CHUYỆN CŨ GIỚI XÃ HỘI ĐEN

1

Từ những năm 2000 trở đi, chiến dịch truy quét xã hội nâu và t ộ i p h ạ m có tổ chức trong nước ngày càng được đẩy mạnh.


Những “ô dù chống lưng” cho các thế lực hắc ám lần lượt sa lưới, thỉnh thoảng lại có người bị bắt bỏ tò

.

Để tồn tại, rất nhiều băng nhóm xã hội nâu bắt đầu thay đổi phương thức hoạt động.

1

Chúng hoàn tất việc tích lũy vốn ban đầu thông qua các hoạt động p h ạ m p h á p, sau đó dùng số tiền ấy để thâm nhập vào các ngành nghề truyền thống.


Khách sạn, nhà hàng, vật liệu xây dựng, xe cũ… ngành nào cũng có bóng dáng của chúng.


Trong đó, bất động sản là ngành phát triển nhanh nhất những năm ấy, đồng thời cũng thu hút nhiều kẻ tham gia nhất.


Tập đoàn Tân Thành nơi tôi làm việc chính là một công ty bất động sản chuyển mình thành công như vậy.


Từ năm 2005, tôi đã làm tài xế kiêm vệ sĩ cho Hoàng Tân Thành, thay ông ta xử lý không ít việc.


Sau này, ông ta trở thành doanh nhân ưu tú, còn tôi cũng nhận được khoản báo đáp hậu hĩnh.


Những đêm khuya, khi nhớ lại những chuyện đã trải qua suốt bao năm qua…

Từng chuyện một, rõ mồn một trước mắt.

Tôi biết mình đã sai.

Nhưng tôi bất lực, chỉ có thể sai nối tiếp sai.


2

Hoàng Tân Thành là trùm xã hội đen của thành phố. Thời kỳ đỉnh cao, ông ta nắm giữ một phần năm các hoạt động kinh tế ngầm trong thành phố.

Nếu không phải khởi nghiệp muộn hơn người khác, con số ấy có lẽ còn lớn hơn.


Năm 2007, tình hình trong thành phố trở nên căng thẳng, rất nhiều người bị mạnh tay tống vào tò.


Cũng trong năm ấy, Hoàng Tân Thành quyết tâm “tẩy trắng” bản thân.

Ông ta bán sạch các nguồn thu p h i p h á p, gom vốn, rồi thành lập một công ty trong ngành bất động sản — lĩnh vực đang phát triển đ i ê n c u ồ n g lúc bấy giờ.

Công ty ấy chính là Tập đoàn Tân Thành sau này.


Dựa vào các thủ đoạn đặc biệt cùng mạng lưới quan hệ của mình, chỉ trong sáu năm ngắn ngủi, ông ta đã biến Tân Thành thành ngôi sao sáng của ngành địa ốc trong thành phố.

Sau đó lại không ngừng đấu thầu đất đai, liên tục dùng đòn bẩy tài chính, trong thời gian cực ngắn đã c ư ớ p đi phần lớn “miếng bánh” của thị trường.


Vì tốc độ mở rộng quá nhanh, thủ đoạn quá hung hãn, động chạm lợi ích của người khác nên đã khiến các công ty bất động sản cùng ngành vô cùng bất mãn.

Để đánh sập Tập đoàn Tân Thành, bọn họ bắt tay cấu kết với nhau, rồi gây ra những chuyện về sau.


3

Tối ngày 2 tháng 4 năm 2013, một lãnh đạo họ Mạnh của Sở Xây dựng mời Hoàng tổng đi ăn.


Hôm đó tôi đứng canh ngoài cửa nên không biết trên bàn ăn họ nói gì, chỉ biết sau khi bữa tối kết thúc, lúc tôi lái xe đưa Hoàng tổng về nhà, qua gương chiếu hậu tôi thấy sắc mặt ông ta cực kỳ khó coi.


