Chúc Mừng Sinh Nhật 524

4

Hoàn thành tiếc nuối của linh hồn thông qua nghi thức…

Để được giải thoát.

Được giải thoát…

Là bọn họ.

Còn những người phải ở lại lấp vào vị trí trống…

Là chúng tôi.

Điều kiện thay thế…

Đã hoàn thành từ lâu.

Nghi thức hôm đó…

Không phải để xóa bỏ chấp niệm.

Mà là…

Để thay thế "những người ở lại bên họ."

Tôi định hỏi xem ai là người đăng bài.

Nhưng đúng lúc ấy.

Chủ thớt vừa cập nhật.

Chủ thớt:

“Giờ tôi biết rồi. Chúng chỉ cần ba vật thế mạng. Làm sao để chúng chuyển sang nhắm vào ba người bạn cùng phòng của tôi, rồi tha cho tôi?”

Mọi lời vừa định nói…

Đều nghẹn lại.

Một luồng lạnh còn đáng sợ hơn trào lên từ dạ dày.

Khiến tôi buồn nôn.

Tôi chủ động nhắn tin riêng cho người ở lầu 32.

Hỏi xem còn cách nào giải quyết không.

Nếu có thể…

Tôi vẫn hy vọng cả bốn người đều bình an.

Đầu bên kia nhanh chóng trả lời:

“Chỉ cần không tiến hành nghi thức thay thế là được. Nếu các bạn đã làm rồi thì tôi cũng bó tay.”

“Các bạn chỉ còn cách tranh giành…Cơ hội sống duy nhất.”

Tôi chỉ thấy đầu óc choáng váng.

Quá tàn nhẫn.

Đúng lúc ấy.

Triệu Mai gọi điện xong trở về.

Cô kích động nói:

“Bà nội tớ bảo rồi! Chuyện này đúng là bắt thế mạng! Đêm đó bọn mình tiến hành nghi thức cầu cơ bằng bút, tức là đã đồng ý trở thành vật thế mạng.”

Lời bà nội cô…

Hoàn toàn trùng khớp với lời trên diễn đàn.

Vương Tử tức tối:

“Đây là ép mua ép bán à? Có ai đồng ý đâu!”

Tôi vội hỏi:

“Thế còn cách giải quyết?”

Triệu Mai nghiêm túc đáp:

“Từ bây giờ, bọn mình phải hạ thấp cảm giác tồn tại, khiến chúng không tìm được mình.”

“Hạ thấp cảm giác tồn tại…”

Lý Tư Vũ nghi hoặc:

“Thật sự được sao? Không cần làm hình nhân giấy để chắn tai họa à?”

Triệu Mai vội xua tay.

“Không được dùng hình nhân giấy! Kiểu bắt thế mạng này chủ yếu dựa vào thông tin cá nhân để xác định vị trí. Vậy nên bọn mình cứ sinh hoạt bình thường, giảm cảm giác tồn tại, đồng thời làm ngơ trước mọi hiện tượng kỳ lạ trong ký túc xá.

Nếu cậu làm hình nhân giấy…

Chẳng phải tự nói với chúng rằng mình đang ở đây sao!”

Nghe xong.

Chúng tôi nửa tin nửa ngờ.

Nhưng rốt cuộc cũng chẳng ai hiểu chuyện này hơn Triệu Mai.

Vương Tử lại khá lạc quan.

Nghe nói có cách giải quyết liền tươi cười.

“Quá tốt rồi! Chỉ cần làm theo lời Tiểu Mai nói, chắc sẽ không sao đâu!”

 

 
 

13
Buổi chiều.

Tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn, không đến lớp.

Thật sự…

Không còn chút tinh thần nào.

Lý Tư Vũ nhắn cho tôi:

“Tiêu Nhiên, cậu bị thầy Lưu ghi sổ rồi. Đúng lúc lại bị gọi trả lời câu hỏi nữa, chị em bất lực không cứu nổi.”

Thầy Lưu là vị giáo sư già bảo thủ nhất khoa chúng tôi.

Ai dám trốn tiết của thầy…

Thì xác định bị làm khó suốt cả học kỳ.

Thậm chí thầy còn nhớ đến tận lúc bạn tốt nghiệp.

Nhưng giờ…

Chuyện đó đâu còn quan trọng.

Mạng tôi còn sắp không giữ được, ai rảnh mà lo mấy chuyện này.

