Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chiếc Váy Vàng
2
Tôi trừng mắt.
Tôi không muốn nghe cái tên Hiểu Tuệ phát ra từ miệng hắn.
Hắn biết điều, lập tức ngậm miệng.
Tôi lại không nhịn được hỏi:
"Anh không đói sao?"
Hắn cúi đầu vò góc áo.
"Đói."
"Thế còn không cút về nhà ăn cơm đi!"
Tôi quát lớn.
Hắn sợ đến run cả người, nói cũng lắp bắp.
"Tôi... sợ... sợ... cô gặp chuyện..."
"Đúng là miệng quạ đen."
Tôi đang yên đang lành thì có thể gặp chuyện gì được chứ?
Nhưng hắn chẳng hiểu, vẫn cố chấp lẽo đẽo theo sau.
Đuổi mấy lần không được, tôi cũng mặc kệ.
Đi được một đoạn, một người đàn ông đeo kính, dáng vẻ nho nhã cất tiếng:
"Cô là... Khương Thanh?"
Tôi nghiêng đầu nhìn kỹ hồi lâu rồi ngập ngừng hỏi:
"Hứa Ninh?"
"Là tôi. Lâu rồi không gặp."
Hứa Ninh là con trai trưởng thôn, hơn tôi mười tuổi.
Thông minh, học giỏi.
Chính là kiểu "con nhà người ta" trong truyền thuyết.
Chỉ tiếc bẩm sinh thị lực kém, lúc nào cũng đeo cặp kính dày cộp như đáy chai.
Lại thêm người thấp bé, ít nói, nên bị người ta đặt biệt danh là "Mọt Sách".
Hồi nhỏ tôi không hiểu chuyện, hình như cũng từng gọi theo vài lần.
Nhớ lại chuyện cũ, tôi hơi áy náy.
"Ra là anh. Suýt nữa thì em không nhận ra."
"Nhưng tôi thì nhận ra em ngay từ cái nhìn đầu tiên."
Anh mỉm cười, vẻ điềm đạm, chững chạc.
Tôi ngượng ngùng nói:
"À phải rồi... hồi nhỏ em từng gọi anh bằng biệt danh, xin lỗi nhé."
Nụ cười trên mặt Hứa Ninh chợt cứng lại.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.
"Em..."
"Sao vậy?"
Anh lắc đầu.
"Chuyện cũ nhắc lại làm gì. À đúng rồi, tôi nghe nói em định thi đại học ở quê?"
"Vâng."
"Chương trình học ở đây hơi khác bên ngoài. Em họ tôi còn giữ mấy bộ sách và tài liệu ôn thi lớp Mười Hai. Lúc nào rảnh cứ qua nhà tôi lấy."
Tôi cảm kích cảm ơn.
Đợi anh đi khuất rồi quay đầu lại thì Triệu Ngốc cũng biến mất từ lúc nào.
Như vậy càng tốt.
Tôi thảnh thơi đi dạo khắp nơi.
Đi một lúc...
Bất giác lại đến nơi năm xưa Hiểu Tuệ gặp nạn.
Tôi cúi nhìn con mương hôi thối đã khô cạn.
Trong đầu bỗng hiện lên giấc mơ hồi bé.
Trong mơ...
Tôi cũng giống Trương Hiểu Tuệ, bị chôn vùi giữa lớp bùn lầy nơi này.
Đang mải suy nghĩ thì tay áo bỗng bị ai đó kéo nhẹ.
Triệu Ngốc lại như ma hiện quỷ hiện xuất hiện sau lưng.
Hắn căng thẳng nắm lấy tay áo tôi.
"Cẩn thận."
Tôi khựng lại.
"Tôi có rơi xuống đâu."
Nước mắt bất ngờ trào ra khỏi đôi mắt hắn, rửa trôi hai vệt dài trên lớp bùn đen xám bám đầy mặt.
"Họ... họ nói... cô chết... ở đây... Đừng... đừng... lại gần... mương..."
Hắn nói lắp bắp mãi mới thành một câu.
Tôi đại khái hiểu ý.
Hắn tưởng tôi là Hiểu Tuệ nên không muốn tôi đến gần con mương.
Nhưng...
Chẳng phải chính hắn là kẻ giết người sao?
Triệu Ngốc lắc đầu nguầy nguậy như trống bỏi, sốt ruột đến mức nói không nên lời.
"Không... không phải... tôi... cô ấy ăn..."
