Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
BẢY NĂM TÌM CON
3
"Tôi chưa từng báo sao?”
"Nhưng cảnh sát nói con gái tôi chỉ là mất tích.”
"Không có bất kỳ chứng cứ nào nên không thể lập án.”
"Tôi tìm con bé rất lâu... rất lâu..."
Nước mắt trào ra khỏi hốc mắt bà.
Bà ngơ ngác nhìn về phía trước, gương mặt đầy đau khổ.
"Nguyệt Nguyệt mới mười tám tuổi.”
"Con bé vừa thi đại học xong.”
"Nó là một đứa trẻ ngoan.”
"Từ nhỏ đã mất cha, hai mẹ con nương tựa vào nhau.”
"Để giảm gánh nặng cho tôi, nó nói muốn tranh thủ kỳ nghỉ hè đi làm kiếm học phí.”
"Tôi không nên đồng ý.”
"Giá mà tôi không đồng ý thì tốt biết bao…”
"Là người mẹ này vô dụng..."
"Sau đó giấy báo trúng tuyển được gửi về nhà.”
"Đó là ngôi trường mà Nguyệt Nguyệt luôn mơ ước.”
"Nhưng con bé…”
"Không còn cơ hội bước vào giảng đường nữa rồi."
"Bảy năm.”
"Tôi tìm nó suốt bảy năm trời.”
"Đi gần khắp đất nước.”
"Ngày nào tôi cũng sống trong lo sợ.”
"Sợ nó không có cơm ăn áo mặc.”
"Sợ nó bị bắt cóc, bị bán vào vùng núi sâu không trốn ra được.”
"Lại sợ nó gặp chuyện gì đó nên không thể về nhà.”
"Nhưng điều tôi sợ nhất…”
"Là nó đã không còn trên đời nữa.”
"Nếu thật sự như vậy…”
"Tôi phải đi đâu mới tìm được con gái mình đây?"
"Khụ... khụ..."
Trương Mai quá kích động.
Vừa khóc vừa ho đến mức gần như không thở nổi.
Tôi vội gọi người vào trấn an bà.
Trước khi rời đi, Trương Mai ngẩng đầu nhìn tôi.
Hai tay bà siết chặt thành ghế.
Khản giọng hét lên:
"Đồng chí cảnh sát!”
"Hãy giúp tôi tìm con bé!”
"Hãy tìm con gái tôi!"
13
Tôi đề nghị triệu tập toàn bộ đám người Tôn Đại Quyền về thẩm vấn.
Nhưng Lão Lý từ chối.
"Cậu định bắt người với danh nghĩa gì?"
Tôi nghẹn một bụng tức.
"Nghi ngờ giết người còn chưa đủ sao?"
Lão Lý bình tĩnh lắc đầu.
"Chưa đủ.”
"Chứng cứ đâu?”
"Hiện tại chúng ta chỉ có lời khai nhân chứng.’
"Thời gian đã quá lâu.”
"Hội sở Hoàng Đình cũng đã sửa sang lại từ lâu.”
"Hiện trường vụ án không còn bất kỳ chứng cứ nào nữa."
Tôi không cam lòng.
Nắm tay siết chặt.
"Chẳng lẽ cứ để bọn chúng nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật như vậy sao?"
"Cậu rất đồng cảm với mẹ con Trương Mai?"
Tôi mím môi không đáp.
Lão Lý vỗ vai tôi.
"Mạnh Minh.”
"Đừng quên thân phận của cậu."
"Với tư cách một con người, cậu có thể có lòng trắc ẩn.
"Nhưng khi khoác bộ cảnh phục này lên người, cậu không thể để cảm xúc cá nhân chi phối nữa.”
"Cảnh sát phá án cần dựa vào chứng cứ.”
"Điều cậu đại diện không phải là bản thân mình."
Khi ấy tôi không thật sự hiểu câu nói đó.
Nhưng về sau, khi gặp ngày càng nhiều vụ án.
Chứng kiến những bi kịch còn tàn nhẫn hơn.
Tôi dần hiểu được lời của sư phụ.
Công lý tồn tại trong lòng mỗi người.
Nhưng công lý...
Cũng phải là thứ có thể nhìn thấy được.
14
Không có vật chứng.
Vậy chỉ có thể bắt đầu từ đám người kia.
Đúng lúc này tôi mới phát hiện.
Trong suốt một năm qua, Chu Viện thực ra đã làm thay chúng tôi hơn nửa công việc.
Cô ta nắm rõ mọi thông tin về bảy người đó.
Bao gồm cả việc ai nuôi nhân tình bên ngoài.
Ai biển thủ tiền công ty.
Sau đó chúng tôi lấy tội danh biển thủ công quỹ để tạm giữ một người.
Chu Viện còn có một đoạn ghi âm.
Trong đó cô dùng chuyện ngoại tình để uy hiếp một người khác khai ra sự thật năm đó ở Hội sở Hoàng Đình.
Người đó kể lại vô cùng chi tiết.
