BẾN XE DÀI ĐẰNG ĐẴNG

1

Năm năm trước, một bé gái đã mất tích một cách bí ẩn tại trạm xe buýt.

Cùng biến mất còn có ba vạn tệ trong cặp sách của em.

Đó là tiền cứu mạng để bà nội em làm phẫu thuật, hai bà cháu vốn định cùng nhau lên xe đến bệnh viện.

Vụ án đã gây chấn động dư luận.

Cảnh sát truy tìm suốt nhiều tháng trời nhưng vẫn không thu được manh mối nào.

Thậm chí bố mẹ em còn cho rằng chính em đã cầm tiền bỏ đi.

Khi ấy, tôi vẫn là một tài xế xe buýt chạy tuyến đó.

Tôi chưa từng nghĩ rằng…

Năm năm sau, lại là chính tay tôi vạch trần sự thật khiến người ta phẫn nộ đến tột cùng này.

 

 
 

1
Cô bé mất tích tên là Tiểu Duyệt, tôi quen con bé từ rất lâu rồi.

Con bé học lớp ba, mỗi ngày đều đi tuyến xe buýt số 24 mà tôi lái để đi học và về nhà.

Nó luôn buộc tóc đuôi ngựa dài, đồng phục sạch sẽ gọn gàng.

Mỗi lần lên xe, nó đều ngọt ngào cười với tài xế một cái.

Ánh mắt trong trẻo như ánh mặt trời, khiến người khác cảm thấy dễ chịu như được gió xuân thổi qua.

Thế nhưng sau ngày 17 tháng 12 năm 2019…

Tôi không còn gặp lại nó nữa.

Hôm đó, nó cùng bà nội rút tiền xong thì đứng chờ xe buýt để tới bệnh viện.

Sau khi bị đột quỵ, bà nội Tiểu Duyệt không thể xách đồ được nữa.

Tiểu Duyệt hiểu chuyện, để bà bỏ tiền vào cặp sách của mình.

Con bé biết số tiền này là tiền cứu mạng bà nội dùng để làm phẫu thuật đặt stent mạch máu, bà đã phải đi vay mượn khắp nơi mới có được.

Làm phẫu thuật xong, bệnh của bà mới có thể khá hơn.

Bố mẹ nó quanh năm đi làm xa, chỉ có bà nội sống nương tựa với nó.

Nó nhất định phải bảo vệ số tiền này thật tốt.

Nhưng ngay tại bến xe ấy…

Nó và ba vạn tệ cứu mạng kia lại cùng nhau biến mất.

 

 
 

2
Theo lời bà nội kể lại, lúc đó là giờ cao điểm, hai chiếc xe buýt cùng lúc chạy vào bến.

Hai bà cháu định lên chiếc phía trước.

Khi ấy bà đi đứng không vững, Tiểu Duyệt đi phía sau đỡ bà.

Ban đầu bà vẫn cảm nhận được Tiểu Duyệt ở phía sau mình.

Nhưng dòng người cứ liên tục chen lên phía trước, Tiểu Duyệt dần không theo kịp bà nữa.

Bà nghe thấy hình như Tiểu Duyệt đang gọi mình.

Đến lúc lên được xe, bà vội vàng quay người lại, mới phát hiện Tiểu Duyệt không còn ở phía sau nữa.

Và chuyện kỳ quái bắt đầu từ đây.

Sau này cảnh sát điều tra phát hiện, Tiểu Duyệt hoàn toàn không lên chiếc xe phía sau.

Thế nhưng trong biên bản lấy lời khai, bà nội lại nói:

Lúc ấy bà nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy Tiểu Duyệt chạy về phía chiếc xe phía sau.

Bóng dáng Tiểu Duyệt, cùng hình con gấu trắng trên cặp sách của nó…

Biến mất trong đám đông trên xe.

 

 
 

3
Đã năm năm trôi qua.

Bà nội vẫn luôn tin rằng năm đó mình không nhìn nhầm.

Ngày 13 tháng 1 năm 2025, trận tuyết đầu tiên rơi xuống đúng hẹn.

Giữa khung cảnh trắng xóa, tôi lại nhìn thấy bà lão ấy.

Bà run run bước từng bước nhỏ trên nền tuyết, tiến về phía đồn công an.

Năm năm qua, đã xảy ra rất nhiều chuyện.

Tôi từ tài xế xe buýt chuyển công tác sang làm lái xe cho đồn công an.

Tiểu Duyệt vẫn chưa được tìm thấy, mà ca phẫu thuật của bà nội cũng không thực hiện được.

May mắn là ông trời dường như vẫn còn thương xót bà.