Quá kích động, hắn sơ ý giẫm hụt rồi rơi xuống mương.
Con mương không sâu.
Nhưng lớp bùn phía dưới quấn chặt lấy chân hắn.
Nếu không có ai giúp, hắn rất khó leo lên.
Thậm chí có thể chết luôn ở đây, xuống dưới bầu bạn với Trương Hiểu Tuệ.
Nhưng...
Nếu hắn không phải hung thủ thì sao?
Tôi do dự trong chốc lát.
Cuối cùng chạy đến nhặt một cành cây dài ở xa rồi chìa xuống.
"Nắm lấy đi, tôi kéo anh lên."
Hắn ngoan ngoãn nắm chặt cành cây.
Đúng lúc sắp được kéo lên...
Ầm!
Một tiếng sét vang trời xé toạc bầu không.
Triệu Ngốc hét thất thanh, buông tay.
Tôi phản ứng cực nhanh, chộp lấy cánh tay hắn.
Trong lúc kéo lên, tay tôi vô tình chạm vào ngực hắn.
Cảm giác mềm mại ấy...
Tựa như một tia sét khác đánh thẳng vào đầu tôi.
Hắn...
Không lẽ là... cô ấy?
6
Tôi nhìn Triệu Ngốc thêm lần nữa.
Dù khuôn mặt phủ kín bùn đất, vẫn không che được những đường nét thanh tú.
Trước giờ tôi cứ nghĩ cô ấy bẩn thỉu vì bị người nhà ghét bỏ.
Không ngờ...
Đó chỉ là cách để che giấu những đặc điểm nữ tính ngày càng rõ rệt.
Nhưng khi Trương Hiểu Tuệ được vớt lên...
Toàn thân trần trụi.
Hiện trường rõ ràng giống như một vụ án do đàn ông gây ra.
Vậy là cảnh sát bắt nhầm người...
Hay phía sau còn có bí mật gì khác?
Cả người tôi cứng đờ, bước về phía nhà Trương Hiểu Tuệ.
Đến trước cổng lại đổi hướng, đi sang nhà Triệu Ngốc.
Mẹ của Hiểu Tuệ đã quá đáng thương rồi.
Tôi không muốn bà phải nhớ lại chuyện đau lòng nữa.
Ngoài bà ra...
Chắc chắn vẫn còn người biết sự thật.
Ví dụ như bố mẹ của Triệu Ngốc.
Người ngoài không biết cô ấy là nam hay nữ thì còn có thể hiểu được.
Nhưng là cha mẹ ruột, họ không thể không biết.
Tôi cũng chẳng vòng vo.
"Triệu Ngốc... có phải là con gái không?"
Thím Triệu khựng người.
Ấp úng mãi không nói nên lời.
"Ban nãy cháu nhìn thấy rồi."
Bà lập tức bật dậy, vội vàng đóng cửa.
"Cháu... chưa kể với ai chứ?"
Tôi lắc đầu.
"Chưa. Cháu chỉ muốn hỏi hai bác... cô ấy thật sự là hung thủ giết Hiểu Tuệ sao?"
Bà cúi đầu, không dám nhìn tôi.
"Phải. Chẳng phải cảnh sát đã kết án rồi sao? Chúng tôi cũng đã ngồi tù, cũng đã chịu trừng phạt."
"Bác nói dối!"
Tôi siết chặt nắm tay.
"Khi Hiểu Tuệ được vớt lên, trên người không mặc một mảnh vải! Rõ ràng em ấy bị đàn ông cưỡng hiếp rồi mới bị sát hại!"
Thím Triệu bỗng ngẩng đầu.
"Mắt thấy chưa chắc đã là thật."
"Con ngốc nhà tôi đã thừa nhận rồi. Nó thích chiếc váy của Hiểu Tuệ nên giật lấy. Hai đứa giằng co, nó lỡ tay đẩy Hiểu Tuệ xuống mương."
"Làm cha mẹ, chúng tôi cũng đã nhận tội rồi."
"Cháu còn muốn nói gì nữa?"
Tôi nghiến răng.
"Cháu không muốn làm gì cả."
"Cháu chỉ muốn biết sự thật."
"Đây chính là sự thật!"
Bà nói vô cùng dứt khoát.
Nhưng trực giác mách bảo tôi...
Mọi chuyện tuyệt đối không đơn giản như vậy.
Tôi cũng có một chiếc váy giống hệt váy của Hiểu Tuệ.
Nếu Triệu Ngốc thật sự thích...
