Chiếc Váy Vàng

4

Vẫn không thể đòi lại công bằng cho con gái.

Không chịu nổi nỗi giày vò.

Bà dần dần phát điên.

Để giữ gìn danh tiếng.

Trưởng thôn bồi thường một khoản tiền.

Đồng thời hứa sẽ lo toàn bộ chi phí chữa bệnh cho bà.

Bố Hiểu Tuệ chẳng còn cách nào.

Đành nhận số tiền ấy để chữa bệnh cho vợ.

Đồng thời ký cam kết.

Sẽ không truy cứu chuyện này nữa.

14
"Cháu xem."

"Ngay cả người bị hại còn không làm gì được."

"Thì nhà thím biết làm sao đây?"

Thím Triệu lau nước mắt nơi khóe mắt.

"Thanh Thanh à."

"Những lời thím nói đều là thật."

"Người dân như bọn thím..."

"Thật sự không đủ sức theo đuổi chuyện này."

Tôi lặng lẽ đứng dậy.

Bước ra ngoài.

Đôi khi...

Sự thật còn tàn nhẫn hơn cả tưởng tượng.

Bảo sao ông già họ Hứa lại dễ dàng kể hết chân tướng cho tôi nghe.

Với tình trạng của lão.

Cho dù có khởi kiện.

E rằng chưa kịp có phán quyết thì lão đã chết trước.

Huống hồ.

Lão vốn đã là người một chân bước vào quan tài.

Sống nay chết mai.

Sớm chết hay muộn chết.

Lão căn bản chẳng bận tâm.

Chẳng lẽ...

Mọi chuyện sẽ kết thúc như vậy sao?

Không!

Tuyệt đối không!

Loại người ghê tởm ấy.

Sống thêm một ngày cũng là quá nhiều.

Hiểu Tuệ không thể chết oan.

Tôi lấy điện thoại xem dự báo thời tiết.

Rất tốt.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp.

Tối nay...

Ánh trăng chắc chắn sẽ rất sáng.

Nhà trưởng thôn là căn nhà ba tầng.

Nhưng vì tuổi cao, chân cẳng bất tiện.

Ông già họ Hứa ở căn phòng nhỏ dưới tầng một.

Ánh trăng vừa đủ để bóng cây hắt qua cửa sổ.

Lão từng nói.

Lão không sợ oan hồn đòi mạng.

Vậy thì tối nay...

Tôi sẽ xem lời đó có thật hay không.

Tôi lấy chiếc váy vàng nhạt đã cất dưới đáy rương ra...

15
Sáng hôm sau.

Tôi bị tiếng còi xe cảnh sát từ xa đến gần đánh thức.

Tôi dụi đôi mắt còn ngái ngủ.

Hỏi bố mẹ:

"Bên ngoài có chuyện gì vậy?"

"Bố của trưởng thôn chết rồi."

"Nghe nói mất ngay trong đêm."

"Không biết trước khi chết nhìn thấy thứ gì."

"Hai mắt mở trừng trừng."

"Đến cả đại tiểu tiện cũng không kiểm soát được."

Tôi khẽ cong môi.

"Thật sao?"

Xem ra...

Có những kẻ làm chuyện trái lương tâm.

Thật ra cũng chẳng gan dạ như họ vẫn tưởng.

Tôi chậm rãi rời giường, đánh răng rửa mặt.

Khúc mắc đè nặng trong lòng suốt bao năm.

Cuối cùng cũng tan biến.

Ngay cả khẩu vị cũng tốt hơn.

Ăn sáng xong.

Tôi đến nhà trưởng thôn.

Nghe nói ông ta khóc ngất mấy lần.

Tôi muốn đến xem.

Trong câu chuyện này.

Ngoài những người bị cuốn vào bi kịch.

Còn có một người.

Khiến tôi khinh bỉ đến tận xương tủy.

Biết rõ cha mình làm ra chuyện đồi bại như thế.

Vậy mà vẫn bao che, giấu giếm.

Cũng ghê tởm chẳng khác gì kẻ gây tội.

Thấy ông ta đau khổ.

Tôi chỉ thấy hả dạ.

Thế nhưng.

Đến nơi.

Trưởng thôn đã được người ta dìu đi đâu mất.

Trong nhà hỗn loạn.

Rất nhiều người đang dọn dẹp di vật của lão súc sinh.

Tôi nhìn vài cái rồi thấy chán.

Liền lẻn sang căn phòng khác.

Trong phòng chất đầy sách.

Tôi tiện tay cầm vài quyển lên xem.

Đều là sách lớp Mười Hai.

