Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
BẢY NĂM TÌM CON
4
19
Chu Viện kể về câu chuyện của mình.
Dưới đây là lời kể của cô.
...
Nhà tôi nghèo lắm.
Có sáu anh chị em.
Năm người là con gái.
Vì thế tôi học hết nửa năm cấp hai thì nghỉ học, theo người cùng làng đi làm thuê.
Do còn quá nhỏ.
Tôi không tìm được công việc tử tế nào.
Nhà máy cũng không nhận.
Tôi từng rửa bát.
Từng khuân gạch.
Làm đủ loại việc thời vụ không cần giấy tờ tùy thân.
Sau đó có một người đàn ông cùng làng tìm đến.
Ông ta nói sẽ giới thiệu việc làm cho tôi.
Tính ra còn là chú họ xa của tôi.
Ông ta đưa tôi tới Hội sở Hoàng Đình.
Cho tôi làm nhân viên phục vụ.
Lương cao.
Lại bao ăn ở.
Khi ấy tôi chẳng hiểu gì cả.
Thật sự tưởng mình gặp được việc tốt.
Cảm kích ông ta vô cùng.
Tháng đầu tiên.
Tôi đã trải qua chuyện giống hệt Phạm Hiểu Nguyệt.
May mắn hơn cô ấy một chút.
Tôi không bị hành hạ đến chết.
Không...
Có lẽ lúc đó chết đi lại là một loại may mắn.
Sau đó tôi tìm mọi cách bỏ trốn.
Nhưng không có giấy tờ.
Không có tiền bạc.
Lại bị giám sát rất chặt.
Khó khăn lắm mới trốn được hai lần.
Kết quả đều bị người chú họ kia bắt trở về.
Ông ta còn khuyên tôi nên làm việc cho tốt.
Tiền lương của tôi.
Một nửa ông ta giữ.
Một nửa gửi về nhà.
Tôi từng lén gửi thư cho gia đình.
Bảo họ đến đón tôi về.
Nhưng họ không đến.
Trong mắt họ.
Làm nghề gì mà chẳng là kiếm tiền.
Nơi này trả nhiều tiền hơn.
Tiền gửi về nhà cũng nhiều hơn.
Họ không muốn mất đi nguồn thu đó.
Hậu thuẫn của Hoàng Đình rất mạnh.
Không biết họ dùng thủ đoạn gì.
Những cô gái được đưa vào đây đều có giấy tờ tuyển dụng hợp pháp.
Dù có điều tra cũng không phát hiện vấn đề.
Cho nên mặc cho tôi cầu cứu hay báo cảnh sát.
Đều vô ích.
Không ai tin tôi.
Thứ nhận lại hoặc là sự thờ ơ.
Hoặc là một trận đòn.
Cuối cùng.
Tôi cũng hiểu ra một đạo lý.
Không ai có thể giúp được tôi.
Không ai cả.
20
Sau đó.
Tôi dần quen với công việc ấy.
Trong thời gian đó cũng có những cô gái mới được đưa tới.
Không một ai ngoại lệ.
Tất cả đều không thể thoát khỏi số phận giống như tôi.
Những người phản kháng càng dữ dội thì bị hành hạ càng thảm.
Còn chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời một chút, sẽ không phải chịu quá nhiều đau khổ.
Cũng có những cô gái mới tới không lâu rồi đột nhiên biến mất.
Tôi không biết họ bị đưa tới nơi khác hay là...
Đã chết.
Ở trong cái nơi đó quá lâu, tôi cảm thấy bản thân chỉ còn lại một cái xác không hồn.
Thậm chí tôi còn có thể bình thản khuyên những cô gái khác đừng chống cự.
Ngoan ngoãn một chút.
Thuận theo một chút.
Cho đến khi...
Tôi gặp Phạm Hiểu Nguyệt.
Cô ấy rất giống tôi của năm xưa.
Nhất quyết không chịu khuất phục.
Có lẽ vì tình đồng hương.
Cũng có lẽ vì cô ấy vốn dĩ có thể có một tương lai tốt đẹp hơn tôi.
Tôi đã tìm mọi cách để bảo vệ cô ấy.
Nhưng tôi thất bại.
Chỉ mới rời đi có nửa ngày.
Lúc quay lại, cô ấy đã biến mất.
Mọi người trong hội sở đều kín như bưng.
Tôi phát điên đi tìm.
Cuối cùng lại bị quản lý cảnh cáo.
Ông ta đưa cho tôi một khoản tiền.
Nói rằng có một nhân vật lớn để mắt tới Phạm Hiểu Nguyệt và đã đưa cô ấy đi.
Từ nay về sau.
Không được phép nhắc đến tên cô ấy nữa.
Sau đó.
Tôi bị phát hiện mắc bệnh xã hội.
Ha ha.
Trước đây tìm mọi cách cũng không thoát được.
Giờ thì chính bọn họ chủ động đuổi tôi đi.
Tôi trở về quê một chuyến.
Gặp dì Mai.
Khi ấy dì đã biết Hiểu Nguyệt mất tích.