Thì tại sao trước đây cô ấy chưa từng cướp váy của tôi?
7
Buổi tối, tôi kể cho mẹ nghe những phát hiện của mình trong ngày hôm nay.
Thế nhưng mẹ lại nghiêm túc bảo tôi đừng tiếp tục điều tra chuyện này nữa.
Chỉ còn hơn một tháng nữa là đến kỳ thi đại học, bà bảo tôi hãy tập trung vào việc học.
Tôi buồn bực trở về phòng.
Đêm khuya.
Đã rất lâu rồi tôi không nằm mơ, vậy mà lần này lại mơ thấy một giấc mộng.
Trong mơ vẫn là mười hai năm trước, khi tôi vừa học lớp Một.
Trương Hiểu Tuệ vẫn chưa xảy ra chuyện.
Chúng tôi để cùng một kiểu tóc, mặc cùng một chiếc váy vàng nhạt.
Giống hệt một cặp song sinh dính liền.
Sau tiếng trống tan học, cả hai tay trong tay cùng về nhà tôi.
Chúng tôi nằm sấp bên chiếc bàn gỗ nhỏ, mặt đối mặt, nắn nót từng nét chữ làm bài tập.
Đang viết dở.
Mẹ tôi từ trong bếp bước ra.
"Thanh Thanh, đừng viết nữa, mang miếng thịt này sang cho bà nội con đi."
Tôi ngẩng đầu khỏi sách giáo khoa, bĩu môi không tình nguyện.
"Con không đi đâu. Mẹ không thấy con đang làm bài tập à?"
"Bài tập lát nữa làm cũng được. Mau lên, bà nội con nhắc mấy hôm nay rồi."
"Sao mẹ không tự đi?"
"Trong bếp mẹ còn đang nấu cơm."
Nhưng tôi vẫn không muốn đi.
Trong giấc mơ, tôi vô cùng kháng cự việc phải ra ngoài.
Có lẽ là vì nhà bà nội ở rất gần nhà Triệu Ngốc.
Mỗi lần sang đó, mười lần thì hết chín lần sẽ gặp hắn.
Hắn lớn hơn tôi năm sáu tuổi.
Còn từng cướp kẹo hồ lô và bánh quy của tôi.
Chỉ cần nhìn thấy hắn là tôi đã thấy ghét.
Huống hồ hôm nay tôi còn mặc chiếc váy mình thích nhất.
Lỡ Triệu Ngốc lại cướp váy của tôi thì sao?
Nghĩ vậy, tôi liền kiếm cớ.
"Mẹ, con đau bụng."
"Cứ bảo con làm chút việc là con lại kêu đau bụng. Có phải giả vờ không?"
"Không phải, con đau bụng thật."
Tôi ôm bụng, vẻ mặt uể oải, trông cũng khá giống thật.
Mẹ tôi có vẻ do dự.
Đúng lúc ấy, Trương Hiểu Tuệ, từ nãy đến giờ vẫn im lặng, bỗng đứng dậy.
"Dì à, để cháu mang đi cho. Cũng muộn rồi, cháu phải về nhà. Tiện đường luôn."
Mẹ tôi tặc lưỡi cảm thán.
"Con xem Hiểu Tuệ nhà người ta hiểu chuyện chưa kìa. Rồi nhìn lại con xem!"
Hiểu Tuệ ngượng ngùng mỉm cười.
"Cháu với Thanh Thanh là bạn thân mà. Việc của cậu ấy cũng là việc của cháu."
Mẹ tôi đưa túi thịt cho cô ấy, tiện tay nhét thêm hai viên kẹo.
"Vậy cảm ơn cháu nhé."
"Không có gì đâu ạ. Cháu về đây."
Cô ấy đeo cặp lên vai, quay người lại, vẫy tay với tôi.
"Tạm biệt nhé, Khương Thanh."
Nhìn bóng lưng tung tăng của cô ấy.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Cảm giác như giây tiếp theo...
Cô ấy sẽ biến mất mãi mãi.
Trong cơn hoảng loạn, tôi dồn hết sức hét lớn:
"Hiểu Tuệ!"
8
Tôi bừng tỉnh.
Tiếng hét vừa rồi...
Lại chính là tiếng hét đã đánh thức tôi khỏi giấc mơ.
Tôi lau mồ hôi trên trán.
Khung cảnh trong mơ vẫn hiện rõ mồn một.
Rõ ràng như thể mới xảy ra ngày hôm qua.
Tôi chợt nhớ ra.
