CHUYỆN CŨ GIỚI XÃ HỘI ĐEN

2

Là một công ty bất động sản, phát triển dự án nhà ở là cách duy nhất lúc này có khả năng kiếm ra tiền.

Nhưng xây dự án cần vật liệu xây dựng và nhân công, mà tất cả đều cần rất nhiều tiền — thứ mà tập đoàn hiện giờ không có.


Vì vậy, Từ Mẫn nói với Hoàng tổng:

Vật liệu có thể dùng loại hàng lỗi, hàng chất lượng kém từ các nhà máy.

Nhân công thì tìm đội thầu ký hợp đồng thanh toán theo từng hạng mục.

Đến lúc xét duyệt công trình thì nhờ lãnh đạo Mạnh bên kia “chiếu cố” thêm.

Bọn họ sẽ xây một khu nhà chất lượng thấp, đem đi bán trước. Sau khi nhận được tiền đặt mua nhà của khách, sẽ lập tức biển thủ khoản tiền ấy, rồi để dự án dang dở.

Đợi sau này Tập đoàn Tân Thành vượt qua được khó khăn rồi mới trả lại tiền cho các chủ nhà, coi như biến tướng vay tiền dân chúng.

Tính khả thi của kế hoạch này rất cao, Hoàng tổng cũng vô cùng hài lòng.


Chỉ cần thực hiện đúng theo ý của Từ Mẫn, tuy sẽ gây ảnh hưởng nhất định tới xã hội, nhưng ít nhất vẫn còn trong phạm vi kiểm soát.


9

Hoàng tổng chấp nhận kế hoạch của Từ Mẫn và bắt tay vào thực hiện.

Chỉ là ông ta không hoàn toàn làm theo lời Từ Mẫn, mà dựa trên tình hình thực tế của ngành bất động sản để điều chỉnh đôi chút.


Theo ý Hoàng tổng, ông ta định tìm một người đứng ra thành lập công ty xây dựng, sau đó để công ty ấy hợp tác với Tập đoàn Tân Thành lập nên một công ty trách nhiệm hữu hạn dự án, đồng thời để người đó làm pháp nhân đại diện.


Sau đó, Tân Thành sẽ lấy danh nghĩa công ty dự án để xây dựng khu nhà.

Khi dự án được mở bán trước, pháp nhân của công ty dự án sẽ đứng ra rút tiền bán nhà.


Như vậy, cho dù dự án bị bỏ hoang dang dở, Tập đoàn Tân Thành cũng không cần gánh nợ, mọi trách nhiệm đều do pháp nhân của công ty dự án gánh chịu. Thậm chí ngay cả số tiền ứng trước kia, Tân Thành cũng chẳng cần trả lại.


Chỉ là đến lúc ấy, người pháp nhân kia bắt buộc phải trốn ra nước ngoài, cả đời không được 

quay về nữa.

Tôi không hiểu rõ những mánh khóe lòng vòng trong đó, chỉ biết Hoàng tổng bảo gì thì tôi làm nấy.


Sau đó Hoàng tổng bảo tôi đi tìm một người. Ông ta đưa cho tôi năm vạn tệ, đồng thời liệt kê ra một loạt yêu cầu.


Thứ nhất, người này phải là dân trong ngành bất động sản, hiểu quy tắc của ngành, kinh nghiệm ít nhất mười năm.

Thứ hai, lý lịch phải sạch sẽ, không được dính dáng tới các công ty địa ốc khác. Nếu có quan hệ thì tốt nhất phải là quan hệ thù địch.

Thứ ba, người này tuyệt đối không được có bất kỳ liên hệ nào với Tập đoàn Tân Thành, cũng không có tiền án tiền sự bên phía cảnh sát.

Thứ tư, người này phải đồng ý làm việc đó, kín miệng, tốt nhất là có nhược điểm trong tay để khống chế.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, quanh mình không có ai đồng thời đáp ứng đủ bốn điều kiện ấy. Chỉ riêng điều thứ ba — không được có chút liên hệ nào với Tân Thành — đã loại gần hết những người tôi quen biết.

