Chiếc Váy Vàng

3

Nhìn dáng vẻ của ông ta, rõ ràng là sợ hãi đến cực điểm.

Người già vẫn thường nói.

"Không làm chuyện trái lương tâm thì chẳng sợ ma gõ cửa."

Vậy có phải...

Có người đã làm chuyện khuất tất?

"Em nghĩ gì thế?"

Hứa Ninh đưa tay quơ quơ trước mặt tôi.

Tôi hoàn hồn, gượng cười.

"Không có gì. Em chợt nhớ ở nhà còn chút việc, em về trước đây."

Mỗi buổi trưa, đám ông lão bà lão trong làng đều thích ra ngoài phơi nắng.

Tôi nhìn một vòng.

Không thấy ông nội Hứa Ninh đâu.

Có lẽ sức khỏe ông ta vẫn chưa hồi phục.

Cũng có thể là...

Chột dạ.

10
Hôm sau.

Lấy cớ đến lấy sách, tôi sang nhà trưởng thôn.

Trưởng thôn không có nhà.

Hứa Ninh nhiệt tình mời tôi vào phòng khách ngồi.

Sau khi rót cho tôi một cốc nước, anh quay người đi lấy sách.

Tôi để ý thấy.

Ngay lúc tôi bước vào, đôi mắt đục ngầu của cha trưởng thôn bỗng mở to.

Cơ thể còn khẽ run lên rất khó nhận ra.

Tôi giả vờ ngạc nhiên.

"Ông Hứa, ông sao vậy?"

Ông ta ho dữ dội mấy tiếng.

Rồi nhìn chằm chằm vào tôi, bàn tay nhăn nheo siết chặt thành ghế.

"Cô là ai?"

Tôi mỉm cười.

"Ông không nhận ra cháu sao? Cháu là Hiểu Tuệ đây."

Vừa nghe đến hai chữ "Hiểu Tuệ", tôi lập tức nhận ra nhịp thở của ông ta trở nên dồn dập.

"Hiểu Tuệ? Hiểu Tuệ chẳng phải chết rồi sao?"

"Ai nói với ông vậy? Có phải ông nằm mơ không?"

"Không... không... không thể nào! Chính mắt tôi nhìn thấy."

Nếu tôi nhớ không lầm.

Khi thi thể Hiểu Tuệ được phát hiện, ông già này hoàn toàn không có mặt.

Đến khi cảnh sát điều tra, ông ta còn nói mình không khỏe, nằm nhà mấy ngày liền chưa từng ra ngoài.

Vậy...

Ông ta đã tận mắt nhìn thấy bằng cách nào?

Chuyện này chắc chắn có điều mờ ám.

"Ông tận mắt nhìn thấy cái gì?"

Ông ta nheo mắt, cố nhớ lại.

"Tôi thấy nó đến nhà tôi. Mặc chiếc váy màu vàng. Đúng rồi... giống hệt chiếc váy hôm nay cô mặc. Sau đó..."

Tim tôi đập thình thịch.

Tưởng như giây tiếp theo sẽ nghe được sự thật tàn nhẫn nhất.

Thế nhưng ông già họ Hứa bỗng tỉnh táo lại.

"Không đúng. Cô không phải Hiểu Tuệ. Nó không cao như cô."

Vừa nói ông ta vừa giơ tay ra ước chừng.

"Đại khái... chỉ cao chừng này thôi."

Tôi thất vọng.

Nhưng câu nói tiếp theo của ông ta lại khiến tôi chết lặng.

"Dù không cao... nhưng vẫn là con gái."

Khi nói câu ấy.

Trên gương mặt nhăn nheo của ông ta hiện lên một nụ cười thỏa mãn đến rợn người.

Như thể...

Địa ngục đã hiện hình ngay giữa nhân gian.

Toàn thân tôi nổi hết da gà.

Nỗi sợ khiến đầu óc tôi trống rỗng.

Thậm chí quên cả phải hỏi tiếp điều gì.

Chỉ có thể nghe ông ta, với vẻ mặt xen lẫn đắc ý, chậm rãi kể lại tất cả.

"…Tuổi trẻ đúng là tốt thật. Da dẻ còn đẹp hơn cái lão già này nhiều. Với cả lúc nó vừa khóc vừa van xin... trông đáng thương lắm. Chậc chậc..."

Sự thật mà tôi tưởng phải mất rất nhiều công sức mới tìm ra.

