Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
BẢY NĂM TÌM CON
2
Tôi bỗng nhớ đến Chu Viện.
Người phụ nữ đó rõ ràng biết điều gì đó.
Khi nhắc đến Phạm Hiểu Nguyệt, phản ứng của cô ta hoàn toàn không giống một người không liên quan.
Có lẽ.
Mấu chốt của vụ án nằm trên người cô ta.
Mà lúc này, chúng tôi vẫn chưa biết rằng.
Những gì sắp bị đào lên không chỉ là một vụ giết người.
Mà là một bí mật bị chôn vùi suốt tám năm.
Nhắc đến Tôn Đại Quyền và Tiền Thông, nhân viên ở đây đều nói có nghe qua, họ từng là khách VIP trước kia, nhưng hiện giờ không còn tới nữa.
Còn khi hỏi về Chu Viện và Phạm Hiểu Nguyệt thì hầu như ai cũng lắc đầu.
Tôi yêu cầu quản lý cung cấp danh sách nhân viên qua các năm, nhưng ông ta khó xử nói rằng nhiều nhân viên phục vụ ở đây chỉ làm bán thời gian, hồ sơ đăng ký rất sơ sài, thời gian lâu quá nên không tìm lại được.
Hai ngày sau, toàn bộ đội điều tra phải tăng ca liên tục, cuối cùng cũng tìm được vài người từng làm việc tại Hội sở Hoàng Đình tám năm trước.
Thế nhưng thái độ của họ lại thống nhất đến kỳ lạ.
Chỉ cần nhắc tới chuyện tám năm trước, tất cả đều im bặt.
Biểu hiện "không đánh đã khai" này gần như trực tiếp chứng minh rằng tám năm trước, Hội sở Hoàng Đình quả thật đã xảy ra chuyện gì đó.
Người bình thường rất khó chịu nổi sự thẩm vấn nghiêm khắc của cảnh sát.
Chỉ cần gây áp lực một chút, mấy người đó liền lần lượt khai ra.
Tám năm trước, Hội sở Hoàng Đình thực sự từng xảy ra một vụ việc, mà họ cũng đã nhận tiền bịt miệng. Không lâu sau đó, hoặc chủ động hoặc bị ép buộc, tất cả đều nghỉ việc.
Tôi cảm thấy mình sắp chạm tới chân tướng, cố kìm nén sự kích động hỏi:
"Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Trong mắt người kia hiện lên vẻ sợ hãi, cơ thể không ngừng run rẩy.
"Tôi không rõ lắm... chỉ biết hình như đã có người chết."
...
Từng có người chết ở Hội sở Hoàng Đình.
Lại còn có liên quan đến Tôn Đại Quyền, Tiền Thông và những người khác.
Sau đó toàn bộ người liên quan đều bị bịt miệng.
Vậy trong chuyện này, Chu Viện và Phạm Hiểu Nguyệt đóng vai trò gì?
Trong lòng tôi dâng lên một dự cảm chẳng lành, nhưng không dám nghĩ sâu hơn.
Chuyện đã qua tám năm.
Mọi chứng cứ đều bị hủy sạch.
Ngoài những kẻ trong cuộc, còn ai biết chân tướng nữa?
Trương Mai có biết không?
Còn Chu Viện... biết được bao nhiêu?
Đúng lúc đó, Lão Lý đi tới ném cho tôi một tập tài liệu.
"Đi bắt Chu Viện."
Tôi bật dậy kinh ngạc:
"Cái gì cơ?"
Lão Lý dùng ngón tay gõ vào tập hồ sơ.
"Chu Viện hoàn toàn không giống như những gì cô ta nói, rằng mình không thân với mẹ con Trương Mai.
"Cô ta là đồng phạm của Trương Mai, cùng lên kế hoạch cho toàn bộ sự việc."
9
Tôi khó mà tin nổi.
Nhưng nghĩ kỹ lại, dường như cũng hợp tình hợp lý.
Khi chúng tôi tới căn phòng thuê của Chu Viện thì phát hiện cửa không khóa, chỉ đẩy nhẹ là mở ra.
Bên trong tối om.
Chỉ có một chút ánh sáng hắt vào từ phía cửa sổ.
Chu Viện ngồi trước một ngọn nến.
Nghe thấy tiếng động, cô ta cũng không quay đầu lại.
"Các anh có biết hôm nay là ngày gì không?
"Hôm nay là ngày giỗ của Hiểu Nguyệt."
Chu Viện khẽ nói.