Thế là tôi tới phòng dự án của tập đoàn, tìm một đồng nghiệp tên Chu Tiền.


10

Chu Tiền là một trong những nhân viên đầu tiên của tập đoàn sau khi thành lập.

Anh ta rất biết nhìn sắc mặt người khác, cực kỳ hiểu đạo đối nhân xử thế. Bình thường mỗi lần Hoàng tổng ra ngoài làm việc, người được dẫn theo nhiều nhất chính là anh ta.

Có thể xem anh ta là một trong số ít người thật sự được Hoàng tổng tin tưởng.

Chuyện tìm người này, nghĩ tới nghĩ lui tôi chỉ có thể hỏi anh ta.

Tôi gọi anh ta xuống bãi đỗ xe rồi nói riêng về việc này.


Nghe xong các yêu cầu, anh ta chẳng hỏi thêm gì, chỉ nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi nói với tôi:

“Tôi biết một người, phù hợp toàn bộ yêu cầu. Tối nay tôi dẫn anh đi gặp.”


Tan làm, tôi cùng anh ta đi ăn ở quán. Ăn tới tận tám giờ tối, anh ta còn gói thêm ít đồ ăn mang đi, rồi dẫn tôi tới cửa hàng tạp hóa mua hai thùng sữa cùng một túi quà bánh Vượng Vượng, sau đó mới đọc địa chỉ để tôi lái xe tới.

Trên xe, Chu Tiền kể sơ qua về người đó.


“Người này tên Vương Xương Bình. Hồi tôi còn làm dự toán công trình, ông ấy đã là quản lý dự án rồi. Làm việc cực kỳ nghiêm khắc, những công trình do ông ấy phụ trách đều rất chất lượng.”


“Mấy năm trước xảy ra tai nạn. Nghe nói công nhân lúc chuyển ống thép không giữ chắc nên có vật rơi từ trên cao xuống đập gãy chân ông ấy, đưa vào viện phải cắt cụt.”


“Sau đó công ty tính là tai nạn lao động, trả toàn bộ viện phí và bồi thường cho ông ấy một khoản tiền khá lớn. Theo lý mà nói, nếu sống tiết kiệm thì cuộc sống sau này vẫn còn hy vọng.”

“Nhưng đáng tiếc ông ấy có một cô con gái bảy tuổi. Năm ba tuổi đã được chẩn đoán mắc bệnh bạch cầu, lại còn là loại không thể chữa khỏi hoàn toàn, uống thuốc thì sống, không uống thì chết. Loại thuốc con bé dùng hơn hai vạn tệ một lọ, mà chỉ đủ dùng trong một tháng. Một năm riêng tiền thuốc đã tốn hai trăm tám mươi nghìn tệ.”

“Trước kia lúc còn làm quản lý dự án, tính cả lương, phụ cấp và tiền thưởng công trình, một năm ông ấy kiếm ba bốn trăm nghìn tệ, không chỉ đủ tiền mua thuốc mà cuộc sống cũng khá ổn.”

“Nhưng từ sau khi cụt chân, công việc mất luôn, khoản tiền bồi thường kia chẳng chống đỡ được bao lâu. Thấy cuộc sống ngày càng không trụ nổi, vợ ông ấy cũng ly hôn.”

“Giờ ông ấy mang chân giả, ngày làm hai công việc ngoài xã hội, cố sống cố chết chỉ để mua thuốc cho con gái. Điều kiện quá thích hợp.”

“Hơn mười năm trong nghề, lý lịch sạch, không liên quan tới tập đoàn, quan trọng nhất là có đứa con gái cần thuốc để sống — đó chính là điểm yếu.”

Nghe Chu Tiền kể xong, tôi có chút thương cảm cho Vương Xương Bình.

Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận, ông ấy đúng là kiểu người Hoàng tổng đang tìm.


