Chúc Mừng Sinh Nhật 524
1
Nửa đêm lướt diễn đàn trường, tôi nhìn thấy một bài đăng.
"Phòng ký túc xá nữ 524 tòa A, tôi nhịn các cô đủ rồi! Suốt một tuần nay, đêm nào nửa đêm cũng hát Chúc mừng sinh nhật, cười hì hì ha ha. Nhà ai mà ngày nào cũng có người sinh nhật vậy?"
Tôi chzc lặng.
Bởi vì...
Lúc đó tôi đang nằm trong phòng 524.
Từ từ ngẩng đầu lên, tôi nhìn về ba chiếc giường đối diện.
Trong bóng tối, chăn màn được gấp ngay ngắn.
Ba chiếc giường...
Đều trống không.
Tay run lẩy bẩy, tôi trả lời bài đăng:
"Tuần trước... phòng ký túc xá của bọn mình chỉ có một mình mình ở."
1
Ngay khoảnh khắc đọc được bài viết ấy...
Toàn thân tôi lạnh buốt.
Bóng tối bao trùm xung quanh khiến tôi gần như không thở nổi.
Tôi vội chỉnh độ sáng màn hình điện thoại lên mức cao nhất, rồi bật luôn chiếc đèn bàn bên cạnh, lúc ấy mới dám tiếp tục đọc.
Chủ thớt:
"Bọn tôi sắp phát điên rồi. Mấy cô gái phòng 524 bình thường trông hiền lành thế, vậy mà cứ đúng ba giờ rưỡi sáng là mở tiệc, cười nói ầm ĩ. Có còn cho người khác ngủ không vậy?"
Bình luận 3:
"Ghét nhất kiểu người vô ý thức này. Đều là sinh viên đại học cả rồi mà chẳng có chút ý thức tập thể."
Bình luận 4:
"Hình như mình biết người ở phòng đó, đâu có giống kiểu bất lịch sự vậy."
Bình luận 5:
"Một phòng có bốn người, mỗi người một ngày sinh nhật thì cùng lắm bốn ngày. Ba ngày còn lại mừng sinh nhật cho ai?"
Bình luận 6:
"Sao không sang gõ cửa luôn? Lên đây đăng bài thì giải quyết được gì?"
Chủ thớt:
"Gõ rồi chứ! Biết kết quả thế nào không? Cứ hễ tôi đứng trước cửa phòng là đèn tắt, tiếng động cũng im bặt, giả vờ giỏi lắm. Nhưng vừa quay về chưa đầy năm phút là lại bắt đầu! A a a a! Tôi tức điên mất! Còn thế này nữa là tôi báo cố vấn học tập luôn!"
Bình luận 8:
"Mọi người thật sự không thấy chuyện này hơi kỳ lạ à..."
Bình luận 9:
"Đúng đó. Chủ thớt, âm thanh cậu nghe có bình thường không?"
Chủ thớt:
"Lúc trước chỉ mải tức nên không để ý. Giờ mọi người nói mới thấy đúng là hơi lạ."
"Tôi nhớ lại rồi. Đầu tiên là tiếng kéo ghế, sau đó là tiếng cười khúc khích như cố ghìm trong cổ họng. Rồi chắc là thắp nến, bắt đầu hát Chúc mừng sinh nhật. Kỳ lạ là lúc hát thì nhỏ hẳn đi, đứt quãng từng câu. Lần nào cũng đúng trình tự đó."
Bình luận 12:
"Đến lúc hát thì lương tâm trỗi dậy, sợ làm phiền người khác à?"
Bình luận 13:
"Dù có ngày nào cũng sinh nhật thật thì cũng đâu thể giống hệt nhau được."
Bình luận 14:
"Hay đang làm nghi thức thần bí gì đó?"
Đọc đến đây, tóc gáy tôi dựng đứng.
Tôi cố rúc sâu hơn vào trong chăn.
Ánh đèn bàn phủ lên người tôi một quầng sáng nhỏ, mong manh như một tấm lá chắn.
Tay run run, tôi gõ:
"Mình là người ở phòng 524. Nhưng tuần trước... trong phòng chỉ có một mình mình."
Vừa đăng xong, bài viết lập tức nhảy thêm hơn chục bình luận.
Bình luận 18:
"???"
Bình luận 20:
"Cậu cố tình hù chủ thớt đúng không?"
Bình luận 21:
"Trời đất! Bài bóc phốt biến thành truyện ma học đường luôn rồi!"
Tôi tiếp tục giải thích:
"Mình nói thật. Tuần trước lịch học ít, hai bạn cùng phòng là người địa phương đều về nhà, một bạn đi du lịch. Chỉ còn mình ở lại ký túc. Mỗi tối mười một giờ mình đều uống thuốc ngủ rồi đi ngủ."
Nghĩ càng nhiều, tôi càng thấy sợ.
Liếc nhìn đồng hồ.
Đúng mười một giờ.
Theo thói quen, lúc này tôi phải uống thuốc ngủ.
