Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Chúc Mừng Sinh Nhật 524
3
Triệu Mai cũng phụ họa.
Nếu biết người phải chơi cầu cơ bằng bút là chúng tôi thì ban nãy có đánh chết cũng chẳng đồng ý.
Vương Lộ giải thích:
“Nhưng bây giờ người bị Tiểu Nguyệt bám theo là bốn em mà. Chỉ khi các em làm cầu nối, cậu ấy mới xuất hiện.”
Lý do này…
Nghe cũng có vẻ hợp lý.
Trương Tinh nói:
“Nói cho cùng, bọn chị đến đây là để giúp các em giải quyết chuyện này. Nếu không muốn thì bọn chị có thể đi ngay bây giờ.”
Tôi khẽ nhíu mày.
Luôn có cảm giác thái độ của chị ấy hơi kỳ lạ.
Giống như đang ép chúng tôi phải làm.
Nhưng…
Quả thật chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
Không nghĩ ra lý do để từ chối.
Lại tin rằng chị Tiểu Nguyệt sẽ không hại mình.
Sau khi bàn bạc, cả bốn vẫn đồng ý.
3 giờ 25 phút.
Đã gần đến thời điểm chị Tiểu Nguyệt thường xuất hiện.
Bốn chúng tôi ngồi xổm trên nền nhà, chồng tay lên nhau, cùng nắm lấy cây bút chì.
Rồi bắt đầu đọc câu thần chú quen thuộc.
“Bút tiên, bút tiên… ngươi là tiền kiếp của ta, ta là kiếp này của ngươi…”
Ba chị khóa trên đứng quây quanh chiếc bánh, chăm chú nhìn chúng tôi.
Ngọn nến bỗng chao đảo dữ dội.
Cây bút…
Khẽ rung lên.
Lần đầu tiên tận mắt chứng kiến cảnh tượng như thế này, hơi thở tôi trở nên gấp gáp.
Lý Tư Vũ vẫn khá bình tĩnh, hỏi câu đầu tiên:
“Bút tiên… ngươi là ai?”
Tôi hoàn toàn không dùng chút sức nào.
Có một lực vô hình kéo tay tôi trượt trên mặt giấy.
Tim đập như trống dồn.
Tôi căng thẳng nhìn đầu bút để lại từng nét trên tờ giấy trắng.
【Nguyệt】
Trương Tinh đứng bên cạnh thì thầm:
“Là cậu ấy… thật sự là cậu ấy…”
Ba chị đều vô cùng kích động.
Dù cố kìm nén, nước mắt vẫn lặng lẽ rơi xuống.
Vương Lộ nghẹn ngào:
“Tiểu Nguyệt… xin lỗi… xin lỗi cậu… Giá mà hôm đó có một người ở lại với cậu thì tốt biết mấy… Xin lỗi…”
Ba giọng nói hòa vào nhau.
Liên tục nói lời xin lỗi với Tiểu Nguyệt.
Chứa đầy hối hận…
Và nhớ nhung.
Cổ tay tôi lại bị kéo di chuyển.
Tôi nín thở.
Nhìn cây bút viết lên giấy những nét chữ xiêu vẹo.
【Không trách các cậu.】
【Mình chỉ muốn cùng mọi người đón sinh nhật thôi.】
Nước mắt Vương Lộ càng rơi nhiều hơn.
Vừa khóc, chị vừa hỏi:
“Tiểu Nguyệt… bây giờ cậu vẫn ổn chứ?”
Đầu bút khựng lại.
Rồi chậm rãi viết xuống khoảng giấy trống.
【Mình rất lạnh.】
【Rất cô đơn.】
【Nhưng nhìn thấy các cậu vui vẻ…】
Ngay sau đó…
Trên giấy hiện lên một khuôn mặt cười.
Tôi khẽ nói:
“Chị Tiểu Nguyệt bảo các chị đừng khóc.”