Lại bị ông ta nhẹ nhàng nói ra như kể một câu chuyện phiếm.

Một cơn buồn nôn dữ dội dâng lên từ dạ dày, lan khắp cơ thể.

Tôi không chịu nổi nữa.

Ngồi thụp xuống đất nôn khan.

Thấy phản ứng của tôi.

Ông già họ Hứa hài lòng nheo mắt, nhe hàm răng vàng cười.

"Sao thế? Mới nghe vậy đã chịu không nổi à? Tất cả đều là nó tự nguyện."

"Tự nguyện cái con khỉ!"

Tôi chộp lấy cốc nước trên bàn ném thẳng vào ông ta.

Trán ông ta lập tức sưng đỏ một cục.

Đôi mắt đục ngầu thoáng chốc đầy vẻ hung ác.

"Mày dám lấy cốc ném tao? Nếu không nể mặt bố mẹ mày, mày tưởng tao tha cho mày chắc?"

Ngày trước, khi trưởng thôn mới nhậm chức.

Ông ấy từng bị người khác đâm vì thù riêng.

Chính bố tôi tình cờ đi ngang, cõng ông ấy đến bệnh viện.

Trước khi chuyện của Trương Hiểu Tuệ xảy ra.

Quan hệ giữa gia đình tôi và nhà trưởng thôn vẫn luôn rất tốt.

Nhưng tôi nằm mơ cũng không ngờ.

Cha của trưởng thôn lại là một con quỷ đội lốt người.

Tôi hung hăng nhổ một bãi nước bọt.

"Nếu không có bố tôi, con trai ông chết từ lâu rồi. Đồ súc sinh già như ông cũng chẳng thể sống yên ổn đến hôm nay."

Có lẽ chưa từng bị ai chỉ thẳng mặt mắng như thế.

Mặt ông ta đỏ bừng như gan heo.

"Gia giáo của mày bị chó ăn rồi à? Dám nói chuyện với bậc trưởng bối như vậy?"

"Gia giáo của tôi chỉ dành cho con người. Không dành cho súc sinh."

"Mày... mày..."

Ông ta tức đến lồng ngực phập phồng dữ dội.

Liên tục đập ngực để lấy hơi.

Tôi đứng dậy.

"Ông cứ yên tâm. Tôi nhất định sẽ nói toàn bộ sự thật cho cảnh sát."

"Tao không sợ. Cảnh sát biết thì đã sao? Đằng nào tao cũng sắp xuống lỗ rồi. Tao xem ai dám bắt tao."

"Đồ súc sinh già!"

Tôi bật dậy.

"Nếu ông thật sự không sợ, vậy tại sao ngay ngày đầu nhìn thấy tôi đã sợ đến ngất xỉu?"

"Không làm vậy thì sao dụ được mày tới đây?"

"Ý ông là gì?"

Trong đầu tôi lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.

"Ý là... tao nói với mày nhiều như vậy rồi. Để đáp lễ, cho tao sướng một lần được không? Hoặc tao trả tiền cho mày. Ông đây có tiền!"

"Khốn kiếp!"

Mắt tôi đỏ ngầu vì tức giận.

Hận không thể lập tức bóp chết lão.

Đúng lúc ấy.

Ngoài cổng vang lên những tiếng đập cửa dồn dập.

"Rầm! Rầm!"

Kèm theo tiếng Triệu Ngốc.

"Hiểu Tuệ! Hiểu Tuệ!"

Tôi trừng mắt nhìn lão súc sinh một cái.

Rồi quay người bước nhanh ra cổng.

11
Ngoài cửa.

Triệu Ngốc đứng đó với vẻ mặt đầy lo lắng.

Vừa thấy tôi đi ra.

Cô ấy lập tức kéo tay tôi chạy ra ngoài.

"Đi! Đi! Mau đi!"

"Sao cô lại đến đây?"

"Bảo... bảo vệ cô!"

Kể từ ngày đầu tiên tôi trở về làng, khi cô ấy nhận nhầm tôi thành Trương Hiểu Tuệ.

Cô ấy vẫn luôn âm thầm theo sau tôi.

Trước đó.

Dù tôi đi đâu, cô ấy cũng chưa từng ngăn cản tôi.

Chỉ khi tôi đến nhà trưởng thôn, cô ấy mới có phản ứng khác thường.

Tôi chậm rãi dừng bước.

"Cô có phải biết chuyện gì không?"

