại lấy, còn tôi dẫn Tiểu Huyên chơi trong khu vui chơi.

"Nhưng chơi chưa được bao lâu, Tiểu Huyên lại đòi ăn bánh ngọt của tiệm Lạc Ký. Tiệm đó vừa hay ở bên kia sông, cũng không xa lắm, nên tôi bế con bé qua đó.

"Ai ngờ... ai ngờ lại xảy ra chuyện... khụ khụ... đều tại tôi, biết đường trơn mà không đi cẩn thận..."

Trương Mai ôm mặt, nghẹn ngào khóc không thành tiếng.


Tôi thầm thở dài.

Gặp phải loại tai nạn thế này, chẳng ai dễ chịu cả.

Dựa theo lời khai của Trương Mai, tôi đến xác minh tại cửa hàng sữa bột, khu vui chơi và tiệm bánh ngọt.

Đó đều là những nơi bà thường xuyên dẫn đứa trẻ tới. Nhân viên các cửa hàng cũng xác nhận hôm đó mọi thứ đều bình thường, lời Trương Mai hoàn toàn là sự thật.

Theo chuỗi chứng cứ hiện có, nhiều nhất Trương Mai chỉ bị kết tội vô ý làm chzc người. Thậm chí vì thái độ nhận tội tốt, bà còn có thể được giảm nhẹ hình phạt.


Nhưng gia đình họ Tôn lại vô cùng bất mãn với kết quả điều tra này.

Vợ chồng Tôn Đại Quyền đích thân đến đồn cảnh sát, yêu cầu chúng tôi điều tra lại.

"Bà ta cố ý!

"Cố ý hại chzc con tôi!

"Các anh điều tra cho tôi thật kỹ! Tôi nhất định phải khiến bà ta bị kết án tuhình!"

Tôn Đại Quyền đập mạnh xuống bàn, hung hăng nói.


3

Con người vốn có bản năng đồng cảm với kẻ yếu.

Trước sự ngang ngược bá đạo của Tôn Đại Quyền và sự yếu đuối đáng thương của Trương Mai, phần lớn mọi người đều vô thức đứng về phía Trương Mai.

"Như vậy là không đúng."


Lão Lý, vị cảnh sát kỳ cựu hướng dẫn tôi, liếc nhìn tôi rồi nói.

"Đừng quên cậu là cảnh sát hình sự. Đừng tự đặt lập trường trước."


"Nhưng mà sư phụ, rõ ràng đây chỉ là một vụ tai nạn. Chính nhà họ Tôn đang cố bám lấy không buông để trả thù Trương Mai."

Vụ án này vốn rất đơn giản, nhưng vì bảo mẫu và trẻ nhỏ đều là những chủ đề nhạy cảm trong tin tức xã hội nên nhận được rất nhiều sự chú ý.


Dư luận trên mạng chia thành hai luồng ý kiến.

Một bên cho rằng bảo mẫu thất trách khiến đứa trẻ mất mạng, đương nhiên phải chịu trách nhiệm.

Bên còn lại cho rằng bảo mẫu có lỗi, nhưng tai nạn là điều không ai lường trước được, xử phạt theo pháp luật là đủ rồi.


Khi biết nguyên đơn không phục bản án, còn muốn kiện bảo mẫu tội gizc người cố ý, dư luận lại thay đổi. Số người đồng cảm với Trương Mai ngày càng nhiều hơn.

Có những cư dân mạng thần thông quảng đại đào được bối cảnh của gia đình họ Tôn.


Đủ loại thuyết âm mưu xuất hiện trên mạng.

Có người nói nhà họ Tôn cố tình hãm hại bảo mẫu.

Có người lại nói nhà họ Tôn nguocdai bảo mẫu nên bà ta mới cố ý trathu.

Tôi đọc lướt qua, chỉ coi như chuyện cười.


Tôn Đại Quyền liên tục gây áp lực lên cục cảnh sát. Đám phóng viên ngửi thấy mùi tin nóng thì ngày nào cũng phục sẵn ngoài cổng.

Bầu không khí trong cục trở nên căng thẳng.

Tôi thật sự không ngờ một vụ bảo mẫu vô ý làm chzc người tưởng như bình thường lại có thể gây ra động tĩnh lớn đến vậy, dây dưa lâu như vậy.

Trong lòng không khỏi thấy bực bội.


"Thế này đã là gì."

Lão Lý ôm chiếc bình giữ nhiệt, chậm rãi nhấp một ngụm trà kỷ tử.

Trước đó ông nghỉ bệnh vài ngày vì đau lưng. Sau khi trở lại cục và xem hồ sơ vụ án, vẻ mặt ông lại vô cùng bình thản.

"Sư phụ, ý thầy là nếu Tôn Đại Quyền tiếp tục gây sức ép thì cục trưởng sẽ nhượng bộ sao?"

Biến một vụ án đơn giản thành phức tạp như vậy, chẳng phải là lãng phí lực lượng cảnh sát sao?