Nỗi lo âu quấn chặt lấy tôi.

Rốt cuộc…

Có nên nói sự thật cho họ biết không?

Vạch trần rằng trong bốn người chúng tôi…

Có một kẻ phản bội.

Hay là…

Tự mình trở thành người sống sót duy nhất?

Còn một chuyện nữa.

Nếu kẻ phản bội là Triệu Mai…

Thì chẳng phải phương pháp cô ấy đưa ra sẽ hại chết tất cả chúng tôi sao?

Tôi như một cái xác không hồn, đứng giặt quần áo trong phòng giặt.

Sinh viên qua lại tấp nập.

Thế nhưng…

Dường như chẳng ai nhìn thấy tôi.

Ngay cả cô bạn cùng lớp ở phòng đối diện, vốn rất thân với tôi…

Cũng không hề chào hỏi.

Tôi vặn chặt vòi nước.

Đột nhiên cảm thấy…

Mình đã nắm được một đầu mối.

Quần áo nhỏ nước dưới ánh nắng.

Chỉ còn tiếng nước tí tách rơi xuống nền gạch.

Tách…

Tách…

Tách…

Như tiếng đếm ngược.

Tôi hiểu rồi.

Tôi hiểu rồi!

Là…

Bị mọi người lãng quên và làm ngơ.

Đó chính là chấp niệm của chị Tiểu Nguyệt.

Khi tất cả mọi người dần dần quên mất sự tồn tại của chúng tôi…

Quá trình thay thế sẽ hoàn tất!

Chúng tôi…

Sẽ thay thế ba người bạn cùng phòng năm xưa của chị Tiểu Nguyệt, mãi mãi ở bên chị ấy.

Còn Vương Lộ, Trương Tinh và Ngô Hiểu…

Sẽ quay trở lại ký ức của mọi người.

Nói cách khác…

Chủ nhân bài đăng trên diễn đàn…

Chính là Triệu Mai!

Cô ấy đang cố tình dẫn dắt chúng tôi…

Đẩy nhanh quá trình bị thay thế.

Nghĩ thông suốt mọi chuyện.

Tôi lập tức ôm chậu quần áo chạy về ký túc xá.

Giờ tan học đã qua.

Nhưng phòng 524 vẫn trống không.

Tôi mở điện thoại.

Trong nhóm chat ký túc xá có tin nhắn mới.

“Bọn mình thuê một phòng suite ở khách sạn ngoài trường rồi, định ở đó vài hôm. Tiêu Nhiên, cậu cũng mau đến đi!”

“Ý của Tiểu Mai đấy. Ra ngoài trường ở vài ngày, không xuất hiện thì cảm giác tồn tại chẳng phải sẽ xuống thấp nhất sao? Lại còn khỏi phải đối mặt với mấy thứ kỳ quái trong ký túc, đúng là một công đôi việc.”

Tôi vội nhắn riêng cho Lý Tư Vũ.

“Mau quay về! Triệu Mai có vấn đề!”

Năm phút trôi qua.

Không có ai trả lời.

Tôi lại nhắn cho Vương Tử.

Kết quả…

Vẫn bặt vô âm tín.

Xong rồi.

Tôi không biết Triệu Mai đã dùng cách gì để khống chế họ.

Đến khi trời gần tối.

Triệu Mai gửi cho tôi một tin nhắn.

“Cậu biết rồi.”

“Xin lỗi.”

“Mình muốn được sống.”

Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác bất lực.

Không còn muốn làm gì nữa.

Cha mẹ tôi đều mất từ khi tôi còn nhỏ.

Tôi lớn lên trong cô nhi viện.

Bạn bè cũng chẳng có mấy người.

Sẽ chẳng có ai nhớ đến tôi.

Nếu trở thành một hồn ma…

Có thể cùng Lý Tư Vũ và Vương Tử lang thang khắp nơi.

Có lẽ…

Cũng sẽ không còn cô đơn.

Ngẫm lại…

Hình như cũng không tệ.

 

 
 

14
Không biết từ lúc nào.

Tôi thiếp đi.

Đến khi tỉnh lại.

Bên ngoài đã sáng bừng.

Nhưng điều kỳ lạ là…

Trong phòng ký túc chỉ còn lại chiếc giường của tôi.

Ba chiếc giường còn lại…

Trống trơn.

Tôi bật dậy, lao ra mở cửa.

Đúng lúc một bạn nữ phòng đối diện bước ra ngoài.