Gần đây áp lực học hành quá lớn, tôi bị mất ngủ nghiêm trọng, phải đến bệnh viện kê thuốc, nên lịch sinh hoạt mấy hôm nay cực kỳ đều đặn.
Có lẽ...
Đó cũng là lý do tôi chưa từng nghe thấy những âm thanh kia.
Nhưng sau khi biết chuyện này...
Bảo tôi yên tâm ngủ sao nổi?
Nhìn căn phòng tối om, tôi chỉ muốn khóc.
Đúng là cái tật nhiều chuyện!
Đang yên đang lành trước khi ngủ lại đi lướt diễn đàn làm gì?
Thà không biết gì còn ngủ ngon hơn.
2
Tôi hít sâu một hơi rồi tiếp tục đọc bài đăng.
Lúc này, chủ thớt cũng trả lời tôi.
Chủ thớt:
"Không phải chứ... chị em đang dọa tôi đúng không?"
Tôi gần như muốn khóc:
"Mình đang nằm một mình trong phòng ký túc mà đọc được bài đăng của cậu đây. Mình cảm giác mình sắp chzc đến nơi rồi."
Bình luận 25:
"Nhìn không giống đang bịa."
Bình luận 26:
"Vậy... thật sự là chuyện tâm linh sao?"
Bình luận 27:
"Có khi nhầm phòng không? Do kết cấu tòa nhà truyền âm qua vật rắn nên rất dễ xác định sai vị trí nguồn âm."
Bình luận 28:
"Bạn học này chuyên nghiệp thật. Tự nhiên từ truyện ma thành chương trình khám phá khoa học luôn."
Bình luận 29:
"Dân xây dựng thôi."
Bình luận 30:
"Đúng vậy. Chuyện cãi nhau vì xác định nhầm phòng xảy ra mỗi học kỳ. Đều là thanh niên thời đại mới cả, đừng cái gì cũng đổ cho ma quỷ."
Đọc đến đây, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Lời giải thích này nghe hợp lý nhất.
Ban nãy tôi bị cuốn theo bầu không khí của bài đăng, lại chỉ có một mình trong phòng nên nỗi sợ bị khuếch đại.
Chủ thớt:
"Là tôi nóng vội quá. Xem ra chắc tôi tìm nhầm phòng rồi. Mai đúng thứ Bảy, tối nay cả phòng bọn tôi sẽ thức, đúng ba giờ rưỡi đi tìm cho ra thủ phạm. Cũng tiện xin lỗi bạn phòng 524 vì đã hiểu lầm."
Tôi lập tức trả lời:
"Không sao đâu, làm rõ được là tốt rồi."
Bên dưới, hàng loạt người vào hóng kết quả.
Bình luận 42:
"Tối nay tôi cũng thức. Chủ thớt nhớ cập nhật nhé."
Bình luận 43:
"+1. Tò mò không biết phòng nào mê sinh nhật đến vậy."
Tôi lưu bài viết, uống thuốc ngủ rồi đi ngủ.
Một đêm không mộng mị.
Sáng sớm hôm sau, việc đầu tiên tôi làm là mở diễn đàn xem có cập nhật gì không.
Kết quả...
Chủ thớt:
"Lạ thật. Bọn mình đi kiểm tra cả tầng trên lẫn tầng dưới rồi mà không tìm thấy phòng nào tổ chức sinh nhật."
Bình luận 57:
"Có khi họ đọc được bài đăng rồi, sợ bị bắt nên tối qua im luôn."
Chủ thớt:
"Không. Tiếng động vẫn còn."
Chủ thớt - 4 giờ 14 phút: (Đính kèm một đoạn ghi âm.)
"Mình ghi âm ngay trước cửa phòng 524. Âm thanh đúng là phát ra từ phòng này."
Cơn ngái ngủ trong tôi lập tức tan biến.
Do dự rất lâu...
Cuối cùng tôi vẫn không dám mở đoạn ghi âm.
Bình luận 61:
"Khoan đã... càng lúc càng rợn."
Bình luận 62:
"Rõ ràng không bình thường. Rốt cuộc đó là tiếng cười hay tiếng khóc vậy..."
Bình luận 63:
"Đã xác định là phòng đó rồi thì sao lần này không gõ cửa?"
Chủ thớt:
"Có gõ. Vừa gõ là tiếng động lập tức biến mất. Bọn mình đứng canh ngoài cửa không đi, một lúc sau tiếng lại xuất hiện, nhưng đèn trong phòng từ đầu đến cuối vẫn không hề bật. Cả bọn sợ quá nên chạy thẳng về phòng."
Bình luận 65:
"Bạn phòng 524 tối qua đâu rồi? Sao chẳng thấy phản hồi?"
Bên dưới toàn là người gắn thẻ tôi.
Tôi vội trả lời rằng mình không sao, chỉ là ngủ quá say.
Sau đó mở nhóm chat của phòng ký túc, kể sơ qua mọi chuyện rồi giục ba bạn cùng phòng mau quay lại.
