Chiếc Váy Vàng

1

Năm tôi học lớp một tiểu học, người bạn thân Trương Hiểu Tuệ bị người ta phát hiện chzc trong tình trạng k h ỏ a t h â n dưới một con mương nước bẩn.


Sau khi điều tra, h u n g t h ủ được xác định là Triệu Ngốc.

Bố mẹ sợ tôi đau buồn nên ngay trong đêm đã đưa tôi chuyển đến một thành phố khác trong tỉnh.


12 năm sau, vì chính sách thi đại học, tôi lại trở về quê nhà đã xa cách từ lâu.

Mẹ của Hiểu Tuệ vừa nhìn thấy tôi liền điên điên dại dại khóc lóc:

“Hiểu Tuệ? Hiểu Tuệ!”


Triệu Ngốc, người đã mãn hạn tò, nhìn thấy tôi cũng cười rồi vẫy tay:

“Hiểu Tuệ, Hiểu Tuệ!”


Người cha hơn 90 tuổi của trưởng thôn vừa nhìn thấy tôi liền ngã thẳng xuống đất, miệng lẩm bẩm:

“Hiểu Tuệ! Hiểu Tuệ!”


1

Người bạn thân nhất của tôi, Trương Hiểu Tuệ, đã chzc vào mùa hè năm 2011.

Lúc đó tôi mới học lớp một tiểu học, vẫn chưa hiểu được ý nghĩa của sống và chzc.


Khi nhìn thấy Hiểu Tuệ vốn xinh xắn, sạch sẽ thường ngày lại trần truồng nằm trong con mương nước bẩn, tôi còn ngây ngô hỏi người lớn:

“Tại sao cậu ấy lại ngủ ở đây? Không lạnh sao? Váy của cậu ấy đâu rồi?”


Không ai trả lời tôi.

Bọn họ đang bận vớt thi the lên, thông báo cho người thân và bạn bè.


Chỉ có Triệu Ngốc từ đâu lững thững đi tới, kéo tôi lại hỏi:

“Hiểu Tuệ đâu? Cô ấy đâu rồi?”


Tôi hất tay hắn ra, lùi lại hai bước. Trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội không thể nói rõ:

“Liên quan gì đến anh!”


Tôi và Trương Hiểu Tuệ chỉ cách nhau hai ngày sinh nhật.

Sở thích của hai đứa lại giống nhau đến kỳ lạ. Bình thường chúng tôi luôn như hình với bóng, thân thiết chẳng khác gì chị em sinh đôi thật sự.

Ngay cả quần áo cũng thích mặc giống nhau.

Ví dụ như khi Hiểu Tuệ đi chợ trên trấn mua một chiếc váy màu vàng nhạt, ngày hôm sau tôi liền quấn lấy mẹ đòi mua cho mình một chiếc.

Hơn nữa, chiều cao và kiểu tóc của hai đứa cũng gần như giống nhau.

Rất nhiều người mắt kém thường xuyên nhận nhầm chúng tôi.


Nhưng Triệu Ngốc lại là một ngoại lệ.

Mặc dù đầu óc hắn ngốc nghếch, nhưng chưa một lần nào nhận nhầm tôi và Hiểu Tuệ.

Nghe nói, vốn dĩ Triệu Ngốc không ngốc.

Chỉ là năm bốn tuổi, hắn bị sốt cao nhưng không được đưa đến bệnh viện kịp thời, cuối cùng trở nên ngớ ngẩn.

Hắn chưa từng đi học, ngày ngày lang thang không có việc gì làm trong làng. Nhìn trúng thứ gì thì lập tức ra tay c ư ớ p, không cho thì t r ộ m.

Người trong làng đều ghét hắn vô cùng.

Ngay cả bố mẹ hắn, trong những tháng ngày thất vọng nối tiếp thất vọng, cũng dần dần mất đi tình thương dành cho đứa con này.

Hễ có ai tìm đến cửa tố cáo, họ liền rút roi mây ra đsnh hắn một trận thật nặng.

Đến cả sự thật cũng lười tìm hiểu.


Vì vậy, sau khi cảnh sát đến điều tra và xác định Triệu Ngốc là h u n g t h ủ, họ nhanh chóng chấp nhận kết quả này.