Triệu Ngốc không biết nói dối.

Cô ấy chỉ mở to đôi mắt, ngây ngô nhìn tôi.

Tôi nghĩ một lát rồi đổi cách hỏi.

"Tại sao cô lại muốn bảo vệ tôi?"

"Nguy... hiểm."

Tôi chỉ về phía nhà trưởng thôn.

"Ý cô là ở đó có nguy hiểm?"

Cô ấy điên cuồng gật đầu.

"Trương Hiểu Tuệ... tức là tôi... trước đây từng vào đó sao?"

Cô ấy tiếp tục gật đầu.

"Cô còn nhớ lần đó là khi nào không?"

Cô ấy nghiêng đầu, vẻ mặt đầy khó xử.

Rõ ràng câu hỏi này quá sức với cô ấy.

Đúng lúc tôi tưởng cô ấy sẽ không trả lời.

Cô ấy lại lắp bắp nói:

"Bắt... ve sầu... Hiểu Tuệ... đổi thịt ăn. Bắt được rồi... Hiểu... Tuệ... mất."

Câu nói đứt quãng, trật tự lộn xộn.

Tôi nhất thời không hiểu.

Triệu Ngốc lại nói:

"Tay... thịt... không còn. Tôi thấy Hiểu Tuệ... đi... đi... đi... nên đi theo."

Thịt?

Trong đầu tôi chợt lóe lên một tia sáng.

Mười hai năm trước.

Một ngày trước khi Trương Hiểu Tuệ xảy ra chuyện.

Vì tôi giả bệnh nên cô ấy tốt bụng giúp mẹ tôi mang thịt sang cho bà nội.

Theo lời mẹ tôi kể.

Bà nội đã nhận được miếng thịt ấy.

Điều đó chứng tỏ lúc đó Hiểu Tuệ vẫn bình an vô sự.

Mà nhà Triệu Ngốc lại ở sát nhà bà nội tôi.

Chắc hẳn cô ấy đã nhìn thấy cảnh đó.

Nên mới nhắc đến "thịt".

Theo tính cách của Triệu Ngốc.

Nhìn thấy đồ ăn ngon chắc chắn sẽ xin.

"Bắt... ve sầu... Hiểu Tuệ... đổi thịt ăn. Bắt được rồi... Hiểu... Tuệ... mất."

Có lẽ câu này phải hiểu là...

Cô ấy muốn miếng thịt trong tay Hiểu Tuệ.

Hiểu Tuệ bảo cô ấy đi bắt ve sầu đất đổi lấy thịt.

Ngày ấy, ve sầu đất có thể bán lấy tiền.

Chỉ cần bắt đủ nhiều thì mua thịt ăn chẳng thành vấn đề.

Triệu Ngốc nghe lời đi bắt.

Đến khi quay lại.

Hiểu Tuệ đã rời khỏi nhà bà nội.

Trên tay cũng chẳng còn miếng thịt nào.

"Tay... thịt... không còn. Tôi thấy Hiểu Tuệ... đi... đi... đi... nên đi theo."

Cô ấy nhìn thấy Hiểu Tuệ đi phía trước.

Thế là lặng lẽ đi theo sau.

Đầu óc tôi hoạt động hết tốc lực.

"Rồi sau đó thì sao?"

Triệu Ngốc nhíu mày, chỉ về phía nhà trưởng thôn.

"Nguy hiểm... mất... chết."

Câu này thì rất dễ hiểu.

Trương Hiểu Tuệ đã vào nhà trưởng thôn.

Sau đó gặp nguy hiểm.

Rồi chết.

12
Tôi theo Triệu Ngốc về nhà cô ấy.

Thím Triệu vừa thấy tôi đã nói:

"Cháu còn đến đây làm gì? Lần trước thím nói rõ rồi. Cái giá phải trả, nhà thím cũng đã trả rồi. Cháu còn muốn thế nào nữa?"

"Nhưng những kẻ đáng bị trừng phạt khác vẫn đang sống nhởn nhơ."

Tôi mở điện thoại.

Phát đoạn ghi âm mình lén ghi được ở nhà trưởng thôn cho bà nghe.

"Thím xem đi. Hung thủ thì ngang nhiên ngoài vòng pháp luật, còn gia đình thím lại phải sống nhẫn nhục."

"Chẳng lẽ thím không muốn minh oan cho con gái mình sao?"

Sắc mặt bà chỉ dao động trong chốc lát rồi nhanh chóng trở lại bình tĩnh.