Tôi hơi nhíu mày, đảo mắt một vòng rồi tìm thấy công tắc điện.
Chu Viện chậm rãi quay đầu lại.
Ánh nến ở sau lưng khiến gương mặt cô chìm trong bóng tối.
"Hôm nay…”
"Tôi đã chờ rất lâu rồi.
"Ngày có thể nói ra sự thật."
"Tách!"
Đèn trong phòng sáng rực.
Khoảnh khắc nhìn rõ cảnh tượng bên trong, tất cả mọi người đều sững sờ.
...
Một căn phòng nhỏ.
Bốn bức tường đều dán kín ảnh.
Hàng ngàn tấm ảnh dày đặc chồng lên nhau, nhìn đến mức khiến người ta nổi da gà.
Tất cả đều là ảnh chụp lén.
Một số còn bị đánh dấu bằng bút đỏ.
Tôi gỡ xuống tấm ảnh ở vị trí trung tâm nhất.
Người trong ảnh là Tôn Đại Quyền.
Ông ta đang bước ra khỏi Hội sở Hoàng Đình.
Trên khuôn mặt ông ta bị ai đó dùng bút đỏ vẽ một dấu hỏi thật lớn.
Tôi quay người, nhìn Chu Viện hồi lâu rồi hỏi:
"Các cô làm vậy là để trả thù Tôn Đại Quyền sao?"
Chu Viện cười nhạt.
Cô ta bình tĩnh đến lạ.
"Vì sao chúng tôi phải trả thù ông ta?"
"..."
Tôi đoán được câu trả lời.
Nhưng mọi thứ đều phải dựa trên chứng cứ.
Sống không thấy người.
Chết không thấy xác.
Lần đầu tiên tôi có phần hiểu được cách làm của Trương Mai và Chu Viện.
Nhưng điều đó vẫn không nằm trong khuôn khổ pháp luật cho phép.
Chu Viện bị còng tay áp giải đi.
Tôi và mấy đồng nghiệp ở lại thu thập vật chứng trong phòng.
Ảnh quá nhiều.
Phải dùng tới hai thùng carton mới đựng hết.
Một tấm ảnh vô tình rơi xuống sàn.
Tôi cúi người nhặt lên.
Ở mặt sau có một dòng chữ viết tay:
"Bình đẳng có thể là quyền lợi của con người, nhưng không ai có thể biến nó thành hiện thực."
10
"Chu Viện, tại sao cô lại nói dối?"
Trong phòng thẩm vấn, ánh đèn trắng chiếu lên khiến sắc mặt Chu Viện tái nhợt.
Tôi nhìn cô ta với tâm trạng vô cùng phức tạp.
Người phụ nữ này rõ ràng là người có chuyện.
Lúc này trên người cô hiện lên vẻ tang thương và mệt mỏi của một kẻ đã buông bỏ tất cả.
"Cho tôi một điếu thuốc."
Cô ta giơ cổ tay lên.
Móng tay sơn đỏ phản chiếu ánh đèn.
Tôi nhìn sang Lão Lý.
Ông không nói gì, chỉ hơi hất cằm.
Tôi im lặng châm thuốc đưa cho Chu Viện.
Cô ta hít sâu một hơi, vẻ mặt có chút thất thần.
"Đồng chí cảnh sát, tôi biết anh muốn hỏi gì.”
"Nhưng tôi vẫn nói câu đó.”
"Anh bảo tôi và dì Mai muốn trả thù Tôn Đại Quyền.”
"Vậy tại sao?”
"Động cơ là gì?"
Tôi cau mày:
"Không phải cô nói muốn kể lại sự thật sao?
"Bây giờ đã tới đồn cảnh sát rồi, biết gì thì cứ nói đi."
Chu Viện ngước mắt nhìn tôi.
Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một đứa trẻ chưa từng trải sự đời.
"Đồng chí Mạnh.”
"Anh mới làm cảnh sát chưa lâu nhỉ?"
Tôi càng nhíu mày.
Trong lòng bỗng dâng lên cảm giác không phục.
"Nếu sự thật có thể dễ dàng nói ra như thế…”
"Thì trên đời này đã bớt đi biết bao oan án."
Tôi vừa định phản bác thì Lão Lý gõ nhẹ lên bàn, cắt ngang lời tôi.
"Chu Viện.”
"Cô và Trương Mai vẫn luôn giữ liên lạc.”
"Cô vào công ty giúp việc cũng là để đưa Trương Mai vào làm ở nhà họ Tôn.”
"Không chỉ có công ty giúp việc đâu.”
