Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bố Mẹ Không Phải Người
2
4
Người đó ra sức xé toạc miệng mẹ, khó nhọc tự kéo mình ra khỏi cơ thể của một người khác.
Tôi bịt chặt miệng, không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt.
Một con người...
Lại có thể bò ra từ trong cơ thể của một con người khác sao?
Sau khi chui ra ngoài, người đó đứng giữa phòng bệnh vươn vai giãn gân cốt.
Rồi tự nhiên trèo lên giường em gái tôi.
Cô ta nhẹ nhàng vuốt ve má em, sau đó như một con vật nhỏ ngoan ngoãn rúc vào nằm cạnh em.
Tôi không dám tưởng tượng một người sống thực vật như em gái lúc này tuyệt vọng đến nhường nào.
Một kẻ có gương mặt giống hệt mẹ chui ra từ trong cơ thể mẹ.
Rồi cứ quỷ dị như vậy nằm ngay bên cạnh em.
Vài phút sau, cô ta xuống giường.
Toàn thân trần trụi.
Ngay sau đó, cô ta thô bạo lột quần áo trên người mẹ rồi mặc lên người mình.
Tiếp đó...
Cô ta ăn thịt mẹ tôi.
Dưới ánh trăng leo lét, tôi phát hiện người bò ra từ trong cơ thể mẹ gần như giống hệt mẹ.
"Mẹ" ngồi bên giường em gái, ôm lấy thi thể mẹ rồi từng miếng, từng miếng một nuốt vào bụng.
Tôi sợ đến hồn vía lên mây.
Tốc độ ăn của cô ta cực kỳ nhanh, gần như chẳng cần nhai, mỗi miếng chỉ mất vài giây đã nuốt trọn.
Chóp chép... chóp chép...
Ngồi ngay đầu giường em gái, cô ta cứ thế xé từng miếng thịt trên người mẹ mà ăn ngay trước mặt em.
Một tiếng sau.
Cả cơ thể mẹ đã bị cô ta ăn sạch không còn một mẩu.
Tôi bịt chặt miệng, hai hàng nước mắt vì sợ hãi mà lặng lẽ chảy xuống.
Tôi không biết thứ trong màn hình giám sát kia là người hay quỷ.
Nhưng tôi biết chắc...
Cô ta không còn là mẹ tôi nữa.
Không cần chơi trò hỏi đáp với em gái nữa.
Chúng tôi phải mau chóng bỏ trốn!
Suốt đêm tôi không chợp mắt.
Sáng hôm sau, việc đầu tiên tôi làm là mở đoạn camera đã lưu từ tối qua.
Thế nhưng...
Tôi chết sững.
Video đêm qua chẳng hiểu vì sao lại hiện thông báo lưu không thành công.
Tôi đấm mạnh vào đầu mình, thầm mắng bản thân ngu ngốc.
Rửa mặt xong, tôi cố gắng lấy lại tinh thần rồi ra ngoài bệnh viện mua bữa sáng.
"Lộ Lộ? Chào buổi sáng!"
Mẹ trông vô cùng khỏe khoắn.
Thấy tôi xách bữa sáng đến, bà càng cười vui hơn.
"Lại đến thăm em à? Vất vả cho con quá."
Tôi miễn cưỡng cười, đưa đồ ăn sáng cho mẹ.
"Không vất vả đâu, dù gì cũng là em gái con mà."
Tôi ngồi xuống cạnh mẹ.
Đúng vị trí này.
Đêm qua...
"Mẹ" đã ăn thịt mẹ.
Tôi nắm lấy tay em gái, giả vờ như vô tình hỏi:
"Mẹ à, dù sao con cũng xin nghỉ hẳn một tháng rồi. Hay để thời gian còn lại con chăm em nhé, bố mẹ cứ về nghỉ ngơi."
Mẹ không trả lời.
Ngược lại, bà cứ nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi chột dạ, ánh mắt vô thức rơi xuống đôi môi của mẹ.
Cái miệng khổng lồ như vực thẳm tối qua lại hiện lên rõ mồn một.
"Lộ Lộ."
Mẹ mỉm cười nhìn tôi.
"Mấy hôm nay con có gì đó không bình thường nhỉ?"