Thậm chí còn thẳng tay t r ó i hắn lại, đưa đến trước cửa nhà rồi nói:

“Muốn xử lý thế nào thì tùy mọi người.”


Những người đứng xem xung quanh chỉ trỏ bàn tán.

Mẹ của Hiểu Tuệ khóc đến mức gần như ngất đi.

Triệu Ngốc vẫn chẳng biết chuyện gì đã xảy ra, ngơ ngác nhìn trái nhìn phải như một con ngỗng ngốc.


Miệng không ngừng gọi:

“Hiểu Tuệ? Hiểu Tuệ?”

Tôi trốn sau lưng mẹ, qua khe hở giữa đám đông nhìn thấy bố của Trương Hiểu Tuệ đá hắn ngã lăn xuống đất.


Ông ta đỏ ngầu hai mắt, giận dữ gầm lên như một con sư tử nổi điên:

“Mày còn mặt mũi gọi tên con gái tao sao? Mày còn dám gọi tên nó à?! Tao đsnh chzc cái thứ s ú c s i n h như mày!”


Vợ chồng ông Triệu mấp máy môi, cuối cùng chẳng nói một lời nào, chỉ quay lưng đi lau nước mắt.

Triệu Ngốc ôm đầu, nước mắt hòa lẫn nước mũi, giống như vô số lần trước đây, không ngừng van xin:

“Đừng đsnh tôi, tôi sai rồi.”

Nhưng lần này, không một ai thương hại hắn.

Tất cả mọi người đều căm phẫn mắng hắn không bằng loài c ầ m t h ú.


Con trai trưởng thôn còn lớn tiếng hét lên rằng phải để hắn ngồi tò đến chzc.

Trong lúc hỗn loạn, một con ve non từ trong túi Triệu Ngốc bò ra, xuyên qua đám đông rồi đi đến trước mặt tôi.

Đó chính là ký ức cuối cùng của tôi về quê nhà mười hai năm trước.


2

Sau khi Trương Hiểu Tuệ xảy ra chuyện, một thời gian rất dài tôi không thể ngủ được.

Mỗi lần vừa chìm vào giấc ngủ, tôi lại nhìn thấy khuôn mặt sưng phù vì ngâm trong nước bẩn của cô ấy.

Hiểu Tuệ cười toe toét, vẫy tay với tôi:

“Mau đến đây đi, Khương Thanh. Chúng ta cùng đi chơi.”

Nói xong, cô ấy không cho tôi cơ hội từ chối, kéo tôi cùng ngửa mặt chìm xuống con mương nước bẩn nơi cô ấy đã bỏ mạng.

Dòng nước vừa tanh vừa hôi lập tức tràn vào miệng mũi.


Tôi cố chịu đựng cơn đau dữ dội, mở mắt ra.

Lớp bùn đất dính trên mí mắt dưới bầu trời trắng xám vặn vẹo thành một khuôn mặt quỷ dữ…

Cảm giác nghẹt thở mãnh liệt khiến tôi không ngừng giãy giụa.

Ngay lúc cận kề cái chzc, mẹ lay tôi tỉnh dậy, vẻ mặt đầy lo lắng:

“Thanh Thanh? Thanh Thanh? Con sao vậy?”


Tôi vẫn còn chưa hoàn hồn:

“Mẹ, con nhìn thấy Hiểu Tuệ. Cậu ấy bảo con chơi cùng cậu ấy.”


Mẹ vỗ nhẹ lên lưng tôi:

“Không sao, không sao. Chỉ là một giấc mơ thôi.”


Nhưng sau khi cơn ác mộng này lặp đi lặp lại suốt mấy ngày, cuối cùng bố mẹ cũng bắt đầu coi trọng chuyện đó.

Họ thu dọn đồ đạc, ngay trong đêm đưa tôi chuyển nhà.

Họ nghĩ tôi vì quá đau buồn nên mới như vậy, chỉ cần đổi sang một môi trường khác thì sẽ ổn.


Trên tàu hỏa, tôi nhìn phong cảnh bên đường nhanh chóng lùi về phía sau, khẽ hỏi mẹ:

“Hiểu Tuệ thật sự bị Triệu Ngốc gizc sao?”


Mặc dù chuyện này đã được kết luận.

Nhưng tôi luôn cảm thấy có điều gì đó rất kỳ lạ.