"Nói ra thì được gì chứ?"

"Nhà thím đâu có điều kiện như bố mẹ cháu, muốn chuyển đi là chuyển được."

"Nhà này một đứa ngốc, một người bệnh, cả gia đình chỉ trông vào mấy sào ruộng mà sống."

"Ở cái làng này, lời trưởng thôn còn có giá hơn cả thánh chỉ."

"Nếu đắc tội ông ta, cả nhà thím biết sống thế nào?"

"Giờ khác rồi."

"Tin tức lan truyền rất nhanh."

"Chỉ cần chúng ta công khai sự thật, tìm truyền thông đưa tin, mở rộng sức ảnh hưởng."

"Cháu tin pháp luật nhất định sẽ trả lại công bằng."

"Cháu còn trẻ quá."

Bà cười khổ.

"Cháu mới về có mấy ngày đã biết được chân tướng."

"Vậy cháu đoán xem..."

"Trong làng này có bao nhiêu người biết?"

Tôi sững người.

"Ý thím là... họ đều biết, nhưng không ai quản?"

"Không quản nổi."

"Em rể của trưởng thôn chính là người phụ trách vụ án này ở cục công an."

"Năm đó chính ông ta đến tận nhà thím."

"Hứa chỉ cần nhà thím giữ im lặng thì sẽ cho một khoản tiền."

"Đồng thời giúp che giấu giới tính của con ngốc nhà thím."

"Cháu cũng biết đấy."

"Làng mình với làng bên có rất nhiều đàn ông lớn tuổi chưa lấy được vợ."

"Con ngốc nhà thím ở tù còn an toàn hơn ở ngoài."

"Nhà thím có lỗi với Hiểu Tuệ."

"Nhưng thật sự không còn cách nào khác."

"Đi tù... coi như chuộc tội vì đã không dám nói ra sự thật."

Bà nói mà nước mắt lưng tròng.

Tôi có thể hiểu.

Nhưng trong lòng vẫn không cam tâm.

"Chẳng lẽ... thật sự không còn cách nào sao?"

Thím Triệu cúi đầu đầy tuyệt vọng.

"Không còn."

"Nếu còn cách..."

"Mẹ Hiểu Tuệ cũng sẽ không phát điên."

13
Sau đó.

Bà kể cho tôi nghe những chuyện xảy ra sau khi tôi rời khỏi làng.

Hai năm đầu.

Chỉ có nhà trưởng thôn và nhà thím Triệu biết sự thật.

Bố mẹ Trương Hiểu Tuệ cũng tưởng Triệu Ngốc là hung thủ.

Suốt ngày tìm cớ gây sự với nhà họ Triệu.

Một năm sau.

Trong làng có đám cưới.

Ông già họ Hứa ham rượu.

Uống quá chén rồi lỡ miệng.

Mọi người lúc ấy mới biết.

Hung thủ thật sự không phải Triệu Ngốc.

Mà chính là lão già ngoài tám mươi tuổi ấy.

Bố mẹ Hiểu Tuệ lập tức báo công an.

Thế nhưng...

Người đến điều tra lại chính là em rể trưởng thôn.

Đương nhiên sẽ không đứng về phía họ.

Bố mẹ Hiểu Tuệ không bỏ cuộc.

Họ bắt đầu học người ta đi khiếu kiện.

Nhưng cả hai đều chẳng biết mấy chữ.

Con đường khiếu kiện vô cùng gian nan.

May mà ông trời không phụ lòng người.

Cuối cùng sự việc cũng được lãnh đạo thành phố chú ý.

Chỉ tiếc.

Vụ án đã xảy ra quá lâu.

Không còn đủ chứng cứ.

Lại thêm ông già họ Hứa luôn khăng khăng mình tuổi già lú lẫn.

Uống rượu vào thì thích nói linh tinh.

Cuối cùng.

Vụ án vẫn chìm vào quên lãng.

Thật ra...

Cho dù tìm được chứng cứ cũng vô ích.

Hung thủ khi ấy đã tám mươi hai tuổi.

Mang đầy bệnh mãn tính và bệnh tuổi già.

Dù chứng cứ xác thực.

Cảnh sát cũng chẳng thể làm gì.

Đưa vào tù.

Còn phải chăm sóc ăn uống tử tế.

Mẹ Hiểu Tuệ tiêu sạch toàn bộ tiền bạc.

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...