Tim tôi thắt lại.
Chẳng lẽ...
Bà ta đã phát hiện ra những gì tôi làm?
5
Tôi cố tỏ vẻ khó hiểu.
"Con làm sao cơ?"
Mẹ không đáp.
Bà bỗng bước đến trước mặt tôi, ngồi xuống ghế rồi đưa tay vuốt má tôi.
Bàn tay bà rất ấm.
Không...
Phải nói là nóng rực.
"Con trông mệt lắm. Đêm qua không ngủ à?"
"Dạ... tối qua con thức khuya."
Tôi chột dạ đáp.
Mẹ tiếp tục hỏi:
"Tối qua con ngủ ở nhà người bạn nào?"
"Bạn thân của con."
Tôi cảm thấy áp lực đè nặng, cố tình đổi chủ đề.
"Bọn con chơi game nên thức khuya. Sao mẹ tự dưng hỏi vậy?"
Lòng bàn tay mẹ vẫn nóng hổi.
"Không có gì, mẹ chỉ hỏi thôi."
Bà mỉm cười.
Rồi...Ngay trước mặt tôi, mẹ lấy điện thoại ra gọi cho bạn thân tôi.
Tim tôi đập mạnh.
Hơi thở trở nên dồn dập.
"Mẹ làm gì vậy? Con hơn hai mươi tuổi rồi! Có phải học sinh tiểu học đâu mà mẹ còn quản?"
Mẹ cười đến cong cả mắt.
Nhưng trong ánh mắt ấy lại ẩn giấu một tia hung ác.
"Mẹ chỉ gọi hỏi thôi. Con căng thẳng cái gì?"
Tôi cứng họng.
Đành giả vờ nổi giận, đứng bật dậy.
"Được! Muốn gọi thì cứ gọi!"
Mẹ thật sự gọi.
Đầu dây bên kia, bạn thân tôi vừa mới ngủ dậy, giọng còn ngái ngủ.
"Chào cô..."
"Tiểu Cần à, tối qua Lộ Lộ có ngủ nhà cháu không?"
Bên kia im lặng vài giây.
Còn tôi thì lén nuốt khan.
"Có chứ. Sao vậy cô?"
May mà đầu óc bạn tôi phản ứng rất nhanh, lập tức giúp tôi che giấu.
Nghe câu trả lời, mẹ mới yên tâm cúp máy.
"Mẹ, mẹ về nhà đi. Con muốn ở riêng với em một lúc. Hôm nay cứ để con chăm em. Trời ơi, con thật hết nói nổi mẹ luôn..."
Vừa càm ràm, tôi vừa đẩy mẹ ra khỏi phòng bệnh.
Bà không tìm được lý do nào để ở lại.
Đành xách túi, từng bước rời khỏi phòng.
Đến khi bóng bà khuất hẳn.
Tôi mới dám thở mạnh.
Chẳng lẽ...
Mẹ đã nhận ra sự bất thường của tôi rồi sao?
Tôi nhìn em gái đang nằm bất động trên giường.
Trong đầu bỗng hiện lên một kế hoạch.
Tôi đã nói rõ với bố mẹ rằng chiều hãy quay lại.
Bởi mẹ vừa về đến nhà thì bố đã nhắn sẽ đến thay, nên tôi chỉ còn cách kéo dài thời gian đến buổi chiều.
Em gái hẳn không chỉ một lần nhìn thấy bố mẹ lộ nguyên hình trước mặt mình.
Dù tôi không hiểu vì sao họ nhất quyết phải làm vậy.
Nhưng có một điều tôi có thể chắc chắn.
Đó là...
Em gái vô cùng quan trọng đối với họ.
Tôi không định truy tìm chân tướng nữa.
Nếu bố mẹ thật sự đã không còn...
Vậy điều tôi muốn giữ lại...
Chỉ có em gái.
Đúng sáu giờ chiều.
Bố tươi cười đẩy cửa phòng bệnh bước vào.
"Lộ Lộ, con gái ngoan vất vả rồi. Giờ con về nghỉ..."
"Lộ Lộ?"
Ông nhìn quanh căn phòng đầy vẻ khó hiểu.
"Lộ Lộ?"
Ông thở dài, ngồi xuống ghế.