Xe dừng dưới khu nhà của ông ấy — một tòa nhà gạch đỏ cũ kỹ.

Chúng tôi xách đồ lên tầng ba.

Chu Tiền gõ cửa căn hộ bên phải, phía sau cánh cửa truyền ra giọng bé gái non nớt:

“Ai vậy ạ?”

“Là chú Chu Tiền đây.”

“Chú Chu Tiền, ba cháu không có nhà.”

“Vậy cháu mở cửa trước đi, để chú vào. Chú có mang đồ ăn cho cháu này.”

“Không được. Ba cháu dặn lúc ba không ở nhà thì không được mở cửa cho người khác.”

“Chú không phải người khác, chú là chú Chu Tiền mà.”

“Cháu không mở đâu. Chú đợi một lát đi, ba cháu sắp về rồi.”


Nghe xong, Chu Tiền cười nói với tôi:

“Anh xem, ông ấy dạy con gái tốt thật.”

Tôi gật đầu.

“Ừ, dạy rất tốt.”


11

Tôi và Chu Tiền đứng ngoài hành lang đợi tới chín giờ tối, cuối cùng mới nghe thấy tiếng bước chân nặng nề, từng bước một vọng lên cầu thang.


Chu Tiền ngẩng đầu, đứng dậy gọi xuống dưới:

“Lão Vương?”


Phía dưới lập tức có tiếng đáp:

“Hả? Lão Chu à?

Chu Tiền đặt đồ xuống đất rồi chạy xuống đỡ Vương Xương Bình.”

Tôi nghe tiếng họ nói chuyện dưới cầu thang.

“Lão Chu, sao cậu lại tới đây?”

“Tôi tới thăm con bé, tiện thể giới thiệu cho ông một cơ hội kiếm tiền.”

“Chỉ cần kiếm được tiền thì việc gì tôi cũng làm.”

Nói rồi họ đi lên tới đoạn cầu thang giữa tầng hai và tầng ba, tôi nhìn thấy Vương Xương Bình.

Chân phải ông ấy đã bị cắt cụt, mắt hơi sưng, râu ria mọc lởm chởm.

Chỉ cần nhìn thoáng qua đã rất giống hình tượng một người đang vùng vẫy để sinh tồn trong tưởng tượng của mọi người.

Vương Xương Bình chỉ tôi rồi hỏi Chu Tiền:

“Vị này là…”


Chu Tiền đáp:

“Đây là cổ đông của tập đoàn chúng tôi, đặc biệt tới tìm ông.”

Nghe câu ấy, Vương Xương Bình lập tức bước nhanh hơn lên lầu, vừa đi vừa lục túi tìm chìa khóa.

“Để hai vị đợi lâu rồi, vào nhà uống chén nước đi.”

Nói rồi ông mở cửa, sau khi vào nhà liền đi thẳng vào bếp.

Chu Tiền xách quà bước vào thứ hai, tôi vào sau cùng.


Trong lúc họ đi rót nước, tôi nhìn quanh căn nhà.

Gần như trống không.

Phòng khách chẳng còn sofa hay TV, chỉ còn một chiếc bàn vuông cùng hai cái ghế, giống như mọi thứ có thể bán đều đã bị bán sạch.

Trên bàn có một cái bát, bên trong còn chút nước mì — chắc là bữa tối của cô bé.

Tôi nhìn sang bếp, dưới bệ nấu có một cái ghế nhỏ. Có lẽ bát mì đó là do chính cô bé tự nấu.


Khi quay lại phòng khách, trên bức tường lớn nhất treo mấy tấm giấy khen mẫu giáo, cùng một khung ảnh gia đình.

Trong ảnh là Vương Xương Bình cùng vợ con.

Khi ấy ông ấy trông sáng sủa, đẹp trai, hoàn toàn khác với hiện tại.

Cô bé trong ảnh hồn nhiên vui vẻ, tay còn cầm một cây đũa phép.


