Chúc Mừng Sinh Nhật 524

2

5
Bài viết cũ trên diễn đàn

“Hôm nay là sinh nhật mình, nhưng hình như không ai nhớ cả.”

Người đăng: Tiểu Nguyệt

Lầu 2: “Ôm bạn một cái, chúc mừng sinh nhật nhé!”

Lầu 3: “Mình hiểu cảm giác đó. Thật ra cứ nói thẳng với bạn bè sẽ tốt hơn. Có vài người chỉ vô tư quá thôi, không cố ý đâu.”

Chủ thớt: “Chiều nay họ ra ngoài rồi, bảo đi liên hoan, còn đăng ảnh lên mạng xã hội nữa. Thật ra cũng chẳng có gì… Chỉ là tự dưng thấy lòng trống rỗng. Có lẽ mình không xứng đáng nhận được những điều đó.”

Lầu 5: “Đừng nghĩ vậy mà! Họ là bạn cùng phòng à? Quan hệ bạn cùng phòng đại học chưa chắc đã thân đâu. Bạn thử kết thêm bạn mới xem.”

Chủ thớt: “Thôi thì tự tổ chức sinh nhật cho chính mình vậy.”

Chủ thớt: “Hơi đau đầu, chắc bị cảm lạnh rồi. Hy vọng mai sẽ khỏe hơn.”

Lầu 8: “Dạo này thời tiết đúng là thất thường, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”

Lầu 9: “Bạn ở phòng ký túc nào? Mình mang ít đồ ăn vặt sang cho.”

Chủ thớt: “Tại sao không có ai ở bên mình? Tại sao… tại sao… tại sao…”

Lầu 11: “Mình ở cùng tầng. Nghe nói xảy ra chuyện rồi. Mọi người đừng đẩy bài nữa, hãy tôn trọng người đã mất.”

Lầu 12: “Mình là bạn cùng lớp của cô ấy. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, ai cũng rất đau lòng. Là bạn cùng phòng trở về mới phát hiện. Do bệnh tình của bản thân thôi, mọi người đừng suy đoán lung tung.”

Lầu 13: “Có vẻ quan hệ giữa cô ấy với bạn cùng phòng không tốt. Haiz… đáng tiếc thật.”

Lầu 14: “Quan hệ cũng ổn mà. Thường xuyên cùng nhau đi học, cùng ăn cơm.”

Lầu 15: “Quan hệ tốt mà lại cô lập cô ấy đúng ngày sinh nhật sao?”

Lầu 16: “Mình ở phòng 523. Tối hôm đó hình như có nghe thấy chút động tĩnh, nhưng không để ý… Bây giờ nghĩ lại thấy hối hận quá.”

Lầu 17: “Chủ đề này tà quá, mình chuồn đây…”

Lầu 41: “Hình như… cô ấy quay về rồi.”

Lầu 42: “???”

Lầu 43: “Đừng đem người đã khuất ra đùa!”

Lầu 44: “Cô ấy… thật sự quay về rồi.”

 

 
 

6
Bài viết kết thúc đột ngột.

Trong bóng tối, bốn chúng tôi nhìn nhau, toàn thân lạnh toát.

Đúng lúc ấy…

Một tiếng thì thầm khe khẽ vang lên ngay bên tai tôi.

“Chúc mừng sinh nhật.”

Da gà nổi khắp người.

Tôi không dám quay đầu lại.

Lẽ nào… thật sự là chị Tiểu Nguyệt đã quay về?

Nhưng…

Chị ấy muốn làm gì?

Tôi cố ép bản thân bình tĩnh, để cái đầu đang rối như tơ vò hoạt động trở lại.

Thông thường, ma quỷ tìm đến người sống đều là vì còn chấp niệm chưa buông.

Chúng cần người giúp hoàn thành tâm nguyện còn dang dở lúc sinh thời.

Trong tiểu thuyết đều viết như vậy.

Vậy nên, có lẽ chị Tiểu Nguyệt muốn chúng tôi giúp mình hoàn thành chấp niệm.

Tôi dè dặt lên tiếng:

“Chị… có phải muốn bọn em giúp chị làm một việc gì đó không?”

Một luồng lạnh buốt áp lên gáy tôi, rồi chậm rãi lướt dọc xuống cánh tay phải.

Cuối cùng tan biến nơi đầu ngón tay.

