BẾN XE DÀI ĐẰNG ĐẴNG

2

Đến trước cửa nhà Tiểu Duyệt, nó chạy tới quầy hàng bên đường mua bốn chiếc bánh nếp giá mười tệ.

Nó nhìn chằm chằm mấy cái bánh, nuốt nước miếng, bụng réo ùng ục, nhưng không để lại cái nào cho mình.

Hai cái cho tôi và lão Giang.

Hai cái cho bố và bà nội.

Tôi đưa phần mình cho nó nhưng nó nhất quyết không nhận.

Nó nói bố nó thích ăn cái này nhất.

Đợi lát nữa thấy bánh rồi, chắc bố sẽ nguôi giận, sẽ không làm gì nó đâu, bảo chúng tôi cứ yên tâm.

Nhìn thấy nó gõ cửa nhà…

Chúng tôi mới quay người rời đi.

 

 
 

Năm 2025
Bất tri bất giác, tôi đã đi theo tới tận nhà họ.

Mọi thứ vẫn giống hệt năm năm trước.

Hàng dương ở đầu đường, thân cây nổ lách tách giữa màn tuyết.

Năm 2019.

Vừa đi tới gốc dương ở đầu ngõ, trời bỗng đổ mưa.

Tôi nghe phía sau vang lên một tiếng khóc thét thê lương.

Sau đó là giọng một người đàn ông đầy thô bạo:

“Cút! Mày với con mẹ mày từ nay đừng hòng bước chân vào cái nhà này nữa!”

Tôi quay đầu lại, vừa lúc thấy Tiểu Duyệt bị đẩy bật ra ngoài cửa, mấy chiếc bánh nếp trong tay rơi xuống đất.

Con bé vừa khóc vừa cúi xuống nhặt, nhưng phát hiện trên bánh đã dính đầy nước mưa bẩn thỉu.

Tôi siết chặt nắm tay, đang định chạy tới thì phía sau vang lên tiếng gọi:

“Tiểu Duyệt!”

Bà nội vừa dọn hàng về nhà, vội bỏ xe đẩy xuống rồi chạy về phía cháu gái mình.

“Bà nội… bố không cần cháu nữa rồi…”

Vừa nhìn thấy bà, Tiểu Duyệt lập tức òa khóc.

“Nó dám à! Có giỏi thì đuổi cả hai bà cháu mình đi!”

“Bà nội có tiền, sau này bà nuôi cháu!”

Bà nhặt mấy chiếc bánh nếp dưới đất lên.

“Nhìn xem, Tiểu Duyệt nhà mình hiếu thảo biết bao, còn nhớ mua bánh nếp cho bà ăn nữa.”

 

 
 

Năm 2025
Quầy bánh nếp quen thuộc lặng lẽ đứng giữa trời tuyết.

Bà nội mua bốn cái, cẩn thận nhét vào túi áo.

Sau đó bà lại lấy ra một cuốn sổ nhỏ, nhẹ nhàng vuốt ve.

Đó là nhật ký của Tiểu Duyệt, bìa sổ đã ngả vàng theo thời gian.

 

 
 

Năm 2019
Tiểu Duyệt giúp bà đẩy xe tới cửa nhà.

Bà nội lấy từ trong túi ra một cuốn sổ mới tinh:

“Tiểu Duyệt đừng khóc nữa, chẳng phải cháu luôn muốn có một cuốn nhật ký sao? Đẹp không?”

 

 
 

Năm 2025
“Mẹ còn giữ cái nhật ký của con bé vô ơn đó làm gì? Mau đem vứt đi!”

Bố Tiểu Duyệt giật lấy cuốn sổ, định ném thẳng vào thùng rác.

 

 
 

Năm 2019
Bà nội dẫn Tiểu Duyệt về nhà, rồi cãi nhau với bố nó ngay trước cửa.

Tiểu Duyệt giống như một chiến binh nhỏ, dang tay chắn trước mặt bà.

 

 
 

Năm 2025
Bà nội lảo đảo chạy theo hai bước, muốn giành lại cuốn sổ.

Nhưng lần này… không còn ai giúp bà nữa.

Chủ nhân của cuốn sổ ấy…

Đã không còn ở đây từ lâu rồi.