Sau khi hỏi nguyên nhân mới biết, vị lãnh đạo họ Mạnh kia nhiều năm nay vẫn âm thầm biển thủ công quỹ. Trước đó ông ta luôn dùng đủ loại danh nghĩa để che giấu nên chưa từng bị phát hiện, nhưng gần đây không hiểu sao lại bị người ngoài hệ thống tố giác, cấp trên đã chuẩn bị cử người xuống điều tra chuyện biển thủ.


Hiện giờ ông ta đang tìm cách cứu vãn, tiền có thể lấy ra đều đã lấy ra hết, nhưng vẫn chưa đủ.

Dựa vào việc nhiều năm qua luôn giúp đỡ Hoàng tổng, ông ta yêu cầu Hoàng tổng đưa mình hai chục triệu tệ.

Mười triệu để lấp sổ sách, mười triệu còn lại dùng để chạy quan hệ.


Mặc dù lúc ấy tài khoản của Tân Thành cũng chẳng còn bao nhiêu tiền, nhưng xét tới giá trị to lớn mà lãnh đạo Mạnh mang lại cho tập đoàn, Hoàng tổng vẫn quyết định đưa số tiền đó cho ông ta.


Ban đầu tôi nghĩ Hoàng tổng bực bội là vì hai chục triệu này, nhưng ông ta lại nói:

“Không phải chuyện tiền nong. Tôi hiểu lão Mạnh, lão lăn lộn quan trường mấy chục năm, làm việc kín kẽ vô cùng. Người trong hệ thống còn không nắm được điểm yếu của lão, vậy mà lại bị người ngoài tố giác… chắc chắn là mấy công ty bất động sản kia. Thấy Tân Thành kiếm tiền đỏ mắt nên muốn động vào cây hái ra tiền của tôi!”


Lúc đó tôi cảm thấy Hoàng tổng nói có lý, chuyện này chắc chắn có liên quan đến đám ông chủ kia.

Nhưng mọi chuyện đã đến nước này, phía tập đoàn cũng không tiện gây thêm động tĩnh gì nữa.

Chúng tôi cho rằng chỉ cần đưa tiền cho lãnh đạo Mạnh, giúp ông ta vượt qua cửa ải này thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Ai ngờ đâu, thứ bọn họ giăng ra lại là một cái bẫy liên hoàn.


4

Một tháng sau, sáng sớm tôi lái xe đi đón Hoàng tổng thì thấy ông ta đang nổi trận lôi đình, đập phá đồ đạc trong nhà.

Nghe thấy động tĩnh, tôi bước vào thì thấy ông ta cầm gậy golf, gần như đập nát mọi thứ trong phòng khách.


Thấy tôi tới, Hoàng tổng tiện tay ném cây gậy sang một bên, cầm áo khoác trên sofa lên rồi nói:

“Đi công ty.”

Nói xong liền bước ra cửa.

Tôi vội vàng chạy theo lái xe.


Trên đường, tôi cẩn thận hỏi:

“Hoàng tổng, xảy ra chuyện gì vậy?”


Ông ta hít sâu một hơi rồi cố kìm nén cảm xúc nói:

“Giám đốc ngân hàng Lý nói tập đoàn chúng ta dùng đòn bẩy quá nhiều, rủi ro quá cao nên từ chối khoản vay.”


“Vậy ông có thể tìm ngân hàng khác mà, đâu cần đập đồ như vậy.”

“Tôi đã liên hệ các ngân hàng khác rồi. Tất cả đều cùng một giọng điệu với bên ông Lý. Nói trắng ra là không muốn cho vay.”


Tôi im lặng vài giây rồi hỏi:

“Vậy ông định làm sao?”


Hoàng tổng nhắm mắt, nhíu mày, hít sâu.