Rằng năm ấy, bảy người bọn họ đã cưỡng ép kéo Phạm Hiểu Nguyệt vào phòng riêng.
Thay nhau cưỡng hiếp, đánh đập.
Cuối cùng khiến cô tử vong.
Sau khi nghe xong đoạn ghi âm.
Tất cả mọi người đều im lặng rất lâu.
Tôi hỏi Chu Viện:
"Nếu đã có đoạn ghi âm này, tại sao cô không đưa ra sớm hơn?"
Chu Viện hỏi ngược lại hai câu.
"Thứ này có được xem là chứng cứ không?
"Nếu sau này hắn đổi lời thì sao?"
Tôi bị hỏi đến cứng họng.
Thậm chí còn cảm thấy.
Có lẽ tôi nên đổi vị trí với cô ấy.
Nếu làm cảnh sát, có lẽ cô ấy còn giỏi hơn tôi.
Nghe tôi nói vậy.
Chu Viện sững người trong giây lát.
Sau đó che miệng bật cười.
Trước đây cô ta cũng từng cười.
Nhưng chỉ có lần này là nụ cười thật sự xuất phát từ tận đáy lòng.
"Đồng chí Mạnh.”
"Anh biết không?”
"Hồi nhỏ ước mơ của tôi chính là trở thành một cảnh sát nhân dân."
...
Chu Viện đã làm phần lớn công việc điều tra, thu thập.
Giúp chúng tôi tiết kiệm rất nhiều thời gian.
Sau khi cảnh sát chính thức vào cuộc.
Đám người kia không chịu nổi áp lực.
Lần lượt khai nhận.
Kẻ chủ mưu là Tôn Đại Quyền.
Những người khác là đồng phạm.
Người xử lý thi thể sau đó là Tôn Đại Quyền và Tiền Thông.
Cũng chính vì thế.
Sau khi gia đình Tiền Thông sa sút, hắn liên tục yêu cầu Tôn Đại Quyền giúp đỡ.
Bị từ chối, hắn liền dùng chuyện năm đó để tống tiền.
Phía Hội sở Hoàng Đình, chúng tôi tìm được vị quản lý năm xưa.
Ông ta không chỉ là người biết chuyện.
Mà còn tận mắt nhìn thấy thi thể.
Có thể xem là nhân chứng trực tiếp.
Cuối cùng Lão Lý cũng gật đầu.
"Đi bắt người đi."
15
Tôn Đại Quyền và những kẻ còn lại đều bị bắt.
Nhưng muốn kết tội bọn chúng.
Vẫn cần nhiều chứng cứ hơn nữa.
Quan trọng nhất là...
Phải tìm được thi thể.
Vụ án này từ chỗ một bảo mẫu vô ý làm trẻ em rơi xuống sông.
Đến nay đã trở thành vụ án bảy kẻ thay nhau cưỡng hiếp thiếu nữ dẫn đến tử vong.
Người mẹ báo thù.
Cha mắc nợ, con phải trả.
Có thể nói đã thu hút sự chú ý của toàn xã hội.
Mọi người đều đồng cảm với Trương Mai.
Chửi đám Tôn Đại Quyền đáng chết.
Nhưng cũng có người cho rằng.
Dù muốn trả thù thế nào cũng được.
Nhưng không nên làm hại một đứa trẻ vô tội.
Thế nhưng càng lúc vụ án càng sáng tỏ.
Tôi lại chẳng cảm thấy vui mừng chút nào.
Một là Tôn Đại Quyền đúng là loại xương cứng.
Nhất quyết không khai thi thể bị chôn ở đâu.
Hai là.
Khi vụ án của Phạm Hiểu Nguyệt kết thúc.
Cũng đồng nghĩa với việc Trương Mai và Chu Viện sẽ phải đối mặt với sự trừng phạt của pháp luật.
16
Tôi biết mình không nên đồng cảm với họ.
Dù sao thì họ cũng đã hại chết một đứa trẻ vô tội.
Nhưng tôi luôn cảm thấy.
Mọi chuyện không nên đi đến bước này.
Rõ ràng ban đầu họ mới là người bị hại.
Suốt nhiều năm chỉ muốn tìm kiếm công lý.
Vậy tại sao cuối cùng lại thành ra như thế?
Người bị hại phải gánh chịu quá nhiều thứ.
Sống còn nặng nề hơn cả những kẻ gây tội.
Tôi nhớ đến dòng chữ sau tấm ảnh kia:
"Bình đẳng có thể là quyền lợi của con người, nhưng không ai có thể biến nó thành hiện thực."
Trước pháp luật, mọi người đều bình đẳng.
Chẳng phải đó chính là ý nghĩa tồn tại của pháp luật sao?
Bảo vệ công lý.
Đòi lại lẽ phải.
Chẳng phải đó cũng chính là ý nghĩa của việc tôi trở thành cảnh sát sao?
Nhưng tại sao giờ đây.
Khi cánh cửa công lý rõ ràng đang mở ra trước mắt.