Tôi lại một lần nữa lao tới.

 

 
 

6
Phản ứng đầu tiên lóe lên trong đầu tôi là:

Trong cuốn sổ đó… nhất định có manh mối.

“Trả cuốn sổ lại cho bà!”

Mười phút sau, đội trưởng Lý của tôi tới nơi.

Nhìn vết bầm trên mặt tôi, anh ấy cười nhạt:

“Cậu đúng là chuyện gì cũng xen vào.”

Tôi ngồi xổm dưới đất, không nói gì.

Đội trưởng Lý vỗ vai tôi.

“Tôi biết cậu muốn tìm Tiểu Duyệt.”

“Năm đó đồn đã điều tra bố nó rồi, tên đó chẳng có gì đáng nghi.”

“Cậu nghĩ xem, một kẻ thô lỗ như vậy, có thể lên kế hoạch cho vụ án phức tạp thế sao?”

Sau khi cảnh sát hòa giải, bà nội mời tôi tới nhà.

Ôm cuốn nhật ký vừa tìm lại được, bà cứ liên tục cảm ơn tôi.

Nhưng trong lòng tôi lại vô cùng chán nản.

Bố con bé tuy tệ bạc, nhưng hiện giờ đúng là không tìm được chứng cứ gì đáng ngờ.

Bà nội nói bà đã đọc nhật ký của Tiểu Duyệt rất nhiều lần.

Toàn là những chuyện vụn vặt hằng ngày và tâm sự trẻ con, chẳng có đầu mối gì cả.

Mọi chuyện dường như lại quay về điểm xuất phát.

Bà nội vuốt ve hình vẽ Baymax trên trang đầu tiên, nói đó là nhân vật hoạt hình Tiểu Duyệt thích nhất.

Bà nói, hình Baymax trên cặp sách của Tiểu Duyệt trong lần cuối bà nhìn thấy con bé năm năm trước…

Đến giờ vẫn ám ảnh trong đầu bà.

Bà chắc chắn mình không nhìn nhầm.

Câu nói bà lặp đi lặp lại suốt năm năm ấy…

Đột nhiên khiến tôi chú ý tới một chi tiết chưa từng để tâm.

Baymax.

Tôi nhớ hình Baymax trên cặp của Tiểu Duyệt là do chính con bé tự khâu lên.

Vấn đề là…

Nó không được khâu bên ngoài cặp, mà ở mặt trong.

Có lẽ Tiểu Duyệt muốn Baymax chỉ riêng mình nó nhìn thấy, giống như một người bảo vệ bí mật.

Nhưng điều đó đủ để chứng minh rằng…

Năm đó, tất cả mọi người đều sai rồi.

Ai cũng biết di chứng của người bị đột quỵ thường có:

Hay quên và hoang tưởng.

Đặc biệt khi đứng trước lời khẳng định chắc nịch của một người bình thường.

Người ta chắc chắn sẽ tin rằng bệnh nhân đột quỵ đã nhìn thấy ảo giác.

Nhưng bà nội…

Bà đã nhìn thấy Baymax.

Mà mặt trong của cặp sách, khi đeo lên người, vốn dĩ không thể nhìn thấy được.

Dù đeo trước hay đeo sau lưng cũng vậy.

Trừ khi…

Cặp được đặt xuống.

Hoặc với Tiểu Duyệt…

Là lúc quẹt thẻ xe buýt!

Sở dĩ tôi thường nhìn thấy hình Baymax đó là vì…

Nó là một túi đựng thẻ được khâu ở mặt trong cặp sách.

Thẻ xe buýt của Tiểu Duyệt luôn để ở đó.

Mỗi lần lên xe, con bé sẽ xoay cặp ra phía trước.

Quẹt vào máy rồi mới đeo lại sau lưng.

Vào giờ cao điểm, bà nội có thể nhìn thấy Tiểu Duyệt trên chiếc xe phía sau…

Chỉ có thể là đúng khoảnh khắc con bé vừa lên xe và đang quẹt thẻ.

Góc nhìn, thời gian, động tác…

Tất cả đều khớp hoàn toàn.

Mà khoảng cách giữa ảo giác và hiện thực thường rất lớn.