Triệu Ngốc tuy thường xuyên làm những chuyện t r ộ m c ắ p vặt vãnh, nhưng hắn chưa bao giờ dám ra tay đsnh người.

Huống hồ, Trương Hiểu Tuệ lại là một cô gái xinh đẹp và lương thiện.

Gần như tất cả mọi người, bao gồm cả tôi, đều ghét Triệu Ngốc.


Chỉ có cô ấy vẫn giữ lại một chút thiện ý dành cho hắn.

Cô ấy không những không n é m đ á vào hắn như những đứa trẻ khác, mà còn từng chủ động chia cho hắn số đồ ăn vặt vốn chẳng có bao nhiêu của mình.

Tôi nghĩ nát óc cũng không thể hiểu nổi tại sao Triệu Ngốc lại muốn gizc cô ấy.


Mẹ tôi thở dài:

“Thanh Thanh, con còn nhỏ. Có những chuyện dù nói với con, con cũng không hiểu đâu. Chuyện đã qua rồi thì đừng nghĩ đến nữa.”

Tôi chỉ đành gật đầu.

Trong lòng thầm nói lời tạm biệt với người bạn thân nhất của mình.


3

Sau khi chuyển đến nhà mới.

Mẹ sợ tôi lại gặp ác mộng.

Không biết bà đã mua từ đâu về một đống đồng tiền cổ, kiếm gỗ và đủ thứ đồ vật linh tinh, chất đầy cả phòng tôi.

Có lẽ là do tác động tâm lý, tôi thật sự không còn gặp ác mộng nữa.

Chớp mắt, mười hai năm đã trôi qua.

Tôi bước vào năm cuối cấp ba.

Vì chính sách thi đại học, tôi cần phải trở về nơi đăng ký hộ khẩu để tham gia kỳ thi.

Tối hôm trước ngày lên đường, tôi nghe thấy tiếng bố mẹ nói chuyện khe khẽ trong phòng ngủ.


“Thật sự không có vấn đề gì nếu trở về đó chứ?”


“Chắc là không sao đâu. Chuyện đã qua lâu như vậy rồi.”


“Điều em lo lắng là…”


Giọng nói phía sau quá nhỏ, tôi không nghe rõ.

Trong đầu tôi dần hiện lên khuôn mặt của một bé gái sáu tuổi.

Khuôn mặt ấy đã trở nên mơ hồ không rõ nét.

Chỉ có màu vàng nhạt trên chiếc váy cô bé mặc năm đó vẫn còn tươi sáng trong ký ức.


4

Trở về quê nhà đã xa cách từ lâu.

Con đường ở đầu làng vẫn giống hệt như trong ký ức.

Những người dân trong làng ngồi kín hai bên đường, vừa nhàn nhã trò chuyện vừa…

4
Trở về quê nhà sau bao năm xa cách.

Con đường ở đầu làng vẫn giống hệt trong ký ức, người dân ngồi túm năm tụm ba trò chuyện khắp nơi.

Tôi chỉnh lại váy áo rồi theo sau bố mẹ xuống xe.

Một người phụ nữ tóc bạc trắng, gương mặt đầy nếp nhăn bỗng lao tới nắm chặt lấy tay tôi.

"Hiểu Tuệ? Hiểu Tuệ!"

Tôi giật mình.

Nhìn kỹ một lúc mới nhận ra, đó chính là mẹ của Trương Hiểu Tuệ.

"Hiểu Tuệ của mẹ về rồi!"

Bà ôm chầm lấy tôi, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.

Có người lạnh nhạt buông lời:

"Thím Trương à, con gái thím mất từ lâu rồi. Đây là Khương Thanh."

Nhưng bà chẳng nghe lọt tai, dùng hết sức nắm chặt vạt váy tôi.

"Nó là con gái tôi! Chính là con gái tôi! Nhìn chiếc váy vàng này đi, chính tay tôi mua cho nó mà!"

"Xin lỗi, xin lỗi nhé... Bà ấy lại lên cơn rồi."

Một người đàn ông cũng tiều tụy không kém vội vàng chạy tới kéo bà ra.

Ông nhìn tôi, bỗng sững người.

"Thanh Thanh... cháu về rồi sao?"

Tôi gật đầu, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Bố mẹ của Trương Hiểu Tuệ cũng trạc tuổi bố mẹ tôi.