"Công việc của cô cũng khá đa dạng nhỉ."
Nói rồi, Lão Lý đặt từng tấm giấy tờ lên bàn.
"Nhân viên quán bar.”
"Nhân viên bán hàng trung tâm thương mại.”
"Nhân viên cửa hàng tiện lợi.”
"Tài xế công nghệ.”
"Thậm chí còn từng làm shipper.”
"Bận rộn như vậy không thấy mệt sao?"
Chu Viện kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, cười nhạt.
Không hề có chút lúng túng nào khi bị vạch trần.
"Đồng chí cảnh sát.”
"Những người dân tầng lớp thấp như chúng tôi vốn sống chẳng dễ dàng gì.”
"Mệt một chút thì có là gì.”
"Chỉ sợ mệt đến chết, vẫn không nhìn thấy chút hy vọng nào."
Lão Lý gật đầu tỏ vẻ đồng cảm.
"Quả thật không dễ.”
"Một người phụ nữ như cô muốn theo dõi điều tra những kẻ như Tôn Đại Quyền hay Tiền Thông.”
"Không chỉ cần thời gian và công sức."
Ông vừa nói vừa trải những tấm ảnh lên bàn.
"Tôn Đại Quyền.”
"Tiền Thông.”
"Triệu Hòa Bình.”
"Trịnh Cửu Tắc…”
"Tổng cộng bảy người.”
"Cô mất tròn một năm để thu thập thông tin về họ.”
"Cuối cùng lại chọn bắt đầu từ Tôn Đại Quyền và Tiền Thông.”
"Là vì trong vụ việc ở Hội sở Hoàng Đình năm đó, hai kẻ này đóng vai trò chủ chốt nhất sao?"
Động tác hút thuốc của Chu Viện khựng lại.
Một lát sau, cô ta cười.
"Đồng chí cảnh sát.”
"Các anh đã điều tra được bao nhiêu về chuyện ở Hội sở Hoàng Đình rồi?"
Lão Lý đáp rất tự nhiên:
"Những người biết chuyện đều đã nghỉ việc.
"Vài người chúng tôi tìm được cũng không rõ ràng lắm.
"Chuyện năm đó…”
"Có lẽ chỉ khi Tôn Đại Quyền và đám người kia tự mình thừa nhận mới biết được."
"RẦM!"
Chu Viện đột nhiên đập mạnh xuống bàn, đứng bật dậy.
"Chúng làm sao có thể tự thừa nhận được?”
"Lũ rác rưởi!”
"Lũ cặn bã!”
"Lũ khốn nạn!”
"Làm biết bao chuyện ác rồi, chỉ cần ném ít tiền là nghĩ có thể xóa sạch mọi thứ.”
"Chúng sao dám nhận cái tội đó chứ!"
Nghe đến đây, tôi không nhịn được nữa.
"Rốt cuộc bọn chúng đã làm gì?"
Chu Viện bỗng bình tĩnh trở lại.
Cô ta ngồi xuống ghế.
"Điều tra tội phạm chẳng phải là nhiệm vụ của cảnh sát các anh sao?”
"Nhưng tôi có thể cho các anh một gợi ý.”
"Dưới gầm giường của tôi có một chiếc hộp.”
"Bên trong có vài thứ và một tờ giấy.”
"Trên giấy có ghi tên cùng địa chỉ một người.”
"Hãy tìm người đó.”
"Bà ấy sẽ kể cho các anh biết một vài chuyện."
11
Tôi tìm thấy một chiếc hộp sắt dưới gầm giường của Chu Viện.
Chiếc hộp được quấn chặt vào mặt dưới của phản giường bằng băng keo trong.
Chẳng trách lần khám xét đầu tiên chúng tôi không phát hiện.
Mở hộp ra.
Thứ đập vào mắt đầu tiên là một xấp tiền dày cộp.
Ước chừng khoảng một trăm nghìn tệ.
Bên dưới là một mẩu giấy ghi địa chỉ.
Theo địa chỉ đó, tôi tìm tới một khu làng trong thành phố.
Nơi đây toàn là những căn nhà cũ kỹ, môi trường nhếch nhác và hỗn tạp.
Cuối cùng, trong một túp lều thậm chí không thể gọi là nhà, tôi tìm được người ghi trên giấy.
Đó là một người phụ nữ trung niên gần như bị cuộc sống vùi dập hoàn toàn.
Gương mặt già nua hơn rất nhiều so với tuổi thật.
Trong nhà còn có một người chồng liệt giường.