Dù nến vẫn cháy.
Trong phòng vẫn lạnh buốt.
Nhưng khi hiểu lầm được hóa giải.
Lòng tôi lại thấy ấm áp lạ thường.
Mọi cảm giác khó chịu ban nãy đều tan biến.
Chỉ là…
Cánh tay tôi bắt đầu tê dại.
Ngô Hiểu lại hỏi Tiểu Nguyệt xem bây giờ tổ chức sinh nhật cho chị có được không.
Trên giấy hiện ra một chữ:
【Được.】
Thế là…
Bốn chúng tôi vẫn giữ nguyên tư thế cầm bút.
Cùng ba chị khóa trên đồng thanh hát bài chúc mừng sinh nhật.
“Chúc mừng sinh nhật… Chúc mừng sinh nhật…”
Dưới ánh nến vàng nhạt.
Bóng của ba chị in lên tường khẽ lay động, méo mó.
Giống như bóng phản chiếu trên mặt nước.
Theo ngọn nến chập chờn mà gợn sóng.
10
Đột nhiên.
Âm thanh kỳ lạ quen thuộc lại vang lên.
Một giọng nữ khe khẽ…
Không thuộc về bất kỳ ai có mặt ở đây.
Lặng lẽ hòa vào bài hát sinh nhật của chúng tôi.
Chỉ có điều…
Lần này.
Trong giọng hát không còn chỉ có sự ai oán.
Mà còn nhiều thêm niềm vui…
Niềm hân hoan của một tâm nguyện cuối cùng cũng được hoàn thành.
Tôi và Lý Tư Vũ nhìn nhau.
Cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Chị Vương Lộ cắt một miếng bánh, ngay ngắn đặt trước giường của tôi.
“Tiểu Nguyệt…
Chúc mừng sinh nhật.”
Sau gáy tôi hơi tê dại.
Hành động của chị Vương Lộ…
Cho tôi cảm giác như đang coi chiếc giường của tôi là một ngôi mộ để cúng tế.
Nhưng nghĩ lại.
Nơi này thật sự có một hồn ma.
Thế nên tôi đành ép mình bỏ qua cảm giác khó chịu ấy.
Đúng lúc đó.
Cây bút đang dựng đứng lại chuyển động.
Lần này, nó viết:
【Cảm ơn mọi người vẫn còn nhớ đến mình.】
【Ở lại với mình nhé.】
Một luồng khí lạnh bò dọc theo sống lưng tôi.
Thế nhưng Ngô Hiểu lại nở nụ cười chân thành.
Trong nụ cười ấy có sự vui mừng…
Và cả sự thanh thản.
Chị vỗ vai tôi.
“Không sao nữa.
Mọi chuyện đã giải quyết rồi.”
Tâm trạng của chị cũng khiến tôi bị lây.
Tạm thời gạt hết những nghi ngờ sang một bên.
Chúng tôi hoàn tất toàn bộ nghi thức tiễn Bút Tiên.
Mọi việc diễn ra rất suôn sẻ.
Cuối cùng…
Chuyện cũng kết thúc.
Thế nhưng.
Đêm hôm sau.
Tôi nằm mơ.
Trong mơ.
Tôi đứng trên hành lang của một tòa nhà giảng đường.
Tiếng hát Chúc mừng sinh nhật vang vọng trong hư không.
Trong trẻo.
Xa xăm.
Tôi liên tục mở hết cánh cửa lớp học này đến lớp học khác.
Nhưng mãi vẫn không tìm thấy nơi phát ra tiếng hát.
Tôi càng lúc càng sốt ruột.
Thế mà hành lang ấy dường như không có điểm cuối.
Đi mãi…
Đi mãi…
Vẫn không thể thoát ra.
Cơn ác mộng hành hạ tôi suốt cả đêm.
Sáng tỉnh dậy.
Tôi gần như kiệt sức.