Năm đó…

Tiểu Duyệt thật sự đã lên chiếc xe buýt phía sau!

Năm đó, bà nội rõ ràng đã cung cấp một manh mối xác thực.

Một sự thật.

Nhưng lại bị lời khai của một người khác hoàn toàn phủ nhận.

Nếu không phải vậy…

Phạm vi tìm kiếm đã được thu hẹp đi rất nhiều.

Biết đâu Tiểu Duyệt đã sớm được tìm thấy rồi.

Mà lời khai ấy…

Đến từ đồng nghiệp cũ của tôi.

Tài xế tuyến 24 của chiếc xe phía sau hôm đó.

Người đó không ai khác…

Chính là lão Giang.

 

 
 

7
Tối hôm đó, tôi kiếm cớ mời lão Giang ra ăn cơm.

Đội trưởng Lý dặn đi dặn lại:

“Đây chỉ là suy đoán của cậu thôi. Hỏi thì hỏi, đừng lại gây xung đột với người ta. Có chuyện nữa tôi cũng không cứu nổi cậu đâu.”

Vừa gặp mặt, lão Giang đã cười khẩy:

“Giờ làm người của công an rồi, nhìn khác hẳn nhỉ.”

“Haizz, đi đâu chẳng vẫn là lái xe.”

Tôi và lão câu được câu chăng trò chuyện.

Tôi luôn tìm cơ hội lái chủ đề sang vụ của Tiểu Duyệt.

“Nói mới nhớ, từ lúc tôi chuyển công tác năm 2020 tới giờ cũng năm năm rồi… năm đó xảy ra nhiều chuyện thật. Ông còn nhớ Tiểu Duyệt không?”

Nghe tới cái tên ấy, đôi đũa của lão Giang khựng lại.

“Năm đó con bé với hai ta cũng khá quen… lúc mất tích còn nói là lên xe ông…”

“Không có chuyện đó! Tôi chẳng nói từ đầu rồi à? Nó không lên xe tôi!”

Lão Giang lập tức cảnh giác.

“Ừm…”

Tôi giả vờ thuận theo.

“Nhưng lão Giang này… hôm đó giờ cao điểm đông như vậy, sao ông dám chắc Tiểu Duyệt không lên xe mình?”

Trong mắt lão lóe lên vẻ hoảng loạn.

Nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

“Chẳng phải hai ta đều quen nó à? Người quen lên xe, cậu chẳng lẽ không để ý?”

“Cũng đúng…”

Tôi ngoài miệng hùa theo, nhưng mắt vẫn chăm chăm quan sát biểu cảm của lão.

Sau khi nhắc đến Tiểu Duyệt, bầu không khí bữa ăn lập tức trầm xuống.

Lão Giang ăn qua loa vài miếng rồi đòi về.

Thanh toán xong, tôi giả vờ chào tạm biệt, sau đó âm thầm đi theo phía sau.

Đêm tuyết rơi, trên đường hầu như không còn ai.

Đi chưa bao xa, tôi thấy lão bất ngờ nhìn quanh.

Tôi lập tức tìm chỗ nấp.

Xác nhận xung quanh không có ai, lão lấy điện thoại ra gọi.

“Dạo này không có chuyện gì chứ? Sao lại có người hỏi tới Tiểu Duyệt rồi?”

Khoảnh khắc đó, tim tôi như hẫng một nhịp, máu nóng dồn thẳng lên đầu.

“Không sao là tốt… bảo bên kia gần đây cũng chú ý một chút…”

Sau khi lão cúp máy, khoảng cách giữa tôi và lão ngày càng gần.

Nắm đấm của tôi cũng siết càng lúc càng chặt.

Phải làm sao đây?

Nếu xông lên, hành vi của tôi có thể bị coi là gây rối.

Nhưng nếu không làm gì, chỉ báo cảnh sát thì họ cũng không thể dựa vào lời nói một phía của tôi mà kiểm tra điện thoại lão.

Như vậy…

Sẽ mãi mãi không tìm được Tiểu Duyệt.

Suốt năm năm rồi.

Nếu không phải lão…

Tiểu Duyệt đã có thể lớn lên bên bà nội, ca phẫu thuật của bà cũng chẳng bị chậm trễ.