Cảm giác ấy…

Giống hệt như có một bàn tay đang nhẹ nhàng vuốt qua cơ thể tôi.

Bộ não vừa mới khởi động lại của tôi lập tức chết máy.

Tôi không dám nhúc nhích lấy một chút.

Ở đối diện, Vương Tử bỗng trợn to mắt.

Tôi đoán cô ấy cũng vừa gặp phải chuyện giống mình.

Không biết đã trôi qua bao lâu.

Tứ chi cứng đờ dần lấy lại cảm giác.

Nhiệt độ trong phòng ký túc cũng trở về bình thường.

Bốn chúng tôi như vừa học lại cách hít thở, kinh hồn bạt vía nhìn nhau.

Triệu Mai run giọng:

“Thật sự… có sao?”

Người vốn không tin mấy chuyện này nhất là Vương Tử giờ lại quả quyết:

“Có thật. Tớ cảm nhận được.”

Lý Tư Vũ hỏi:

“Vậy… làm sao để tiễn chị ấy đi?”

Lời vừa dứt, cả căn phòng lại chìm vào im lặng.

Một lúc sau, Triệu Mai ngập ngừng nói:

“Bà nội tớ bảo, mấy thứ này đều sợ những vật mang dương khí cực mạnh, như máu gà, máu chó đen hay… nước tiểu đồng tử.”

Vương Tử lập tức bịt miệng cô ấy.

“Đừng đừng đừng! Lỡ chị ấy vẫn còn ở đây thì sao? Để người ta nghe thấy thì ngại lắm. Chị Tiểu Nguyệt, bọn em không có ý đó đâu!”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi vẫn thấy cách của mình đáng tin hơn.

Dù sao chị Tiểu Nguyệt cũng đâu phải ác quỷ.

Chỉ là một cô gái đáng thương mà thôi.

“Tớ nói sẽ giúp chị ấy làm việc đó, phản ứng của chị ấy lúc nãy… chắc không phải là từ chối nhỉ?”

Lý Tư Vũ gật đầu.

“Đúng vậy. Nếu không thì chị ấy đã chẳng rời đi dễ dàng như thế.”

Vương Tử khẽ thở phào.

“Vậy xem ra, chỉ cần giúp chị Tiểu Nguyệt hoàn thành điều chị ấy còn tiếc nuối là được.”

 

 
 

7
Dựa vào bài đăng cuối cùng mà chị Tiểu Nguyệt để lại trên diễn đàn trước khi qua đời…

Chấp niệm của chị ấy chính là nỗi cô đơn và tủi thân trong ngày sinh nhật, khi cho rằng chẳng ai quan tâm đến mình.

Vấn đề nằm ở…

Những người bạn cùng phòng đã phớt lờ và bỏ mặc chị ấy.

Triệu Mai ủ rũ nói:

“Bạn cùng phòng ngày xưa giờ biến thành ma, mấy chị ấy chắc chỉ mong tránh càng xa càng tốt, làm sao chịu quay lại được!”

Cô ấy nói không sai.

Mấy chị khóa trên đã tốt nghiệp từ lâu.

Dù ký túc xá có ma ám thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến họ.

Việc gì phải tự chuốc phiền phức.

Nghĩ vậy, cả bọn đều không khỏi chán nản.

Lý Tư Vũ động viên:

“Cứ thử trước đã.”

Cô ấy trước nay luôn là người lý trí và quyết đoán.

Ngẫm lại cũng đúng.

Ít nhất thử thì vẫn còn một tia hy vọng.

Vương Tử làm ở Ban Liên lạc Cựu sinh viên của Hội Sinh viên nên rất nhanh đã xin được thông tin liên lạc của ba người bạn cùng phòng năm xưa của chị Tiểu Nguyệt.

Chúng tôi soạn một tin nhắn gửi thử cho một người.

Không ngờ…

Đầu bên kia gần như đồng ý ngay lập tức.

Chị ấy còn nói sẽ liên lạc với hai người còn lại để cùng đến.

Điều đó khiến cả bọn đều thở phào nhẹ nhõm.

Không ngờ các chị khóa trên lại dễ nói chuyện đến vậy.

Đúng giờ hẹn.

Mười một giờ đêm, cửa phòng ký túc vang lên tiếng gõ.

Mở cửa ra.

Đó là một cô gái mặc chiếc váy liền thân đã lỗi mốt, mái tóc dài xõa ngang vai, gương mặt hơi tiều tụy.