Chính là số sách Hứa Ninh từng hứa cho tôi.

Chỉ là...

Không biết lần trước vì sao anh ta đi lâu như vậy.

Cho đến khi tôi bị Triệu Ngốc kéo đi.

Vẫn không thấy bóng dáng anh ta.

Bên ngoài dần yên tĩnh hơn.

Mọi người đều tụ tập ngoài cổng.

Loáng thoáng còn nghe thấy những câu như:

"Xin nén đau thương..."

"Đại hỷ tang..."

Tôi lắc đầu.

Mặc kệ họ.

Đặt chồng sách trong tay xuống.

Định xem còn thứ gì hữu ích không.

Khi lục đến chiếc thùng khác.

Ở đáy thùng.

Tôi nhìn thấy một mảng màu vàng nhạt quen thuộc.

Tôi cầm lên mở ra.

Đó là một chiếc váy dành cho bé gái khoảng sáu tuổi.

Trên váy.

Vẫn còn những vết máu cũ loang lổ.

Tôi nghe rõ tiếng răng mình va lập cập.

Cả tiếng trái tim co thắt dữ dội vì sợ hãi.

Những nghi vấn từng bị bỏ quên trong vụ án mười hai năm trước.

Lúc này.

Đồng loạt trồi lên như măng mọc sau mưa.

Ví dụ.

Sau khi mang thịt xong.

Vì sao Hiểu Tuệ không về nhà.

Mà lại đổi hướng sang nhà trưởng thôn?

Ví dụ.

Mười hai năm trước.

Ông già họ Hứa đã đi lại khó khăn.

Nếu Hiểu Tuệ muốn chạy.

Sao có thể không chạy nổi?

Rốt cuộc là ai...

Đã giữ cô bé lại?

Và còn...

Cho dù Hiểu Tuệ bị sát hại trong nhà trưởng thôn.

Thì ai là người...

Đã mang thi thể cô bé vứt xuống con mương hẻo lánh ấy?

Người mà trưởng thôn muốn bảo vệ...

Rốt cuộc là ai?

Đáp án...

Dường như đã quá rõ ràng.

16
Đúng lúc ấy.

Sau lưng vang lên một giọng nói lạnh lẽo.

"Chậc... vậy mà vẫn bị cô phát hiện."

Tôi lập tức quay người.

"Chiếc váy này của ai?"

Anh ta khóa trái cửa.

Cười mà như không cười.

"Cô chẳng phải đã đoán ra rồi sao?"

Trong đầu tôi lập tức vang lên hồi chuông báo động.

Tôi cố giữ bình tĩnh.

"Tôi không hiểu anh nói gì. Mở cửa đi, tôi muốn về nhà."

"Giả ngốc thì chẳng còn ý nghĩa gì."

Anh ta chậm rãi tháo kính xuống lau.

Rồi lại đeo lên.

"Khương Thanh."

"Chúng ta nói thẳng đi."

Tôi giả vờ chăm chú lắng nghe.

"Đằng nào người cũng chết bao nhiêu năm rồi."

"Hôm nay cứ coi như cô chưa phát hiện gì."

"Chưa từng bước vào căn phòng này."

"Được không?"

"Đương nhiên là được."

Tôi lùi lại một bước.

Ngoài mặt thuận theo lời anh ta.

Nhưng ánh mắt không ngừng quan sát xung quanh.

Tìm xem có vật gì có thể dùng làm vũ khí.

Đáng tiếc.

Ngoài sách ra.

Trong phòng chẳng còn gì cả.

"Nói dối."

Hứa Ninh cười lạnh.

"Cô đồng ý nhanh như vậy..."

"Chẳng qua chỉ đang kéo dài thời gian thôi."

"Tôi nói thật."

"Tôi biết người phụ trách vụ án là cậu của anh."

"Nên tôi đã từ bỏ rồi."

"Chỉ là..."

"Tôi thật sự tò mò."

"Vì sao anh lại giết Hiểu Tuệ?"

Thực ra.

Tôi hoàn toàn không biết rốt cuộc ai mới là hung thủ.

Tôi chỉ cố tình gài bẫy anh ta.

Hứa Ninh nhìn tôi từ trên xuống dưới.

Như đang cân nhắc lời tôi là thật hay giả.

"Khương Thanh."

"Ngay từ ngày đầu tiên tôi đã muốn hỏi cô."

"Rốt cuộc cô thật sự mất trí nhớ..."

"Hay chỉ đang giả vờ?"

Tôi cau mày.

"Anh có ý gì?"

Anh ta cười khẩy.

"Ý gì à?"

"Hôm Hiểu Tuệ gặp chuyện."

