Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
CHUYỆN CŨ GIỚI XÃ HỘI ĐEN
5
Ngày hôm đó, cảnh sát cả thành phố đều đang truy tìm Vương Xương Bình.
Nhưng không ai biết ông ấy đang ngồi trên xe của tôi.
Tôi đưa ông tới bến cảng.
Vương Xương Bình không hề phản kháng, dường như biết sớm muộn gì mình cũng có ngày này.
Tôi bảo ông xuống xe, ông làm theo.
Tôi bảo ông đi theo tôi, ông cũng làm theo.
Tôi bảo ông lên một con thuyền, ông vẫn làm theo.
Không có chút ý định chống cự nào.
Có lẽ vì con gái ông ấy vẫn nằm trong tay Hoàng tổng.
Vương Xương Bình nhìn tôi rồi hỏi:
“Tôi chết rồi… con gái tôi có thể sống không?”
Tôi lắc đầu.
“Cái gì?!”
Thấy tôi lắc đầu, ông ấy sốt ruột chửi lớn:
“Tôi đã chịu chết rồi! Tại sao còn động tới con gái tôi? Tôi chỉ là một kẻ tàn phế, tôi đấu không lại các người! Làm ơn tha cho con gái tôi đi!”
Tôi vẫn lắc đầu, rồi nói với ông:
“Tôi không có ý đó. Hoàng tổng bảo tôi giết ông, nhưng tôi không muốn giết. Tôi đã tìm cho ông một con thuyền có thể đưa lậu sang Malaysia. Nhưng hộ chiếu giấy tờ gì đó tôi không lo được. Tới Malaysia rồi chỉ có thể dựa vào chính ông. Ông cứ sống ở đó trước, sẽ có ngày hai cha con gặp lại.”
Nghe xong, Vương Xương Bình quỳ xuống dập đầu với tôi.
Trong lòng tôi thật sự rất khó chịu.
…
20
Sau khi đưa Vương Xương Bình đi, con gái ông ấy được đưa về quê sống với bà nội.
Mỗi tháng tôi đều gửi thuốc tới.
Phía cảnh sát vẫn luôn truy tìm Vương Xương Bình và số tiền bẩn đã chuyển ra nước ngoài.
Tôi biết bọn họ vĩnh viễn không tìm ra.
Bởi vì từ đầu tới cuối chuyện này đều là một cái bẫy do Hoàng tổng bày ra.
Nửa năm đó là quãng thời gian khó khăn nhất đối với tôi.
Hoàng tổng đã lợi dụng quy tắc một cách hoàn hảo.
Mặc dù dự án công trường Tân Thành mới được thành lập bởi Tập đoàn Tân Thành và Xây dựng Xương Bình.
Nhưng vì Địa ốc Tân Thành mới là công ty trách nhiệm hữu hạn, số vốn mà Tập đoàn Tân Thành đăng ký góp ban đầu chỉ là một triệu tệ.
Nói cách khác, Tập đoàn Tân Thành chỉ phải chịu trách nhiệm khoản nợ một triệu.
Một triệu so với ba trăm triệu…
Chẳng khác nào muối bỏ bể.
Trong vụ việc này, Tập đoàn Tân Thành hoàn toàn thoát thân.
Còn những tòa nhà xây trên công trường kia, cuối cùng đều trở thành các dự án bỏ hoang dang dở.
Những chủ nhà không lấy được căn hộ của mình, nhưng mỗi tháng vẫn phải tiếp tục trả nợ ngân hàng.
Tôi biết hết mọi chuyện.
Nhưng một chữ tôi cũng không dám nói.
Tôi biết mình sai rồi.
Nhưng tôi không thể quay đầu nữa.
Nhìn những người mua nhà vì chuyện này mà tan cửa nát nhà, vợ chồng ly tán…
Tôi dần dần đánh mất nhân tính của chính mình.
…
21
Lại nửa năm nữa trôi qua.
Trong lúc lái xe, Hoàng tổng vô tình nhắc một câu:
“Hình như Trương Hòa sắp ra tù rồi.”
Tôi gật đầu.
“Vâng.”
“Giết nó đi.”
“?’
Tôi khó hiểu nhìn Hoàng tổng.
“Tại sao?”
Tôi không hiểu.
Rõ ràng kế hoạch đã kết thúc, Tập đoàn Tân Thành đã sống lại rồi, tại sao còn phải giết người nữa?
Hoàng tổng lúc này đã không còn vẻ túng quẫn như hai năm trước.
Ông ta bắt chéo chân, nhìn ra ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng nói:
“Trương Hòa quá thông minh. Chúng ta chẳng ai biết nó đang nghĩ gì. Giữ nó lại thì hậu họa vô cùng. Vẫn nên giết đi thôi. Dù sao nó cũng chẳng còn người thân nào nữa, chết rồi cũng chẳng ai tìm.”