"Con bé này..."
Thấy chăn trùm kín mặt em gái, ông ân cần kéo xuống một góc để em dễ thở.
Nhưng ngay giây tiếp theo...
Ông hét lên thất thanh.
Dưới lớp chăn...
Chỉ là một con búp bê hình người kích thước thật.
Tám giờ tối.
Tôi ôm em gái nằm trên giường.
Có lẽ vì hai người nằm chung nên chăn nhanh chóng ấm lên.
Tôi khẽ dùng chân chạm vào chân em.
Quả nhiên...
Vẫn còn ấm.
Tôi chắc chắn bố mẹ không dám báo cảnh sát.
Vì thế, tôi lái xe đưa em chạy thẳng về vùng quê.
Đây là căn nhà bỏ không của một người bạn.
Xung quanh hầu như chẳng có hàng xóm.
Đêm xuống, bốn phía tối đen như mực.
Tôi khóa chặt cửa, kéo kín rèm.
Từ bên ngoài nhìn vào hoàn toàn không thể biết bên trong có người ở.
"Tiểu Anh."
Tôi nhẹ nhàng mở mí mắt em.
Con ngươi em khẽ run lên.
"Nếu đúng thì đảo sang phải, sai thì sang trái."
Tôi hít sâu một hơi.
"Tiểu Anh... chị là quái vật sao?"
Con ngươi em đảo sang trái.
6
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy còn em?"
Vẫn là sang trái.
Cuối cùng tôi cũng yên tâm.
Cả tôi và em gái...
Đều không phải quái vật.
Cho đến giờ, tôi vẫn không biết rốt cuộc bố mẹ đã biến thành như vậy từ khi nào.
Hay chính xác hơn...
Họ đã thay thế bố mẹ ruột của tôi từ lúc nào.
Tôi hoàn toàn không có đáp án.
Đôi khi tôi thậm chí còn nghi ngờ...
Có phải mình cũng là con của quái vật, chỉ là không hiểu vì sao lại mất hết ký ức.
"Từ khi chăm sóc em trong bệnh viện... bố mẹ có làm hại em không?"
Con ngươi em đảo sang phải.
"Việc họ bò ra từ trong miệng... là vì bắt buộc phải làm sao?"
Con ngươi lại đảo sang phải.
"Vụ tai nạn xe của em... có phải do họ gây ra không?"
Đôi mắt em bỗng rung lên dữ dội.
Cuối cùng...
Chậm rãi đảo sang phải.
Tôi còn định hỏi tiếp.
Đúng lúc ấy...
Tầng một bỗng vang lên tiếng đập cửa dữ dội.
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Giữa nơi đồng không mông quạnh thế này...
Sao lại có người đến gõ cửa?
"Mở cửa! Lộ Lộ! Ta biết con ở trong đó! Mau tránh xa em gái con ra! Con bé sẽ giết con đấy!"
"Con không thể ở riêng với nó quá lâu! Lộ Lộ! Lộ Lộ!"
7
Đó là giọng của bố tôi.
Âm thanh ấy vừa gấp gáp vừa hoảng hốt, nghe như thể ông thật sự đang lo lắng cho tôi.
Ý ông là gì?
Bố nói Tiểu Anh sẽ giết tôi.
Nhưng rõ ràng tôi và Tiểu Anh đều là người bình thường, còn họ mới là quái vật.
Huống hồ, dù Tiểu Anh có muốn giết tôi đi nữa thì một người sống thực vật làm sao có thể ra tay được?
Tôi lập tức kết luận bố chỉ đang lừa tôi mở cửa.
Tôi cõng Tiểu Anh trốn vào căn phòng bí mật.
Đây là bí mật mà người bạn đã nói với tôi trước đó. Trong chiếc tủ âm tường trên tầng hai có một cánh cửa ngầm, bên trong là một căn phòng nhỏ.
Hai chị em co ro trong căn phòng ấy, đến thở mạnh cũng không dám.
Tiếng gõ cửa kéo dài rất lâu rồi mới dừng lại.
Khoảng nửa tiếng sau, đúng lúc tôi định ra ngoài xem tình hình thì trên ban công bỗng vang lên tiếng bước chân.