"Chẳng phải cô cũng có mặt sao?"

Ầm!

Đầu tôi đau như muốn nứt ra.

Như thể...

Có thứ ký ức đã bị chôn vùi từ rất lâu đang điên cuồng trỗi dậy.

Tôi ôm đầu.

Ra sức day mạnh.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì."

"Không hiểu?"

"Để tôi giúp cô nhớ lại."

"Mười hai năm trước."

"Người đầu tiên tôi đưa về nhà là cô."

"Nhưng người ông tôi muốn lại không phải cô."

"Ông mắng tôi một trận."

"Tức quá."

"Tôi bỏ chạy ra ngoài."

"Đúng lúc gặp Trương Hiểu Tuệ."

"Lúc đầu."

"Cô ấy không chịu theo tôi."

"Nhưng vừa nghe nói cô đang ở nhà tôi."

"Cô ấy lập tức đi theo không chút do dự..."

Cùng với từng lời của anh ta.

Bức tường phong kín ký ức trong đầu tôi cũng sụp đổ hoàn toàn.

Cuối cùng...

Tôi đã nhớ ra tất cả.

17
Tôi từng nói rồi.

Trương Hiểu Tuệ là một cô bé rất xinh đẹp.

Đôi mắt to.

Mí mắt hai mí.

Đáng yêu như một con búp bê.

Trên đời này.

Không ai là không thích cô bé.

Chỉ tiếc...

Có những thứ gọi là "thích".

Lại giống như thứ vi khuẩn sống trong bóng tối.

Không bao giờ được phép nhìn thấy ánh sáng.

Ví dụ như lão súc sinh họ Hứa.

Lão sai Hứa Ninh dụ Hiểu Tuệ đến nhà.

Nhưng Hứa Ninh bẩm sinh thị lực kém.

Dù đeo cặp kính dày cộp như đáy chai, mắt anh ta vẫn nhìn không rõ.

Lúc nào cũng nhầm lẫn giữa tôi và Trương Hiểu Tuệ.

Hôm đó cũng vậy.

Không lâu sau khi Hiểu Tuệ rời khỏi nhà tôi.

Vì lo cô ấy sẽ bị Triệu Ngốc bắt nạt nên tôi cũng lén đi theo.

Ai ngờ mới đi được một đoạn thì chạm mặt Hứa Ninh.

Anh ta tưởng tôi là Trương Hiểu Tuệ rồi đưa tôi về nhà.

Bố tôi từng cứu mạng trưởng thôn.

Hơn nữa tôi cũng không phải kiểu xinh đẹp nổi bật.

Lão súc sinh không muốn động đến tôi.

Thứ lão muốn chỉ có Trương Hiểu Tuệ.

Vì chuyện đó, lão còn lớn tiếng mắng Hứa Ninh là "đồ mù vô dụng".

Hứa Ninh hết cách.

Lại quay người đi tìm.

Đúng lúc gặp Trương Hiểu Tuệ vừa từ nhà bà nội tôi đi ra.

Thế là anh ta lại dùng đúng chiêu cũ.

Nhưng Hiểu Tuệ đúng như tên gọi của mình.

Thông minh và lanh lợi.

Cô ấy không chịu đi theo Hứa Ninh.

Chỉ một lòng muốn về nhà.

Hứa Ninh bèn nói rằng tôi đang ở nhà anh ta.

Hiểu Tuệ vốn tốt bụng.

Vừa nghe vậy liền không chút do dự đi theo.

Sau đó...

Hứa Ninh trói tay chân tôi.

Bịt miệng tôi.

Khóa tôi trong căn phòng bên cạnh.

Còn tôi...

Đã nghe thấy toàn bộ mọi chuyện.

Ban đầu Hứa Ninh vẫn ở trong phòng canh chừng tôi.

Nhưng sau đó...

Anh ta không nhịn nổi.

Cũng chạy ra ngoài.

Gia nhập vào hành vi thú tính của lão súc sinh.

Tôi ra sức vùng vẫy.

Nhưng không thể thoát.

Chỉ còn biết lấy thân mình liên tục đâm vào cánh cửa.

Đến cú húc cuối cùng.

Vì dùng quá nhiều sức.

Tôi ngất lịm.

Khi tỉnh lại lần nữa.

Tôi đã nằm trong bệnh viện.

Bố mẹ nói.

Họ phát hiện tôi sốt cao, ngất bên đường.

Đã đưa tôi vào bệnh viện cấp cứu suốt một đêm.

Không biết vì cơn sốt.

Hay vì cơ thể tự khởi động cơ chế bảo vệ bản thân.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...