Tình trạng hồi phục của bà tốt hơn đa số bệnh nhân đột quỵ khác, giờ bà vẫn còn có thể tự chăm sóc bản thân.

Để trả món nợ ba vạn tệ ấy, mỗi ngày bà vẫn phải dậy sớm bày quán chiên bánh.

Chiều nào bà cũng đến đồn công an tìm lãnh đạo để hỏi tiến triển vụ án.

Những năm qua, tôi cũng tìm hiểu được đôi chút về quá trình điều tra.

Năm đó bà nội cứ tưởng Tiểu Duyệt đang ở trên chiếc xe phía sau.

Thế nên sau khi xuống xe, bà đã đứng đợi rất lâu.

Mãi đến khi phát hiện Tiểu Duyệt không đi theo, bà mới báo cảnh sát.

Điều này khiến thời gian báo án chậm hơn một tiếng đồng hồ.

Khi cảnh sát tới nơi, Tiểu Duyệt đã không còn ở bến xe nữa.

Dựa theo manh mối bà nội cung cấp, cảnh sát lập tức tìm tài xế của chiếc xe phía sau hôm đó.

Chiếc xe phía sau khi ấy chính là tuyến số 24.

Người tài xế đó cũng giống tôi, đều quen Tiểu Duyệt.

Điều khiến người ta bất ngờ là ông ta phủ nhận lời khai này.

Ông ta nói, nếu Tiểu Duyệt có lên xe mình thì ông nhất định sẽ chú ý thấy.

Chắc chắn bà nội đã nhìn nhầm.

Đầu mối này cứ thế bị cắt đứt.

Bến xe không có camera giám sát, chỉ có ở hai ngã tư phía nam và phía bắc cách đó vài trăm mét.

Cảnh sát rà soát camera ở hai nơi này nhưng không thấy Tiểu Duyệt.

Điều đó chứng tỏ con bé đã rời đi bằng xe, bất kể là xe buýt hay xe cá nhân.

Lúc ấy rất đông người, không thể tồn tại chuyện bị cưỡng ép bắt đi giữa thanh thiên bạch nhật.

Những năm qua, hướng điều tra chủ yếu chỉ có ba khả năng:

Bị bắt cóc, người quen gây án, hoặc tự bỏ đi.

Nhưng như thế chẳng khác nào mò kim đáy bể.

 

 
 

4
Lúc này, bà nội đã bị “mời” ra khỏi đồn công an.

Lãnh đạo đồn đã quá phiền vì ngày nào bà cũng tới.

Thấy ngoài trời tuyết rơi lớn, tôi liền đi theo ra ngoài.

“Bà ơi, để cháu đưa bà về nhé.”

Bà xua tay:

“Cảm ơn cháu, con trai bà sắp tới rồi.”

Đang nói thì một người đàn ông chạy tới.

Đây là lần đầu tiên tôi gặp bố của Tiểu Duyệt.

“Mẹ, ngày nào mẹ cũng tới tìm lũ vô ơn đó làm gì? Có thời gian thì đi bán hàng kiếm tiền còn hơn!”

“Không được gọi Tiểu Duyệt như vậy!”

Bà nội kích động.

“Thế nào? Mẹ nuôi nó lớn, nó cầm tiền cứu mạng của mẹ bỏ trốn, còn không cho người ta nói à?”

“Tiểu Duyệt là bị bắt cóc!”

Người đàn ông khó chịu nói:

“Nếu bị bắt cóc, sao đến giờ còn chưa tìm được kẻ bắt cóc nó?”

“Nó chính là đồ vô ơn!”

Chưa đợi bà nội mở miệng, tôi đã lao tới trước mặt hắn:

“Anh đánh rắm!”

“Anh là ai?”

Người đàn ông sửng sốt nhìn tôi.

“Tôi là ai không quan trọng! Chửi con gái mình như thế, anh còn là con người không?”

Người đàn ông vừa chửi bới vừa kéo bà nội đi mất.

Tôi không nói cho họ biết chuyện mình quen Tiểu Duyệt.

Khi Tiểu Duyệt còn chưa được tìm thấy, ai cũng có thể bị nghi ngờ.

Những năm qua, ít nhất tôi đã nghĩ thông suốt một chuyện:

Trong vụ án này, người và tiền cùng lúc biến mất.

Từ góc độ cảnh sát, đặt việc tìm người lên hàng đầu dĩ nhiên không sai.

Nhưng đầu mối thật sự… phải là số tiền kia.

Điều kiện gia đình Tiểu Duyệt không tốt, bố mẹ không có công việc ổn định, bà nội lại bệnh tật.

Trong gia đình ấy, tiền còn quan trọng hơn mạng người.