Một mình tôi...
Thật sự không dám ở thêm nữa.
Đến chiều, cả bốn người cuối cùng cũng tụ họp đầy đủ, ngồi quây thành vòng tròn nghiên cứu bài đăng trên diễn đàn.
3
“Vậy là… ký túc xá của bọn mình thật sự có thứ không sạch sao?”
Nói đến đây, Triệu Mai bất giác run lên.
Cô ấy là người nhát gan nhất phòng, quê ở nông thôn nên khá tin vào những chuyện tâm linh.
Vương Tử cau mày hỏi tôi:
“Mấy đêm nay cậu thật sự không nghe thấy gì à? Bỏ qua tiếng cười hay tiếng hát như trong bài đăng, chỉ riêng tiếng gõ cửa thôi cũng đủ đánh thức người ta rồi.”
Tôi đành ngượng ngùng kể lại chuyện mình phải uống thuốc ngủ.
Triệu Mai vỗ vai an ủi tôi:
“May mà cậu không tỉnh. Nếu thật sự có chuyện gì, bọn mình lại không có ở đây, một mình cậu chắc bị dọa chết mất.”
Lý Tư Vũ, từ nãy đến giờ vẫn im lặng lướt bài đăng, bỗng lên tiếng:
“Mọi người có từng nghĩ… tất cả chỉ là một trò đùa không?”
Cả bọn đồng loạt nhìn sang cô ấy.
“Bài đăng này đích danh nói phòng 524 ngày nào cũng ồn ào, nhưng từ đầu đến cuối người đăng chưa từng nói mình là phòng bên cạnh hay phòng tầng dưới.”
Nghe vậy, tôi cũng chợt nhận ra có lý.
“Nếu tối qua người đó thật sự gặp chuyện kỳ quái như vậy, sao hôm nay không đến tìm bọn mình luôn?”
Rất có thể người đăng chỉ tải một đoạn ghi âm trên mạng rồi bịa ra câu chuyện này.
Triệu Mai yếu ớt lên tiếng:
“Nhưng… lỡ không phải con người thì sao? Bà nội tớ từng nói, có vài thứ… vốn chẳng chịu nói đạo lý đâu…”
Vương Tử cắt lời:
“Đừng tự dọa mình nữa!”
Cuối cùng, cả bốn thống nhất rằng tối nay sẽ thức trắng.
Dù là người hay ma, bốn người ở cùng nhau, tự tai nghe xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.
4
Mười giờ tối, ký túc xá đúng giờ tắt đèn.
Bốn chúng tôi ngồi quây lại với nhau, vừa lướt điện thoại vừa giết thời gian.
Ban đầu ai cũng hơi căng thẳng, nhưng càng về khuya càng thả lỏng, câu được câu chăng trò chuyện.
Thỉnh thoảng tôi lại mở diễn đàn xem bài đăng kia.
Đã có không ít sinh viên vào bình luận.
Nhưng điều kỳ lạ là chủ bài viết không hề xuất hiện thêm lần nào.
3 giờ 30 phút.
Một âm thanh cực kỳ nhỏ, như tiếng ai đó lục lọi túi ni-lông, từ từ vang lên rồi ngày càng rõ rệt.
Bốn chúng tôi nhìn nhau, cả người lập tức căng cứng.
Triệu Mai càng hoảng hơn, lập tức nắm chặt lấy tay tôi.
Tiếp đó là tiếng bước chân lẹp xẹp, xen lẫn tiếng kéo lê ghế trên nền nhà.
Không biết qua bao lâu, bài hát sinh nhật như trong bài đăng bắt đầu vang lên.
“Chúc mừng sinh nhật em… Chúc mừng sinh nhật em…”
Âm thanh ấy nghe như một tốp người đang hát hợp ca, lại như chỉ có một người cất tiếng.
Âm cuối bị kéo dài lê thê.
Nghe không giống chúc mừng.
Mà giống như một lời oán thán ai oán.
Tiếng hát lơ lửng trong bầu không khí tĩnh mịch.
Khiến da gà của mọi người nổi lên từng lớp.
Sau đó…
Là tiếng cười.
Kéo dài rất lâu.
Cuối cùng Triệu Mai không nhịn được nữa, giọng đã nghẹn ngào như sắp khóc:
“Mọi người… không thấy tiếng cười này… giống tiếng khóc hơn sao?”
Tôi lại rùng mình.
Đúng lúc ấy, Lý Tư Vũ ở đối diện đột nhiên giơ điện thoại lên.
Ánh sáng màn hình hắt lên gương mặt đầy vẻ nặng nề của cô.
“Bài đăng có người trả lời rồi… Họ nhắc đến một vụ tai nạn.”
Theo đường dẫn cô ấy mở ra, đó là một bài viết cũ từ năm ngoái.
Vừa nhìn thấy tiêu đề, Triệu Mai run rẩy nói:
“Là… là chị khóa trên đó… quay về rồi sao?”