Khi lão Giang sắp bước vào khu dân cư…

Cảm tính cuối cùng vẫn thắng lý trí.

Tôi lao tới giật lấy điện thoại trong tay lão.

Nhưng tôi thất bại.

Dù điện thoại không khóa màn hình, dù tôi đã mở được lịch sử cuộc gọi…

Thì điện thoại vẫn bị lão giật lại.

Hai chúng tôi lao vào đánh nhau.

Lão cao to hơn hẳn, cuối cùng tôi vẫn không cướp nổi.

Sau đó…

Lão báo cảnh sát.

Tôi còn tưởng đội trưởng Lý sẽ tới, định tiếp tục cầu xin anh ấy điều tra lão Giang.

Nhưng lần này…

Đích thân phó đồn trưởng Vương tới hiện trường.

Trước mặt cảnh sát, lão Giang nhổ nước bọt vào mặt tôi:

“Thật sự tưởng mình là cảnh sát à? Mày chẳng qua chỉ là thằng lái xe thôi, thứ gì chứ!”

“Phó đồn trưởng Vương! Ông ta nói dối! Năm đó Tiểu Duyệt đã lên xe ông ta, ông ta chắc chắn biết tung tích con bé!”

Không ngờ vị phó đồn trưởng vốn luôn hòa nhã ấy lại lạnh lùng nhìn tôi:

“Thành thật chút đi. Bây giờ người ta tố cáo cậu hành hung đấy!”

Sau khi về đồn, nhờ đội trưởng Lý và vài đồng nghiệp cầu xin giúp, tôi mới giữ được công việc.

Nhưng tôi vẫn bị xử phạt, còn phải xin lỗi lão Giang.

“Vậy chuyện của Tiểu Duyệt… các anh có điều tra không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt phó đồn trưởng Vương.

“Điều tra cái gì? Cậu nói người ta nói dối thì là nói dối à? Chứng cứ đâu?”

Tôi nhớ rất rõ…

Năm đó chính ông ta phụ trách vụ án của Tiểu Duyệt.

Khi xin lỗi lão Giang, tôi cố đánh thức chút lương tri cuối cùng trong lão:

“Lão Giang, ông còn nhớ chúng ta quen Tiểu Duyệt thế nào không? Nó từng giúp ông giải vây mà.”

“Bây giờ con bé chắc gần mười lăm tuổi rồi nhỉ… Nếu không phải vì ông, nó đã có thể lớn lên bên bà nội.”

“Tôi xin ông… nói cho chúng tôi biết, bây giờ nó ở đâu…”

“Đừng có phát điên ở đây nữa! Tôi đéo biết!”

Người trước mặt vẫn không chút dao động.

Tôi sững sờ nhìn gương mặt ấy.

Mãi đến lúc lão bước ra cửa, tôi mới hét lớn:

“Bánh nếp năm đó con bé mua… ông không xứng ăn!”

“Ông không xứng!”

Ra khỏi đồn đã hơn hai giờ sáng.

Đội trưởng Lý muốn đưa tôi tới bệnh viện nhưng tôi từ chối.

Vết thương trên tay vẫn nứt toác.

Dưới nhiệt độ thấp đến cực điểm, máu gần như không chảy ra nổi.

Tôi một mình bước đi trong màn đêm tuyết phủ.

Cái lạnh thấu xương ập tới.

Tiểu Duyệt…

Rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì?

Trước khi tìm được con bé…

Tôi còn phải đối mặt với điều gì nữa?

Tôi chưa từng cảm thấy tuyệt vọng đến vậy.

Nhưng…

Cô bé từng trải qua giông bão mà vẫn luôn hướng về ánh sáng ấy…

Đã cô độc bước đi trong bóng tối suốt năm năm rồi.

Con bé vẫn đang đợi tôi tìm thấy mình.

Đợi tôi đưa nó trở về bên bà nội.

Không thể bỏ cuộc.

Không thể bỏ cuộc!

Tôi đi rất lâu, rất lâu.

Không về nhà.

Mà tới trước cổng một trường tiểu học.

Tìm một góc khuất gió rồi co ro ngồi xuống.

Hai tiếng nữa, bà nội sẽ tới đây dựng quầy bán bánh chiên.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...