“Về công ty trước đã. Bây giờ là lúc cần tiền nhất. Ngân hàng không cho vay thì vẫn còn chỗ khác cho vay. Ngân hàng ngầm, tín dụng dân gian… không được nữa thì huy động vốn. Tôi không tin trong tay có từng ấy đất mà không ai chịu cho tôi vay.”


Nói xong, ông ta suy nghĩ thêm rồi bảo:

“Cậu đi điều tra xem dạo này mấy ông giám đốc ngân hàng kia qua lại với ai, rồi về báo cho tôi.”


5

Vốn dĩ giám đốc ngân hàng đã là đối tượng được chú ý, rất nhiều người biết hành tung của họ.

Chỉ cần tìm người bên cạnh họ, biếu chút quà là có thể dễ dàng nắm được sơ bộ lịch trình gần đây.

Sau đó lọc ra một số địa điểm nhất định như nhà hàng, trà quán, câu lạc bộ… rồi kiểm tra camera giám sát là biết họ từng đi đâu, gặp ai.


Tôi mất một tuần để điều tra hành tung của bảy vị giám đốc ngân hàng, phát hiện gần đây họ qua lại rất thân thiết với các công ty bất động sản khác, trong thời gian ngắn đã gặp nhau nhiều lần.


Sau khi tôi báo việc này cho Hoàng tổng, ông ta nổi trận lôi đình.

“Mẹ kiếp, tao biết ngay mà! Chính bọn chúng đang chơi tao! Đầu tiên làm hậu thuẫn của tao gặp chuyện, rút cạn tiền mặt của tao, sau đó ép ngân hàng ngừng cho vay. Bọn chúng biết chắc tao không thể tăng đòn bẩy nữa nên muốn dồn tao vào chỗ chết!”


Trước đó đã nói rồi, lý do Tân Thành phát triển nhanh như vậy là vì Hoàng tổng thích vay tiền mua đất, rồi lại dùng đất đó tiếp tục thế chấp vay tiền, lặp đi lặp lại nhiều vòng tạo thành đòn bẩy tài chính.

Cách làm này có điểm yếu chí mạng là rủi ro cực lớn. Chỉ cần chuỗi vốn bị đứt, cả hệ thống đòn bẩy sẽ sụp đổ.


Vì thế tôi hỏi:

‘Ông vay được tiền chưa?”


Hoàng tổng lắc đầu.

“Không. Một xu cũng không xoay nổi. Đám chó đó muốn dồn tao vào chỗ chết.”

 

Tôi không nói gì, chuyện kiểu này tôi không chen vào được.

Chỉ thấy Hoàng tổng đi đi lại lại trong văn phòng, cuối cùng bước tới trước cửa kính sát đất.


Ông ta nhìn thành phố bên ngoài rồi nói với tôi:

“Gọi toàn bộ lãnh đạo cấp cao đến đây, tôi muốn họp khẩn.”


Tôi gật đầu.

“Vâng.”


Vừa đi được hai bước, Hoàng tổng gọi tôi lại.

“Đợi đã.”

“Còn chuyện gì nữa?”


Hoàng tổng nói:

“Đón cả Từ Mẫn tới đây, bảo cậu ta cũng tham gia cuộc họp.”

Tôi gật đầu rồi đi làm việc.


6

Từ Mẫn là luật sư được Hoàng tổng nâng đỡ.

Anh ta là người phương Bắc, năm xưa vì trốn tránh chuyện gì đó mà chạy vào phương Nam.


Lúc sa cơ thất thế từng làm bartender trong quán bar của Hoàng tổng. Chính Hoàng tổng đã giúp anh ta đổi hộ tịch, còn cho đi học đại học.

Sau khi tốt nghiệp, Hoàng tổng đưa cho anh ta một khoản tiền mở văn phòng luật, chính là Trung Chính Luật Sở.

Ban đầu văn phòng đặt ngay trong tòa nhà tập đoàn, sau này phát triển lớn mạnh mới tách ra độc lập.