…
Đúng vậy.
Tôi vẫn đi làm chuyện đó.
Ngày 20 tháng 8 năm 2016.
Hôm ấy, Trương Hòa ra tù.
Cậu ta bước ra khỏi cổng trại giam, đi thẳng tới ven đường rồi giơ tay gọi một chiếc taxi.
Sau khi lên xe, cậu ta nói muốn tới nhà tang lễ.
Tôi đoán cậu ấy muốn đi nhận hũ tro cốt của Trương Bình.
Lúc đó tôi ngẩng đầu, lau gương chiếu hậu rồi đáp một câu:
“Được.”
…
22
Sau khi Trương Hòa biến mất khỏi thế giới này, mọi thứ dường như đã kết thúc.
Việc làm ăn của Tập đoàn Tân Thành ngày càng lớn.
Hoàng tổng lần lượt thâu tóm những công ty từng đối đầu với ông ta, còn những ông chủ kia thì phần lớn đều không có kết cục tốt đẹp.
Chẳng bao lâu sau, Tập đoàn Tân Thành đã trở thành công ty bất động sản lớn nhất thành phố.
Tôi và Từ Mẫn cũng nhờ đó mà nhận được rất nhiều lợi ích.
Tôi sống cuộc đời gần như nghỉ hưu.
Từ Mẫn cũng dần biến mất khỏi tầm mắt công chúng, bắt đầu đi du lịch khắp nơi.
Việc kinh doanh sau này của Tập đoàn Tân Thành ngày càng bài bản, chất lượng xây dựng rất tốt, thuế má cũng đóng đầy đủ không thiếu một khoản nào.
…
Có đôi lúc tôi lại nhớ tới Trương Hòa.
Tôi có chút khâm phục cậu ấy, nhưng tiếc nuối thì nhiều hơn.
Cậu ấy giống như quả trứng lao vào hòn đá, có cảm giác bất chấp tất cả.
Bây giờ nhớ lại ngày cậu ấy chết… thật sự rất thảm.
Cho tới lúc trợn trắng mắt, cho tới khi ngừng thở, cậu ấy vẫn chưa từng từ bỏ việc để lại manh mối cho thế giới này.
Nhưng sau ngày hôm đó, chiếc taxi kia đã bị đưa đi tiêu hủy.
Cậu ấy không để lại được bất kỳ chứng cứ nào.
23
Những năm sau đó, tòa nhà bỏ hoang kia trở thành nỗi ám ảnh trong lòng Hoàng tổng.
Bởi vì đó là một tòa nhà được xây bằng vật liệu kém chất lượng, chẳng ai biết lúc nào nó sẽ sập.
Nhưng Hoàng tổng vẫn luôn không động tới nó, vì không biết nên xử lý thế nào.
Cho tới năm 2022, con trai Hoàng tổng du học nước ngoài trở về, hỏi ông ta về chuyện khu nhà bỏ hoang.
Hoàng tổng vốn định để Hoàng Vận tiếp quản Tập đoàn Tân Thành.
Ông ta cũng nhận ra rằng nếu không giải quyết tòa nhà bỏ hoang kia, ông ta sẽ không yên tâm giao công ty cho con trai.
Vì thế, vào tháng 10 năm 2022, Hoàng tổng tuyên bố Địa ốc Tân Thành phá sản.
Sau đó thuê đội công trình cho nổ sập tòa nhà dang dở, đồng thời bồi thường cho toàn bộ người mua nhà theo đúng mức giá trong hợp đồng năm đó.
Dù số tiền rất ít, nhưng vẫn còn hơn không có gì.
…
24
Mọi chuyện tưởng như đã kết thúc như vậy.
Cho tới ngày hôm đó…
Cửa nhà tôi bị gõ.
Tôi hé mở một khe cửa, phát hiện người đứng ngoài là Vương Xương Bình.
Tôi vội vàng mở cửa, định kéo ông ấy vào nhà.
Nhưng sau khi cửa mở ra, tôi mới phát hiện phía sau ông ấy đứng đầy cảnh sát.
Hóa ra ông ấy bị ung thư ở Malaysia, không còn sống được bao lâu nữa.
Trước khi chết, ông ấy muốn gặp con gái nên đã liên lạc với đại sứ quán.
Sau đó…
Tôi bị bắt.
…
25
“Thưa cảnh sát, những gì tôi biết chỉ có vậy thôi.”
【Hết】
Lời cuối
Đây là lần đầu tiên tôi viết một series truyện ngắn đa góc nhìn.
Tôi đã mài giũa nó suốt mười tám tháng.
Thật sự không phải vì tôi lười đâu, mọi người nhìn này:
“Sự thật cuối cùng” dài 24 nghìn chữ.