Nhìn thấy chúng tôi, bà không hề tỏ ra bất ngờ.
"Các anh tới rồi.”
"Tôi biết sớm muộn gì cũng có ngày này."
...
Người phụ nữ tên là Trần Cúc.
Trước đây từng làm lao công tại Hội sở Hoàng Đình.
Tám năm trước bà bị sa thải.
Sau đó đi xin việc ở đâu cũng không ai nhận.
Cuối cùng chỉ có thể sống bằng nghề làm thuê lặt vặt.
Trần Cúc biết rõ vì sao mình bị đuổi việc.
Nhưng bà không dám làm lớn chuyện.
Bởi bà đã nhận một khoản tiền bịt miệng rất lớn.
Đủ để nuôi con trai học hết đại học.
Tôi nhớ tới số tiền trong nhà Chu Viện nên hỏi:
"Tiền bịt miệng gì?"
Trần Cúc hé miệng.
Ánh mắt run rẩy nhìn về phía xa.
"Máu…”
"Rất nhiều máu...
"Trên bàn, trên sàn nhà, trên ghế sofa...
"Chỗ nào cũng có máu.”
"Tôi được gọi tới để dọn dẹp."
"Quản lý nói là có người đánh nhau gây ra.
"Bảo tôi đừng nhiều chuyện."
"Nhưng..."
"Nhưng..."
Trong mắt bà hiện lên nỗi kinh hoàng.
Bàn tay run càng lúc càng dữ dội.
Tôi nghiêng người về phía trước.
"Nhưng cái gì?"
"Bên trong phòng có những mảnh vải bị xé nát.”
"Đó là quần áo phụ nữ.”
"Còn có…”
"Còn có cái mùi đó.”
"Tôi thường xuyên dọn dẹp phòng riêng.”
"Tôi biết đó là thứ mùi gì sau khi người ta làm chuyện đó."
"Hơn nữa, từ sau ngày hôm ấy, có một cô bé mới tới làm việc đột nhiên biến mất.”
"Quản lý nói cô ta nghỉ việc rồi.”
"Nhưng tôi biết không phải vậy."
Tôi siết chặt nắm đấm.
"Cô gái đó tên gì?"
Trần Cúc ngẩng đầu nhìn tôi.
"Phạm Hiểu Nguyệt."
12
Sau khi rời khỏi khu làng trong thành phố, trong lòng tôi luôn nghẹn lại một cơn giận không có chỗ phát tiết.
Đến lúc này.
Mọi chuyện cuối cùng cũng có thể xâu chuỗi lại với nhau.
Tám năm trước, Phạm Hiểu Nguyệt đến Hội sở Hoàng Đình làm việc, không may gặp phải đám người Tôn Đại Quyền rồi bị làm nhục đến chết.
Sau đó, Tôn Đại Quyền và đồng bọn che giấu sự việc, xử lý thi thể, bịt miệng tất cả những người biết chuyện, rồi lần lượt sa thải họ.
Bảy năm sau, sau khi biết được sự thật về cái chết của con gái mình, Trương Mai bắt đầu kế hoạch trả thù.
Nhưng Trương Mai biết được chân tướng bằng cách nào?
Là Chu Viện nói cho bà ấy biết sao?
Nếu vậy thì tại sao năm đó không nói, mà phải đợi đến tận bảy năm sau?
Tôi cũng từng hỏi Trần Cúc những câu tương tự.
"Đồng chí cảnh sát, tôi biết nói với ai đây? Báo cảnh sát sao? Tôi không có chứng cứ, mà cũng đâu tận mắt nhìn thấy…”
"Cho dù có chứng cứ thật, tôi đi báo án rồi thì sao? Tôi đấu nổi với đám người Tôn Đại Quyền à?”
"Chỉ cần họ động ngón tay một cái, cả nhà tôi sẽ không sống nổi."
Trước khi tôi rời đi, Trần Cúc nói với tôi rằng Chu Viện từng tìm gặp bà.
Cô ấy không yêu cầu bà phải tố cáo ai.
Chỉ hy vọng rằng nếu một ngày nào đó cảnh sát tìm đến, bà có thể kể lại những gì mình biết.
Tôi lại đi hỏi Trương Mai, tại sao sau khi biết sự thật lại không lập tức báo cảnh sát.
Trương Mai ngẩn người nhìn tôi hồi lâu.
Đột nhiên bà bật cười lớn.
Cười đến mức nước mắt chảy ròng ròng.
Đến khi ho dữ dội mới dừng lại được.
"Báo cảnh sát?”