Đành mang theo đôi mắt thâm quầng đi học tiết đầu buổi sáng.
Khổ không tả nổi.
Ba người còn lại trong phòng…
Cũng chẳng khá hơn.
“Các cậu… cũng gặp ác mộng à?”
Vương Tử uể oải gật đầu.
Bộ dạng như chẳng còn gì để luyến tiếc cuộc đời.
Triệu Mai lắp bắp:
“Không lẽ… vẫn chưa kết thúc sao?”
Lý Tư Vũ xoa thái dương, cố dùng khoa học giải thích:
“Bọn mình vừa trải qua chuyện đó nên áp lực tâm lý quá lớn. Phản ánh vào giấc mơ cũng là chuyện bình thường.”
Triệu Mai nghe vậy liền gật đầu lia lịa.
“Đúng đúng! Bà nội tớ từng nói, sau khi gặp ma thì dương khí sẽ suy yếu. Chỉ cần phơi nắng nhiều để bù dương khí là được.”
Ba người họ tự thuyết phục lẫn nhau.
Nhưng trong lòng tôi vẫn thấp thỏm bất an.
Dù sao cũng chẳng thể tập trung nghe giảng.
Tôi lén mở diễn đàn.
Muốn tìm lại bài viết từng tố cáo phòng chúng tôi.
Nhưng…
Tìm thế nào cũng không thấy.
Bài viết…
Đã biến mất.
Bị xóa sạch không còn dấu vết.
Nghĩ lại cũng thấy hợp lý.
Chuyện của chị Tiểu Nguyệt đã được giải quyết.
Phòng 524 sẽ không còn phát ra những âm thanh quấy rầy người khác vào ban đêm nữa.
Bạn học kia xóa video cũng chẳng có gì lạ.
11
Tan học.
Triệu Mai kéo cả bọn ra bãi cỏ cạnh hồ trong trường để phơi nắng.
Có lẽ lời nói về việc bổ sung dương khí là thật.
Tâm trạng tôi dần bình tĩnh hơn.
Vương Tử giơ tay phải lên che ánh nắng chiếu vào mắt.
Đúng lúc ấy.
Cô bỗng nghi hoặc nói:
“Vết sẹo trên tay tớ… sao lại biến mất rồi?”
Cô lật qua lật lại ngón trỏ tay phải.
Nơi đó trơn láng.
Không còn chút dấu vết nào.
Lý Tư Vũ chẳng mấy để tâm.
“Sẹo theo quá trình trao đổi chất của cơ thể mà mờ dần cũng bình thường thôi.”
Nhưng Vương Tử rõ ràng không chấp nhận lời giải thích ấy.
“Tớ từng khâu mấy mũi cơ mà. Loại sẹo này không thể biến mất được.”
Không ai để ý đến chuyện nhỏ ấy.
Nhưng…
Sau khi trở về ký túc xá.
Lý Tư Vũ đột nhiên hét thất thanh.
Chúng tôi lập tức nhìn sang.
Trên giá để giày của cô.
Giữa mấy đôi giày thể thao.
Ngay ngắn xuất hiện một đôi dép nhựa kiểu cũ.
Đế dép mòn vẹt.
Còn dính những vệt bùn đã khô đen.
Như thể vừa bước từ một cơn mưa của mười mấy năm trước vào đây rồi cởi ra.
Nằm lạc lõng giữa những đôi giày sạch sẽ.
Vô cùng chói mắt.
Vương Tử hỏi:
“Tư Vũ, đây không phải dép của cậu chứ?”
Mặt Lý Tư Vũ trắng bệch.
“Sao tớ có thể có loại dép này được!”
Vương Tử nghi ngờ:
“Có trộm vào phòng à?”
“Tên trộm không lấy đồ lại đi để một đôi dép ở đây làm gì?”
Vương Tử liếc chiếc laptop đặt chình ình trên bàn.