“Sống trong chân không” dài 20 nghìn chữ.
“Anh em hòa thuận, cuộc đời chìm xuống” dài 22 nghìn chữ.
“Bị ép lên Lương Sơn” dài 29 nghìn chữ.
“Chuyện cũ của tòa nhà đen” dài 13 nghìn chữ.
Năm tác phẩm cộng lại là 108 nghìn chữ.
Nhìn thì không nhiều, nhưng thật ra bản thảo bỏ đi cộng lại phải hơn một triệu chữ.
Vì đây là tác phẩm viết theo ngôi thứ nhất, nên rất khó để viết toàn diện như góc nhìn của “thượng đế”.
Dù sao trong truyện cũng không có nhân vật nào xuyên suốt từ đầu tới cuối để nhìn rõ toàn cảnh câu chuyện.
Mỗi người nhìn sự việc từ một góc độ khác nhau, nhưng điều họ nhìn lại là cùng một chuyện.
Làm thế nào để cùng một sự kiện trong các góc nhìn khác nhau vẫn trở nên hấp dẫn — đó là điều khiến tôi đau đầu nhất suốt hai năm qua.
Trong hàng trăm bản thảo bỏ đi, tôi vẫn chưa tìm ra đáp án.
Series “Tòa nhà đen” không phải là một tác phẩm xuất sắc.
Nhưng với tư cách là một lần thử nghiệm cá nhân, nó thật sự khiến tôi tiến bộ rất nhiều.
Sau này khi sáng tác series tiếp theo, chắc tôi sẽ thuận tay hơn nhiều.
Trong series này, tôi đã xây dựng hai cặp anh em làm hình tượng đối chiếu:
Trương Bình — Trương Hòa, và Lục Hữu — Lục Cung.
Mọi người có thể nhận ra, Trương Hòa và Lục Cung rất giống nhau.
Đều học luật.
Gia cảnh đều không tốt.
Đều rất thông minh.
Đều gặp biến cố khi học năm ba đại học.
Nhưng họ lại có những người anh hoàn toàn khác nhau.
Năm đó, sau khi cha mẹ Trương Bình qua đời để lại một đống nợ, Trương Bình bỏ học đi làm, vừa trả nợ vừa chăm sóc Trương Hòa, trở thành tấm gương cho em trai.
Còn sau khi cha của Lục Hữu qua đời, ông để lại cho anh ta một khoản tiền.
Thế nhưng Lục Hữu đánh bạc sạch sẽ, phá sạch gia sản, ép Lục Cung phải giấu thân phận, tha hương nơi đất khách.
Trương Hòa vì tìm Trương Bình mà bất chấp tất cả.
Lục Cung vì thoát khỏi Lục Hữu mà không tiếc giết người chôn xác.
Ban đầu, cái kết tôi nghĩ tới là:
Trương Hòa đại thắng, còn Lục Cung ngồi tù mọt gông.
Nhưng nghĩ kỹ rồi tôi từ bỏ phương án đó.
Cái kết ấy quá giống “định mệnh”.
Mà tôi viết đề tài hiện thực.
Cuối cùng, Trương Hòa vẫn chết.
Tôi thật sự không thể tưởng tượng nổi…
Một người bình thường phải nỗ lực tới mức nào mới có thể thắng được tư bản và quyền lực.
Tôi cũng rất thích các nhân vật khác trong truyện.
Trong đầu tôi, thật ra mỗi người họ đều có cuộc đời riêng.
Chỉ là cuộc đời của họ không liên quan quá nhiều tới tuyến chính của “Tòa nhà đen”, nên tôi không viết ra.
Không biết sau này có để họ cameo trong tác phẩm khác hay không.
…
Trứng phục sinh
Một số chi tiết trong truyện đã được độc giả nhận ra, ở đây tôi liệt kê hết ra coi như quà nhỏ:
Trứng 1: Trong “Sự thật cuối cùng”, lần đầu hiệu trưởng tặng quà cho “Bình Hồ Lô” là giày thể thao. Một nam sinh khác làm thêm trong căn tin lại thay giày thể thao cả tuần không trùng đôi nào. Có lẽ “Bình Hồ Lô” không phải nạn nhân đầu tiên.
Trứng 2: Trong “Sự thật cuối cùng”, Oscar Wilde là người đồng tính. Những cuốn sách ấy thật ra là cô gái lấy từ phòng làm việc của hiệu trưởng, tức là sách của hiệu trưởng — một kiểu ám chỉ.
Trứng 3: Chứng trầm cảm của “Bình Hồ Lô” là do di truyền.
Trứng 4: Cuối cùng “Bình Hồ Lô” chọn treo cổ thay vì nhảy lầu, vì cậu ấy không muốn khi cha mẹ tới nhận xác lại nhìn thấy một đống thịt nát.