Người ngoài không biết rằng Tập đoàn Tân Thành vốn không có phòng pháp vụ — Trung Chính Luật Sở chính là phòng pháp vụ của họ.


Tôi lái xe tới trung tâm thành phố, đón Từ Mẫn dưới lầu văn phòng luật.

Trên đường đi, anh ta hỏi tôi xảy ra chuyện gì.

Tôi kể sơ qua tình hình.

Nghe xong, sắc mặt Từ Mẫn rất khó coi.

Tôi hỏi anh ta sao vậy.


Anh ta nói:

“Nếu Tập đoàn Tân Thành sụp đổ… những kẻ trước kia bị Hoàng tổng đắc tội sẽ không bỏ qua cho chúng ta đâu.”


Tôi hoàn toàn đồng tình. Năm đó vì tranh đất, chuyện gì mà chúng tôi chưa từng làm?

Nếu Tân Thành thật sự sụp đổ, e rằng chết thế nào cũng chẳng ai biết.

Từ Mẫn suy nghĩ hồi lâu, vẻ mặt càng lúc càng nặng nề, rồi đột nhiên hít sâu một hơi.

Tôi hỏi có phải anh ta nghĩ ra cách rồi không.


Anh ta đáp:

‘Có một hạ sách… nhưng khoan nói đã. Xem trong cuộc họp có ai nghĩ ra cách tốt hơn không, nếu thật sự không còn cách nào thì tôi mới lên tiếng.”


“Được.”


7

Cuộc họp cấp cao kéo dài suốt hai tiếng đồng hồ. Lúc tan họp, gương mặt ai nấy đều nặng nề, còn Hoàng tổng thì suýt nữa động tay động chân.

Đám lãnh đạo cấp cao ấy chẳng đưa ra được phương án nào đáng tin, trái lại chỉ liên tục thúc ép Hoàng tổng mau chóng gom tiền.

Bọn họ thậm chí còn không muốn lấy tiền tiết kiệm của mình ra để cược một phen với Tập đoàn Tân Thành, sợ rằng nếu sau này tập đoàn phá sản thì bản thân sẽ trắng tay.


Sau cuộc họp, mọi người lần lượt rời đi, chỉ còn Hoàng tổng và Từ Mẫn bước ra sau cùng.

Lông mày Hoàng tổng nhíu chặt thành một đường, sắc mặt Từ Mẫn cũng chẳng khá hơn là bao.

Chỉ thấy Hoàng tổng một mình đi vào văn phòng. Từ Mẫn liếc tôi với vẻ mặt nặng nề rồi cũng đi theo vào.

Tôi biết, Từ Mẫn chuẩn bị nói ra kế hoạch của mình cho Hoàng tổng.


Lúc ấy tôi vô cùng tò mò, rốt cuộc là phương án gì mà khiến Từ Mẫn không muốn mở miệng nếu chưa đến đường cùng.

Thế là tôi đứng ngoài cửa nghe trộm cuộc nói chuyện của họ.

Và rồi tôi biết được một kế hoạch thất đức đến tuyệt hậu.


8

Nói đơn giản thì toàn bộ tài sản của Tập đoàn Tân Thành đều đã bị đem thế chấp, cần một khoản tiền lớn để gỡ ra.

Vấn đề bây giờ là làm sao kiếm được số tiền ấy.

Trước sự bao vây từ nhiều phía, hiện tại Tân Thành ngay cả việc duy trì hoạt động còn khó khăn, tiền mặt trên sổ sách không đủ, căn bản không thể xoay ra số tiền đó.

Bản thân Hoàng tổng cũng chẳng có tài sản riêng gì đáng kể, ngay cả căn biệt thự ông ta đang ở cũng là mua dưới danh nghĩa tập đoàn.


Trong tình huống ấy, Từ Mẫn đưa ra một phương án.


Tóm gọn lại chỉ có một chữ:

“Lừa.”

Chương tiếp
Loading...