Những người mang đầy oan khuất.
Lại không thể bước vào được?
17
Tôn Đại Quyền là kẻ cứng đầu.
Tiền Thông thì không.
Bởi vì nếu Tôn Đại Quyền bị kết tội.
Điều chờ đợi hắn chỉ có cái chết.
Còn Tiền Thông vẫn có cơ hội được khoan hồng.
Để đổi lấy việc giảm án.
Cuối cùng Tiền Thông đã khai ra nơi chôn xác.
Tám năm trôi qua.
Linh hồn oan khuất hóa thành xương trắng cuối cùng cũng được thấy ánh mặt trời.
Sau khi giám định.
Bộ hài cốt được xác nhận chính là Phạm Hiểu Nguyệt mất tích tám năm trước.
Từ những dấu vết còn lại trên xương.
Có thể tưởng tượng được trước khi chết cô đã phải chịu đựng đau đớn đến mức nào.
Khi nhìn thấy hài cốt.
Trương Mai ôm đống xương trắng khóc đến ngất lịm.
Vụ án của Phạm Hiểu Nguyệt khép lại.
Trương Mai và Chu Viện, với thân phận kẻ giết người, cũng sắp bị đưa ra xét xử.
Nhưng đúng vào thời khắc cuối cùng.
Chu Viện lại thay đổi lời khai.
Cô bình thản nói:
"Dì Mai không giết người.”
"Đứa bé đó không chết."
18
Tôi bật dậy.
"Cô nói cái gì?”
"Các cô không giết con gái của Tôn Đại Quyền?”
"Vậy người rơi xuống sông là ai?"
"Không phải ai cả.”
"Chỉ là một hình nộm."
Tôi chết lặng.
Rất lâu không thể phản ứng nổi.
Đoạn camera trên cầu.
Tôi đã xem đi xem lại vô số lần.
Lúc nào cũng chỉ tập trung vào việc Trương Mai ngã là cố ý hay vô tình.
Hầu như không chú ý tới đứa trẻ trong lòng bà.
Khoan đã...
Tôi bỗng sững người.
Trong video.
Đứa bé đội mũ trùm đầu.
Suốt thời gian đó đều gục trên vai Trương Mai không hề nhúc nhích.
Lúc ấy tôi chỉ nghĩ rằng nó đang ngủ.
Nhưng khi Trương Mai ngã xuống.
Và đứa trẻ bị hất văng ra ngoài.
Nó cũng không có bất kỳ động tác giãy giụa nào.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Lại vì quần áo quá dày.
Nên không ai phát hiện điểm bất thường.
Nhưng nếu là người thật.
Dù chỉ là một đứa trẻ.
Khi bị rơi khỏi cầu.
Ít nhất cũng phải tỉnh lại, phải khóc thét hoặc vùng vẫy chứ?
Tôi cau mày thật chặt.
"Lúc ở khu vui chơi.”
"Người Trương Mai bế vẫn là con gái của Tôn Đại Quyền.”
"Rốt cuộc các cô đã tráo đứa bé lúc nào?"
Không đợi Chu Viện trả lời.
Tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó.
"Lúc rời đi, Trương Mai từng đưa đứa bé vào nhà vệ sinh.”
"Là khi đó các cô đổi người?"
"Đúng vậy."
Mọi chuyện lập tức trở nên hợp lý.
Ngay cả việc chọn ngày hành động cũng là có chủ đích.
Mưa liên tục nhiều ngày.
Nước sông chảy xiết.
Dù là trẻ em hay bất cứ thứ gì rơi xuống.
Đều rất khó được tìm thấy.
Mà trời mưa đường trơn.
Ngã một cú cũng hết sức bình thường.
Có thể giảm bớt nghi ngờ.
Tôi đập mạnh xuống bàn.
Cảm giác bị lừa khiến tôi tức giận.
"Các cô giấu đứa bé ở đâu?"
Chu Viện chỉ cười.
Không hề bị cơn giận của tôi dọa sợ.
"Yên tâm.”
"Con bé không sao.”
"Tôi nhờ bạn chăm sóc vài ngày thôi."
Sau đó cô đọc ra một địa chỉ và số điện thoại.
Để chúng tôi tới đón đứa trẻ.
Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.
Nhất thời không biết nên cảm thấy thế nào.
Im lặng hồi lâu.
Cuối cùng tôi hỏi điều đã giấu trong lòng suốt bấy lâu.
"Nếu ngay từ đầu cô đã biết sự thật.”
"Vậy tại sao phải đợi đến tận bảy năm sau mới nói cho Trương Mai?"
Nếu biết sớm hơn.
Có lẽ đã không cần vòng vo như thế.
Cũng có thể kết tội đám Tôn Đại Quyền sớm hơn.
Ánh mắt Chu Viện lập tức trở nên sâu thẳm.
Một lúc lâu sau.
Cô bật cười đầy mỉa mai.
"Bởi vì…”
"Tôi cũng đã trở thành một kẻ mục ruỗng rồi."