Trứng 5: Trong “Sống trong chân không”, thật ra Trương Hòa không biết Chu Tiền có phải hung thủ hay không. Cậu ấy chỉ muốn thông qua việc chỉ ra hung thủ để thực hiện kế hoạch tìm Trương Bình. Dù cậu ấy chỉ ai thì cũng không vấn đề gì. Chỉ là Trương Hòa không biết rằng, bất kể cậu tố cáo ai, Hoàng tổng cũng sẽ giết người đó — bởi vì án mạng ở nước ta nhất định phải phá.
Trứng 6: Trương Hòa cuối cùng bị phạt hai năm tù vì tội khai man.
Trứng 7: Trong “Anh em hòa thuận”, cha của Lục Cung là công nhân lau kính kiểu treo dây ngoài cao ốc. Công việc này cần buộc dây an toàn trên nóc tòa nhà, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều phụ thuộc vào sợi dây đó. Bình thường trên nóc sẽ có nhân viên chuyên kiểm tra dây an toàn. Nếu xảy ra tai nạn, thường chỉ có hai khả năng: hoặc chất lượng dây không đạt chuẩn… hoặc là…
Trứng 8: Từ Binh không phải do Lục Cung giết, mà bị Lục Hữu dùng cạnh thớt đập chết.
Khi Lục Cung tỉnh lại, cậu ở cạnh khung cửa, còn giá để dao ở trong bếp, chứng tỏ cậu không có khả năng lấy dao giết người.
Sự thật hôm đó là:
Lục Cung thấy Từ Binh đang bóp cổ Lục Hữu nên chạy tới cứu người, nhưng bị Từ Binh đẩy ngã đập đầu vào khung cửa rồi ngất đi.
Lục Hữu nhân cơ hội vùng thoát, cầm cái thớt đập vào đầu Từ Binh, rồi phát hiện mình đã đánh chết người.
Lục Hữu biết Lục Cung đã chịu đủ mình rồi.
Nếu để Lục Cung biết anh ta giết người, em trai nhất định sẽ báo cảnh sát.
Để khỏi ngồi tù, Lục Hữu mới lấy dao, giả vờ như người giết là Lục Cung.
Việc sau đó Lục Hữu xử lý hiện trường rất gọn gàng cũng vì lúc giả vờ bất tỉnh, anh ta đã nghĩ kỹ mọi chuyện.
Còn một chi tiết nữa:
Khi Lục Cung vào nhà Từ Binh, cửa chính chỉ khép hờ.
Sau đó Lục Hữu bò ra khỏi dưới thi thể để đóng cửa sổ kéo rèm, nhưng lại không đóng cửa chính — vì cửa vốn đã được anh ta đóng rồi.
Anh ta cũng sợ lúc giả vờ bất tỉnh sẽ có người bước vào.
Trứng 9: Người mẹ không chết tự nhiên.
Trong truyện tôi nhiều lần nhắc tới chuyện bà đóng bảo hiểm xã hội.
Có một kiến thức thế này:
Nếu người tham gia BHXH qua đời trước khi nghỉ hưu, gia đình có thể tới cơ quan nhân sự lĩnh lại khoản tiền bảo hiểm.
Lục Hữu chính vì khoản tiền này mà hại chết mẹ mình.
Trứng 10: “Đi chơi gái bằng công quỹ” là chuyện có thật ngoài đời.
Lần thanh toán vô lý nhất tôi từng thấy là một bữa lẩu tới 6.500 tệ.
Trứng 11: Trong “Anh em hòa thuận”, Từ Mẫn dùng máy PHS ở trường học, nhưng khi đi tỉnh khác lại dùng điện thoại di động, vì dịch vụ PHS khi đó không hỗ trợ roaming liên tỉnh.
Trứng 12: Hệ thống dấu vân tay hộ tịch của đồn công an thật ra được triển khai năm 2012 và phổ cập toàn quốc năm 2013.
Tôi viết thành năm 2011 chỉ để vượt kiểm duyệt.
Trứng 13: Trong “Bị ép lên Lương Sơn”, lần đầu Lý Phương mang thai, cha cô vì sĩ diện nên không đưa cô tới bệnh viện chính quy phá thai mà chọn phòng khám chui, dẫn tới sau này Lý Phương khó sinh mà chết.
Trứng 14: Khi Lý Phương mang thai, cô nói cha mình muốn có con trai, vì cô từng có một người anh trai đã mất.
Trứng 15: Thuốc lá Hồng Tháp Sơn thật sự là thương hiệu có lương tâm, mấy chục năm không tăng giá.
Còn vài chi tiết khác tôi không nhớ nữa, thôi dừng ở đây vậy.
Hẹn gặp mọi người ở series tiếp theo.
【Hoàn】