Rồi im lặng.
Nhưng…
Chuyện vẫn chưa dừng lại.
Tôi mở tủ quần áo.
Một chiếc áo sơ mi trắng…
Mà tôi chưa từng nhìn thấy.
Lặng lẽ treo ở vị trí dễ thấy nhất.
Nó tỏa ra mùi cũ kỹ.
Không phải mùi mốc.
Mà là mùi xà phòng hòa cùng hương nắng.
Một mùi hương đã bị thời gian phong kín.
Rất quen thuộc.
Nhưng nhất thời tôi không nhớ đã ngửi thấy ở đâu.
Mọi chuyện…
Quá bất thường.
Tôi bảo Vương Tử dùng dữ liệu nội bộ của Ban Liên lạc Cựu sinh viên để tra thông tin hiện tại của ba chị khóa trên.
Nhưng…
Điều tra được một tin như sét đánh ngang tai.
“Ba người họ…
Đã mất tích ngay từ năm đó.
Đến giờ vẫn chưa tìm thấy.”
Máu trong người tôi như đông cứng.
Mất tích?
Vậy…
Ba người đến tìm chúng tôi tối hôm đó…
Là ai?
Mùi hương từ chiếc tủ quần áo mở hé vẫn thoang thoảng bay tới.
Đột nhiên.
Tôi nhớ ra rồi.
Mùi hương ấy…
Giống hệt mùi trên người chị Vương Lộ tối hôm đó.
Mọi chuyện…
Không hề kết thúc.
Nó chỉ đang phát triển theo hướng…
Ngày càng mất kiểm soát.
12
Triệu Mai hoảng hốt:
“Ý cậu là sao? Hôm đó chẳng phải bọn mình đã gặp cả ba chị ấy sao?”
Lý Tư Vũ nói:
“Nghĩ kỹ lại thì họ đúng là rất kỳ lạ. Trẻ quá… Mọi người không thấy vậy sao?”
Vương Tử đề nghị:
“Hay là vứt hết mấy thứ quái quỷ này đi?”
Triệu Mai lắc đầu:
“Nếu theo mô-típ truyện ma thì chúng sẽ tự quay về chỗ cũ.”
Tôi chợt nhớ quê Triệu Mai rất tin mấy chuyện tâm linh.
“Mai này, hay cậu gọi hỏi người nhà xem tình huống của bọn mình có cách giải quyết nào không?”
Triệu Mai gật đầu, mặt mếu máo đi ra ngoài gọi điện.
Tôi mở diễn đàn tìm manh mối.
Một bài đăng mới vừa được đẩy lên đầu.
“Cầu cứu! Trong ký túc xá luôn xuất hiện những đồ vật không thuộc về bọn mình, mà bạn cùng phòng cũng trở nên rất kỳ lạ…”
Những điều được mô tả…
Giống hệt phòng chúng tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn Lý Tư Vũ và Vương Tử đang ngồi trên ghế, bất an cầm điện thoại.
Rồi nhìn Triệu Mai vẫn đang gọi điện ngoài cửa.
Bài viết này…
Là do một trong ba người họ đăng.
Tôi lướt thật nhanh, bỏ qua những bình luận vô ích.
Lầu 32:
“Đây gọi là 'cựu vật ký sinh'. Nói đơn giản là một dạng bắt thế mạng! Những món đồ cũ chính là mỏ neo giúp linh hồn xâm nhập vào hiện thực. Chủ thớt, các bạn đã bị đánh dấu rồi.”
Lầu 33:
“Nhưng việc thay thế này có điều kiện rất nghiêm ngặt, ít nhất phải trải qua một nghi thức. Chẳng lẽ các bạn ngu ngốc đi chơi trò gọi hồn nào đó à? Nếu vậy thì đúng là tự chuốc lấy.”
Tim tôi chùng xuống.
Nghi thức.
Cầu cơ bằng bút.