“Tôi là Vương Lộ, bạn cùng phòng cũ của Tiểu Nguyệt.”

Có lẽ nhận ra ánh mắt của tôi, chị ấy ngượng ngùng khẽ vuốt gấu váy.

“Đây là chiếc váy hồi đại học. Nghĩ đến hôm nay đến gặp Tiểu Nguyệt nên tôi đặc biệt lục nó ra mặc.”

Thì ra là vậy.

Sự hoài niệm và tiếc nuối trong giọng nói ấy hoàn toàn không giống giả vờ.

Khác hẳn những gì chị Tiểu Nguyệt từng viết trên diễn đàn.

Sau vài câu chào hỏi, chúng tôi mời chị Vương Lộ vào phòng.

Chiếc váy ấy rõ ràng đã được cất dưới đáy tủ nhiều năm.

Lúc chị ấy đi ngang qua tôi, thoảng đến mùi giấy cũ pha lẫn mùi băng phiến.

Tôi vừa định kéo ghế mời chị ngồi.

Ai ngờ chị lại đi thẳng đến trước giường của tôi.

Đứng lặng nhìn hồi lâu.

“Đây là giường của Tiểu Nguyệt.”

Tôi bỗng thấy chị Vương Lộ hơi thiếu lịch sự.

Dù đó là sự thật.

Nhưng chỉ thẳng vào chỗ ngủ của tôi rồi bảo nơi này từng thuộc về một người đã chết…

Vẫn khiến người ta sởn tóc gáy.

Đang nghĩ vậy.

Chị Vương Lộ lại quay sang chiếc giường đối diện của Lý Tư Vũ.

Khẽ nói:

“Trước đây tôi ngủ ở đây.”

Chị thở dài.

Trong mắt ánh lên cảm xúc vô cùng phức tạp.

Khung cảnh ấy…

Dù nhìn thế nào cũng thấy quái lạ.

Vương Tử vốn nóng tính, không chịu nổi bầu không khí kỳ quặc này, liền chất vấn:

“Cái chết của chị Tiểu Nguyệt là do các chị gián tiếp gây ra đúng không? Giờ còn bắt bọn em gánh hậu quả, đúng là xui xẻo!”

Tôi vội kéo tay cô ấy.

Nói vậy hơi quá đáng.

Bây giờ chúng tôi còn đang nhờ người ta giúp.

Lỡ họ quay lưng bỏ đi thì người chịu thiệt vẫn là chúng tôi.

May đúng lúc ấy, hai chị khóa trên còn lại cũng đến, phá tan bầu không khí ngượng ngập.

Trương Tinh và Ngô Hiểu.

Hai chị cũng mặc những chiếc váy kiểu cũ giống hệt nhau.

Có lẽ ba người đã hẹn trước.

Chỉ có điều…

Trên tay chị Trương Tinh còn xách theo một chiếc hộp lớn.

Là…

Một chiếc bánh sinh nhật.

Chị hơi lúng túng, hai má ửng đỏ.

“Bữa sinh nhật năm đó chưa kịp tổ chức cho Tiểu Nguyệt… hôm nay tụi chị muốn bù lại.”

 

 
 

8
Tôi dần cảm thấy sự thật không giống như những gì bài đăng trên diễn đàn miêu tả.

Tôi thử dò hỏi:

“Các chị… có biết bài viết mà chị Tiểu Nguyệt từng đăng trên diễn đàn không?”

Cả ba người đều sững sờ.

Quả nhiên.

Họ hoàn toàn không biết.

Tôi mở bài đăng cũ đưa cho họ xem.

Vương Lộ là người cầm lấy trước.

Chị lặng lẽ đọc từng dòng.

Đọc đến giữa chừng, mắt chị mở to đầy kinh ngạc.

Vành mắt đỏ hoe.

Chị đưa điện thoại cho Ngô Hiểu rồi ôm mặt bật khóc nức nở.

Hai người còn lại đọc xong cũng đỏ cả mắt.

Tôi và các bạn cùng phòng nhìn nhau.

Không ai ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.

Vương Lộ nghẹn ngào:

“Ngày đó… đáng lẽ tụi chị chỉ cần đặt một chiếc bánh giao tận nơi là được… Sao cứ nhất quyết phải chạy vào trung tâm thành phố mua chứ…”

Ngô Hiểu nghẹn giọng:

“Đều tại mình… Chính mình là người đề nghị đi mua.”