Bị tôi dọa đến giật mình.

“Tiêu Nhiên! Cậu làm gì mà hốt hoảng thế? Muốn dọa chết người à?”

Tôi lắp bắp chỉ vào ba chiếc giường trống trong phòng.

“Bạn cùng phòng của mình…Biến mất hết rồi!”

Cô ấy bước tới sờ trán tôi.

“Có sốt đâu nhỉ? Sao lại nói mê sảng thế?”

Nói xong, cô vẫy tay.

“Còn phải đi học tiết đầu, mình đi trước nhé!”

 

 
 

15
Tôi trở thành…

Người duy nhất của phòng 524.

Trong hồ sơ nhà trường.

Ba người họ đều được ghi là tự nguyện thôi học từ năm nhất.

Thủ tục làm rất qua loa.

Nhưng chẳng ai nghi ngờ.

Ngược lại.

Trong cơ sở dữ liệu của Ban Liên lạc Cựu sinh viên…

Tôi nhìn thấy thông tin hiện tại của Vương Lộ, Trương Tinh và Ngô Hiểu.

Từ "mất tích"…

Họ đã trở thành những người có cuộc sống riêng.

Như thể…

Chưa từng biến mất khỏi thế giới này.

Tôi tiếp tục cuộc sống đại học.

Chỉ là…

Thỉnh thoảng vẫn không thể phân biệt được.

Những gì mình từng trải qua…

Là sự thật.

Hay chỉ là một cơn ác mộng.

“Tiêu Nhiên. Em trả lời câu hỏi này.”

Thầy Lưu tiết nào cũng gọi tên tôi.

Muốn học tiết của thầy…

Phải tập trung gấp mười hai lần bình thường.

Tan học.

Lúc đi ngang bục giảng.

Thầy Lưu vừa thổi lá trà trong bình giữ nhiệt vừa gọi tôi lại.

“Hôm nay trả lời khá lắm. Điểm bài kiểm tra lần trước cũng tốt. Sau này không được trốn học nữa. Thầy nhớ đấy.”

Tôi liên tục gật đầu.

Đêm xuống.

Nằm trong căn phòng ký túc chỉ còn một mình.

Gió lùa qua khe cửa sổ.

Phát ra những tiếng rên khe khẽ.

Mơ hồ…

Nghe như giai điệu của bài Chúc mừng sinh nhật.

Theo cơn gió…

Bay tới.

Rồi tan đi.

Mang theo một cảm giác…

Như mọi thứ cuối cùng cũng đã lắng xuống.

Chỉ còn lại…

Sự bình yên của một cuộc chờ đợi vô tận.

 

 
 

16
Hồ sơ Dị đàm
Tên: 524 – Chúc mừng sinh nhật

Nguồn gốc:
Tháng 10 năm 1997, nữ sinh Lâm Tiểu Nguyệt phát bệnh qua đời trong ký túc xá nữ đúng vào đêm sinh nhật. Ba người bạn cùng phòng khi đó đang ở bên ngoài nên không kịp phát hiện.

Mô tả:
Hiện tượng bất thường này không phải là hồn ma theo nghĩa truyền thống, mà là một quy tắc được hình thành từ chấp niệm mãnh liệt kết hợp với ký ức của không gian.

Cốt lõi của dị đàm này không phải ác ý.

Mà là…

Nỗi cô độc vĩnh cửu và khát vọng méo mó được có người bầu bạn.

Mức độ nguy hiểm: A-

Điều kiện kích hoạt thấp.
Khả năng ô nhiễm nhận thức rất mạnh.
Sau khi kích hoạt không thể đảo ngược.
Biện pháp ứng phó:

Không để ý đến các bài đăng câu tương tác trên diễn đàn về tiếng ồn của phòng 524.
Tuyệt đối cấm mọi hình thức cầu nguyện, ước nguyện hoặc nghi lễ tưởng niệm tập thể.
Tìm một mỏ neo ngoài quy tắc. (Đã từng có một người sống sót vì bị giáo sư ghi nhớ do trốn học, nhờ vậy không bị quy tắc xóa khỏi ký ức.)
Cảnh báo:

Bất kỳ ai cố gắng lợi dụng quy tắc để hy sinh người khác nhằm cứu bản thân…

Đều sẽ làm tăng đáng kể khả năng chính mình bị quy tắc chọn làm mục tiêu.

Chương trước
Loading...