Vậy mà giờ đứng cạnh nhau, trông như cách nhau cả một thế hệ.

Có lẽ nỗi đau mất con suốt bao năm đã khiến một người hóa điên dại, một người thì già nua như ông lão.

Ông nhìn tôi, vành mắt nhanh chóng đỏ hoe.

"Nếu Hiểu Tuệ còn sống... chắc cũng cao lớn bằng cháu rồi."

Nhắc đến Hiểu Tuệ, bầu không khí lập tức trĩu nặng.

Chỉ có tiếng ú ớ của một người là lạc lõng giữa tất cả.

Tôi quay đầu nhìn theo.

Là Triệu Ngốc.

Năm đó hắn bị kết án mười năm tù, tính ra hai năm trước đã được thả.

Có điều... hình như còn ngốc hơn trước.

Hồi nhỏ, hắn chưa từng nhầm lẫn giữa tôi và Trương Hiểu Tuệ.

Nhưng giờ đây, hắn lại cười ngây ngô, vẫy tay về phía tôi.

"Hiểu Tuệ! Hiểu Tuệ!"

Hắn là hung thủ.

Đương nhiên tôi không thể chào hỏi hắn.

Huống hồ hai tay tôi vẫn đang bị mẹ Hiểu Tuệ nắm chặt.

Mẹ tôi vừa dịu dàng an ủi bà, vừa cố gỡ tay bà ra, rồi đẩy nhẹ tôi về phía trước.

"Thanh Thanh, chuyện ở đây không liên quan đến con. Con về nhà trước đi."

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, kéo vali len qua đám đông.

Đi ngang gốc cây hòe lớn.

Dưới gốc cây là một ông cụ tóc bạc trắng.

Đó là cha của trưởng thôn. Năm tôi rời quê, cụ vừa mừng thọ tám mươi tuổi. Bây giờ đã chín mươi hai.

Từ nhỏ cụ đã hay nhầm tôi với Trương Hiểu Tuệ.

Giờ nhìn thấy tôi, cụ càng giật mình.

"Cô là ai?"

Tôi còn chưa kịp trả lời thì cụ bỗng trợn mắt, ngửa cổ ngã vật xuống đất.

Miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm:

"Hiểu Tuệ... Hiểu Tuệ... nó về rồi..."

5
Mấy người lập tức xúm lại bấm nhân trung cấp cứu.

Tôi đứng sững tại chỗ, có chút ngượng ngùng.

Không ngờ vừa mới về quê ngày đầu tiên đã gặp liên tiếp bao chuyện.

Tôi kéo vali bước nhanh về nhà.

Đến trước cổng mới phát hiện Triệu Ngốc vẫn luôn đi theo phía sau.

Tôi cau mày đầy chán ghét.

"Anh theo tôi làm gì?"

Những năm qua, có lẽ hắn sống chẳng dễ dàng gì.

Trước đây, dù thế nào đi nữa, hai ông bà nhà họ Triệu cũng chưa từng để hắn thiếu ăn thiếu mặc, quần áo vài ngày lại thay một lần.

Còn bây giờ...

Người hắn gầy như cây tre.

Quần áo rách rưới, bẩn thỉu như mấy trăm năm chưa từng giặt.

Chưa cần đến gần đã ngửi thấy mùi hôi nồng nặc.

Biết tôi ghét bỏ mình, Triệu Ngốc lùi lại mấy bước.

Hai bàn tay căng thẳng không ngừng vò vạt áo.

"Hiểu Tuệ... tôi... đừng sợ..."

"Sao? Sợ oan hồn của Hiểu Tuệ tìm anh đòi mạng à?"

Tôi cười lạnh, đóng sầm cửa lại.

Mười mấy năm không về, bụi trong nhà đã phủ dày một lớp.

Dọn dẹp xong thì trời cũng đã nhá nhem tối.

Bố mẹ vẫn chưa về.

Ở nhà mãi cũng chán, tôi định ra ngoài đi dạo quanh làng.

Vừa mở cửa, tôi đã giật nảy mình.

Ngay trước cửa có một bóng người đang co ro ngồi xổm.

"Sao anh vẫn còn ở đây?"

Tôi ôm ngực thở phào.

Triệu Ngốc gãi đầu.

"Hiểu Tuệ..."

"Im miệng!"

 

Chương tiếp
Loading...