Đang chuẩn bị bán hết tài sản để đi tìm con.
Dì biết tôi và Hiểu Nguyệt từng làm việc trong cùng một thành phố.
Nhưng không biết chúng tôi làm ở cùng một hội sở.
Dì hỏi tôi về Hiểu Nguyệt.
Khi ấy tôi đã trả lời thế nào nhỉ?
"À... xin lỗi dì Mai.”
"Cháu không rõ.”
"Cháu với Hiểu Nguyệt không liên lạc nhiều nên cũng không biết tình hình của cậu ấy."
Có lẽ đó là quả báo cho việc tôi che giấu tội ác.
Bệnh tình của tôi ngày càng nặng.
Tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm.
Gia đình đuổi tôi ra khỏi nhà.
Cắt đứt mọi quan hệ với tôi.
Tôi không hề động đến số tiền kia.
Bảy năm sau.
Vòng đi vòng lại.
Tôi lại trở về thành phố này.
Và gặp lại dì Mai.
Dì đã tìm con gái suốt bảy năm.
Bị tuyệt vọng và đau khổ giày vò đến mức chỉ còn da bọc xương.
Còn tôi.
Bệnh không thể chữa khỏi.
Con người cũng mục ruỗng từ tận gốc.
Tôi và Hiểu Nguyệt.
Đáng lẽ đều có thể có một tương lai tốt đẹp.
Nhưng lũ khốn đó...
Lại hủy hoại tất cả.
Đạp chúng tôi xuống bùn lầy.
Dựa vào cái gì chứ?
Rõ ràng chúng còn mục nát hơn tôi.
Dựa vào cái gì mà vẫn có thể sống hào nhoáng như vậy?
Tôi muốn kéo chúng xuống.
Cùng nghiền nát chúng trong bùn lầy.
Nói đến đây, Chu Viện ngẩng đầu nhìn tôi.
Khóe môi nở một nụ cười.
"Cậu xem đi.”
"Đây là một thế giới thi xem ai mục nát hơn.”
"Chỉ cần cậu còn mục nát hơn người khác.”
"Thì cậu có cơ hội thắng họ.”
"Còn tôi…”
"Từ lâu đã đánh mất tư cách làm người tốt rồi."
21
Chu Viện khai toàn bộ kế hoạch của cô và Trương Mai.
Trên thực tế.
Chu Viện mới là người lập kế hoạch.
Trương Mai chỉ là người thực hiện.
Sau khi nắm rõ tình hình cơ bản của đám người Tôn Đại Quyền.
Chu Viện tìm tới công ty giúp việc có hợp tác với nhà họ Tôn.
Hối lộ quản lý.
Kiếm được một vị trí nhân sự.
Sau đó đề cử Trương Mai vào làm bảo mẫu cho gia đình họ Tôn.
Trong suốt một năm sau đó.
Chu Viện ở bên ngoài thu thập thông tin về sáu người còn lại.
Trương Mai thì ở trong nhà họ Tôn theo dõi mọi hành động của Tôn Đại Quyền.
Cuộc báo thù này kéo dài đúng một năm.
Mục đích từ đầu không phải là "cha làm con chịu".
Mà là tạo ra một vụ án đủ gây chấn động.
Kéo tất cả những người liên quan vào cuộc.
Mượn sức cảnh sát để phơi bày sự thật năm xưa.
Vì mục tiêu đó.
Hai người đã làm tất cả những gì có thể.
Ngay cả việc tráo đứa trẻ hay màn ngã trên cầu.
Cũng đã luyện tập vô số lần.
Đó cũng là lý do tại sao.
Ngay cả camera giám sát cũng không phát hiện dấu hiệu Trương Mai giả vờ ngã.
Và ngay từ đầu.
Họ chưa từng nghĩ tới chuyện trực tiếp báo cảnh sát.
"Tại sao?"
Tôi hỏi bằng giọng khàn đặc.
Chu Viện nhìn tôi.
Mỉm cười dịu dàng.
"Tất nhiên là…”
"Vì vô ích thôi.”
"Dù là tôi hay dì Mai.”
"Đều đã thất vọng quá nhiều lần rồi.”
"Nếu trong những lần cầu cứu trước đây.”
"Chỉ cần có một lần nhận được hồi đáp.”
"Có lẽ chúng tôi đã không đi đến bước này.”
"Đi tới hôm nay…”
"Đã là lựa chọn cuối cùng rồi."
Cổ họng tôi khô khốc.
Không thể nói nên lời.
Khi buổi thẩm vấn kết thúc.
Tôi hỏi Chu Viện câu cuối cùng đã giấu trong lòng rất lâu.
"... Cô đã hối lộ người quản lý công ty giúp việc đó bằng cách nào?"
Ánh mắt Chu Viện trở nên kỳ lạ.
Cô nhìn tôi rồi hỏi ngược:
"Đồng chí Mạnh.”
"Một người phụ nữ không quyền không thế như tôi.”
"Lại chẳng có tiền bạc gì.”
"Anh nghĩ tôi có thể dùng thứ gì để mua chuộc một người đàn ông?"
Cô cười.