Lão Lý ngẩng đầu nhìn tôi:

"Không, điều tôi nói là bản thân vụ án này."

Tôi liếc nhìn tập hồ sơ trên bàn rồi cau mày:

"Vụ án này đã rất rõ ràng rồi, còn gì đáng để điều tra tiếp nữa?"


"Rõ ràng lắm sao?”

"Có những lúc, càng rõ ràng, càng có vấn đề."

Tôi cứ nghĩ đó lại là kiểu giáo huấn cũ rích của những người tự cho mình nhiều kinh nghiệm.


Không ngờ hai ngày sau, vợ của Tôn Đại Quyền là Ngô Hồng đã tới đồn cảnh sát.

"Tôi có chứng cứ chứng minh Trương Mai cố ý gizc người."


4

Trước đó, Tôn Đại Quyền luôn gào thét đòi kết án tuhình Trương Mai, bắt bà phải đền mạng, nên ấn tượng đầu tiên của mọi người là ông ta muốn trathu bà.

Trong khi đó, với tư cách là mẹ của đứa trẻ, Ngô Hồng từ đầu đến cuối luôn tỏ ra vô cùng đau khổ và ít nói.


Tôi và Lão Lý bắt đầu điều tra Hội sở Hoàng Đình, nhưng phát hiện từ quản lý đến nhân viên phục vụ, phần lớn người ở đây đều đã được thay mới.

Chỉ có một quản lý cũ đã nghỉ việc là còn nhớ được đôi chút chuyện năm đó.

Ông ta vừa nghe chúng tôi hỏi về Tôn Đại Quyền và Tiền Thông thì sắc mặt lập tức thay đổi.


“Chuyện đó... tôi không rõ lắm.”

“Không rõ hay là không dám nói?” Lão Lý đặt cốc giữ nhiệt xuống bàn.


Người quản lý cũ im lặng rất lâu.

Cuối cùng ông ta thở dài.

“Đã nhiều năm rồi, tôi cứ nghĩ chuyện ấy đã bị chôn vùi từ lâu.”


Ông ta kể rằng tám năm trước, Hội sở Hoàng Đình từng xảy ra một vụ việc.

Một cô gái trẻ mất tích.

Tên là Phạm Hiểu Nguyệt.

Tôi và Lão Lý nhìn nhau.

Đó chính là tên con gái của Trương Mai.

“Lúc đó con bé làm phục vụ ở đây. Ngoan ngoãn, ít nói, nhìn rất đáng thương.”


“Sau đó thì sao?”

“Sau đó...” Người quản lý nuốt nước bọt. “Sau đó có một lần nó vào phòng VIP phục vụ khách rồi không thấy ra nữa.”

Tim tôi đập mạnh.

“Những vị khách đó là ai?”


Người quản lý cúi đầu.

“Một đám công tử con nhà giàu.”

“Tôn Đại Quyền và Tiền Thông có trong đó không?”

Ông ta khẽ gật đầu.


Căn phòng bỗng trở nên yên lặng.

Tôi cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Nếu lời ông ta nói là thật, vậy rất có thể nguyên nhân khiến Trương Mai gizc Tiểu Huyên không phải vì tiền.

Mà là để báo thù.

“Sau đó Phạm Hiểu Nguyệt đi đâu?” Tôi hỏi.

Người quản lý lắc đầu.

“Không ai biết.”

“Báo cảnh sát chưa?”

“Báo rồi.”

“Vậy kết quả?”

“Không tìm được người.”

Lão Lý đột nhiên hỏi:

“Lúc đó cô ấy còn sống không?”

Người quản lý cũ run lên.

Mồ hôi trên trán lập tức túa ra.

“Tôi... tôi không biết.”

“Hay là ông biết nhưng không dám nói?”

“...”

Người quản lý không trả lời, nhưng phản ứng của ông ta đã nói lên tất cả.

...

Trên đường trở về.

Tôi ngồi trong xe mà lòng nặng trĩu.

Mọi manh mối dường như bắt đầu nối lại với nhau.

Tám năm trước.

Phạm Hiểu Nguyệt mất tích.

Tôn Đại Quyền và Tiền Thông trở mặt.

Tiền Thông từng dùng chuyện gì đó để tống tiền Tôn Đại Quyền.

Chu Viện rời khỏi Hội sở Hoàng Đình.

Và bây giờ.

Con gái của Tôn Đại Quyền chết.

Người ra tay lại chính là mẹ của Phạm Hiểu Nguyệt.

“Thầy...” Tôi nhìn Lão Lý. “Có phải chúng ta đã tìm được động cơ rồi không?”

Lão Lý nhìn ra ngoài cửa sổ.

Một lúc lâu sau mới nói:

“Động cơ chỉ là suy đoán.”

“Điều chúng ta cần là chứng cứ.”

“Tôi càng muốn biết năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Và...”

Ông dừng lại một chút.

“Phạm Hiểu Nguyệt hiện giờ còn sống hay không.”

 

Chương tiếp
Loading...