Trương Tinh vừa vỗ lưng an ủi vừa nói:

“Cậu cũng chỉ có ý tốt thôi.”

Đợi mọi người bình tĩnh lại, họ mới kể cho chúng tôi nghe toàn bộ sự thật.

Năm ấy, quan hệ của cả phòng rất tốt.

Nhưng Tiểu Nguyệt quanh năm đau ốm, luôn cảm thấy mình là gánh nặng, cũng chẳng có nhiều bạn bè.

Thế nên tâm lý càng nhạy cảm và yếu đuối.

Một lần vô tình, Ngô Hiểu thấy Tiểu Nguyệt từng bấm thích một tiệm bánh mới mở trong trung tâm thành phố.

Vì thế cô đề nghị mọi người đến đó mua chiếc bánh ấy làm quà sinh nhật.

Muốn tạo cho Tiểu Nguyệt một bất ngờ.

Nào ngờ hôm đó mưa lớn như trút nước.

Ba người bị mắc kẹt trong nội thành, không thể quay về kịp.

Đến khi vội vã trở lại ký túc xá…

Họ chỉ thấy Tiểu Nguyệt phát bệnh.

Một mình nằm trên nền phòng.

Qua đời…

Đúng vào ngày sinh nhật của mình.

Cô ra đi trong cô độc.

Bên cạnh chỉ có một chiếc bánh kem nhỏ, cây nến trên đó đã cháy hết từ lâu.

“Đều tại bọn chị… Giá mà về sớm hơn…”

“Đáng lẽ không nên chuẩn bị bất ngờ… Phải nhắn tin cho Tiểu Nguyệt trước mới đúng… Hu hu…”

Trương Tinh khóc đến nghẹn lời.

“Không ngờ Tiểu Nguyệt lại nghĩ như vậy… Cậu ấy tưởng bọn chị đều quên sinh nhật của mình… Vậy chẳng phải suốt thời gian qua cậu ấy vẫn luôn ở đây, cô đơn chờ đợi sao?”

Ngô Hiểu nắm lấy tay cô.

“Không sao. Hôm nay chúng ta sẽ bù cho cậu ấy một bữa sinh nhật… Dù đã muộn.”

Vương Lộ khẽ tiếp lời:

“Còn phải xin lỗi Tiểu Nguyệt nữa.”

Ngay cả tôi cũng không kìm được xúc động.

Hóa ra…

Sự thật lại là như vậy.

Không hề có sự thờ ơ.

Cũng chẳng có cô lập.

Chỉ là…

Một hiểu lầm đầy bi thương.

 

 
 

9
Chị Trương Tinh lau nước mắt, cầm lấy cây bút chì trên bàn tôi.

Tôi còn đang khó hiểu thì chị lên tiếng:

“Chúng ta dùng cầu cơ bằng bút để nói chuyện với Tiểu Nguyệt đi.”

Theo phản xạ, tôi định từ chối.

Trong lòng cứ cảm thấy đây không phải là một cách hay.

Vương Lộ nói thêm:

“Chẳng phải người ta nói cầu cơ bằng bút sẽ gọi hồn ma ở gần nhất sao? Tiểu Nguyệt vẫn đang ở trong ký túc xá, vậy người được gọi đến chắc chắn là cậu ấy.”

Nghe vậy…

Quả thật cũng có lý.

Tôi vẫn còn do dự thì nhóm chat ký túc xá hiện lên một tin nhắn.

Triệu Mai: “Dù sao cũng là mấy chị ấy gọi hồn, bọn mình chỉ đứng xem thôi. Kệ đi.”

Chúng tôi thấy cũng đúng nên không phản đối nữa.

Lúc này, ký túc xá đã tắt đèn.

Chúng tôi chỉ dựa vào ánh đèn pin trên điện thoại để chiếu sáng.

Ba chị khóa trên mở chiếc bánh sinh nhật mang tới, cắm nến lên.

Sau đó đặt một tờ giấy trắng bên cạnh chiếc bánh.

Vương Lộ đưa cây bút chì cho tôi.

“Bốn em làm đi.”

Tôi thoáng sững người, theo bản năng lắc đầu.

Lý Tư Vũ lên tiếng từ chối:

“Chị Tiểu Nguyệt muốn gặp các chị chứ đâu có quen bọn em. Để bọn em làm… có ổn không?”

 

Chương trước Chương tiếp
Loading...