Đó hình như chính là một ngày trước khi Hiểu Tuệ gặp nạn.
Đêm hôm ấy...
Là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau.
Nhưng sau đó thì sao?
Cô ấy có mang thịt đến nhà bà nội tôi không?
Rồi bằng cách nào lại xuất hiện trong con mương hôi thối ấy?
Ký ức đã bị thời gian bào mòn đến mức mơ hồ.
Tôi chẳng còn nhớ gì nữa.
Tôi day day trán, xuống giường rót cho mình một cốc nước.
Trời đã sáng.
Mẹ tôi đang bận rộn trong bếp.
Tôi rửa mặt xong, đợi bà bưng bữa sáng lên bàn mới giả vờ hỏi như vô tình.
"Mẹ, mẹ còn nhớ hôm trước khi Hiểu Tuệ xảy ra chuyện, cậu ấy đến nhà mình làm bài tập với con không?"
Mẹ tôi nheo mắt nhớ lại.
"Ừ... hình như có."
"Mẹ còn cho cậu ấy hai viên kẹo."
"Đúng rồi."
Ánh mắt bà dần sáng lên.
"Hôm đó mẹ bảo con mang thịt sang cho bà nội, con còn giả vờ bảo mình không khỏe."
Tôi thuận theo lời bà hỏi tiếp.
"Thế cuối cùng bà nội có nhận được thịt không?"
"Có chứ. Bà còn khen Hiểu Tuệ hiểu chuyện, còn chu đáo hơn cả đứa cháu ruột như con. Chỉ tiếc là..."
Vậy tức là...
Trên đường đến nhà bà nội, cô ấy không gặp chuyện gì.
Không phải vì tôi.
Trái tim căng cứng của tôi cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
Mẹ tôi khẽ thở dài.
"Hiểu Tuệ là một đứa bé rất ngoan."
Nhưng một đứa trẻ tốt đẹp như vậy.
Chưa kịp nở rộ đã bị người ta bứt cả hoa lẫn rễ.
Đến tận bây giờ.
Hung thủ thật sự giết cô ấy vẫn chưa bị tìm ra.
9
Tôi ngồi một mình bên bờ ruộng ngẩn người.
Nơi này từng là căn cứ bí mật của tôi và Trương Hiểu Tuệ.
Nhưng bây giờ...
Chỉ còn lại mình tôi.
Tôi muốn làm điều gì đó cho cô ấy.
Nhưng lại chẳng biết mình có thể làm gì.
Đúng lúc ấy, phía sau vang lên một tiếng gọi.
"Khương Thanh?"
Có người gọi tôi.
Quay đầu lại.
Là Hứa Ninh.
Tay trái anh xách một cái giỏ, tay phải cầm chiếc cuốc.
"Anh đi đào rau dại à?"
"Không. Hôm qua ông nội bị nhồi máu cơ tim, bố tôi bảo ra đây hái ít thuốc nam."
Ngày trước trưởng thôn từng là bác sĩ chân đất.
Ông khá am hiểu về các loại thảo dược.
Bình thường đau đầu cảm sốt gì cũng thích tự đi đào thuốc.
Hồi nhỏ nhà họ đã như vậy.
Không ngờ mười hai năm trôi qua, cả làng đều đã thoát nghèo, họ vẫn giữ thói quen cũ.
"À đúng rồi, số sách lần trước tôi nói đã sắp xếp xong rồi. Khi nào rảnh thì qua nhà lấy nhé."
"Vâng, cảm ơn anh."
"À... ông nội anh vẫn khỏe chứ?"
Tôi nhớ hôm tôi mới về, ông cụ vừa nhìn thấy tôi đã ngất xỉu.
Chắc là ông ấy nhận nhầm tôi thành Trương Hiểu Tuệ, tưởng oan hồn về đòi mạng.
Tôi định cười.
Nhưng ngay giây sau lại không cười nổi nữa.
Bởi tôi chợt nghĩ đến một chuyện.
Ngày tôi trở về.
Những người phản ứng dữ dội nhất gồm có bố mẹ Trương Hiểu Tuệ, Triệu Ngốc và cha của trưởng thôn.
Họ đều nhận nhầm tôi thành Trương Hiểu Tuệ.
Hai trường hợp đầu thì còn dễ hiểu.
Đều là những người có liên quan đến Hiểu Tuệ.
Nhưng...
Vì sao cha của trưởng thôn cũng kích động như vậy?
Hơn nữa.