Khi ánh mắt tôi dịch sang bên phải thêm một chút, tôi nhìn thấy một cô bé đeo khẩu trang, cao khoảng hơn mét, nửa người trốn sau khung cửa, đôi mắt nhìn tôi như một chú cún nhỏ.

Con bé không nói gì, chỉ khe khẽ lắc người, lúc nhìn tôi, lúc nhìn sang nơi khác.

Nó gầy hơn trong ảnh rất nhiều…


Khoảnh khắc ấy, tôi không biết phải diễn tả cảm giác gì, chỉ thấy nghẹn thở.

Tôi đứng sững vài giây, rồi mở cặp lấy ra một xấp tiền mặt một trăm tệ. Nghĩ một chút, tôi lại lấy thêm một xấp nữa.


Tôi cầm hai xấp tiền đi vào bếp. Vương Xương Bình vẫn đang đun nước, tôi nhét tiền vào tay ông ấy rồi kéo Chu Tiền đi ra ngoài, vừa đi vừa nói:

“Người này không được, đổi người khác.”


Khi bị tôi kéo ra hành lang, Chu Tiền giật tay lại rồi hỏi:

“Anh Phong, sao lại không được? Ông ấy làm được mà. Chỉ là chân không tốt thôi, nhưng ông ấy làm được.”


Tôi lắc đầu:

“Không phải chuyện cái chân. Tôi không thể chọn ông ấy. Làm xong việc này, Hoàng tổng sẽ đưa ông ấy ra nước ngoài. Một người tàn tật mang theo con gái sống ở nước ngoài thì sống kiểu gì?”

Nói xong tôi tiếp tục đi xuống lầu.


Chu Tiền gọi với theo:

“Con gái ông ấy không có thuốc uống sẽ chết! Một lọ thuốc hơn hai vạn tệ, một người tàn tật như ông ấy thì kiếm đâu ra số tiền đó? Anh bảo ông ấy phải làm sao?”

Nghe câu ấy, tôi khựng lại.


Chu Tiền tiếp tục nói:

“Giờ có một cơ hội kiếm tiền như vậy, Hoàng tổng lại cần đúng kiểu người này. Chọn ông ấy đi.”


Tôi do dự một hồi lâu, cuối cùng hít sâu một hơi rồi vẫn chọn chấp nhận.

Tôi cùng Chu Tiền quay trở lên lầu lần nữa, thấy Vương Xương Bình đang dọn bát.


Tôi nghiêm túc nói với ông ấy:

“Việc này không sạch sẽ lắm. Ông có dám làm không?”


Nghe xong, Vương Xương Bình nhìn con gái, bảo con bé vào phòng rồi đóng cửa lại. Sau khi con bé làm theo, ông mới hỏi tôi:

“Là việc gì?”


Sau đó chúng tôi ngồi xuống nói chuyện. Chu Tiền bày đồ ăn mua ở quán lên bàn, nhưng không mở rượu.

Tôi truyền đạt lại ý của Hoàng tổng cho ông ấy, đồng thời nói rõ rằng sau khi xong việc, ông ấy sẽ bị cảnh sát truy nã, không thể ở lại trong nước nữa.

Vương Xương Bình nghe xong thì vô cùng do dự.


Thấy bộ dạng ấy, tôi nghĩ có lẽ ông ấy không muốn làm nên nói:

“Ông không làm cũng không sao. Chỉ cần đừng nói chuyện này ra ngoài, hai vạn tệ vừa đưa coi như phí bịt miệng.”


Vừa dứt lời, Vương Xương Bình liền hỏi:

“Nếu thành công… tôi được bao nhiêu?”


Tôi đáp:

“Một ngàn vạn tệ.”


Vương Xương Bình hít sâu một hơi.

Ông nhìn bức ảnh gia đình, rồi nhìn về phía căn phòng của con gái. Mắt ông đỏ lên thấy rõ.

Ông lau nước mắt, sau đó gật đầu.

“Được… tôi làm. Chỉ cần kiếm được tiền, việc gì tôi cũng làm.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...