Rồi bổ sung thêm một câu:
"Nhưng anh yên tâm.”
"Tôi có rất nhiều cách khác khiến người ta vui vẻ.”
"Chưa đến mức đánh mất ranh giới cuối cùng của một con người."
Tôi gần như bỏ chạy khỏi phòng thẩm vấn.
22
Không lâu sau.
Bản án được tuyên.
Tôn Đại Quyền phạm tội hiếp dâm và cố ý giết người.
Bị tuyên án tử hình.
Tiền Thông phạm tội hiếp dâm, cố ý giết người và bao che tội phạm.
Bị kết án tù chung thân.
Năm người còn lại phạm tội hiếp dâm.
Mỗi người bị phạt mười lăm năm tù.
Ngoài ra.
Tất cả phải bồi thường cho gia đình nạn nhân.
Tổng số tiền gần hai triệu tệ.
Trương Mai phạm tội bắt cóc trẻ em và bịa đặt, cố ý phát tán thông tin khủng bố giả.
Bị tuyên phạt bốn năm tù.
Chu Viện là đồng phạm.
Bị tuyên phạt ba năm tù.
23
Khi biết mình bị kết án tử hình.
Tôn Đại Quyền phát điên ngay tại tòa.
Hắn chửi bới Trương Mai và Chu Viện.
Nói rằng nếu sớm biết thân phận của hai người.
Hắn đã giết chết họ từ lâu.
Sau đó lại quay sang mắng vợ mình là Ngô Hồng.
Mắng bà sinh ra một đứa con gái vô dụng.
Cuối cùng còn gây ra đống chuyện này.
Sao năm đó không thật sự rơi xuống sông chết quách đi.
Bây giờ lại khiến hắn phải đền mạng.
Ngô Hồng ngồi trên hàng ghế dự khán.
Vẻ mặt bình thản.
Nghĩ tới cô con gái vừa được đón về.
Lúc gặp lại đã vui vẻ lao vào lòng mình.
Còn nói muốn tới nhà dì Trương chơi.
Khóe môi bà bất giác cong lên thành một nụ cười dịu dàng.
Cảnh sát tư pháp nghiêm khắc quát lớn.
Rồi áp giải Tôn Đại Quyền rời khỏi phòng xử.
Trương Mai và Chu Viện đều rất bình tĩnh.
Dường như đã sớm biết trước kết cục.
Giờ chỉ lặng lẽ đón nhận.
Có lẽ vì cuối cùng cũng tìm lại được con gái.
Thần sắc Trương Mai vô cùng thanh thản.
Chỉ là sắc mặt bà không được tốt.
Khi bị dẫn đi.
Bà quay đầu định nói gì đó với Chu Viện.
Nhưng đột nhiên ngất xỉu.
Lập tức khiến cả phòng xử hỗn loạn.
"Dì Mai!"
Chu Viện lao tới.
Vội vàng muốn biết Trương Mai bị làm sao.
Nhưng vẫn bị cảnh sát cưỡng chế đưa đi.
...
Không lâu sau.
Tôi tới thăm Chu Viện.
Báo cho cô ấy biết tình hình của Trương Mai.
"... Những năm qua.”
"Dì ấy sống quá khổ.”
"Trên con đường tìm con gái.”
"Dì đã bào mòn chính mình.”
"Bác sĩ nói…”
"Thời gian không còn nhiều nữa."
Khi nói những lời ấy.
Cổ họng tôi nghẹn đắng.
Tôi chưa từng nghĩ.
Cuối cùng mọi chuyện lại kết thúc như vậy.
Chu Viện đứng sững.
Hốc mắt nhanh chóng đỏ hoe.
Tôi không đành lòng.
Do dự một lúc.
Rồi lấy ra một phong thư đưa cho cô ấy.
"Đây là thư dì Mai nhờ tôi chuyển cho cô.”
"Còn nữa…”
"Khoản tiền bồi thường kia.”
"Dì ấy nói sẽ tặng lại toàn bộ cho cô.”
"Cảm ơn cô đã giúp đỡ dì ấy nhiều như vậy.”
"Số tiền đó…”
"Dì ấy và Hiểu Nguyệt đều không dùng tới nữa."
"Dì ấy hy vọng sau khi ra tù.”
"Cô có thể chăm sóc tốt cho bản thân.”
"Sống thật tử tế.”
"Đừng từ bỏ chính mình..."
Tôi không thể nói tiếp được nữa.
Chu Viện hoàn toàn suy sụp.
Ôm mặt khóc nức nở.
Trong lòng tôi nghẹn lại.
Ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Thầm nghĩ.
Sư phụ nói đúng.
Là một cảnh sát.
Tôi thật sự không nên đặt quá nhiều tình cảm cá nhân vào một vụ án.
Đó không phải điều một cảnh sát giỏi nên làm.
Khi rời khỏi trại giam.
Ánh nắng bên ngoài rực rỡ đến lạ.
Xua tan cái lạnh bám trên người.
...
Có người hỏi.
Sau đó Hội sở Hoàng Đình ra sao?
Đó lại là một vụ án khác nữa rồi.
Hết.