Ông ta đã trèo lên ban công.
Ngay sau đó là tiếng kính vỡ choang.
Tiếng bước chân nhanh chóng vọng khắp căn nhà.
Ông ta đang tìm chúng tôi.
"Lộ Lộ! Em gái con thật sự rất nguy hiểm! Đừng đến gần nó! Mau ra đây! Nó sẽ giết con, ăn thịt con rồi thay thế con!"
Giọng bố nghe vô cùng sốt ruột.
Tôi không sợ ông ta tìm thấy chỗ này.
Tôi bật đèn pin điện thoại, ánh sáng hắt lên gương mặt em gái.
Em vẫn nhắm mắt, nằm bất động như một con búp bê.
Sao em gái tôi có thể giết tôi được chứ? Em rõ ràng...
Đột nhiên, ánh mắt tôi khựng lại.
Tôi nhìn chằm chằm vào cổ tay của em.
Hồi học cấp hai, Tiểu Anh từng bị trầm cảm.
Năm nghiêm trọng nhất, em đã rạch cổ tay hơn chục nhát cùng một lúc.
Thế nhưng lúc này...
Cổ tay em lại trắng mịn không tì vết, chẳng hề có lấy một vết sẹo.
Nhớ lại cảnh tối hôm đó...
"Mẹ" bò ra từ trong cơ thể mẹ.
Một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến hơi thở tôi trở nên gấp gáp.
Tiếng bước chân biến mất.
Không tìm được chúng tôi, bố lại trèo xuống theo ban công.
Giờ trong cả căn nhà chỉ còn tôi và em gái.
Tôi không biết nên tin ai nữa, chỉ đành cố giữ bình tĩnh.
"Tiểu Anh, bố đi rồi. Chúng ta an toàn rồi."
Em vẫn không nhúc nhích.
"Tiểu Anh, bố nói em sẽ giết chị. Buồn cười thật, chị chẳng tin ông ấy. Chị chỉ tin em, em gái của chị."
Không biết là đang nói với em...
Hay tự an ủi chính mình.
Căn phòng quá chật.
Ngồi lâu khiến chân tay tôi tê dại.
"Tiểu Anh, chị ra ngoài xem thử."
Nói xong, tôi nhẹ nhàng mở cửa rồi bò ra ngoài.
Vừa bước khỏi phòng ngủ...
Tôi quay đầu bỏ chạy.
8
Tôi vừa chạy vừa khóc vì sợ hãi.
Em gái tôi...
Hình như thật sự là quái vật!
Vậy còn bố mẹ thì sao?
Rốt cuộc họ là thứ gì?
Trong lúc hoảng loạn, tôi bị một hòn đá vấp ngã, đầu gối trầy rách một mảng da.
Mặc kệ cơn đau, tôi tập tễnh chạy tiếp.
Nhưng rồi tôi chợt nhớ ra điều gì đó.
Nhìn chiếc xe tôi đã đỗ sẵn ở phía xa, tôi lại quay đầu.
Biết đâu...
Bố cũng không phải người bình thường.
Có khi ông đang nấp cạnh xe, chờ tôi tự chui đầu vào.
Tôi không lấy xe.
Cũng không quay lại tìm em gái.
Tôi trốn trong một nhà xí bỏ hoang, cố hạ thấp hơi thở, lặng lẽ phủi bùn đất và cỏ dại trên đầu gối.
Đến nước này...
Tôi không dám tin bất kỳ ai nữa.
Tôi mở điện thoại, lật tìm trong album.
Cuối cùng cũng tìm thấy tấm ảnh chụp chung với em gái hồi cấp hai.
Tiểu Anh đứng yên trước ống kính, giơ tay tạo dáng chữ V.
Trên ảnh, vết sẹo ở cổ tay em hiện rõ mồn một.
Em gái...
Cũng là quái vật.
Nhưng...
Em biến thành quái vật từ khi nào?
Và tại sao...
Em lại không mọc ra một bản thể khác như mẹ?
"Chị..."
Một giọng nói yếu ớt vang lên bên ngoài.
Tôi lập tức tắt màn hình điện thoại, nín thở lắng nghe.
"Chị..."
"Chị ơi..."
"Chị! Chị ở đâu?"