Vì ba vạn tệ mà sinh nghi kỵ nhau là chuyện quá bình thường.

Tiểu Duyệt lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, càng hiểu tiền quan trọng thế nào, huống chi đó còn là tiền cứu mạng của bà nội.

Con bé chắc chắn sẽ cực kỳ cảnh giác.

Không thể dễ dàng bị người lạ dụ dỗ bắt cóc.

Từ góc độ này nghĩ tiếp…

Một khả năng khiến người ta rợn tóc gáy dần hiện ra.

Nếu kẻ mang con bé đi đã theo dõi hai bà cháu ngay từ lúc họ bước ra khỏi ngân hàng thì sao?

Hắn biết rất rõ trong chiếc cặp kia có tiền.

Nếu người đó…

Là người quen của con bé.

Thậm chí là người thân.

Tôi không quay lại đồn.

Có một sức mạnh vô hình như ma xui quỷ khiến, thôi thúc tôi đi theo họ.

Nhìn bóng lưng người đàn ông kia, tôi bỗng nhớ ra…

Từ rất lâu trước đây, tôi đã từng gặp bố Tiểu Duyệt.

Năm năm trước, trong một lần tan học, Tiểu Duyệt lên xe tôi lái.

Nhưng lần đó…

Tôi không nhìn thấy nụ cười của con bé.

Trong mắt nó…

Đầy nước mắt.

 

 
 

5
Năm 2019.

Giờ tan học, cửa xe mở ra, học sinh chen chúc ùa lên.

Lúc đông người, bình thường tôi cũng chẳng để ý tới ai.

Nhưng lần ấy, giữa một tràng tiếng quẹt thẻ, tôi nhìn thấy mắt Tiểu Duyệt sưng húp như quả đào vì khóc.

Ban đầu tôi cũng không nghĩ nhiều, chắc là gặp chuyện gì không vui thôi.

Nhưng sau khi chạy xong chuyến, tôi lái xe vào bãi đỗ mới phát hiện Tiểu Duyệt vẫn còn ngồi phía sau.

“Tiểu Duyệt, hôm nay cháu sao vậy?”

Tôi nhận ra có gì đó không ổn, liền hỏi.

“Không có gì đâu ạ… cháu quên xuống xe thôi, giờ cháu về đây.”

Tiểu Duyệt bước xuống xe, ngơ ngác đi ra ngoài.

“Đợi đã!”

Tôi gọi nó lại.

“Cháu biết đây là đâu không? Chỗ này xa nhà cháu lắm, để chú đưa về nhé.”

“Không… không làm phiền chú đâu… giờ cháu cũng không muốn về nhà…”

“Sao thế, thi không tốt à?”

Tôi cố ý trêu một câu, nhưng tôi biết chuyện chắc chắn không đơn giản vậy.

“Chiều nay bố cháu gọi điện, bảo cháu đừng về nhà nữa.”

“Hả?”

Tôi hơi sửng sốt.

“Bố cháu nói ông phát hiện mẹ cháu ở ngoài qua lại với người đàn ông khác.”

“Mẹ cháu cũng nói thẳng luôn là không cần cái nhà này nữa.”

“Ông ấy nói cháu do mẹ sinh ra, chắc chắn cũng hèn hạ giống bà ấy, bảo cháu cũng cút luôn đi.”

“Đệt, ông ta bị điên à!”

Tôi buột miệng chửi thề.

“Thế còn mẹ cháu… cháu liên lạc với bà ấy chưa?”

“Mẹ cháu không nghe máy… Thật ra chuyện bố cháu nói, cháu đã phát hiện từ lâu rồi… nhưng cháu không dám nói cho họ biết…”

Tôi bỗng thấy thương con bé vô cùng.

Một đứa trẻ chín tuổi đã có thể hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng lại không thể chịu nổi cảm giác thế giới và niềm tin của mình sụp đổ hoàn toàn.

“Bố mẹ đều không cần cháu nữa… bà nội sức khỏe không tốt, chắc cũng sẽ không cần cháu…”

“Đừng nghĩ nhiều thế! Họ là bố mẹ cháu, họ có nghĩa vụ với cháu! Lên xe đi, chú đưa cháu về!”

Tôi nghĩ một mình đưa nó về không tiện nên gọi lão Giang đi cùng.

Nói ra thì tôi quen Tiểu Duyệt cũng là nhờ lão Giang.

Có lần ông ấy bị một hành khách lớn tuổi kiếm chuyện, Tiểu Duyệt đã nhiệt tình giúp ông giải vây.

Sau đó mấy tài xế chúng tôi đều biết con bé.

 

Chương tiếp
Loading...